settingsshare

Vương Phi Của Yêu Tinh Vương Chương 7: Chương 7

"Cái gì? Ngươi để cho một mình Mật Nhi ra khỏi Trân Châu điện!"

Từ Trân Châu điện truyền ra tiếng gầm gừ của Lôi Tư, lan ra vài dặm.

Từ lúc Khắc Ân tìm tới Hỏa yêu tinh Lỵ Na hiện đang ở Hỏa Long Cốc thì tìm được hắn, bẩm báo những chuyện đã xảy ra, trong lòng hắn liền dâng lên cảm xúc cực kì tức giận, hắn không nghĩ tới người chính mình tín nhiệm nhất, đắc ý nhất một trong Tứ đại hộ pháp sứ giả Lai Đốn lại thua dưới tay một người mới từ Nhân Gian Giới trở về, không có bất kì pháp lực gì trong tay.

Lai Đốn quỳ gối giữa đại sảnh, cúi đầu không dám nhìn thẳng yêu tinh Vương Lôi Tư phẫn nộ không thôi trước mắt, bởi vì yêu tinh Vương đang nổi giận rất vô tình, tàn khốc, hắn không dám nghĩ tới kết cục của chính mình, cũng không dám yêu cầu xa vời yêu tinh Vương sẽ tha thứ cho hắn, nhưng hắn vẫn phải vì chính mình tìm cơ hội giải thích cuối cùng, hi vọng tìm được một con đường sống.

"Đúng vậy, Vương, nhưng đó là bất đắc dĩ, Vương Phi dùng tính mạng chi hoa uy hiếp ta, ta không thể vi phạm mệnh lệnh của Vương, để cho tính mạng chi hoa* bị tổn hại."

*Hoa Hồng thủy tinh: tính mạng của Thi Vũ.

Lôi Tư cuồng ngạo, tức giận giễu cợt nói: "Vậy nên ngươi liền giao ra bùa hộ mệnh, chắp tay vái nàng xuất cung? Ngươi còn là Tứ đại hộ pháp sứ giả yêu tinh giới sao?"

Hắn đợi hai mươi năm, mới đem nàng từ Nhân Gian Giới trở về, tiếp nhận trừng phạt đã muộn hai mươi năm. Không thể tưởng được không đến thời gian hai ngày, đã để nàng chạy thoát, còn làm cho thuộc hạ tâm phúc của hắn giảm bớt năng lực rất nhiều.

Lai Đốn mặc dù đang muốn nói thêm gì nữa, nhưng vừa nhìn thấy biểu lộ của yêu tinh Vương, là hắn biết nhiều lời vô ích, chỉ sợ càng làm Vương tức giận mà thôi. Hắn bất đắc dĩ cúi thấp đầu, chỉ có thể hận Mật Nhi sau khi sống lại quá xảo trá tai quái, hôm nay đành phải nhận mệnh chờ yêu tinh Vương cân nhắc quyết định.

Không khí trong đại sảnh rất khẩn trương, người ở chỗ này đều vì Lai Đốn cảm thấy bất an, rất sợ yêu tinh Vương đang giận dữ sẽ xử tử hắn.

Đột nhiên, một hồi tiếng cười phá vỡ yên tĩnh, khiến cho mọi người liếc mắt, đều nhìn về phía chủ nhân thanh âm.

"Thật không sai, đã lâu không ai mang lại cho vùng đất cổ này một sinh mạng mới." Khắc Ân cười nói.

Một câu nói làm mọi người không hiểu ra sao, An Đáp và Húc Nhĩ cùng liếc mắt nhìn nhau, cũng không biết Khắc Ân đang giở trò quỷ gì, bất quá bọn hắn tin tưởng Khắc Ân túc trí đa mưu nhất định có biện pháp cứu Lai Đốn.

Lôi Tư nhíu chặt mày rậm, không vui nói: "Khắc Ân, ngươi đang nói cái gì?"

"Ta đang nói sinh mạng vui sướng a!" Khắc Ân phối hợp cười đến rất vui vẻ, tựa hồ là có một việc phi thường buồn cười vừa phát sinh, làm cho hắn cười đến không ngậm miệng được.

"Nếu ngươi có tài cán thì hãy tìm một lý do cho mình, bằng không ta sẽ để ngươi và Lai Đốn cùng một chỗ đến Minh phủ tìm Satan báo danh." Lôi Tư lạnh lùng nói.

Khắc Ân thật vất vả ngưng thanh âm cười, chậm rãi nói: "Đương nhiên, ta không nghĩ sẽ rời xa khỏi Vương. Vương, chẳng lẽ ngài không nghe thấy Phong yêu tinh, Thụ Yêu tinh cùng Hoa Yêu tinh vui hát, giúp nhau truyền tụng sao? Bọn họ chờ mong Mật Nhi Vương Phi có thể truyền cho bọn họ một sinh khí mới chói lọi rực rỡ. Vương, ngài đem nàng trở về một lần nữa, ngài cho phong ấn sinh mạng nàng, khiến nàng có năng lực cầm lấy bùa hộ mệnh đi khỏi Trân Châu điện. Đã như vầy, sao không cho nàng một cơ hội?"

"Câm mồm!" Lôi Tư cắn răng cắt đứt lời nói của Khắc Ân ..., "Chẳng lẽ ngươi đã quên, nàng từng phản bội ta?"

"Nhưng nàng đã từng vì thế mà hi sinh tính mạng!" Khắc Ân thử thuyết phục hắn, "Huống chi sau khi sống lại nàng hoàn toàn khác trước rồi, không nên lại vì chuyện của kiếp trước mà trừng phạt nàng."

"Người có thể sống lại, nhưng bản chất vĩnh viễn không thay đổi." Lôi Tư y nguyên không tín nhiệm nói, hắn cũng không quên bộ dạng miệng lưỡi bén nhọn hai ngày trước của nàng.

"Như vậy, Vương, " Khắc Ân dừng lại một chút, liếc nhìn về phía Lai Đốn bên người hai vị đồng liêu cùng quỳ trên mặt đất chờ xử phạt, mới dùng quyết tâm chém đinh chặt sắt nói: "Ta nguyện dùng tánh mạng ta cùng Lai Đốn, An Đáp, Húc Nhĩ làm tiền đặt cược, nếu như chúng ta không cách nào chứng minh bản chất Mật Nhi Vương Phi cùng kiếp trước không giống nhau, nguyện để linh hồn bị trục xuất vĩnh viễn khỏi Yêu tinh giới.”

"Cái gì?" An Đáp cùng Húc Nhĩ nghe vậy, lập tức nhịn không được trăm miệng một lời thét chói tai, nhưng vừa tiếp xúc với ánh mắt Khắc Ân lợi hại cảnh cáo, lập tức hống thanh oán giận nói: "Tại sao là chúng ta?"

Lôi Tư trầm tĩnh tự hỏi, hắn không thể không thừa nhận lời nói Khắc Ân làm hắn dao động. Vốn tưởng rằng tâm đã chết rồi, tại một khắc kia ôm lấy Mật Nhi, hắn cảm giác được trái tim lại lần nữa nhảy lên, nàng vẫn ngọt ngào như vậy, có linh khí, thậm chí so với trước kia càng có thêm sức sống. Trái tim bị bụi phủ lâu ngày đã sống lại, thời khắc ôm nàng, nghe hương khí của nàng, liền làm tâm tình hắn dâng cao, thật lâu không cách nào vuốt xuống, đây là cái Lỵ Na, Đế Ni cùng với các nữa yêu tinh khác không bao giờ sở hữu được.

Lôi Tư quay người lại nắm chặt nắm tay, hắn nhắc nhở chính mình, trí nhớ bị phản bội đau xót vẫn rõ ràng, hắn có thể lại chịu được thương tổn một lần nữa sao? Hắn có thể tiếp nhận tiền đặt cược này sao?

Khắc Ân thấy yêu tinh Vương do dự, không thể không hạ thuốc nặng.

"Chẳng lẽ Vương thật sự nguyện ý nhìn thấy Mật Nhi Vương Phi lại hướng về Huyền Vũ lần nữa?"

"Câm mồm!" Những lời nói này chạm đến chỗ đau của Lôi Tư, hắn tức giận dương tay hướng Khắc Ân vung đi, một cổ sức mạnh cường đại đánh về phía Khắc Ân, đem Khắc Ân đánh bay ra ngoài.

"Bình tĩnh một chút! Vương." Húc Nhĩ cùng An Đáp xem thấy tình hình không ổn, lập tức xông lên phía trước, ôm chặt lấy tay Lôi Tư, rất sợ hắn lại tổn hại sinh mạng Khắc Ân lần nữa.

Khắc Ân giãy dụa từ trên mặt đất đứng lên, khóe môi nhếch lên một tia vết máu, xem ra là bị thương, nhưng hắn lại có chút cười, bởi vì phản ứng của Vương đã nói rõ là dự đoán của hắn chính xác.

"Được rồi! Khắc Ân, ta đáp ứng tiền đặt cược của ngươi, hi vọng các ngươi sẽ không hối hận." Lôi Tư nói xong, lạnh lùng liếc những người khác, sau đó ánh sáng bạc lóe lên, biến mất trên đại điện.

Yêu tinh Vương vừa đi, Húc Nhĩ, An Đáp cùng Lai Đốn lập tức vây hướng Khắc Ân, bất bình kháng nghị.

"Đây là cái tiền đặt cược gì? Chúng ta căn bản không có phần thắng." Lai Đốn làm khó dễ.

Khắc Ân quay đầu, trừng mắt nhìn hắn, "Ngươi nghĩ rằng ta không phải vì cứu ngươi mà làm như vậy?"

Lai Đốn tự biết đuối lý, lập tức á khẩu không trả lời được.

"Nhưng chúng ta đây?" An Đáp căm giận bất bình nói: "Ta cùng Húc Nhĩ tựa hồ không phải đi theo các ngươi làm trò đùa giỡn sinh mạng này a!"

"Phải không? Không phải ngươi một mực mê luyến Mật Nhi Vương Phi? Chẳng lẽ ngươi thực nhẫn tâm thấy nàng vĩnh viễn bị nhốt trong Trân Châu điện, trở thành một kẻ đần độn sao?"

Khắc Ân đem bí mật nhiều năm An Đáp giấu trong lòng nói ra, làm khuôn mặt tuấn tú của An Đáp thoáng chốc đỏ lên, không biết làm sao.

Khắc Ân chuyển hướng Húc Nhĩ một bên mặt không biểu tình, "Còn ngươi? Húc Nhĩ, chẳng lẽ ngươi không hiểu ý của ta sao?"

"Tốt nhất ngươi nên cầu nguyện kế hoạch của ngươi có thể thành công, bằng không ta sẽ là người đầu tiên giết chết ngươi." Húc Nhĩ lạnh lùng nói.

Khắc Ân nhếch miệng lên, hướng Húc Nhĩ cam đoan: "Biết rồi, chúng ta nhất định sẽ thắng. Bất quá bây giờ quan trọng nhất là phải tìm được Mật Nhi Vương Phi, làm cho trí nhớ kiếp trước của nàng tỉnh giấc, nói ra chân tướng sự tình."

"Không có vấn đề, chuyện này ta đi, chỉ cần hỏi Phong yêu tinh là có thể biết rõ tung tích của nàng." Lai Đốn xung phong nhận việc sau khi nói xong, liền lóe lên biến mất, hắn vội vã lấy công chuộc tội.

An Đáp nhìn thấy cũng tranh thủ, bóng dáng nhoáng lên một cái, cũng đi theo.

Khắc Ân nhìn về phía Húc Nhĩ đứng lặng bất động, không ngừng lắc đầu cười yếu ớt, "Thật sự là hai cái tên gấp gáp, hi vọng bọn họ có thể có thu hoạch."

Húc Nhĩ cũng không đáp ứng tươi cười của Khắc Ân, ngược lại mặt lạnh như sắt đột nhiên hỏi: "Hiện tại chỉ còn lại có hai người chúng ta, ngươi có thể nói."

Khắc Ân sửng sốt một chút, giả ngu nói: "Ngươi đang ở đây nói cái gì, làm sao mà ta lại không hiểu gì cả?"

"Đừng xem ta giống như hai ngốc tử kia, ở cùng một chỗ với ngươi nhiều năm như vậy, ngươi không phải một kẻ tự tìm đường chết." Húc Nhĩ không kiên nhẫn nói.

Khắc Ân phi thường mất tự nhiên ho khan hai tiếng, không thể tưởng được Húc Nhĩ gần đây không nói nhiều, lại nói hết tâm tư hắn ra, xem ra là không gạt được hắn.

"Huyền Vũ của Bắc Chi giới đến đây."

Nghe được cái tin tức này, lông mày Húc Nhĩ cũng không chuyển, chỉ chậm rãi đợi Khắc Ân nói rõ ràng.

Khắc Ân khuôn mặt đau khổ, xem ra tảng đá ngoan cố như khuôn viên yên bình này, không phải đơn giản như vậy.

Khắc Ân đi ra Lục Lâm điện với một con mắt bầm.

Đáng chết tên đầu gỗ này, bất quá là ta đem sự thật nói cho hắn biết thôi, cần phải ra tay nặng như vậy sao? Hắn nhịn không được trong lòng hung hăng mắng.

Lúc nãy Khắc Ân hướng Húc Nhĩ thẳng thắn thành khẩn kể ra hết kế hoạch tốt của mình cùng Huyền Vũ, làm như vậy là để tỉnh lại nội tâm yêu tinh Vương đang say ngủ cùng vạch mặt hung thủ phía sau thì Húc Nhĩ phi thường tức giận, không nói hai lời, lập tức tung ra một quyền.

Khắc Ân thật không ngờ Húc Nhĩ lại đột nhiên ra tay, né tránh không kịp bị đánh bay ra ngoài, ở giữa mắt phải.

"Đây là kết quả việc ngươi lừa gạt ta." Húc Nhĩ vô tình nói.

Chuyện đó ngoài dự liệu của Khắc Ân, hắn vốn cho là Húc Nhĩ đánh mình bởi vì phản bội yêu tinh Vương cùng lập mưu với Huyền Vũ, nào biết là vì chuyện không có thông tri trước hắn.

Khắc Ân nhịn không được cười to ầm ĩ, xem ra tảng đá nguội lạnh này không phải hoàn toàn không có tình cảm.

Hắn vuốt ve con mắt bị thương, đây là lần thứ hai bị đánh hôm nay, trong lòng hắn không khỏi giận dữ với Huyền Vũ. Chủ ý hắn đưa ra, tội lại để ta chịu, tiện nghi gì trong thiên hạ cũng do hắn chiếm hết! Thực hoài nghi chỉ số thông minh của mình có phải là còn thấp hơn Lai Đốn?

Thi Vũ cùng Toa Toa từ khi chạy khỏi Trân Châu điện, liền chẳng có mục tiêu để đi, nàng đối với miền đất đầy ánh mặt trời rực rỡ và rừng rậm ánh xanh lục này tràn đầy hiếu kì.

Trong này khắp nơi đều có thể thấy được những cái cây lớn như thần mộc, ở đồng cỏ xanh mượt này cũng có thể thấy đủ loại hoa cỏ màu sắc kì lạ, chúng nó tựa hồ cũng có tính mạng, dọc đường có thể nghe được âm thanh vui sướng ca hát của chúng được gió truyền đến.

"Là ta nghe lầm sao? Ta giống như nghe được thanh âm có người đang nói chuyện."

Thi Vũ nhịn không được hướng Toa Toa bênh cạnh nói ra nghi vấn của mình.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ