settingsshare

Vương Xà Chương 31: Ngoại truyện: Yêu là thứ tha

Màn đêm – luôn làm cho người ta có cảm giác u tịch và sự tĩnh mịch đến đáng sợ của nó khiến cho người ta chìm đắm trong suy nghĩ. Lúc này cũng vậy, người con trai với một chiếc sơ mi xám cùng quần bò đen và giầy da khá đơn giản, mái tóc được vuốt ngược đằng sau, những ngón tay thanh mảnh kẹp điếu thuốc đang nhẹ cháy chóng đêm. Anh đứng dựa vào bức tường rào trước mắt ngửa cổ nhìn ánh trăng sáng trên bầu trời, đôi mắt tĩnh lặng lại ẩn chứa thứ gì đó khó nói nên lời. Anh đã đứng ở đây rất lâu rồi; từ lúc mặt trời bắt đầu lặn đến lúc ánh trăng lên cao trên đỉnh đầu này. Người qua người lại đều chú ý đến anh – chàng trai mang trong mình từ ánh mắt đến dáng người đều lãng tử, đến lúc giờ đây chỉ còn mình anh với bóng đêm.

Anh đang làm gì?

Anh đang đợi chờ gì?

Anh đang suy nghĩ gì?

Tất cả xuất phát vào ngày anh không giữ được người con gái mà mình yêu… để cô bước đi rồi không quay trở lại. Và, hiện tại anh đang đợi cô về.

_ Haha… được rồi mai sẽ mang tới cho cậu. Ừ rồi chúng ta mang hoa tới thăm Lin luôn. Ừm, lâu rồi mà. Okey, vậy đi. Pai pai, ngủ ngon. _ Giọng nói của cô từ tiếng cười vui vẻ rồi trầm xuống khi nhắc tới người đã khuất.

Dập máy, cô nhìn lên trời khẽ nói gì đó. Mỗi lần nhớ tới người kia trong lòng cô lại dấy lên một nỗi ân hận cũng bao nhiêu giả thuyết giá như… Nhưng, tất cả chỉ là vô vọng, cô biết. Cho dù trăng kia có tròn, sao kia có đầy trời, mây kia có biến mất thì Lin – người chị em của cô mãi mãi không thể sống dậy. Diệp Linh từng nói với cô: “Người đã khuất không thể sống lại, hãy sống có ý nghĩa để họ trên trời nhìn xuống với ta có thể mỉm cười. Đừng để họ thay ta rơi nước mắt.” Mặc dù cái chết của Lin không phải do cô nhưng cô là người chứng kiến nên nó cứ ám ảnh cô mãi đến giờ. Nhìn tên vầng trăng đang tỏa sáng kia, cô khẽ nói:

_ Lin, em ở trên đó có tốt không?

_ Cô bé đó sẽ tốt nếu em tốt thôi. _ Giọng nam trầm vang lên khiến cô giật mình.

Từ trong bóng tối bước ra một người con trai. Anh cao hơn cô cả một cái đầu, mỗi lần nhìn anh cô đều phải ngước đến mỏi cổ. Khi cô mải ngắm nhìn anh thì anh đã đứng ngay trước mặt cô rồi. Bàn tay anh chạm vào mặt cô, ngón tay mang hơi ấm lau đi giọt nước mắt chưa khô trên khóe mi cô, anh lại nói:

_ Kil, đã đến lúc về rồi.

Ánh mắt cô nghe anh nói vậy đôi mắt cô bỗng chở nên lạnh lùng, ánh mắt kia xoáy xâu vào mắt anh như muốn nhìn ra anh có ý đồ gì. Anh biết vì sao cô đi và ánh mắt kia đang tìm tòi gì. Hôm nay, anh đợi cô cả giờ đồng hồ cũng bởi nguyên do đó, thứ đáng nhẽ cô không nên nhìn thấy; chính xác là không nên xảy ra khiến anh đẩy cô đi xa như hôm nay. Một thân một mình chạy từ Hà Thành đến Sài Thành xa xôi này cũng chỉ vì trốn tránh anh. Là anh – anh làm cô tổn thương và tuyệt vọng.

_ Kil, anh muốn giải thích. _ Giọng anh hơi vội vã như anh sợ rằng cô không nghe anh nói mà bỏ đi mất.

_ Nói gì? Nói rằng đó chỉ là một tai nạn? Rằng hôm đó anh cùng ba người kia vào khách sạn với cô gái đó chỉ là ngoài ý muốn? Rằng không có chuyện gì xảy ra? Và, thực ra cả bốn người là vô tình gặp, vô tình cứu giúp người ta rồi giúp cho trót là đưa người ta về khách sạn đó đúng không? _ Không đợi anh nói cô đã nói một lèo vanh vách những gì anh cần nói.

_ Anh…_ Anh không biết giải thích như thế nào nữa vì những gì anh cần nói cô đều nói cả rồi.

Cô nhìn anh, đôi mắt đó thăm thẳm mang một chút buồn bực khiến anh xót xa. Là tại anh lớn tuổi nhất mà làm việc lại không nghĩ trước nghĩ sao khiến cô buồn tới vậy... Anh biết là cô không tin những lời nói đó đâu sau khi chứng kiến cô gái đó ngả vào người anh và ôm anh. Cũng biết là giải thích chỉ là vô vọng nhưng mà anh muốn nói bởi anh muốn cứu vãn một chút gì đó.

Còn cô, giờ đây đối diện với anh trong lòng cô cực kỳ phẳng lặng không một gợn sóng nào cả. Nhìn gương mặt lúng túng, cô bất giác nhận ra người con trai hơn tuổi luôn tỏ ra chín chắn trước mặt mình cũng sẽ có lúc không biết phải làm sao. Là tại cô sao? Quả thực, ngày hôm đó khi nhìn thấy chuyện đó – ngay trước cửa khách sạn năm sao cô bước ra cùng mọi người sau khi đi ăn ra gặp anh cùng cô gái đó ôm nhau cô đã rất sock. Lúc chạy đi, cô không biết mình đi phương hướng nào chỉ biết nước mắt ướt nhòe con mắt kia. Lần đầu tiên yêu một người, đặt tình cảm cho ai đó lại bị phản bội trắng trợn vậy quả thực cô rất sock. Mím môi, cô nói:

_ Cô gái đó đã tới gặp em._ Cô nói lời nói đó nhẹ bẫng như không vì cô thực sự đang rất bình tĩnh.

Ừ, ngày hôm sau đó một hôm cô gái kia có tìm cô giải thích khi cô đang về hành lý chuẩn bị ra ga. Cô không biết làm sao cô gái kia có được địa chỉ của cô chỉ biết người con gái trước mắt cô là một người hiền lành, dịu dàng và hơn hẳn một đứa con gái đã từng sống trong sóng gió như cô. Nói chuyện với cô gái đó cô càng thấy cô gái đó chính là một tiểu thư con nhà gia giáo đàng hoàng chứ không phải một cô gái sống trong cảnh tự sinh tự diệt như cô. Một người học vấn uyên bác, nhanh nhạy và linh hoạt có mềm yếu nhưng có chính kiến. Mỗi lời cô gái nói cô cũng chẳng thể phản bác được gì… Nhìn anh đang không biết phải làm sao nói, cô lại nói:

_ Sau đó, chị Linh đến nói cho em biết sự việc và chị ấy nói: “Tình yêu phải có sự dung thứ”. Chị ấy nói rằng chị ấy có một năm để thấu hiểu điều này và hai năm để học nó nhưng chị ấy không muốn em mất nhiều thời gian thế. Và em đã dùng một tháng để hiểu và hai tháng để học nó. Tước, anh nói em phải làm gì?

Bàn tay anh chạm vào gương mặt cô nhẹ run lên. Anh đột ngột ôm lấy cô, bên tai cô giọng nói người con trai vốn uy vũ khẽ run lên ba tiếng xót xa: “Anh xin lỗi”.

Cứ vậy, dưới sự chứng giám của trăng và sao họ dần đến bên nhau như thế, chẳng có gì đặc biệt chỉ là nó ý nghĩa mà thôi. Thoảng bên mũi cô là mùi hương thuốc lá nhàn nhàn cùng nồng đậm hương vị nam tính của anh. Cô nhớ, ngày đầu tiên gặp anh cả hai đã đánh nhau đến sứt đầu mẻ trán. Rồi dần dần, đôi mắt cô nhìn anh không phải là sự chán ghét tên con trai phóng đãng nữa mà là sự bội phục khả năng của anh cho đến khi cô cũng như đứa con gái khác bị đôi mắt kia giam cầm. Có nhiều cô gái bị anh quyến rũ bởi con người hay cử chỉ, nụ hôn nhưng cô lại bị anh quyến rũ bởi ánh mắt. Anh có đôi mắt mà khi cười đuôi mắt sẽ tạo nên đường cong quyến rũ. Nụ cười của anh dù nhẹ nhưng ánh mắt lại đẹp đến giam giữ chính ánh mắt cô. Có thể nói rằng, chính vì đôi mắt đó của anh mà cô đã sa vào lưới tình không đáng có này.

Lúc biết tình cảm của mình dành cho anh, cô thực sự rất hối hận. Vì sao? Vì yêu một người con trai chẳng bao giờ và mãi mãi không yêu mình. Cô tự cười chính bản thân mình cả đời luôn đề phòng đặc biệt là đối với con trai thế mà lại bị sa lưới vào một tên con trai cực kỳ lăng nhăng và sẵn sàng trao tình cảm ấm áp đối với bất cứ đứa con gái nào.

Còn bây giờ, sao ba tháng xa cách cô nhận ra cô có quyền yêu và có quyền tước đoạt anh từ tay những đứa con gái khác. Khi Linh hỏi cô rằng : “Em có dám giữ người đàn ông của mình không?” cô đã chần chừ. Nhưng khi chị ấy nói tiếp rằng: “Nếu em không tự tin giữ được người con trai của mình vậy thì em đâu có tư cách ghen và đừng nói những cô gái khác rằng họ là người thứ ba. Bởi lẽ, năng lực của em không đủ thì đừng có trách ai cả; họ chỉ là những người cơ hội mà thôi.” Lúc đó, cô mới vỡ lẽ ra rằng tình yêu không chỉ cần đến từ hai phía mà để nó có thể tổn tại lâu bền cần đến sự quyết đoán và tự tin về tình yêu của cả hai nữa. Vòng tay ôm lấy anh, vùi mặt vào lồng ngực chắc chắn đó, cô khẽ nói:

_ Ba tháng em ở một mình, anh trả lại cho em.

_ Em… em không giận nữa? _ Anh ngạc nhiên nhìn cô. Quả thực mà nói anh không nghĩ cô lại tha thứ cho anh nhanh thế. Tìm được cô, vội vã tới đây anh đã chuẩn bị tâm lý rằng cô sẽ đuổi anh đi.

_ Bởi vì em là một người cao thượng mà. Hihi_ Cô mỉm cười, nhìn anh. Đôi mắt cô khi cười ánh lên lóng lánh như những vì sao trong đêm kia khiến anh yêu thích.

Anh lần đầu gặp cô đã ấn tượng với cô bởi đôi mắt cô. Đôi mắt của sự quyết đoàn lại pha lẫn tổn thương sâu sắc sau cái mất của người em mình. Lúc đó, trong thâm tâm một thằng con trai chưa bao giờ biết coi trọng thứ gì ngoài lòng phục tùng với người anh nể trọng kia anh; anh đã nghĩ rằng muốn bảo vệ cô khỏi thương tổn… Ngày chứng kiến cô bỏ đi, anh mới ngu ngốc nhận ra cô đối với anh quan trọng nhường nào mà đáng nhẽ anh phải nhận ra khi nhìn cô thấy cô bị hất ngã ở cái đêm định mệnh đó. Lúc đó, tim anh đã như ngừng đập mà anh quên mất…

Nghe cô nói vậy, anh dường như có thể thở phào ra. Bế bổng cô lên, hạnh phúc xoay vòng cô lên cao, hôn lên má cô, anh nói: “Cám ơn em”



BA THÁNG SAU:

_ Kil_ Anh ôm cô từ phía sau, giọng nói trầm mà ấm áp nhẹ gọi tên cô.

Cả hai người đứng ngắm hoàng hôn xuống dưới ánh chiều tà nhẹ nhàng. Với họ chiều tà là lúc bắt đầu cuộc chiến còn bây giờ dáng chiều là hình ảnh chứng minh hạnh phúc của cả hai. Bởi vì, chiều nào dù ở đâu anh cũng ôm cô ngắm hoàng hôn.

Khi hoàng hôn tạo nên ánh vàng ruộm, mặt trời đang dần biến mất, trước mặt cô, cạnh khung cửa sổ lớn, anh quỳ xuống, đôi môi hôn lên bàn tay cô, ánh mắt nghiêm túc ngước lên nhìn đôi mắt khó hiểu cổ cô, anh nói:

_ Anh không muốn bay nữa, chỉ muốn ở bên em thôi. Chu Tước đã đến lúc đừng đập cánh. Kil, lấy anh nhé.

Chiếc nhẫn đính kim cương sáng lên lấp lánh dưới ánh sáng nhàn nhạt của chiều. Sắc đỏ rực nhuộm đỏ cả bầu trời như hòa đến với tình yêu của anh dành cho cô. Chu Tước đỏ đã tìm đến cho mình điểm đỗ cuối cùng trong cuộc đời. Thời khắc này trời như đang chứng giám cho họ. Ánh lên cùng với ánh sáng của chiếc nhẫn là giọt nước mắt của cô gái mang trong mình tình yêu của anh. Cô khóc – không còn vì thương đau nữa mà là hạnh phúc; một hạnh phúc toàn vẹn. Để mặc anh đeo nhẫn vào tay mình, cô cứ khóc; nước mắt không thể ngừng rơi. Nó chỉ ít dần khi môi anh chạm vào môi cô… Bên ngoài, cửa sổ là màu đỏ hồng của tình yêu, mặt trời đã đi ngủ nhưng ánh sáng vẫn còn lại len lỏi qua đám mây cùng ngọn gió kia….

_THE END_


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ