truyen vut bo anh la dieu dung cam nhat vbalddcn ebook prc download full

Vứt Bỏ Anh Là Điều Dũng Cảm Nhất

Hoàn thành 12 Chương 157 lượt đọc

report comment share

Đọc Truyện

Ngày tạo:
Ngày cập nhật:

Điền Khả Lạc là một cô gái đủ xinh đẹp để thu hút, đủ ngốc nghếch để đáng yêu, mặc dù sự ngốc nghếch ấy khiến cô nhiều khi bị lợi dụng và chịu nhiều thua thiệt, Khả Lạc vẫn cố gắng sống đúng với ý nghĩa tên của mình: khả ái và lạc quan. Chính sự thật thà đến ngốc nghếch ấy, đã chiếm trọn trái tim của Tiểu Viễn, Chương Ngự và Chương Sính.

Tiểu Viễn và Khả Lạc đã yêu nhau từ khi còn học đại học, và có những tháng ngày đẹp như hoa mộng. Sau đó, Tiểu Viễn đi du học nước ngoài, và không dám nói với Khả Lạc hai tiếng “chờ anh”, chỉ vì sợ sẽ thất tín. Trái tim vẫn ăm ắp bóng hình Tiểu Viễn, nhưng khi anh trở lại, Khả Lạc không thể đón nhận anh thêm một lần nữa. Khác biệt quá xa về gi­ai cấp, Khả Lạc dứt tình Tiêu Viễn, chính khi ấy, cô cũng phải đối mặt với cái chết của mẹ, với những trắc trở nơi làm việc...

Âm thầm yêu Khả Lạc, chăm sóc cho cô dưới danh nghĩa bạn tốt, nhưng kể cả khi Khả Lạc rời xa Tiểu Viễn vẫn không thể đón nhật tình cảm của Chương Sính - cậu Lớp trưởng đại học thuở nào. Vậy mà, cuối cùng, người Khả Lạc chọn lại chính là anh trai Chương Sính - Chương Ngự, một người nổi bật và ưu tú, người cũng thuộc thế giới thượng lưu vốn quá xa vời với Khả Lạc. Chính sự chân thành và hi sinh vô bờ bến của Chương Ngự đã khiến trái tim mang nhiều lỗ thủng của Khả Lạc được lấp đầy...

Với văn phong lôi cuốn, nhẹ nhàng hài hước nhưng không kém phần tinh tế, “Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất” không lạ ở motip truyện, nhưng vẫn tạo được những ấn tượng riêng...

“Chúng ta từng yêu, từng sai, từng giãy giụa, từng chịu ấm ức, cũng từng tan nát cõi lòng, ngẩng cao đầu mắt nhỏ lệ, nhưng chúng ta chưa bao giờ hối hận”. Nếu yêu ai đó và muốn ở bên người ấy, bạn hãy thật kiên trì. Và, cũng đừng bỏ qua cuốn sách này nếu bạn yêu ai đó mà không thể ở bên họ. Bởi đơn giản, cuốn sách sẽ chỉ cho bạn học cách “cho” và “nhận”, học cách “nhớ” và quên"...