settingsshare

Vương Xà Chương 7: Tứ thần

Từ ngày Ngũ Tướng Không Ngai đi, Hắc Long bị Vương Xà cảnh cáo ra mặt cũng chưa có động tĩnh gì nhưng trên dưới toàn bang đều tỏ ra đề phòng hơn trước. Dù Vương Xà không có bất cứ một thế lực nào "đỡ lưng" như Hắc Long nhưng ngay từ lúc khởi đầu cho đến nay, khi Vương Xà đứng vững ở tầng cao nhất... chỉ thế thôi cũng đủ làm nhiều kẻ phải khiếp sợ. Đặc biệt luật của bang và cách dằn mặt những ai muốn ra mặt chống đối là điều mà nhiều bang lớn nhỏ phải dè chừng… Nhưng, Ngũ Tướng Không Ngai đi khiến cho tâm trạng của Bạch Xà không được ổn định, như vậy đồng nghĩ với việc Vương Xà mất đi cánh tay đặc lực nhất, liệu Vương Xà có bị ảnh hưởng???

Hắc Xà và Huyết Xà đã về, nhìn Bạch Xà trầm ngâm ngồi lau đi lau lại thanh kiếm mà không khỏi thở dài một cái. Anh biết rõ việc Lin ra đi là một cú sốc quá lớn với Bạch Xà mà giờ Ngũ Tướng Không Ngai còn đi rèn luyện thời gian dài khiến cho Bạch Xà càng cảm thấy tĩnh mịch. Mặc dù chính cô và anh đồng ý cho họ đi nhưng anh biết cô cũng như anh, không cam lòng để những đứa em đó dấn thân vào nơi nguy hiểm kia. Mà hơn thế nữa Vương Xà không phải như những bang phái khác, dù bang có đông đến đâu nhưng toàn bang lại liên kết chặt chẽ với nhau như một đại gia đình vậy nên không thể thiếu cũng không thể mất. Toàn bang đến hơn một nửa đều là những người mà do anh, Bạch Xà và có cả người do Huyết Xà nhặt về ở khắp mọi nơi, nuôi dạy họ từ những gì nhỏ nhất cho đến kĩ năng của một kẻ thuộc thế giới này và cho họ phát triển khả năng đặc biệt của riêng mình. Chính vì lý do đó mà nghiễm nhiên bang Vương Xà có nảy sinh ra luật: ”Một mạng trả một bang” đó như một lời cảnh cáo những ai dám động vào người của Vương Xà hay cũng như lời hứa của Bạch Xà, Hắc Xà với toàn thành viên trong bang.

Hắc Xà khẽ thở dài, nhấm nháp một chút rượu rồi hỏi Huyết xà đang thả tầm mắt của mình lơ đễnh rơi vào người nào đó hỏi:

_Long, về rồi chứ?

Huyết Xà chẳng thèm quay lại chỉ gật đầu một cái. Bàn tay Huyết Xà mân mê ly rượu màu đỏ sánh, ánh mắt sắc nhọn như dao kia hiện tại không toát ra khí lạnh nữa mà ở đôi mắt ấy có gì đó dịu dàng, thoải mái, thư thái không quan tâm tới ai ngoài hình ảnh người hiện trong mắt mình. Hắc Xà nhìn hai người này mà khẽ thở dài bất lực, anh rút một phong bì to còn nguyên dấu phong ấn của Vương Xà ra, nói:

_ Long, Linh có việc cho hai người đây.

Ngay lập tức, từ “công việc” này đã thu hút được chút hứng khởi của cả hai khiến hai người ngay lập tức bỏ công việc nhàm chán của mình lại. Hắc Xà nhìn hai người đồng loại quay về phía mình nhìn chờ đợi chỉ biết lắc đầu, anh không biết từ bao giờ hai người này lại cuồng công việc tới vậy, nói:

_ Đây là vụ trao đổi làm ăn của Vương Xà với Hoắc Vương, hai người muốn đi đàm phán không?

Bạch Xà bỗng dưng nhoẻn miệng cười cất thanh kiếm về vị trí cũ rồi đứng dậy lấy hồ sơ từ tay Hắc Xà thản nhiên mở ra. Ánh mắt cô sáng rực lên đầy hứng thú, vận dụng sự tập trung suy xét của mình liếc đọc những văn kiện bên trong rồi cất nó lại vào phong bì, thản nhiên bước đi không quên quay lại nói với anh:

_Em làm…

Dù gì thì gì đối với Bạch Xà chẳng thà cứ có việc làm còn hơn là ngồi đây nhàm chán lau đi lau lại thanh kiếm và tự dằn vặt mình với nỗi đau. Và thực ra hợp đồng này cũng rất hấp dẫn Bạch Xà bởi lại có thứ để cô vui đùa một chút. Còn về phía Huyết Xà thì đương nhiên chỉ cần Bạch Xà đồng ý thì Huyết Xà cũng tự động đứng lên đi theo không cần Hắc Xà phải hỏi ý kiến. Huyết Xà khoác trên mình một bộ vest đen bình thường, đeo kính đen, gương mặt lạnh như tiền không biểu cảm, ánh mắt lạnh lùng được giấu sau lớp kính đã biến anh thành vệ sĩ đi theo sau cô. Không biết từ bao giờ việc bảo vệ Bạch Xà lại là một công việc dĩ nhiên của anh khi ở đây nữa…

TẠI QUÁN BAR:

Bạch Xà trong vai người ngoại giao của Vương Xà đi cùng một người bảo vệ mà ai cũng biết là ai đấy tới gặp bang chủ bang Hoắc Vương. Cô đội mái tóc giả màu hung tím buộc vổng cao, mặc một chiếc áo sơ mi trắng không tay bó sát người đi cùng quần jean cạp cao,… Nhìn cô bây giờ không còn cái nét tinh nghịch ngày thường, hay cái vẻ tàn khốc, mưu mẹo của một vị phó bang chủ nữa mà là một sự tinh tế, chín chắn của một người từng trải, hiểu biết và chững chạc. Họ, những người được biết tới, nghe tới khi nhìn cô sẽ không có thể nghi ngờ cô là vị phó bang chủ bang Vương Xà trẻ tuổi nhưng thâm sâu khó lường được cả.

_Chào cô _ Bang chủ Hoắc Vương nhìn thấy người đẹp liền vội vàng đón tiếp.

_CHào ông _ Bạch Xà cũng không khách khí buông một lời chào lành lạnh

Tay cầm tập hồ sơ mà anh hai mình đưa ban nãy, trong tiếng nhạc xập xình của quán bar với những con người đang cuồng si trong men rượu và ái tình kia thì tới một cái liếc mắt, Bạch Xà cũng không thèm để ý. Đôi mắt cười mà như không đi theo bang chủ Hoắc Vương trở về bàn đã đặt trước ngồi đàm phán.

Tới nơi, đây là một góc khá tối ở quán bar ít người nhìn tới nhưng không gian lại thoải mái và có thể bao quát được xung quanh từ sàn nhảy cho tới quầy bar. Hai bên ngồi xuống nói chuyện, bang chủ Hoắc Vương rất nhiệt tình tự tay rót rượu vào ly cho cô. Bạch Xà đón ly rượu, khóe môi cong lên, tay khẽ lắc đều chất lỏng trong ly, đều đều hỏi:

_ Nhiệt tình hôm nay chắc bang chủ Hoắc Vương mời tôi đến đây không chỉ có ký kết hợp đồng này thôi nhỉ?

Thấy cô nói vậy lão ta thay vì ngạc nhiên bị cô gái trẻ như cô đoán ra ý đồ của mình mà lại nhếch môi cười cười. Lão không cần vòng vo tam quốc lựa lời để nói với cô như trước nữa, rút ra một tập hồ sơ khác, lão nói:

_Vương Xà ngoài giết thuê, bảo hộ còn buôn bán và vận chuyển vũ khí với số lượng lớn mà chưa bao giờ sợ mất hàng. Quả thực khiến người ta ngưỡng mộ về tài năng của các vị _ Lão khen ngợi.

_ Rồi sao…? _ Bạch Xà tay cũng không động tới hồ sơ kia, nhoẻn miệng cười nhìn lão.

_ Tuy biết Vương Xà không buôn gì ngoài vũ khí nhưng hợp đồng này tôi nghĩ vẫn dành cho Vương Xà một cơ hội, cô nghĩ sao? _ Lão đẩy tập hồ sơ tới trước mặt Bạch Xà.

Bạch Xà nhận lấy, mở ra xem, ánh mắt tinh ánh lướt qua một lượt trong hồ sơ chưa đầy mấy giây đã ném xuống bàn. Cô ngả người về phía sau, vắt chân lên ngồi đầy ngạo nghễ, giọng nói lành lạnh vang lên:

_ Buôn bán ma túy sao?

_ Phải, làm ăn lần này nếu có Vương Xà nhúng tay vào thì chỉ có lãi chứ không có lỗ._ Lão hồ hởi nói.

“BỘP”

Ánh mắt Bạch Xà sáng tên tia lạnh lẽo, đế giầy thản nhiên đặt lên bản hợp đồng mới tinh trị giá cả bạc tỷ. Đây có thể nói là một vụ làm ăn tuyệt vời, và theo lão nói chắc chắn nếu Vương Xà nhận hợp đồng này thì sẽ rót được vào túi cả chục tỷ nhưng dường như Bạch Xà lại không hứng thú mấy với điều kiện tuyệt vời này. Lão nhìn thái độ của cô vậy cũng không dám tức giận, nuốt cục tức vào lòng lão nâng ly rượu của mình lên mời cô:

_ Cứ bình tĩnh suy nghĩ, không đi đâu mà vội. Cùng uống rượu rồi cô hãy nghĩ lại cho kỹ.

Bạch Xà cầm ly rượu thượng hạng trên tay khẽ ngửi, phong thái rất nhẹ nhàng thoải mái; ai cũng tưởng rằng cô sẽ vừa nhâm nhi ly rượu vừa thoải mái chơi đùa với lão ta cơ… Nhưng không ngờ ngay lúc sau cô đã úp cả lý rượy xuống bản hợp đồng. Bàn chân đi giầy cao gót của cô giẫm vỡ chiếc ly, nát cả bản hợp đồng kia. Bạch Xà nói, ánh mắt lạnh lẽo không ai đoán được:

_Thứ nhất, Vương Xà không buôn ma túy, thuốc phiện và càng không làm lũ tay sai rửa tiền cho các ông. Thứ hai, lão cáo với tôi nhưng ông còn non lắm, hiểu chứ? Nếu muốn hạ độc tôi thì ít nhất cũng nên chọn loại độc nào không mùi ý chứ chọn độc nhện Nam Phi hắc như vậy mà cũng bỏ vào được sao? Ông có phải quá kém cỏi với chức bang chủ Hoắc Vương rồi không?

_ Cô… _ Lão ấp úng, trợn ngược mắt lên nhìn người con gái lúc trước còn cười cười giờ toàn thân toát lên vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn.

Cùng lúc đó, một thanh gươm roẹt qua kề vào cổ của Bạch Xà. Và hiện tại chuyển sang ngạc nhiên lại chính là cô còn lão thì nhoẻn miệng cười đắc thắng. Lão cười tới nhăn nhúm cái gương mặt già nua của mình, ngay lập tức lật mặt nói:

_ Hừ, ta muốn nhẹ nhàng nói chuyện hòa hảo mà ngươi lại thật không biết điều. Rượu mời không uống muốn lại muốn uống rượu phạt sao?

Chỉ là một chút ngạc nhiên lúc đâu, Bạch Xà chuyển ánh mắt ngạc nhiên đó lại lại bộ dạng ban đầu. Lưỡi gươm kề ngay trên cổ mà ngay một chút sợ hãi cũng không có. Hơn thế nữa, cô bị như vậy nhưng tới người mang danh “vệ sĩ” bảo hộ cô phía sau kia cũng không có ý định động tay động chân vào, là sao vậy? Dường như mọi chuyện không chỉ đơn giản như lão già kia nghĩ. Bạch Xà nhìn xung quanh một lượt, khinh khỉnh nói:

_ Ông dọa tôi sao?

_ Những đứa trẻ ngông cuồng kết cục cũng chỉ như vậy. Tôi không muốn ép cô đâu, chỉ cần ký vào bản hợp đồng này vận chuyển hàng cho tôi thì cả hai chúng ta cùng hòa hảo mà hai bên lại có lợi nhuận _ Lão lấy một bản hợp đồng khác đặt trước mặt cô trao đổi.

Bạch Xà nhìn lão, một chút suy nghĩ cũng không có, nói: “Nếu giết được tôi thì xin mời”.

Lão trừng mắt, giận tím mặt nhìn cô đang đứng đối diện mình không một chút nao núng. Trong ánh mắt kia ngoài sự lạnh lùng, giễu cợt ra thì dường như chẳng có chỗ cho sợ hãi, áp lực mà ông đang muốn tạo ra cho cô. Lão gắt lên:

_ Giết nó cho ta…

Nhưng đáng tiếc rằng, lão còn chưa kịp giết cô hay nói chính xác rằng lưỡi kiếm còn chưa chạm được vào chiếc cổ thanh mảnh mịn màng của cô thì đã rơi xuống, tên con trai kề sát cô cũng tự động ngã. Ngay sau đó, cô được một cánh tay săn chắc kéo về phía sau bảo hộ trong người tránh đường lia kiếm tiếp theo như lẽ dĩ nhiên; người con trai mang mác “vệ sĩ” đã ra tay… Cùng lúc đó, bốn thân ảnh đen xuất hiện từ bốn phía bên cô giẫm nát mọi thứ, bảo vệ xung quanh bốn phía. Những con người trong bán kính xung quanh đấy đều đồng loạt đổ xuống đất với một vết cắt ở cổ rất gọn gàng và đẹp mắt. Và vũ điệu của máu lại bắt đầu được khơi mào…

_Chúng mày là ai??? _ Lão tức giận rít lên, gương mặt tím tái nhìn vốn người áo đen bịt kín mặt chỉ để lộ đôi mắt sắc lạnh kia.

Bốn người đó không thèm quan tâm tới lời của lão, sau khi đảm bảo an toàn được cho người chúng cần bảo vệ liền quay về hướng Huyết Xà cùng Bạch Xà quỳ xuống hành lễ. Bốn miệng một lời chào:

_Chủ nhân…

Bạch Xà không khỏi ngạc nhiên khi bốn người nói chính xác là cô không hề biết này cúi chào mình rồi còn gọi cô là “chủ nhân” thì đã thấy Huyết Xà phất tay cho họ đứng dậy. Ngay lúc đó, cô hiểu được họ là người của Huyết Xà; lấy lại sự bình tĩnh cùng cao ngạo vốn có, Bạch Xà nói:

_ Giờ sao đây nhỉ?

Lão tái mặt sợ hãi. Lão cứ tưởng rằng cô khinh địch, coi thường Hoắc Bang mà chỉ là một cô gái ngoại hình nhỏ bé dẫn theo có một người vệ sĩ tầm thường nào ngờ lại xuất hiện tới bốn người bịt mặt không dưng tới trợ giúp cho cô. Vậy ai mới là người khinh địch thực sự đây? Lão bây giờ chỉ biết nhìn cô lắp bắp không nói nên lời khi lão nhìn thấy trong ánh mắt kia của cô chỉ có một phán quyết là: “giết”. Đuổi cùng diệt tận chính là phong cách của Vương Xà, lão quả thực khó mà thoát được hiện tại. Muốn thoát khỏi thế trận vừa rồi khi vệ sĩ của lão bị giết hết chỉ còn một mình trơ trọi là không thể…

Bạch Xà nhìn lão ta, bộ óc mưu mẹo đang tính toán xem nên xử trí lão như thế nào cho thỏa đáng thì Huyết Xà vỗ vai cô chỉ về phía bốn người kia ý nói để họ giải quyết thay. Cô thấy đó cũng là ý tưởng không tồi và cô cũng muốn biết xem rốt cục khả năng tàn bạo của họ tới đâu, vì sao lại được người mang biệt danh Huyết Xà này trọng dụng tới vậy nên không ngần ngừ cô gật đầu nói trước khi cùng Huyết Xà rời đi:

_Nhờ bốn người vậy!

TẠI BANG VƯƠNG XÀ:

Những tấm hình chụp lão bang chủ Hoắc Vương bị bốn cây đinh lớn ghim vào tường, xung quanh bị rất nhiều những chú rắn màu đen với hoa văn kỳ quái trên người quấn quanh. Chúng đang từng chút từng chút một bơm vào trong người lão độc tố khiến lão cả người đau đớn, lục phủ ngã tạng cũng dần dần bị nhiễm độc ô uế mà chết dần chết mòn. Cái chết của bang chủ Hoắc Vương chính là lời cảnh cáo cho toàn bang này dám chĩa gươm lên cổ Vương Xà, dùng thủ đoạn bỉ ổi để đạt được mục đích bẩn thỉu của chúng…

_Tốt lắm, không hổ danh như lời đồn thổi _ Hắc Xà nhìn những bức ảnh này không ngớt lời khen ngợi với bốn người phía dưới.

_ Anh, họ là ai vậy? _ Bạch Xà bước ra sau khi thay đồ, tẩy trang để trở lại một vị phó bang chủ xinh đẹp kiểu diễm, yêu kiều uy phong.

Bốn người đồng loạt cởi bỏ lớp áp choàng để hiện ra bốn gương mặt người con trai với bốn vẻ riêng biệt. Họ đồng loạt quỳ xuống trước mặt Bạch Xà:

_ Thanh Long…

_ Bạch Hổ…

_Huyền Vũ…

_Chu Tước…

_ Kính chào chủ nhân…!!!

Bạch Xà sững người nhìn họ. Trước mắt cô là bốn người con trai tuấn mỹ phi thường. Với Thanh Long là chàng trai có gương mặt khá lạnh lùng, trên bả vai xăm hình một chú rồng xanh uốn lượn. Bạch Hổ với gương mặt lãng tử, trên vai xăm hình một con hồ uy quyền. Chu Tước là một chàng trai với gương mặt baby, nụ cười tỏa nắng khoe chiếc răng khểnh, lưng xăm hình chú chim gần giống với chim phượng nhưng có ba chân phía sau lưng. Cuối cùng là Huyền Vũ với gương mặt tuấn mỹ, trưởng thành nhất, mái tóc dài được buộc cao, phía sau lưng xăm hình con rùa và rắn cuốn lấy nhau…

_ Bạch Xà, bốn người họ như em nghe thấy đấy là: Thanh Long, Bạch Hổ, Huyền Vũ, Chu Tước. Chắc em cũng nghe thấy tên này trong phong thủy rồi chứ, từ giờ họ là người bảo hộ cho em ứng với bốn phía Đông, Tây, Nam, Bắc. Chúng được gọi với cái tên Tứ Thần. _ Hắc Xà nói.

_ Tứ Thần sao… _ Bạch Xà khẽ nói, dường như cái tên này cô chưa nghe thấy bao giờ ở trong thế giới ngầm cả. Có phải hay không rằng chính bốn người này chưa bao giờ xuất hiện ở thế giới ngầm?

Huyết Xà dường như hiểu được Bạch Xà đang nghĩ gì, liền nói:

_Họ chưa bao giờ chính thức tham gia vào thế giới ngầm.

_ Ừm, Tứ Thần được Huyết Xà tạo nên mấy năm trước. Chúng sẽ đảm nhiệm vị trí trống của Ngũ Tướng Không Ngai trong thời gian tới. Đấy chính là lý do vì sao anh nhờ Huyết Xà gọi họ lộ diện tại đây._ Hắc Xà nói thêm.

Bạch Xà không biết trầm ngâm cái gì mà bỗng dưng đứng một chỗ suy tư một lúc lâu. Rồi bỗng dưng cất bước về phía bốn người con trai đang quỳ dưới đất kia, nhìn họ một lượt rồi mỉm cười nói:

_ Chào mừng đến với Vương Xà.

Tứ Thần không khỏi ngạc nhiên trước thái độ của Bạch Xà nhưng rồi cũng vui vẻ cúi đầu đồng loại nói: “ Cám ơn chủ nhân”.

Và có lẽ Bạch Xà không thể biết được điều này nhưng đây là điều là Hắc Xà và Huyết Xà đều rõ nhất trong suốt bao nhiêu năm qua kia. Rằng Ngũ Tướng Không Ngai hay Tứ Thần này được tạo ra vốn không phải để chiến đấu vì cái gì cả mà chúng được tạo ra đơn giản chính là để bảo hộ cho cô: Bạch Xà – người con gái quan trọng trong lòng cả hai…

Bởi vì trong bóng đêm u tịch kia, hắc khí đang lan tỏa một cách mạnh mẽ…

_Long, như vậy liệu có ổn không? _ Hắc Xà trầm ngâm hỏi khi hai người ngồi với nhau.

Huyết Xà không nói gì, ánh mắt hướng ta phía trời đen tràn ngập ánh sao kia hờ hững gật đâu một cái. Lần này anh không nói, bởi chính anh cũng không chắc chắn lắm nhưng đây là giải pháp duy nhất hiện thời đảm bảo được.

_ Vậy tìm ra người đó chưa? _ Hắc Xà nhấp một ngụm rượu. Hương rượu đắng mà ngọt, cay nồng trong cổ họng cũng như chính tâm trạng hiện thời của anh.

Huyết Xà khẽ lắc đầu, đây là nỗi băn khoăn trắc trở cũng là nỗi sợ hãi nhất trong lòng anh. Và hơn cả thế chính là mối thù khắc cốt ghi tâm của anh cũng như của Hắc Xà.

_Ừm, phải nhanh lên trước khi ông ta biết được sự thật mà truy sát Linh _ Hắc Xà đau đớn nói.

Mọi thứ chìm vào trong im lặng, … Ánh sáng mặt trời đang ló dạng phía chân trời kia nhưng cũng không thể ngăn được hắc ám ngày mới di chuyển, ẩn nấp dưới những con người đen tối nơi đáy xã hội. Những con người núp trong bóng đêm trá hình đó đang mỉm cười cũng chính là kẻ thù lớn nhất, thực sự của Vương Xà…!!!


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ