settingsshare

Vương Xà Chương 14: Hợp tác

Sáng hôm sau, cả ba bang bắt đầu cùng nhau Mỹ tiến. Cả ba họ hội ngộ mới không phải là mục đích chính mà mục đích thực sự của Vương Xà trong chuyến đi dài lần này là ở chuyến đi Mỹ này cơ. Công việc thực sự không nằm ở Hàn, Trung Quốc mà ở nước Mỹ – đất nước có nền mafia phát triển mạnh nhất này.

Ba bang gồm Vương Xà, Yakuza vùng Quan Đông cùng bang Hoắc Kim Long cùng nhau tới Mỹ. Lý do họ họp mặt ở đây bởi lời mời của ông trùm mafia Mỹ: Cognac henri IV Dudognon.

Vì sao người đàn ông này lại nổi tiếng tới vậy? Bởi vì ông ta ngoài những tư chất của một ông trùm mafia đứng đầu nước Mỹ ra thì thứ khiến người ta kinh sợ là gia tài mà ông ta sở hữu được. Gia tài của bang yakuza vùng Quan Đông cũng như Hoắc Kim Long cộng lại vẫn còn thua xa người đàn ông này. Tất cả sòng bài, quán bar, casio, khách sạn,… lớn nhỏ trên đất nước Mỹ này gần như đều thuộc quyền hành của ông. Chưa kể, còn những thứ như bất động sản, nhà đất, cô phiếu, và đặc biệt là những đường đua xe chuyên nghiệp được ông ta rót một lượng vốn lớn vào chơi. Ông ta là một con bạc, cuộc sống của ông là một cánh bài. Tuy nhiên, con bạc không phải có tài mà thắng bởi vốn lẽ bài bạc chẳng có một quy luật tất yếu nào cả mà thứ con bạc cần chính là vận may. Và nghiệm nhiên ông có thứ đó, vận may luôn vây quanh nên canh bài ông đưa ra luôn thắng.. không chỉ vậy, canh bạc đó luôn thắng to và đậm.

_ Cognac henri IV Dudognon. Là tên một loại rượu đúng không nhỉ? _ Bạch Xà nhíu mày nhớ lại cái tên dài vừa rồi. Với những người sành về rượu chắc chắn sẽ không lạ gì cái tên này.

_ Um đúng. Loại rượu được cất giữ lâu năm nhất, giá trị nhất, quý nhất cũng như chính người mang cái tên này vậy. _ Hắc Xà cười – nụ cười mang đầy ý vi trong đó.



Trong phòng khách sang trọng, sung quanh chiếc bàn tròn lớn là đông đủ các chủ chốt của các bang hội tụ lại. Câu hỏi người ta đặt ra rằng người đàn ông cái gì cũng có, nắm trong tay tiền bạc – danh vọng – đia vị kia cần tới những ba bang của họ trợ giúp để làm gì?

_ Các vị! Hôm nay Cognac mới mọi người tới đây là ta thỉnh cầu một việc. Mọi người có lẽ cũng đã biết rất rõ về nhau rồi, các vị đều là những người bạn ta quý trọng và tin tưởng nhất nên mong các vị có thể đồng ý giúp đỡ lão già này _ Bang chủ Cognac hào sảng nói. Ông mang phong thái uy nghi nhưng đối mặt với mọi người lại rất thoải mái không cí chút áp bức nào của bề trên với kẻ dưới.

_ Bang chủ, chúng tôi đã đồng ý tới đây tức là đã sẵn sàng giúp bang chủ. Người đừng ngại gì cả _ Bạch Xà là người lên tiếng đầu tiên, cô cũng dựa theo thái độ của bang chủ mà vui vẻ nói.

Bang chủ Cognac cười lớn. Ông đã được nghe qua danh tiếng cô và quả đúng như bang chủ Fushima nói: cô là một người khiến người ta không thể ghét được. Lời nói của cô tuy đơn giản, bình thương nhưng ánh mắt và nụ cười thật tâm khiến người như ông dù có đa nghi nhưng chạm phải nó đều cảm thấy tin tưởng lời nói đó.

_ Truyện này vừa đơn giản và cũng vừa khó đối với mọi người. Đơn giản là bởi vì ta muốn mọi người bảo vệ con gái ta trong buổi lễ thành hôn này. Nhưng khó, đó chính là sẽ gặp phải rất nhiều kẻ địch, các ngươi cũng rõ mafia bạn thì ít nhưng thù thì nhiều đúng không? Chính vì vậy, ta mong mọi người giúp để con gái ta có một lễ cưới toàn vẹn nhất. _ Bang chủ Cognac từ tốn nói. Trong mắt ông toát ra sự hiền hậu, yêu thương của một người cha dành cho con gái của mình.

Ánh mắt đó, tình cảm đó chạm vào nỗi lòng của nhưng đứa trẻ ở đây – những người lớn lên trong cái giá lạnh của cô đơn, ghẻ lạnh của xã hội. Trầm ngâm một chút, trong không khí yến lặng ai cũng theo đuổi những suy nghĩ riêng không định hướng cùng nhiệm vụ trung này. Họ biết, họ có thể không bao giờ trải qua được thứ tình cảm đó nhưng họ sẽ không để cô gái kia mãi mãi không được nhận sự quan tâm đó nữa, đó là lời hứa từ đáy lòng của tất cả người ở đây.

_ Lễ cưới chắc chắn rất lớn rồi. Ta cần bày một ma trận lớn._ Bang chủ Kim Long nói.

_Tôi sẽ đảm nhiệm hộ vệ xa _ Bang chủ tiền nhiệm Fushima Kuro thản nhiên nói.

_ ĐỊch trong tối, ta ngoài sáng nên rất khó đoán biết. Tôi sẽ đảm nhiệm đội ám vệ _ Hắc Xà nói, anh khẽ mỉm cười.

_ Bang chủ Kim Long, nếu sử dụng cách của tôi và bang chủ sẽ hay hơn đó. Nếu ta thêm một chút mẹo lừa còn mắt thì sao? _ Bạch Xà nhìn Kim Long, hai người như trao đổi gì đó qua ánh mắt cho nhau vậy.

Bạch Xà và Kim Long hai con người mưu mẹo nhất, thủ đoạn nhất ánh mắt giao nhau như nói ra tất cả. Họ không cần lên tiếng cũng đủ hiểu được đối phương đang nói gì qua tròng mắt giao động thể hiện cảm xúc kia. Cả hai khẽ cười cùng gật đầu như một lời nhất quyết; đó là một âm mưu không tưởng. Bang chủ Kim Long vỗ tay, anh nói:

_ Ý kiến của Bạch Xà quả thực không tồi chút nào.

_ Hai người, không được kéo Mianmi vào cuộc đâu _ Kuro nhíu mày. Ánh mắt của Bạch Xà cùng Kim Long đôi lúc hướng về phía Minami làm anh không thể an tâm được. Hai người kia anh làm sao không rõ chứ; họ có thể đưa ra những kế hoạch không tưởng, tuyệt vời nhưng đồng thời lại phải chịu một thứ đó là nguy cơ đối mặt với Tử Thần cũng cao hơn mức bình thường.

Kế hoạch vốn chưa ai biết rõ ràng, qua ánh mắt của cả hai những người tinh ý cũng mới chỉ đoán ra vài phần của kế hoạch này mà thôi. Việc dùng đội trưởng cận vệ xa của bang Fushima – Minami là có thật bởi nếu không có cô thì thiên la địa võng mà Bạch Xà cùng bang chủ Kim Long bầy ra chính là khó khắn. Hơn thế nữa, khả năng thất bại chính là còn cao hơn. Cô gái gốc nhật, gương mặt hiền lành thuộc dạng không bao giờ có ý đồ, không bao giờ thích tranh chấp giờ đây lại lên tiếng; ánh mắt cô tự tin và đầy mạnh mẽ:

_ Tôi đồng ý

_ Minami _ Kuro nhíu mày không bằng lòng.

Chẳng có người con trai nào lại muốn người mình yêu gặp nguy hiểm cả. Liếc mắt nhìn Hoắc Long và Huyết Xà từ nãy giờ vẫn đứng đó không phản ứng gì khiến Kuro càng bực mình. Công việc của anh không phải lúc nào cũng cho anh ở kề bên cjanh cô để bảo vệ và càng không cho anh chọn cô trên tất thảy mọi thứ vởi chức vị bang chủ tiềm nhiệm này khiến anh phải chịu áp lực lớn. Minami không như Bạch Xà hay Kim Long mang trong mình võ thuật tốt đủ để đối đầu với tất cả hoặc bất chắc nào đó vô tình sảy ra được. Chính vì vậy, anh càng không thể để cô làm gì quá nguy hiểm không có lẽ cả đời này anh cũng không thể an ổn mà sống được.

_ Kế hoạch Bạch Xà và bang chủ Kim Long nghe có vẻ nguy hiểm nhưng em nghĩ họ sẽ không để em làm sơ hở cho chúng nhắm vào đâu. Đúng không Bạch Xa? _ Minami mỉm cười nhìn Bạch Xà. Nếu chưa biết Bạch Xà cố sẽ nghĩ khác nhưng từng ấy ngày qua tiếp xúc với Bạch Xà cô cũng hiểu được phần nào đó của Bạch Xà. Bạch Xà là người sẽ thay vì để người khác chịu thiệt thì thà để mình chịu thiệt và cho người khác được an toàn còn hơn.

Từ cái này Bạch Xà chấp nhận một đòn đánh của Kuro để hóa giải mọi mối quan hệ của cô và Kuro là cô đã hiểu. Bạch Xà dù tàn độc với kẻ thù nhưng đối với bạn bè, bằng hữu chính là dùng tấm chân tình của mình ra để giúp đỡ. Vậy nên, hơn bao giờ hết cô đã tự xây cho mình một ngọn lửa lòng tin lớn đối với Bạch Xà.

Đáp lại cô chính là nụ cười mỉm của Bạch Xà. Quả thực đúng như Bạch Xà biết, Minami có thể mang vẻ ngoài yếu đuối nhưng bản chất và trái tim bên trong rất mạnh mẽ nếu không cô không thể tin được cô gái này lại là đội trưởng đội cận vệ xa. Trong còn người đó không chủ chứa sự mạnh mẽ, tự tin mà đặc biệt là tình yêu với người con trai bên cạnh nữa ; Bạch Xà tin vì không muốn trở thành gánh nặng cho Kuro mà Minami muốn mình mạnh mẽ hơn. Bạch Xà cùng Kim Long chọn Minami cũng chính vì tính chất công việc của cô đó là cô mang trong mình một đôi mắt quan sát sắc sảo mà khi đối diện với kẻ thù dù ở thế bị động đôi mắt đó vẫn luôn sáng rực mạnh mẽ, ngoan cường.

_ Vậy tiểu thư Fushioka, bang chủ Kim Long, phó bang Bạch Xà. Tất cả đều nhờ ba người sắp xếp. _ Bang chủ Cognac cúi người, hạ mình nhờ vả.

_ Bang chủ, lời cảm ơn hãy để truyện này thành công rồi nói ạ _ Bạch Xà nói, Minami cùng Kim Long đều dìu ông đức lên. Kẻ tiền bối vốn dĩ không nên nhận cái lễ này.



Và kế hoạch bắt đầu …!!

Chỉ có duy nhất một tháng để chuẩn bị tất cả nên thời gian rất gấp rút. Ba bang cùng các thành viên bang Cognac rất tập chung để làm mọi thứ một cách nhanh nhất, đạt hiệu quả cao nhất. Ma trận mà Kim Long nghĩ ra vốn vô cùng đơn giản nhưng nó phức tạp ở trỗ là yêu cầu không có bất cứ hành động nào đều phải chuẩn xác tuyệt đối dù là thứ nhỏ nhặt, vụn vặt nhất. Và người vất vả nhất chính là người chủ chốt Bạch Xà, Kim Long và Minami. Họ không những phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi để chuẩn bị riêng, sắp xếp mọi thứ cho đám cưới mà còn phải chính mình tập luyện với tất cả mọi người để chuẩn đội hình ma trận bảo vệ. Chuẩn bị thì như thế nhưng thắng thua chỉ trong phút chốc mà thôi, bởi ma trận lần này từ bang chủ Fushima, Hắc Xà đến Hoắc Long đều bị đẩy xuống phòng tuyến dưới làm cận vệ xa hoặc ám vệ xa hết. Chính vì vậy, ba người kia đều phải tự lúc xoay chuyển trong mọi tình huống bất ngờ có thể sảy đến. Kể cả Tứ Thần cũng bị chuyển đi làm việc riêng không tha gia trận đấu này!

_ Mọi người sao rồi? Đã chuẩn bị xong chưa? _ Bang chủ Cognac lo lắng tiến vào. Gần một tháng nay đã gấp rút làm moi thứ, gặp không ít khó khăn khiến cho ông không khỏi lo lắng.

Nhưng vừa bước vào phòng, ông đã phải ngạc nhiên và nhận được dấu hiệu im lặng của người trong phòng này. Trước mắt ông là hình ảnh Bạch Xà cuộn tròn người nằm trong lòng một người con trai lạ mặt, bang chủ Kim Xà gương mặt còn vương nét mệt mỏi ngả đầu trên vai bang chủ Hoắc Long; Minami cũng nhắm nghiền mắt gối đầu lên chân Kuro ngủ. Họ ngủ khá say, gương mặt ai cũng nhuốm màu mệt mỏi của một thoáng qua nhưng mang vài phần thoải mái bởi người đang kề bên cạnh họ là những người đặc biệt.

_ Bang chủ Cognac, ngươi yên tâm đi. Mọi thứ đã hoàn thành cả rồi. Nhưng có lẽ… phải tới mai ba người này mới tỉnh được. _ Hắc xà bước tới khẽ nói. Anh mỉm cười bởi nếu ai biết được rằng cả kế hoạch như vậy chỉ chuẩn bị trong vòng một tháng trời sẽ không khỏi ngạc nhiên mất…

_ Được, vậy mọi người nghỉ ngơi đi _ Bang chủ Cognac gật đầu. Ông khẽ mỉm cười quay đi, nhìn thấy ba người kia ông lại cảm thấy an tâm rất nhiều rồi.

Một người vất vả, lăn lộn và coi số phận là một canh bài như ông thì cuộc sống chỉ là một trò chơi không hơn không kém. Ở đây, ba con người hay chính xác là cả ba bang chủ này vốn đến và gặp gỡ với ông như là một duyên mệnh vậy ; không phải qua làm ăn cũng chưa bao giờ là tối tác hay đối địch nhau cả. Sự duyên mệnh này đã đưa họ đến với ông để ông biết được sự “thật lòng” trong cái gọi là bằng hữu của xa hội tanh mùi máu này. Ông tự hỏi, nếu không có cái “duyên” này liệu ngày hôm nay ông sẽ ra sao?

Liệu có ai có thể như họ giúp ông hết mình?

Liệu có ai sẵn sàng dối đầu với tử thần thay con ông?

Liệu có ai có thể để ông đặt niềm tin như họ – những người vốn xa lạ kia?

Ngay mai, mọi thứ sẽ không biết rồi như thế nào, có thể thành công hoặc cũng có thể thất bại nhưng cái ơn những người trẻ tuổi này dành cho ông thì ông sẽ mãi khắc ghi. Bởi đó là còn là tình nghĩa, công lao và máu chảy họ là làm vì ông…

SÁNG HÔM SAU:

Cả một khoảng sân lớn, bao quanh là bức tường dày cùng bốn hàng hộ vệ đứng nghiêm trang. Nhưng không ý lễ cưới vẫn chàn ngập khắp muôn nơi. Hai màu chủ đạo trắng – đỏ hòa quyện với nhau vừa trang nhã lại vừa rực rỡ đã tạo nên đám cưới xa hoa này. Màu trắng tinh khiết phủ khắp nơi từ rèm treo, bàn, lễ đường,… Màu đỏ rự rỡ trên những bó bồng trang trí treo ở khắp nơi. Hơn một trăm bàn tiệc lớn với đủ ngũ vị truyệt sắc, một thánh đường được kết từ hoa và lụa lớn ở giữa bàn tiệc để tất cả mọi người đều có thể chứng kiến. Mọi thứ nhìn thì đơn giản nhưng lại tinh tế và phô đủ sự sang trọng, giàu có của ông trùm mafia nước Mỹ. Nhưng bong hồng rực rỡ đều là hoa tươi được đặt và chuyển về từ khắp nơi trên thế giớ, rèm may và các đồ trang trí dù nhỏ nhất như cái thìa cái dĩa đều được một tay người dàn dựng chọn lựa và thay đổi từng chút một. Tất cả nơi đây, từ vật nhỏ đến vật lớn đều là công sức của ba con người đổ tâm huyết vào đó, nó dường như là tiệc cưới của chính họ vậy….

Khách khứa từ sáng đã nườm nượp tới, có người thân, kẻ quen, người làm ăn và có cả nhưng kẻ thù hắn với vị bang chủ tài giỏi mà giàu có này. Thời gian cũng cứ thế tích tắc qua đi, cuối cùng cũng đã tới giờ làm lễ – thời khắc mọi người mong đợi cũng là thời khắc quyết định tất cả. Tiếng nhạc du dương vang lên, xe, máy bay, cỗ xe ngựa trắng đính đầy hoa hồng đỏ thắm đu tới.

Ánh mắt mọi người đều mong chờ sự xuất hiện của cô dâu và chú rể của buổi lễ này.

Thu hút họ chính là tiếng máy bay ầm ầm trên trời, từ trên cao rơi xuống những cánh hoa hồng cùng kim tuyến lấp lánh rực rỡ. Ngẩng đầu lên, họ có thể thấy trên chiếc trực thăng kia có một bóng báy trắng. Người con gái mặc chiếc vái cô dâu ngăn ngang đùi bồng bênh bay trong gió. Gương mặt cô xinh đẹp lai quyến rũ, ánh mắt sắc sảo mà rạng ngời, thân hình đẹp mà tinh tế khiến cho người ta ai cũng cảm thám bởi vẻ đẹp này. Không nghi ngờ gì, cô chính là con gái của bang chủ Cognac. Chiếc trực thăng hạ xuống cách đất còn hai cm, cô nhẹ tung người, bay cùng những cánh hoa xuống và đáp đất nhẹ nhàng. Nụ cười khẽ trên đôi môi đỏ mọng khiến người ta không thể không yêu…

Một tiếng ngựa hý vang, tất cả cùng dồn mắt vào nhìn. Chiếc xe ngựa trắng tinh, hai chú bạch mã khé hý lên những tiếng thanh thoát, bước từng bước nhẹ nhàng. Từng bước đi của chúng, từng nhịp lăn của bánh xe đều để lạnh những cánh hoa hồng đỏ rực rỡ. Cỗ xe mở ra, một cô gái khoác trên mình bộ váy cưới dài chấm đất sang trọng. Chiếc váy ôm sát ngực, chân váy đính những viên đá kim cương kết thành hình những bong tuyết lung linh trong ánh nắng mặt trời. Gương mặt thanh tú, trái xoan, ánh mắt dịu dàng đằm thắm, đôi môi khẽ mím lại có vài phần ngượng ngùng, hai má phớt hồng đáng yêu. Từ cô toát lên một vẻ dịu dàng, thanh khiết của cô con gái ông trùm mafia mà chưa ai từng được một lần nhìn thấy mặt – một cô công chúa trong lồng kính.

Nhưng…

Tiếp theo đó, một chiếc Phantom màu trắng, mui xe và bên cánh cửa đều được trang trí bằng hoa hồng kết thành hình trái tim to. Chiếc xe dừng lạnh bên cạnh trực thăng và cỗ xe ngựa, cửa nhẹ nhàng mở ra và một cô dâu nữa bước xuống. Người con gái này mặc một chiếc váy cô dâu trắng, chiếc vái ôm và bó sát người để lộ thân hình thon thả của một cô gái. Trên đầu là chiếc mạng rủ xuống phía dưới tạo cho người ta có cảm giác cô vừa xinh đẹp đến sáng trọng lại quyến rũ theo một trong cách cổ xưa đến lạ kỳ. Gương mặt xinh đẹp, đôi mắt lạnh lùng nhưng vẫn mang nét yêu kiều, e thẹn của cô dâu lần đầu đi lấy chồng. Sự lạnh lùng trong đôi mắt và gương mặt kia khiến người ta không thể không nghi ngờ cô chính là con gái của mafia được.

Cả ba nhẹ nhàng từng bước từng bước đi vào thánh đường trước con mắt ngạc nhiên của tất cả những người ở đây. Họ không thể tin vào mắt mình được, bởi lẽ… làm gì có ai nghe tới bang chủ Cognac có tới ba người con gái cùng cưới một lúc đâu. Trên nền váy trắng, những bong hoa hồng đỏ tươi được cầm trên tay họ hiện lên rất rõ nét cùng gương mặt xinh đẹp kia. Vẻ đẹp đó làm hoa mắt tất cả những con người ở đây đặc biệt là những con người đang ẩn dấu trong mình âm mưu cùng thủ đoạn nào đó.

Họ phải tự đặt ra một câu hỏi: “ Ai mới là cô dâu thực sự?”

“BÙM….”

Khi cả ba bước tới lễ đường, một tiếng nổ lớn không biết từ đâu phát ra và cũng là lúc tất cả chìm trong một màu trắng của khói mù. Mọi thứ bắt đầu rối loạn cùng tiếng hét, tiếng xôn xao văng vẳng đâu đó bên dưới những bàn tiệc kia.

Ngay lúc đó, khi ba cô dâu nhìn lại thì họ đã bị bao vây bởi một tốp người. Chúng chính là chọn cách giết thừa còn hơn bỏ sót mà lao về phía cả ba …

Khói, không thể dùng súng nên chúng bắt buộc phải cử người bắt và chết ngự cả ba người. Dù sao chúng cũng đề phòng con gái bang chỉ mafia không tầm thường nên dù chỉ có ba người mà có tới tận hơn hai mươi cao thủ bao vây tứ phía.

_ Mau đưa người thật ra đây _ Một tên bịt mặt lên tiếng.

Dường như không quan tâm tới lời chúng, ba cô dâu lúc trước đứng như thế nào vẫn đứng như vậy không chút run sợ nào đúng mẫu một cô con gái mafia. Họ không chuyển động cũng không nói chuyện lại càng không tỏ vẻ sợ hãi trước những còn người như muốn ăn tươi nuốt sống mính kia ; đặc biệt là mùi máu tanh thoang thoảng trong không gian mờ mịt. Bên ngoài dù có hỗn loạn bao nhiêu thì tâm họ dường như lại tĩnh lặng bấy nhiêu,

Tháy họ không định đưa người, tên cầm đầu phất tay, tất cả bọn chúng lao lên. Bỏ hoa đỏ tươi rơi xuống đất trong tay họ là vũ khí được dấu cẩn thận. Một con dao ngắn nhưng làn khói mờ che mắt người máu vẫn cứ thế chảy, người cứ từng đợt ngã xuống không ai lay động. Họ khoác trên mình bộ váy cô dâu cồng kềnh nhưng từng bước di chuyển lại nhẹ nhàng như cưỡi mây không chút tấp nậo vội vã. Nhìn vào những đôi mắt kia ta có thể thấy được sự kiên định, ánh mắt bất khuất cùng hàng cử động của chúng viết rõ trong ánh mắt đó vậy…

_ Bắt đứa con gái tóc đen ở giữa cho tao

Tên cầm đầu rít lên. Từ nãy đến giờ hắn vốn không tham gia vào trận đấu mà đứng ngoài quan sát thấy hai người phía bên ngoài đều hành động đáp trả quyết liệt, đồng thời cũng lấy thấy che cho người con gái ở giữa kia. CHính vì vậy, chúng mặc kệ hai cô gái kia mà lao về phía ở giữa. Người con gái ở giữa mới là thứ chúng còn còn hai người bên cạnh cũng đủ để chúng biết chính là vệ sĩ hộ thân cho cô. Rất nhanh, một tên tóm được tay cô gái và….

_ A………A……….A…………..

Tiếng hét vang lên thất thanh, tên con tai ôm một bên mắt trai của mình ngã rầm xuống đất. Nếu ai để ý sẽ thấy từ chiếc găng tay của cô gái bị xé toạc và mở ra một chiếc cung tên nhỏ được đính ở tay. Tiếp theo đó, cô gái đó nhảy lùi về phía sau, chiếc váy được vén lên cao và khiến cho tất cả những tên ám sát ở đây phải tái mặt. Ôm chặt chân cố chính là những mũi tên bằng bạc, kích thước được chế tạo ra ngắn và nhỏ hơn mũi tên bình thường để vừa với cung bắn gắn ở cổ tay cô. Lấy ra bốn mũi tên, cài vào cung và nhắm bắn nhanh chóng. Đợi cho lũ người kia kịp chạy thì đã bi xuyên thủng vai ngã xuống đất đau đớn. Phía sau cô, nụ cười lạnh tanh mùi máu của hai người kia khi kết thúc hai tên cuối cùng khiến ta cũng cảm thấy phải ghê sợ:

_ Ngu ngốc.

Trên bầu trời bắn lên từng đợt pháo hoa, ca ba cô gái nhìn nhau và ngay trước mắt những tên còn đang ngắc ngoải kia họ biến mất. Chưa kịp hiểu truyện gì, thì chúng đã bị vây quanh bởi một toán ám vệ. Một người con trai mặc trang phục trắng, đôi dây da trắng bước đến bên cạnh chúng, con ngươi lạnh lùng ra lệnh:

_ Bắt tất cả lại.

Khi đợt bắn chấm dứt, khi màn khói tan, ba người đã tháo bỏ đi những chân váy cồng kềnh ngụy trang, Bạch Xà quay lại nói với những người con trai đang chạy đến:

_ Từ miệng chúng ta chắc chắn sẽ tra ra được nhiều thứ hay ho đây.

_ Em không sao chứ? Mọi người ổn chứ? _ Hắc Xà lo lắng nhìn Bạch Xà. Kiểm tra cô một vòng không thấy vấn đề gì rồi mới quay lại hỏi hai người bên cạnh.

_Không vấn đề gì, bên kia sao rồi? Ổn cả chứ? _ Bang chủ Kim Long hỏi khi đang tháo gỡ những đồ lằng nhằng trên người xuống.

_ Tứ Thần vừa gọi về, tất cả đều ổn cả. _ Hắc Xà mỉm cười, khẽ gật đầu.

Phải, cuộc đấu này đã thành công ngoài sức tưởng tượng. Không những bảo vệ đám cưới an toàn mà sau đây chắc chắn sẽ tra ra được những cái tên thú vị nữa. Ai đó sẽ nghĩ rằng đám cưới đã bị cuộc đấu làm cho tan hoang hết vậy lấy đâu ra thành công? Đơn giản, bởi thực chất đám cưới này được diễn ra ở một nơi khác…

Tại Paris – đất nước của sự lãng mạn, đám cưới sang trọng của con gái ông trùm mafia nước Mỹ được diễn ra đồng thời với tgian bên này. Không ai nhận ra sự vắng mặt của bang chủ Cognac, cũng không ai để ý rằng chẳng có bất cứ chú rể nào ở nơi đây ngoài vài người ám vệ mặc lễ phục trắng tiếp đón khách một cách thân mật. Bởi lẽ, ông cùng chú rể và cô con gái thân yêu của mình đêm đó đã bay sang Paris để làm đám cưới trên một hòn đảo ông mua và tặng cho cô con gái duy nhất của mình. Họ làm đám cưới dưới sự bảo hộ an toàn của Tứ Thần cùng ba vị thủ lĩnh: Huyết Xà, Kuro và Hoắc Long. Tất cả đã diễn ra thành công và tốt đẹp.

Bọn chúng không bao giờ có thể ngờ được rằng bang chủ Cognac bỏ cả bang rộng lớn của mình kia đi để cho ba người kia toàn quyền chỉ huy. Và sau cùng họ không thể ngờ được rằng không chỉ có một mà tới ba bang liền đã đồng ý góp sức cho ông bất kể tính mạng như vậy. Mọi thứ đều đúng như Bạch Xà và Kim Long đã sắp đặt, chúng cứ ngưỡng tưởng rằng có thể vượt qua được cái bẫy này nhưng thực chất lại là con cá lọt vào cái lưới tử của họ. Hai cái đầu mưu mẹo, thông minh cùng một con mắt sắc sảo đã giúp bang chủ Cognac tổ chức đám cưới thành công, đem lại hạnh phúc cho con gái ông và đồng thời giúp ông vạch mặt những kẻ thù còn dấu mặt trong bức màn bóng tối kia.

Đêm hôm sau, họ gặp bang chủ Cognac ở đất nước Paris mộng mơ, chao trả lại bang cho ông và cả bốn bang cùng tạm biệt để về đất nước – quê hương riêng, bang của mình tiếp tục nhưng công việc khác. Mọi thứ chấm dứt ở đây, mục tiêu của bang Vương Xà cũng đã hoàn thành. Đó chính là ân huê của bang chủ Cognac với Vương Xà là thứ họ cần nhất; một ân huệ duy nhất …


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ