settingsshare

Vương Xà Chương 26: Mặt đối mặt

Ngắm nhìn mình trong gương; từng đường nét trên mặt rõ nét, nước da trắng, bờ môi đỏ, mày dài, mắt to nhưng đáng tiếc là lại vô hồn không cảm xúc. Cô tự chạm tay lên khóe mắt mình rồi và cứ thế ngắm nhìn mãi vào đôi mắt đen láy, sâu thẳm chẳng bao giờ còn nói lên cảm xúc của con người cô nữa. Cứ ngẩn ngơ, mất hồn như thế nhìn mãi gương mặt mình trong gương: xinh đẹp ư, kiều diễm ư, nhưng liệu cô có hạnh phúc sao? Đã từng đọc ở đâu đó, một người nói rằng: “Hồng nhan bạc mệnh” là đúng hay sai? Có đúng thực sự thì đẹp không có quyền được hưởng hạnh phúc sao, không được yêu hay sao?

Trong gương kia, phản chiếu một cô gái với mái tóc đen dài chấm đất, đôi mắt đeo len đỏ rực nhưng vẫn chỉ là một đôi mắt của con búp bê vô hồn mà thôi. Cả người cô cũng khoác lên một màu đỏ rực rỡ như ngọn lửa với chiếc váy bó sát ôm lấy cơ thể, xẻ từ ngang hông xuống ở hai bên đùi đầy khêu gợi. Đôi chân dài, trắng, thon lộ ra hình xăm uốn lượn; bàn chân đeo đôi giầy cao gót màu đen nạm đá hình bướm. Tay đeo găng ngắn màu đen. Một bên đùi của dắt một khẩu súng bạc cùng hai băng đạn bên cạnh.

Soi toàn thân mình trong lưng, cô đã sẵn sàng chiến đấu với trận đánh phía trước kia. Giờ đây không còn thứ gì có thể cản bước chân của cô đi được nữa …!!!

_ Bạch Xà _ Bước vào là một người giống y như cô từ cách ăn mặc đến gương mặt và vóc dáng. Có khác chăng là nhìn người kia trông hồng hào và có sức sống hơn cô. Và tuy là mặc hai bộ đồ giống nhau nhưng nhìn người này đằm thắm, dịu dàng với vẻ đẹp nữ tính hơn là quyến rũ, quyền uy như Bạch Xà.

Bạch Xà quay lại, nhìn gương mặt mình phản chiếu trên gương mặt của người chị song sinh. Cô gật đầu, xoay người bước theo chị gái mình ra bên ngoài. Đã đến lúc đối mặt rồi. Bây giờ, không còn cần phải trốn chạy nữa mà chí có con đường duy nhất là thắng – sống hoặc thua – chết mà thôi. Hồi chuông chiến tranh cuối cùng cũng đã reo vang, thời điểm đối mặt đã đến. Trận chiến dai dẳng kéo dài bao nhiêu năm từ thời cha mẹ đến họ giờ cũng đã đến lúc kết thúc.

Bước ra ngoài, người của bang cùng tất cả người của bang hảo hữu đã có mặt ở đây. Họ đã sằn sàng giúp cô kết thúc câu chuyện này để người con gái kia không còn khóc ra máu nữa, để cô không bao giờ chịu đau đớn nữa.

Tất cả lên xe, năm chiếc ôtô mang năm nhãn hiệu nổi tiếng khác nhau: Audi, Bentley, Rolls-Royce, Hummer, BMW được sở hữu bởi bang chủ bang Yakuza vùng Quan Đông, bang chủ Hoắc Kim Long, bang chủ Cognac và hai chiếc còn lại của bang Vương Xà do Bạch Xà – Độc Xà lái một chiếc và Kida cùng Hắc Xà lái chiếc còn lại. Dẫn đầu là chiếc xe Hummer của Bạch Xà, phía sau là bốn chiếc còn lại và cuối cùng là một đoàn motor phân phối lớn nối đuôi đi theo phía sau.

Mười một giờ đêm, trên con đường lớn ngoại ô, hai bên là cánh đồng bát ngát, một đoàn người xe lao như điên trên tiến về mặt trận phía trước khiến người ta cảm tưởng như những con thiêu thân lao vào đống lửa lớn. Nếu có ai vô tình lái xe ngang qua con đường vắng vẻ này sẽ phải sợ hãi không thốt nên lời bởi họ sẽ cảm thấy dường như đi qua họ là một đội quân quan binh từ địa ngục chứ không phải là một đoàn xe đi qua bình thường. Bởi lẽ, họ đi qua liền tỏa ra một khí lạnh đến ớn người chưa kể ánh mắt lóe lên trong đêm không lạnh lùng cũng là chết chóc mà thôi.

* * *

Đoàn xe dừng lại trước căn nhà lớn bỏ hoang ở ngay giữa một cánh đồng hoang vu, hẻo lánh. Căn nhà bên ngoài cũ kỹ, úa màu theo thời gian chẳng có gì đặc biệt cả khiến cho ta cảm tưởng rằng chẳng có ai ở đây nhưng bên trong căn nhà, qua các cửa sổ lại đều sáng đèn. Bạch Xà ngẩng lên nhìn căn nhà đó, nơi tầng cao nhất kia ông đang ngồi đó đợi họ lên; người đàn ông đã cướp đi trong tay của Bạch Xà tất cả khiến cô trở thành con người như ngày hôm nay. Ngày hôm đó, khi không bắt được Bạch Xà ông đã phá tan cả ngôi nhà kia đi không một chút thương tiếc. Nhìn những tên nửa người, nửa thây ma kia Bạch Xà khẽ nhíu mày. Biến con người thành ác ma chết không được mà sống không xong ông quả thực không còn chút tính người nào cả.

_ Bạch Xà, đi đi. Tụi này sẽ mở đường _ Minami mỉm cười nói. Cây cung màu đen của cô đã được giương cao nhắm bắn, năm mũi tên đã được giương lên cao. Phía sau còn còn Kuro cũng đã rút kiếm sẵn sàng càn quét lũ ruồi bọ này rồi.

Bạch Xà nhìn Minami cùng Kuro, ánh mắt cả hai người nhìn cô đều ánh lên niềm hy vọng họ đặt vào cô sẽ chiến thắng trong trận đấu này. Và họ muốn cô giao phó cho họ, để vững bước đi tiếp lên tới nơi cao nhất trên kia. Họ biết cô lo cho Minami sẽ gặp nguy; bởi lẽ, lũ hình nhân này trên người tên nào tên ấy cũng có độc nên chỉ cần chạm vào chúng cũng đủ khiến kịch độc ngấm vào da và dày vò cho đến chết rồi. Mà Bạch Xà chưa bao giờ nghĩ sẽ để Minami hay Kuro phải chịu cảnh như cô của một năm trước cả. Nỗi đau đó lớn hơn những gì mọi người tưởng tượng. Cô định ngăn cản thì Hắc Xà lại nói trước:

_ Nhờ hai người nhé. Hẹn gặp ở trên tầng cao nhất kia.

Minami và Kuro gật đầu rồi lao mình về phía đám hình nhân kia. Kuro dẫn một nửa số thành viên bang đi theo chọn lối tấn công, Minami dẫn một nửa số còn lại vây bên ngoài nhắm bắn từ xa. Những mũi tên lao lên nhắm bắn về phía chúng như những tia chớp khuyên thủng đầu, ngực, mắt chúng không chút khoan nhượng nào. Hình ảnh cô gái Minami dịu dàng yếu đuối ngày thường hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một Minami thông minh, gan dạ khi chiến đấu đối mặt với cái ác. Những đường kiếm của Kuro tinh tế thoắt ẩn thoát hiện, loang loáng dưới ánh đèn mờ đúng như một Ninja thực thụ vậy. Không mạnh không nhẹ nhưng chính xác đến từng ly, cũng không một động tác dư thừa nào mà lấy đi mạng sống của chúng. Đó, cũng chính là sự giải thoát cho chúng khỏi kiếp người không ra người mà quỷ cũng chẳng phải quỷ này. Đầu rơi, máu chảy, họ mở con đường máu đầu tiên dẫn quân đoàn đi tiến về phía trước.

Đẩy cửa đi vào, họ lại bị chặn bởi một đám hình nhân nữa đứng vây kín cả gian phòng trống. Dường như, bên trong này đông chẳng kém gì bên ngoài kia cả. Họ tự hỏi: rốt cục ông đã chế tạo ra tất cả là bao nhiêu người như thế này đây? Vỗ vai Hắc Xà, bang chủ Cognac khẳng khái nói:

_ Hãy đi đi, nơi này để ta.

Lần này Bạch Xà cũng không phản đối. Cô tin tưởng vào người đàn ông này, dù ông đã ở tuổi trung niên nhưng thứ sức mạnh ông nắm giữ chưa bao giờ phai tàn theo thời gian cả. Nắm đấm nơi bàn tay kia uy lực vẫn không đổi, kẻ hưởng nó sẽ nhớ mãi cho dù tới nơi suối vàng và còn di chứng lại tới tận lúc được sinh ra thêm lần nữa. Hắc Xà gật đầu, cùng mọi người leo cầu thang đi lên tầng tiếp theo. Và càng về phía sau,càng lên cao, càng gần người đó hơn một chút thì đôi mắt Bạch Xà càng hằn lên rõ rệt sự hận thù, theo đó là nhiệt độ nơi con mắt cũng càng lúc càng giảm xuống.

Lên tới tầng hai, tất cả lại bị chặn bởi một đám ám vệ được rèn luyện tinh nhuệ. Hoắc Long, Kim Long không đợi ai nói gì đã xông lên phía trước ra tay diệt bọn chúng. Lưỡi gươm tử thần móc sâu vào trong tim những tên đó, phán án tử hình với chúng để chúng xuống gặp Diêm vương mà oán thán - oán cho chúng sinh ra lại theo phe cả ác, thán cho cho nỗi oan bị ép buộc của chúng. Cùng bị sinh ra, bỏ rơi rồi nhặt về nhưng những ám vệ của Vương Xà được nuôi dưỡng trong một gia đình tốt bao nhiêu thì chúng lại phải sống và lớn lên trên máu và nước mắt. Chúng tự hỏi: Vì sao cùng là như thế, phát triển trên môi trường không nhiều khắc nghiệt như chúng mà tại sao người của Vương Xà vẫn mạnh nhường đó? Mạnh hay yếu không phải do thứ máu me kia tôi luyện lên mà do con người chúng có muốn chiến đấu, có muốn hy sinh hay không mà thôi. Sức mạnh thực sự chỉ phát huy khi chúng muốn giao cả tính mạng mình đặt cược với tử thần hay cho dù đứng trước tử thần vẫn nhoẻn miệng cười ngạo nghễ không một lời trách oán. Và nếu để ý kỹ sẽ thấy Kim Long cùng Bạch Xà có khá nhiều điểm tương đồng nhau đầu tiên về ngoại hình rồi đến tính cách và sự thông tuệ hiểu biết hơn người của cả hai. Nếu Bạch Xà được tặng một chữ “mưu” thì Kim Long sẽ được tặng một chữ “trí”; cả hai đều phải sử dụng đến cái đầu cùng bộ não hơn người kia. Kim Long là chàng trai mái tóc bạch kim khoác trên mình bộ xường xám màu trắng, viền đen và thêu hình rồng đen uốn lượn từ bả vai ra trước ngực tinh tế. Lưỡi hái tử thần của anh kia chỉ qua ít phút đã vấy đầy máu đỏ, xác chết cũng đang dần chất đầy trước chân cùng nụ cười đẫm máu khiến chúng phải ám ảnh. Hoắc Long dù không mang trong tay vũ khí cũng đủ bóp vụn, dứt đứt cổ kẻ khác rồi giờ trên người lại vác đại đao lại càng trở nên đáng sợ hơn. Mỗi lần thanh đao vút qua là y như rằng sẽ có ít nhất một tên bị chém đứt lìa người. Dù cho chúng có nhìn thấy đường đi của thanh đao, có nhanh đến mấy thì rốt cục cũng không thể thoát được lưỡi đao này tiễn biệt ra đi…

_ Chủ nhân! Người đi trước đi. Chúng tôi sẽ ở lại giúp họ _ Tứ Thần nói với Bạch Xà.

Cởi áo choàng đen, hình xăm của Tứ Thần: Thanh Long – Bạch Hổ - Huyền Vũ - Chu Tước lần đầu tiên đầy đủ hiện rõ trên vai cả bốn người. Rồng uốn, hổ gầm, phượng múa, rùa và rắn cuốn lấy nhau ra uy. Cùng với đó, phong ấn của Vương Xà được đặt lên hình xăm: đeo trên tai rồng, cổ hổ, chân phương và lưng rùa đã cho ta thấy sự trung thành của Tứ Thần đối với Vương Xà.

Bạch Xà nhìn Tứ Thần rồi nhẹ gật đầu. Bàn tay cô chạm vào gương mặt từng người. Đôi tay đó hơi lạnh nhưng lại chứa đựng đầy đủ tâm nguyện của cô dành cho họ, đó là lời nói được truyền tải qua cảm xúc rằng: “Nhất định phải quay về!”. Tứ Thần gật đầu, họ hôn nhẹ lên bàn tay cô, ánh mắt sáng ngời như muốn cô tin vào khả năng của họ và rằng ngày nào cô còn sống còn cần đến họ thì họ sẽ vẫn sống và là người bảo vệ cô. Lao vào trận chiến, chưa biết đến ngày mai nhưng vốn dĩ đầu rơi máu chảy chỉ là lẽ thường tình mà thôi. Với họ, nước mắt cô rơi mới là điều đáng phải lo ngại nhất! Bước đi, họ để lại phía sau một đôi mắt lo lắng của Ngũ Tướng Không Ngai.

Tầng ba, được bố trí xung quanh là một mê cung gương và ánh đèn rực rỡ rọi chiếu khắp các ngóc ngách trong gian nhà này. Ở đó, đứng chờ họ là hai sát thủ trên người bịt kín mít cả mặt mũi chân tay. Nhìn chúng, ta cũng có thể cảm nhận được chúng khác hẳn với đám “hình nhân” cũng như đám ám vệ phía dưới kia. Gian phòng này, chỉ cần liếc qua thôi là họ cũng đủ biết rằng nó được chế tạo để đối phó với mình.

Bạch Xà đang muốn bước lên thì Hắc Xà và Độc Xà đã ngăn lại. Họ nhìn Bạch Xà, mỉm cười nói:

_ Bạch Xà! Trận chiến của em không phải ở nơi này, hãy giữ sức cho mình.

_ Nhưng…._ Bạch Xà muốn nói gì đấy nhưng lại bị Độc Xà ngắt lời. Độc Xà hiểu rõ nối ló hiện trên mắt của cô:

_ Một năm qua chị và tất cả thành viên bang Vương Xà chẳng có ai ngồi chơi cả đâu. Em yên tâm.

Hắc Xà và Độc Xà vừa mới bước lên chúng đã lao về phía cả hai tấn công trực diện. Lưỡi kiếm lao về phía cả nhanh chớp nhoáng. Độc Xà và Hắc Xà vẫn bước đi thong thả mặc kệ nó đang ngày một tiến dần về phía mình. Cho đến khi, ta cảm tượng lưỡi kiếm chạm vào được họ rồi thì họ lại vụt biến mất nhẹ nhàng mà như không. Bạch Xà không khỏi ngỡ ngàng, khả năng của Hắc Xà không nói nhưng với một người không biết chút võ công nào như Độc Xà thì đúng là một bước tiến lớn. Quả đúng là một năm đã khiến cho Độc Xà trở nên mạnh mẽ và chững chạc hơn. Có lẽ, bởi vì cô muốn trở thành chỗ dựa vững chắc, niềm tin cho Bạch Xà.

Tuy nhiên, thấy cả hai tránh được như vậy mấy tên kia cũng không nao núng. Chúng liếc nhìn nhau rồi vụt biến mất, ẩn thân mình sau lớp kính. Thân ảnh chớp nhoáng lúc hiện lúc ẩn, khó đoán khó lường trước đợc. Một tên lao về phía Độc Xà, cô lập tức rút con dao ngắn cài ở chân mình ném về phía hắn. Chúng vai hắn nhưng lại vỡ toang. Hóa ra, đó chỉ là ảnh trên tấm kính mà thôi…

_ Cẩn thận…!!!

Hắc Xà hét lên khi tên đó tấn công Độc Xà từ phía sau mà cô không hề để ý thấy. Hắn chĩa mũi kiếm sắc nhọn, lạnh lùng đâm về phía Độc Xà. Bạch Xà sợ hãi, đang định chạy tới hỗ trợ thì Kida lại cản cô. Hắn níu vai cô như muốn bảo cô hãy bình tĩnh quan sát mọi việc thật kỹ rồi mới quyết có nên động thủ hay không. Đúng lúc đó, thanh kiếm đâm vào ngực Độc Xà, cô cũng vỡ tan thành nhiều mảnh nhỏ rơi trên sàn nhà. Hóa ra, đó cũng chỉ là ảnh phản chiếu của Độc Xà qua gương mà thôi. Có lẽ, chúng không thể nào ngờ tới rằng ma trận này gần như là lợi thế của chúng lại cũng chính là lợi thế dành cho Độc Xà. Gậy ông đập lưng ông tuy đơn giản nhưng hoàn toàn phá đi cái nhìn nhận, đánh giá sai của chúng về Độc Xà khi cứ chăm chăm tấn công cô. Trên gương, bây giờ đang phản chiếu một gương mặt Độc Xà tự tin hơn bao giờ hết. Độc Xà di chuyển khắp phòng, thoắt ẩn rồi lại thoắt hiện khiến cho chúng muốn bắt cũng không được mà rình là càng không thê. Từ bao giờ ưu thế của chúng lại trở thành nhược điểm cũng không thể biết được.

_ Xong…

Khi Độc Xà bỗng dưng lừng lại, thôi không chạy nữa mà bước ra trước mặt chúng cùng nụ cười nhẹ trên môi. Thấy vậy, chúng nhân cơ hội đó mà lao về phía cô chém xuống nhưng rồi lại khựng lại. Không phải cái gì ngạc nhiên, sợ hãi mà bởi lẽ chúng không thể di chuyển được nữa như có gì cột chặt cuốn lấy chúng vậy. Lúc đó, Hắc Xà từ trong bóng tối mới bước ra, đôi mắt lạnh đến đang sợ, anh đứng sát cạnh Độc Xà như một vệ sĩ hộ vệ vậy. Đặc biệt, từ các ngón tay anh tỏa ra những sợ dây mảnh nối nhau chằng chịt khắp trong gian phòng này. Khi ta để ý kỹ, thì chẳng biết từ lúc nào mà cả căn phòng đã bị sợi dây này bao quanh kết thành một mạng lưới lớn. Đặc biệt, những sợi dây này không biết từ lúc nào đã chói chặt lấy chúng không thể nào cử động được nữa.

_ Tạm biệt _ Độc Xà mỉm cười. Nụ cười tinh khiết trên nền váy đỏ rực rỡ tiến đưa chúng về nơi yên nghỉ. Nụ cười đó tinh khiết tựa sương mai, dịu dàng tựa nắng mới khiến cho lòng nười ta phải mê mẩn.

Hắc Xà chuyển động, anh đứng chắn trước mặt Độc Xà, bàn tay nắm lại giựt một cái các sợi dây đứt tung ra. Và khi đó, những tên kia cũng bị xẻ thành những mảnh vụn nhỏ. Tuy sợi dây nhìn có vẻ mảnh, dễ đứt như các sợi dây bình thường khác nhưng thực chất nó dai và sắc bén hơn hẳn những sợi dây thường kia rất nhiều lần. Máu bắn khắp sàn, những khối thịt không biết đâu với đâu rơi trên mặt sàn đầy ghê rợn. Dù đã giết bao nhiêu người rồi nhưng khi chứng kiến cảnh tượng này cũng không khỏi rung rợn trước vũng máu và cách ra tay giết người của Hắc Xà. Khi Hắc Xà đứng dịch ra, ta thấy Độc Xà từ lúc nào đã nhắm tịt mắt và bịt tai lại không nghe thấy gì cả. Hóa ra, chứng sợ máu của cô không thay đổi nên khi giết người Hắc Xà phải đứng trước cô để che không cho cô thấy những thứ rung rợn này. Nếu không, cho dù Độc Xà có mạnh mẽ tới mấy cũng sẽ ngất mất. Tất cả đều không giấu khỏi ngạc nhiên, không ngờ được rằng Hắc Xà đã có thể sử dụng thứ vũ khí khó nhằm kia đến độ nhuần nhuyễn như vậy rồi. Quả đúng là thời gian không chờ đợi bất cứ ai cả. Một năm qua kia không chỉ Bạch Xà thay đổi mà toàn bang Vương Xà đều có những thay đổi đặc biệt riêng biệt. Cũng phải thôi, bởi lẽ, một năm qua đó không chỉ có một mình Bạch Xà mang trong mình nỗi thâm thù mà kể cả anh – Hắc Xà, Độc Xà cùng toàn bang Vương Xà đều mang trên mình một nỗi hận thù.

Bước lên tầng trên cùng, tất cả bị chặn bởi một cánh cửa mã hóa lớn. Bên kia cánh cửa chính là người đang ông độ tuổi trung niên – người họ đã từng một thời gọi là cha đang đợi tất cả.

_Joker, Kida mở được chứ?

_ Dạ _ Joker nói, Kida sau khi xem xét một chút cũng gật đầu.

Cả hau cùng chung tay nhau phá mã khóa. Cánh cửa này là cánh cửa mã khóa, nó chỉ có thể mở từ bên trong chứ bên ngoài không thể mở được. Chưa kể, mã của nó được cố định năm giây sẽ nhảy một lần mà mỗi mã phải chứa ít nhất từ mười đến mười một số khác nhau. Cách duy nhất để vào được không phải tìm ra mà mà là phá hủy nó hoàn toàn mà thôi. Bởi lẽ, năm giây để tìm ra mã rồi nhập là điều không thể.

“Cạch…”

Mười lăm phút sau khi vật lộn với máy móc, tính toán thì cánh cửa cũng mở ra. Đón tiếp tất cả là một bầy gồm tầm mười con cả sư tử, báo lẫn hổ.

“GRÀO…OOOOOOOOO…”

“GRỪ……..”

Những tiếng gầm của chúng khiến ta phải rợn người ghê rợn. Cánh cửa vừa mở, tất cả chưa bước vào đã phải giật mình lùi ra rồi. Hơn mười con thú giữa này ở phía dưới, ngồi trên bậc cao kia là người họ từng gọi là “cha” trước kia đang nhếch môi cười đắc ý. Một con hổ dữ Bạch Xà có thể thu phục được nhưng liệu mười con liền như thế này thì Bạch Xà phải làm sao đây? Cô không thể dùng cách như trước đây để thu phục được chúng nữa.

Đôi mắt khát máu của thú dữ, chúng nhìn thẳng về phía Bạch Xà. Bước chân nhẹ nhưng dữ tợn dứt khoát với các móng chân đang đâm ra chỉ chực chờ ghim vào da thịt con mồi của mình. Thậy vậy, Hắc Xà không có cách nào khác đành miễn cưỡng sử dụng cách này. Anh quay lại nói với Độc Xà:

_ Độc Xà, em hãy giết chúng đi!

Phải, chỉ giết chúng không hề có chút nào, chỉ cần Độc Xà cho chúng dính độc thì chúng hoàn hoàn mất khả năng tấn công mọi người. Đó là cách an toàn và nhanh nhất không gây tổn hại đến ai. Độc Xà định bước lên phóng độc thì Bạch Xà lại ngắn cô lại. hai người nhìn nhau rồi cuối cùng Độc Xà cũng gật đầu lui xuống nhường chỗ cho Bạch Xà. Bước lên, đi về phía chúng từng bước một không một chút run sợ. Mặc cho ánh mắt chúng càng ngày càng dấy lên cơn khát máu cuồng loạn cho chúng, Bạch Xà vẫn nhẹ bước đến bên chúng. Chỉ cần nhìn thôi ta cũng có thể nhận ra chúng đã bị bỏ đói một thời gian dài rồi.

Khi dường như không chịu được nữa chúng nhảy lên lao về phía Bạch Xà. Há mồm, nhe nanh như muốn ngoạm cả người Bạch Xà vào bụng để cho thỏa cơn đói cùng khát máu của dã thú kia. Tuy nhiên, một làn gió nhẹ thoảng qua, một mùi hương rừng chợt thoáng qua và lũ thú dữ cũng đột nhiên dừng lại. Chúng rạp người dưới chân Bạch Xà gừ gừ vài tiếng oán thán rồi đột nhiên ngoan ngoãn mà dụi đầu vào chân Bạch Xà. Dường như làn gió nhẹ cùng mùi hương rừng quen thuộc kia đã làm dịu đi cơn đói dày vò trong bụng chúng. Tất cả, đều vây xung quanh Bạch Xà ngoan ngoãn như những chú mèo nhỏ chỉ muốn được cô gái kia vuốt ve, yêu thương vậy.

Hình ảnh này làm cho ta có mộ cảm giác cô như là một vị chúa của rừng xanh vậy. Điều này, có lẽ không ai hay biết bởi ngày trước khi trốn thoát Hắc Xà thay vì đưa cô đến đâu đó thật xa để trốn thì lại đưa cô vào rừng mà sống. Trưởng thành, lớn lên và học các kỹ năng tồn tại ở đó. Thay vì chơi với bạn bè và đồ chơi như những đứa trẻ khác thì Bạch Xà học cách làm bạn với muông thú để nó dậy cô cách tồn tại ở nơi hẻo lánh không có lấy một thứ công nghệ hiện đại nào. Nó giúp cô săn mồi, cảm nhận mọi thứ bằng năm giác quan. Và rồi dần dần Bạch Xà có thể sử dụng cả cảm giác của mình để nhận biết và trốn chạy nguy hiểm. Có lẽ vì lý do đó mà ngày đầu tiên đặt chân đến Nhật, Bạch Xà lại có thể chiếm ngay được tình cảm với Sư tử thần của bang Yakuza cũng vì lẽ đó. Vì, trên người Bạch Xà mang hương rừng – nơi tự do nhất của muông thú. Sau này, càng tập luyện nhiều thì giác quan thứ sáu của cô càng trở nên nhạy bén ý như các giác quan khác; đó là một điều không phải ai cũng làm được.

_ Vô dụng…!!!

Đúng lúc đó, có một tên áo đen từ đâu đấy lao ra. Hắn nhắm chém về phía Bạch Xà nhưng đường kiếm đó không phải muốn kết liễu cô mà muốn giết giết chết những chú sư tử, hổ, báo kia đã không giết được cô lại còn để cô thu phục dễ dàng nhường đó. Thấy vậy, Ngũ Tướng Không Ngai lao lên chặn thanh gươm tàn ác của hắn. Tên này cầm một thanh kiếm rất cổ quái, nó dài hơn thanh kiếm bình thường, trên thanh kiếm ở bốn phía còn chĩa ra những mũi gai nhọn nếu ai chị chém phải chính là chỉ có đường chết. Hơi thở lạnh, ánh mắt đỏ ngầu hằn lên những tia chết chóc khiến cho người ta cảm tưởng rằng hắn không giết người thì sẽ không chịu được vậy. Hắn làm cho ta nhớ tới một người con trai đã lâu lắm rồi không xuất hiện, người đó ngày trước cũng lạnh lùng, băng lãnh, độc ác như thế; là người mà Bạch Xà yêu nhất và hận đến thấu xương – Huyết Xà. Một con quỷ giết người, nhìn thấy máu càng trở nên tàn bạo hơn thì Ngũ Tướng Không Ngai cho dù có mạnh đến mấy cũng không phải là đối thủ của hắn nên bị hắn đánh bật dễ dàng.

_ Kil…

_Rin…

_Gin…

_Zin…

Đúng lúc đấy, Tứ Thần chạy đến và chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này, chạy về phía họ đỡ họ dậy mà trong mắt cả bốn không giấu nổi lo lắng và tràn ngập giận giữ. Đang định lao lên thì giọng Bạch Xà lạnh ngắt, không chút độ ấm vang lên phía sau:

_Lui xuống.

Bạch Xà bước ra khỏi đám thú kia, hai thanh kiếm được rút ra khỏi vỏ bao. Đôi mắt giờ đây không còn vô cảm nữa mà nó lạnh; lạnh tới mức có thể làm đông cứng mọi vật chạm vào nó. Cả người cô toát lên một khí lạnh lẽo như muốn đóng băng, cô đọng lại không khí bên mình khi đối đầu với tên kia.

_ Ta đợi cô lâu rồi đó.

Thấy vậy, tên kia nhếch miệng nói lao về phía Bạch Xà mà chém. Đường chém của hắn ngoan độc luôn nhắm vào mắt, mặt, ngực và gáy Bạch Xà để đâm.

“Keng…….Keng……….”

Thanh kiếm va vào nhau. Bạch Xà sử dụng hai thanh kiếm nhuần nhuyễn đến mức ta nhìn vào trông như cô đang làm xiếc vậy. Khi thanh kiếm bạc rơi xuống thì thanh kiếm đen sẽ đâm về phía hắn. Bàn chân đỡ lấy thanh kiếm bạc, hất nó lên cao để cô bắt lấy khi thanh kiếm đen đâm sượt qua. Cứ như vậy, hai thanh kiếm thay đổi cho nhau vừa tấn công lại vừa phòng thủ khiến cho không ai có thể gây được thương tích cho cô. Bình thường tay phải thường mạnh hơn tay trái và dùng mọi thứ ở tay trái đều khó khăn hơn nhưng với Bạch Xà thì hai tay dùng kiếm đều y như nhau không khác gì. Không có khoảng cách nào giữ cả hay tay cả, chúng đều uyển chuyển và điêu luyện. Nhẹ nhàng, uyển chuyển, sắc bén, quyết đoán là những từ ta có thể lấy để miêu tả đường kiếm của Bạch Xà.

“Phậppp…..”

Sau mội hồi tranh đấu, thanh kiếm đen đâm thẳng, xuyên qua cả bả vai tên kia. Hắn quay lại nhìn cô, môi nhếch lên dường như không cảm giác thấy đau là gì cả. Rút người khỏi thanh kiếm của Bạch Xà, trong khi Bạch Xà đang ngạc nhiên hắn chém đến. Bạch Xà xoạc chân né kiếm của hắn thì đồng thời hắn lại nhảy lên ném một loạt ám khí về phía cô bất ngờ. Thật không ai nghĩ hắn lại dùng cách bẩn thỉu đó để tấn công nên Bạch Xà gần như không trở tay kịp thời để né …

_ Bạch Xà….

_ Bạch Xà….

Đúng lúc đó, mọi người đều đi lên trên hết. Trận chiến phía sau đã xong, họ có bị thương có tổn thất nhưng với họ thì đó không là gì so với nỗi lo cho Bạch Xà ở phía trên kia. Vừa mới lên đã chứng kiến cảnh Bạch Xà gặp nguy hiểm không khiến cho họ khỏi thót tim. Minami và bang chủ Kim Long vừa nhìn thấy cảnh tượng đó đều giật mình, lo lắng mà gọi tên cô. Bang Vương Xà không ai nói gì nhưng gượng ai nấy đều hiện rõ lo lắng. Họ chắm chú nhìn đến mức gần như nín thở theo mỗi cử chỉ hoạt động của cô.

Vào thời khắc đó, cả người Bạch Xà được một bóng đen trùm lên. Người đó không cầm kiếm, cả người trùm lên một tấm áo choàng đen lớn. Chỉ với một cái phẩy tay, áo choàng theo lực bay lên tạo ra thứ gì đó trong không khí người đó không những đẩy lùi đám ám khí phóng tới mà còn đánh bật đám ám khí đó lao về phía tên kia…

Đứng đó, một người con trai choàng áo đen, chỉ để lộ duy nhất chiếc mặt nạ che đi ba phần tư gương mặt mình. Thứ lộ ra duy nhất đó là một con mắt sắc nhọn cùng vết sẹo dài chéo ngay giữu mắt do vật gì đó chém qua. Ở con người này không hề phát ra một chút nào khi lạnh lẽo, u ám mà ta thấy có gì đó trầm ngâm đến tĩnh lặng hơn. Nó cho ta cảm giác như soi chính bóng mình xuống mặt nước hồ trong tiết mùa thu vào ban đêm vậy. Nó khiến ta thấy dường như người này không còn thứ gì chưa từng trải qua, chưa từng mất mát nên rất bình tĩnh và trầm lặng.

Xoay người, anh ta đỡ Bạch Xà dậy nhưng lại nhận được phản ứng gay gắt từ cô. Bạch Xà đẩy anh ra, ánh mắt trở nên vô cảm, lạnh lẽo đầy giận dữ như hận không thể giết chết anh vậy. Tuy nhiên, anh vẫn không quan tâm tới hành động của cô mà kéo cô dậy để cô đứng vững rồi chăm chú phủi đi bụi vẩn bám trên người cô, thấm đi giọt mồ hôi trên trán cô tỉ mẩn.

_ Người đó… _ Minami nghi hoặc nhìn người kia. Đây là lần đầu tiên Minami thấy Bạch Xà phản ứng gay gắt với ai đến nhường đó.

_ Huyết…. Huyết Xà…. _ Độc Xà lắp bắp. Cảm xúc của Bạch Xà mà cô cảm nhận được đã cho cô biết người con trai kia chính là Huyết Xà là Uông Thành Hải Long.

Nghe cái tên đó, tất cả mọi người đêu sững người lại. Bạch Xà hất tay người kia ra vô tình đập phải chiếc mặt nạ của anh làm nó rơi ra hiện trọn vẹn gương mặt của Huyết Xà. Ngoài vết sẹo hằn in theo năm tháng kia thì anh chẳng có gì thay đổi cả. Gương mặt của người mà họ tưởng chừng như đã chết rồi giờ đây lại xuất hiện khiến cho tất cả không biết nên vui hay là buồn nữa.

_ LONG….._ Người đàn ông kia gầm lên giận dữ, thanh kiếm được rút ra từ chiếc gậy chém về phía Huyết Xà.

Huyết Xà đẩy Bạch Xà né ông ta – con thú dữ thực sự giờ đây mới hiện rõ nguyên hình. Vừa né lại vừa đánh ông ta. Dường như Huyết Xà có điều gì đó không nỡ ra tay với ông. Người ta tự hỏi rằng phải chăng là tình cha con hay không?

Trong lúc đó, tên kia lại tấn công Bạch Xà. Huyến Xà nhảy người né ông ta lao về phía Bạch Xà đang đứng đó chăm chú nhìn Huyết Xà và người đàn ông kia đánh nhau không hề để ý thấy mình sắp bị tấn công. Bao bọc Bạch Xà trong vòng tay mình, Huyết Xà nhìn tên kia rồi trừng mắt một cái. Bỗng chốc, từ người tên đó không biết từ đâu xuất hiện cả một đám rắn phủ kín người hắn, cuốn chặt thân mình lên người hắn. Chúng hút dần, hút cạn máu độc của tên đó vào bụng mình… hút cho đến khi tên đó chết khô….

Xong, Huyết Xà đưa bạch Xà trở về chỗ Hắc Xà. Anh một mình đối đầu với người cha ruột của mình. Cha ruột, con ruột đánh nhau quả thực là trái ngược với luân thường đạo lý.

Hai người đều mang trong mình tuyệt học võ công bởi hổ sinh hổ chính là như thế. Người ta có thể nhìn thấy đây là một cuộc tranh vương của cả hai con hổ dữ tợn muốn làm chúa tể rừng xanh kia. Nhưng khi đối đầu, ta có thể cảm thấy được phần nào đó Huyết Xà bị lép vế so với ông. Một người tay không đấu với một người mang vũ khí thì lợi thế đã giảm đi rất nhiều rồi. Nhưng, tất cả đều cảm thấy rõ ràng rằng anh lép vế không phải bởi vì khả năng mà bởi lẽ họ đều cảm thấy anh thiếu một thứ gì đó. Một thứ giúp khả năng của anh toàn vẹn hơn và phát huy được tối đa.

_ Bạch Xà… _ Hắc Xà quay người nhìn cô.

Hai ánh mắt chạm nhau nhưng chẳng ai nói gì cả. Họ nói chuyện, trao đổi với nhau qua lặng lẽ qua ánh mắt mà thôi. Càng về sau, khi ánh mắt Hắc Xà chiếu thẳng vào cô càng hiện lên sự xao động rõ rệt. Cuối cùng, Bạch Xà cũng nghiến răng rồi cầm cả hay thanh kiếm của mình lao về trận chiến cam go phía trước mặt kia.

Cô chạy tới, ném một thanh kiếm về phía Huyết Xà. Anh bắt lấy, đó là thanh kiếm đen và thanh kiếm này vốn dĩ cũng là của anh. Ngày hôm đó, trước khi Hắc Xà kéo Bạch Xà đi cô đã không biết cách nào mà lại có kiếm của Huyết Xà trong tay nữa. Sau này khi tập võ cô cũng chọn nó. Bởi, khi nhìn vào nó cô cảm giác nó như vẫy gọi mình sử dụng và mỗi lần nhìn vào thanh kiếm này, hận thù giúp cô vượt qua tất cả và trở thành người con gái như ngày hôm nay. Bạch Xà đứng cạnh anh, dù cả hai cách nhau một khoảng nhỏ nhưng trái tim hiện tại dù ít dù nhiều cũng đồng lòng; đồng lòng tiêu diệt người đàn ông trước mặt kia. Và bây giờ Song Xà mới thực sự bắt đầu xuất hiện. Đó là một tuyệt giới mà không ai có thể bước vào được trừ Bạch Xà và Huyết Xà. Họ bước vào đó dựa trên chính sự hận thù với nhau như vậy.

Trước mặt tất cả, họ giao đấu với ông khiến cảm giác như chỉ có một người giao đấu. Bởi lẽ, họ không chỉ hiểu nhau mà hai con người dường như còn đồng điệu làm một. Huyết Xà tấn công, Bạch Xà phòng thủ. Huyết Xà bị đánh bật thì Bạch Xà sẽ xông lên tấn công. Ẩn thân chớp nhoáng kết hợp với tĩnh lặng, họ biến nơi đây thành chính đấu trường tốt nhất, thời cơ nhất của họ. Bây giờ, sức mạnh thật sự của cả Bạch Xà lẫn Huyết Xà mới bắt đầu được bộc lộ. Bóng áo đỏ hòa quyện cùng áo đen giữa ánh điện khiến họ như đang múa một điệu vũ gì đó vô cùng thân quen. Họ khiến cho tất cả người chứng kiến ở đây nhìn trận đấu mà cảm thấy say đắm. Rốt cục, ai cũng có thể nhận ra rằng tình yêu vẫn không thể xóa được trong cả hai con người kia. Tâm hồn đồng điệu đến thế, hiểu nhau đến nhường đó thì làm sao họ không thể yêu nhau, không còn tình cảm với nhau được.

_ Cẩn thận…

Bạch Xà sơ ý, Huyết Xà liền lao lên đỡ cho cô. Thanh gươm đâm một phát vào đúng bắp tay anh, đau buốt. Gương mặt Bạch Xà tái mét, có thứ gì đó chầm chậm hiện về trong cô. Là đêm hôm đấy, là viên đạn bạc, là bóng đen vao trùm lên cô như vậy và rồi cái gì đó tuột trong cô. Ánh mắt Bạch Xà chuyển trở nên đỏ đục, cô dường như mất đi lý trí…

_ A….A……..A…….

Bạch Xà hét lên, đường kiếm di chuyển càng ngày càng nhanh hơn khiến ông không kịp trở tay. Người con gái này, uất hận bây giờ mới là lúc thực sự bộc lộ ra bên ngoài. Một năm qua sống trong nước mắt, cô tưởng chừng đã cạn khô vậy mà giờ phút này nó lại chảy thành một vệt dài trên má. Nước mắt máu đỏ ngầu của sự đau đớn, chua sót. Nó làm người nhìn thấy, chứng kiến phải tĩnh lắng. Mất đi lý trí cũng rất dễ dàng để ra sơ hở cho kẻ khác, ông ta không phải kẻ tầm thường nên liền có thể nhìn thấy ngay. Nhếch môi, mũi kiếm trí mạng kia đang tiến đến đâm thẳng vào tim Bạch Xà – người con gái cuồng loạn kia…

_ Đù rồi, kết thúc thôi.

Huyết Xà xuất hiện ôm lấy cô vào ngực mình tránh khỏi mũi kiếm. Thanh kiếm đen của anh đâm sâu vào bả bai ông ta, đôi mắt sắc lạnh nhìn ông không một chút tình cảm nào. Ông ngã xuống, hai mắt trợn tròn nhìn người con trai đã phản bội lại mình. Máu từ miệng ông trào ra, kết thúc cũng thực sự đã điểm rồi hay sao?

Huyết Xà ôm lấy Bạch Xà, bước đến trước mặt ông ta. Khẩu súng lục dài màu bạc của anh y như của Bạch Xà đã dùng trước kia chĩa thẳng về phía đầu ông. Đôi mắt lạnh bỗng chốc sao động trong một phút khi chạm vào ánh mắt của ông. Người đàn ông trung niên bất bại lúc này đã mất hết tất cả, đã thua cuộc giờ đây trở nên ngây dại. Ánh mắt không còn sự tàn ác khiến cho một đứa con trai như Huyết Xà dù chưa bao giờ có tính cảm cũng phải rung động trong phút chốc. Là con người thì làm gì có máu mủ ruột già nào không động lòng cơ chứ. Kể cả Huyết Xà – kẻ máu lạnh cũng có tình thương thôi bởi anh đã gặp cô và đã biết yêu nên cũng có cảm xúc như vậy.

_ Cha… _ Huyết Xà nói, giọng anh hơi run nhưng có lẽ sẽ chẳng ai biết rằng đây là lần đầu tiên anh gọi ông là cha. Tiếng “cha” thực sự từ trong đáy lòng mình.

“PẰNG….”

Tiếng súng vang lên, viên đạn xuyên tim kết thúc cuộc đời của ông. Người đàn ông này giờ đây lại nhắm mắt và mỉm cười. Dường như, ông đã đợi cái kết này từ lâu lắm rồi. Hận thù chưa giải thoát cho ông, khiến ông không thể chết giờ đây ông đã có thể nhắm mắt. Ngã xuống nền gạch lạnh ngắt, gương mặt kia phúc hậu với nụ cười nhẹ đi về nơi chín suối hội tụ với người con gái ông yêu. Không được yêu, yêu không được đón nhận nhưng có lẽ có thể được nhìn thấy đã là quá đủ rồi.

Huyết Xà quay phắt lại nhìn Hắc Xà. Trên tay anh, khẩu súng còn vương lớp khỏi mỏng. Hóa ra, người bắn viên đạn đó không phải là Huyết Xà mà là Hắc Xà.

_ Tôi không thể để cậu bắn rồi mang tội bất hiếu. Càng không thể để Bạch Xà bắn để cậu hận nó cả đời. Muốn hận, hãy hận tôi vì tôi sẵn sàng cho cậu cái mạng này _ Hắc Xà mỉm cười nhìn Huyết Xà. Thời khắc anh đợi chính là đây.

Không gian im lặng không một tiếng động. Mọi thứ như ngừng trôi nhìn về phía Bạch Xà từ nãy vẫn đang cúi gằm mặt chẳng nói gì cả. Huyết Xà nhìn cô, bàn tay chạm vào người cô bị gạt phắt sang một bên. Bạch Xà ngẩng lên, hai bên má còn đỏ hai vệt nước mắt máu đâm sâu vào tim anh trước khi cô chạy đi. Huyết Xà ngỡ ngàng nhìn cô, trái tim mách bảo muốn đuổi theo cô nhưng lại không thể bởi vì… Kề vào cổ anh bây giờ là những thanh kiếm nhọn hoắt.

_ Xin dừng bước_ Ngũ Tướng Không Ngai lạnh lùng nhìn anh.

_ Làm ơn đừng mang đau khổ cho Bạch Xà nữa _ Độc Xà nghẹn ngào. Nỗi đau của Bạch Xà tưởng chừng đã mất lại một lần nữa dấy lên.



Bất chợt phía ngoài cửa căn nhà bây giờ là một đống tro tàn đổ nát tiếng còi xe cảnh sát vang lên vồn vã vây xung quanh khiến tất cả sững sờ. Cớm – chúng đã đuổi tới được tận nơi này sao? Tất cả nhìn nhau rồi trong đầu đều hiện lên một ý nghĩ đó là :”Bạch Xà”. Không ai nói ai tất cả đều chạy ra. Thứ quan trọng nhất chính là Bạch Xà. Hơn ai hết tất cả đều hiểu rằng Bạch Xà đã bị lộ mặt không chỉ với cảnh sát trong nước mà cả nước ngoài nên nếu cô xuất hiện bây giờ chắc chắn sẽ bị bắn chết. Mà hiện tai bây giờ tâm lý của Bạch Xà lại càng không ổn định nên nếu đối chọi với cớm lúc này thì việc cô không thể thoát được chiếm đến chín mươi phần trăm.

Họ chạy ra cửa rồi tản ra khắp nơi, không ai nghĩ tới trường hợp này nên không có ai ngăn cản Bạch Xà chạy cả. Ở cả căn nhà rộng lớn này biết được Bạch Xà đang ở đâu. Cớm đã bao vây cả căn nhà, ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy qua khung cửa sổ chiếu vào, tiếng loa yêu cầu tự thú văng vẳng khắp nơi.

Huyết Xà chạy khắp nơi tìm cô, trong lòng anh chưa bao giờ lắng xuống cảm giác đau đớn cho dù là những ngày mới mở mắt tỉnh dậy, trở lại từ cõi âm cho đến lúc tập luyện và gặp cô. Con đường anh chọn anh không bao giờ hối hận nhưng thứ anh hối hận nhất là đã đánh cắp đi nụ cười của cô cùng vẻ đẹp nơi đôi mắt kia. Có lẽ, lần đầu gặp cô anh đã bị chinh phục bởi đôi mắt đó – nó đẹp lung linh nhưng ánh lên sự quả quyết, ngoan cường mà chẳng có cô gái nào có được cả. Anh đã muốn đôi mắt đó suốt đời suốt kiếp này chỉ nhìn mình anh mà thôi…Nhưng, khi tỉnh dậy cho đến lúc các vết thương lành dần thì nỗi đau nơi lồng ngực anh chưa bao giờ nguôi kể cả đã gặp lại cô. Linh tính mách bảo rằng anh vẫn sẽ mất cô bằng cách này hay cách khác mà thôi. Anh sợ… sợ rằng rồi cuối cùng cũng không bảo vệ được cô. Đây có lẽ là lần đâu tiên Huyết Xà run sợn bởi một cái gì đó. Có phải chăng là thứ mang tên “tình yêu” đã thay đổi anh hay rằng anh đã suýt một lần bước tới ngưỡng cửa nơi tử thần chờ đợi, cảm nhận thấu nó nên sợ cô phải tới nơi đấy sao?

Huyết Xà chạy lên tầng thượng, bóng đỏ của chiếc váy bay phấp phới dưới gió trời. Phía trước Bạch Xà là người con trai mặc bộ quân phục của CIA đang chĩa súng vào Bạch Xà. Ánh mắt người con trai đó không chút rung động chiếu thẳng về phía Bạch Xà rồi nhìn về phía Huyết Xà khi anh tới. Bạch Xà – cô chỉ đứng đó, cúi đầu như chờ đợi người con trai kia ra tay. Cô biết anh và anh cũng biết cô và có lẽ với cô giờ đây khi mọi việc đã xong gì chết cũng chẳng sao cả. Bởi lẽ, trước sau gì cô cũng sẽ tự kết liễu bản thân mình. Một năm qua, gắng gượng chờ ngày này giờ cũng đã kết thúc; cô mãn nguyện rồi. Mặc kệ bóng đen của Huyết Xà từ lúc nào bao phủ lấy cơ thể cô, cô chấp nhận viên đạn bạc kia. Mặc cho tất cả mọi người đều kéo lên, nó chỉ dấy lên thêm nỗ lực của cô mà thôi. Hắc Xà – anh không nợ cô gì nữa cả. Độc Xà – giờ có Hắc Xà ở bên cô hoàn toàn có thể yên tâm về hạnh phúc của mình. Minami – chỉ cần cô không buông tay chắc chắn Kuro sẽ mang lại hạnh phúc cho cô. Kim Long – người này đủ thông minh để khiến cho Hoắc Long không thể xa rời mình. Joker – cậu nhóc sẽ lớn lên chín chắn, thông minh trong sự bảo bọc của kẻ kia. Ngũ Tướng Không Ngai và Tứ Thần có đủ sức để bảo bọc nhau. Tất cả, mọi thứ đều đã được sắp đặt từ trước và cô bây giờ đã hoàn toàn mãn nguyện rồi. Cái kết này nên bắt đầu thôi. Trả cô về với thế giới mà đáng nhẽ một năm trước cô nên bước đến đó …

_ Đi đi…

Thái Duy – anh nhìn Bạch Xà ngẩng lên nhìn mình cười. Nụ cười đó mang sự quyết tâm, sẵn sàng chờ đến cái chết. Tuy nhiên, khi chạm vào giọt nước mắt màu đỏ còn đọng lại hai bên má kia trái tim anh bỗng đánh “thịch” một cái. Là đau hay là xót xa? Anh cũng không biết nhưng chỉ là anh không thể ra tay được mà thôi. Hình ảnh, hồi ức về cô nhóc ngày cuối tuần nào cũng chạy theo anh coi đồn cảnh sát chẳng ra gì mà líu lo những câu chuyện cười rồi lại châm biếm anh chẳng bao giờ có người yêu được. Dù có cải trang thì cụ cười đó, ánh mắt đó đều cho anh biết những lời cô nói ra đều là chân thật. Cô theo anh bao lâu nhưng đã bao giờ lợi dụng anh đâu. Hơn ai hết, anh biết anh còn nợ cô một cái mạng. Mạng này chính là viên đạn cô đã bắn anh. Nó xuyên thẳng qua vai nhưng đã rửa đi vết nhơ của đời anh; nó chứng minh anh không phải là phản nghịch, anh không phản bội cảnh sát. Dù không nói, anh biết cô lo cho chính anh và đã giúp anh vạch trần mọi thứ trong khi anh không biết làm cách nào minh oan cho mình. Với tài và tiếng của Bạch Xà mà anh biết cô hoàn toàn có thể bắn thẳng vào tim anh không khó khăn dù cho có bụi mù che chắn, dù cho trong màn đêm nhưng cô đã không làm vậy. Hơn cả mạng sống, anh nợ cô nhiều hơn thế. Buông súng, anh nhìn về phía Huyết Xà – người con trai này dù cách nào vẫn bao bọc cô theo cách của mình mà chính một người con trai như Duy chưa chắc đã làm được.

Dù chỉ hai lần gặp, một lần thoáng qua và một lần này anh cũng biết chỉ có cậu ta mới đủ sức thuần phục Bạch Xà. Bạch Xà – cô mà một người con gái lạnh lùng hơn ai hết, lại sở hữu trí tuệ hơn người nên càng khó đoán biết; chưa kể cô vẫn chỉ là một cô gái gần hai mươi tuổi đầy nhiệt huyết mà cũng ngang bướng, nghịch ngợm mà thôi. Một người con trai không phải ai cũng có thể đáp ứng được hai mặt này của cô. Mà anh biết, Bạch Xà không cần người hiểu cô mà cần là cần một người đàn ông đủ sức bao bọc cô, hơn cô về mọi mặt có thể nắm rõ được trai tim cô mà thôi….

Ngày hôm đó anh nợ cô, ngày hôm nay anh trả lại cô tất cả: mạng sống và ân huệ kia.

Anh nói:

_ Đi đi, nhưng lần sau để anh bắt được chắc chắn sẽ không nương tay đâu.

Bạch Xà ngạc nhiên nhìn anh, ánh mắt mông lung nhìn anh như không ngờ. Nhưng mà cô chưa kịp nói gì thì tiếng nổ lớn đã liên tiếp vang lên. Trên trời, những chiếc máy bay của CIA chiếu rọi bỗng dưng trao đảo rồi lao xuống đất. Nhưng tiếng nổ lại phát ra từ phía dưới. Bạch Xà quay lại nhìn Hắc Xà. Trên tay anh còn đang cầm chiếc công tắc khởi động thứ đã tạo nên tiếng nổ hàng loạt này. Ngòi nổ không ở đâu xa mà trên chính những chiếc xe mà họ đã lái lúc trước. Hắc Xà vẫn còn chưa một đường lui cho tất cả nếu như ngày hôm nay họ thất thủ. Từ trên trời, hang loạt dây thang được thả xuống từ những chiếc máy bay trên không. Có một điều đặc biệt những chiếc máy bay này không bật đèn nên không ai có thể thấy nó được. Bởi lẽ, đây là những chiếc máy tay tự lái và được điều khiển từ xa. Ngoài súng và đạn thì đây mới là tác phẩm thực sự trong những tác phẩm đáng giá mà Hắc Xà đã nhờ người đàn ông kia làm. Là tuyệt tác mà nếu như rơi vào tay bất kỳ kẻ phạn loạn nào sẽ khiến cho rất nhiều người phải đầu rơi máu chảy !!!

Huyết Xà không đợi tới lúc Bạch Xà làm điều gì phản kháng mình, anh ôm cô nhảy lên dây thang cùng những người khác tẩu thoát trong khi đất, bụi, khói mù mịt vần vũ phía dưới che mắt CIA. Khi CIA lên đến nơi chỉ còn Thái Duy ở đó còn họ thì đã đã lẩn trốn vào màn đêm. Không biết chuyện gì về phía sau này, chỉ biết rằng Thái Duy - anh nghĩ đã làm đúng với lương tâm của mình cho dù anh phản bội lại lòng tin của mình với CIA. Không phải vì anh mà vì Bạch Xà anh cũng cam lòng bởi anh muốn trả cho cô cuộc sống thực sự của một cô gái mười chín tuổi…

Trong gió, thoang thoảng tiếng nói: “Cám ơn”. Thái Duy bước đi xuống phía dưới rời nơi sắp tàn theo quá khứ này. Họ - những con người kia mang trong mình quá khứ như thế nào anh không rõ nhưng anh tin nó phải tàn nhẫn lắm mới bức họ tới con đường này. Cánh môi nhẹ cong lên một đường cong nhẹ, anh bước đi để lại phía sau là khói bụi và đặt trong lòng ký ức về cô: lần đầu tiên gặp hồn nhiên, lần đầu tiên đối đầu lạnh lùng, lần đầu tiên thấy cô khóc. Tất cả những ký ức vui buồn này anh sẽ giữ lại và qua đêm nay anh sẽ lại tiếp tục truy đuổi cô…. Theo một cách nào đó !!!


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ