settingsshare

Vương Phi Của Yêu Tinh Vương Chương 1: Mở đầu

Trân Châu điện hoa lệ, ánh mặt trời rực rỡ chiếu xuống, càng hiện ra vẻ sáng lạn chói mắt.

Vương Phi Yêu tinh giới - Mật Nhi - cùng bạn của nàng là điệp tinh (bướm tinh) Toa Toa, ngồi ở cây đu trước Trân Châu điện, Mật Nhi gảy đàn hạc, Toa Toa thì bay múa trong vườn bách hoa, thu thập những đóa hoa mỹ lệ rực rỡ, muốn vì Mật Nhi làm một cái vòng hoa thật xinh đẹp..

Tiếng đàn hạc êm tai trộn lẫn một chút cô đơn lạnh lẽo, hiển lộ ra tâm tình trống rỗng của người trình diễn.

Mật Nhi nhẹ giọng than thở. Nàng thân là Vương Phi yêu tinh giới, nàng đích xác không cần có gì bất mãn, dù sao đây là nơi mỗi người thiếu nữ mơ ước mộng tưởng. Nhưng mà, lại có người nào hiểu rõ tâm tình của nàng lúc này?

Khi nàng đứng ở giữa nơi đông đảo tập trung các thiếu nữ yêu tinh, đột nhiên bị Yêu tinh Vương chọn trúng làm phi thì đáy lòng vui mừng khôn xiết cùng ngượng ngùng, cảm giác giống như nằm mộng, đến nay vẫn làm nàng không cách nào quên được.

Còn nhớ rõ lúc ấy Yêu tinh Vương Lôi Tư ngồi trên bình đài ở đại điện trước sân rộng, đứng bên cạnh hắn là bạn tốt Huyền Vũ cùng tứ đại hộ pháp sứ giả. Trưởng lão trên bình đài thì thào nhớ tới chú ngữ cầu phúc, cũng tuyên cáo thiếu nữ yêu tinh tộc trưởng các tộc đề cử ra ngoài tuyển chọn Vương Phi hôm nay.

Kỳ thật, mưu tính việc tuyển Vương Phi vốn là hy vọng giữa các tộc có thể hòa bình ở chung, không cần phải lại vì việc nhỏ mà dựng lên tranh chấp.

Mật Nhi vốn là nữ nhi của tộc trưởng Hoa Yêu tinh, cá tính của nàng ôn nhu, ngọt ngào như hoa. Khi nàng biết được phụ thân quyết định đem nàng đưa đi tham gia tuyển Vương Phi, trong nội tâm cực kỳ cao hứng, bởi vì Yêu tinh Vương tuấn mỹ phiêu dật chính là thần tượng của các thiếu nữ yêu tinh, hơn nữa hắn vừa trong sáng mà lại bình dị gần gũi, càng là Vương sùng kính trong suy nghĩ của mọi người.

Chính là Mật Nhi đối với tướng mạo chính mình không có gì tin tưởng, mặc dù tất cả mọi người nói nàng là thiếu nữ yêu tinh đẹp nhất trong yêu tinh giới, nhưng nàng biết rõ, so với hỏa yêu tinh Lỵ Na đẹp đẽ, Thủy yêu tinh Mộng Lộ mỹ lệ, nàng có vẻ bình thường nhiều hơn. Cho nên dù cho trong nội tâm thật cao hứng, nàng thực sự không dám ôm hy vọng quá lớn.

Thẳng đến khi Yêu tinh Vương ở trong đông đảo những người đề cử, đi đến trước mặt nàng, nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng, đem nàng nghênh hướng đài trước sân rộng, nàng mới dám tin tưởng mộng tưởng trở thành sự thật .

Từ lúc tân hôn, Yêu tinh Vương Lôi Tư vô cùng ôn nhu săn sóc, thường xuyên đem nàng theo bên người, dùng ánh mắt thâm tình đuổi theo nàng, dùng tươi cười bao dung sủng nịch nàng.

Nhưng từ một thời gian trước cùng Ma giới đánh giặc xong trở về, không hiểu vì sao hắn liền thay đổi, trở nên lạnh lùng, xa cách, hơn nữa một mình đến Lục Lâm điện ở. Mật Nhi từng thử đi hỏi hắn nguyên nhân, nhưng đều bị tứ đại hộ pháp sứ giả ngăn tại cửa Lục Lâm đại điện, khiến cho nàng căn bản không cách nào biết rõ nguyên nhân.

"Mật Nhi, Mật Nhi. . . ." Một thanh âm trầm ổn hùng hậu vang lên, liên tiếp vài tiếng, đều không thể đem Mật Nhi từ trong trầm tư trở về.

Tiểu Điệp tinh Toa Toa nhìn thấy Mật Nhi không có phản ứng, lập tức bay đến trước mặt Mật Nhi kêu la: "Mật Nhi, ngươi đang nghĩ cái gì ? Có người tới tìm ngươi."

"A! Chuyện gì?" Mật Nhi bị thanh âm cao vút dọa người của Toa Toa gọi hồn trở về. Nàng ngẩng đầu, nhìn lên khuôn mặt tuấn tú: "Huyền Vũ, ngươi đã trở lại?"

Nàng đã vài ngày không thấy được hắn.

"Vừa về đến liền tới đây tìm ngươi. Làm sao vậy? Ngươi thật giống như rất không vui vẻ?"

"Không có, chỉ là có chút nhàm chán."

"Lôi Tư không có đến thăm ngươi sao?" Huyền Vũ thử hỏi.

"Hắn có thật nhiều việc bận rộn, ta không thể làm chậm trễ chính sự của hắn."

Mật Nhi kiếm cớ cho Lôi Tư.

"Phải không?" Huyền Vũ hoài nghi có chuyện gì có thể so với tân hôn thê tử còn quan trọng hơn.

Toa Toa đem số hoa kiếm được cực khổ kết thành vòng hoa đeo lên trên đầu Mật Nhi, hưng phấn nhìn kiệt tác của mình.

"Thật xinh đẹp! Mật Nhi."

Mật Nhi có chút cười cười, nhẹ giọng nói: "Cám ơn. Vất vả cho ngươi rồi, Toa Toa."

Huyền Vũ nhìn đến giai nhân ngọt ngào ngày xưa hôm nay lại cô đơn tiều tụy như thế, trong nội tâm rất không đành lòng, không khỏi vì Mật Nhi mà cảm thấy bất công. Hắn nửa quỳ bên cạnh Mật Nhi, lấy tay nâng lên dung nhan tú lệ đã mất đi ánh sáng rực rỡ.

"Xem hắn là đang hành hạ ngươi, mới vài ngày không thấy hắn, ngươi đã không có sức sống."

Mật Nhi đứng lên, tránh đi ánh nhìn của Huyền Vũ, không cho hắn nhìn thấy đau thương trong mắt mình. Bởi vì nàng biết rõ Huyền Vũ luôn đối với nàng như huynh trưởng nếu như biết rõ Lôi Tư lạnh nhạt nàng như thế nào, hắn nhất định sẽ đi tìm Lôi Tư tính sổ .

"Không thể nào. Lôi Tư thật sự bận rộn nhiều việc, Ma giới tuy chiến bại, nhưng động tác xâm phạm nhiều lần, khiến cho hắn chịu nhiều áp lực, ta chỉ lo lắng thân thể của hắn, sợ hắn quá mệt mỏi."

"Không phải đâu!" Toa Toa căm giận bất bình bay đến chỗ đàn hạc, hai tay chống eo, một bộ dạng bênh vực kẻ yếu: "Yêu tinh Vương đến Lục Lâm điện ở một mình, Mật Nhi muốn đi tìm hắn, lại bị Lai Đốn cản lại, nói đây là Vương có lệnh, không cho phép Mật Nhi xuất hiện tại bốn phía Lục Lâm điện nữa. Có ý tứ gì! Mật Nhi là Vương Phi yêu tinh giới a!"

Toa Toa đã sớm không quen nhìn bộ dạng ỷ thế hiếp người của Lai Đốn, hết lần này tới lần khác Mật Nhi tâm địa mềm mại, không cùng hắn so đo, cho nên nàng tìm Huyền Vũ, hi vọng Huyền Vũ pháp lực cao cường có thể hảo hảo giáo huấn Lai Đốn ngạo mạn. Nhưng những ngày này Huyền Vũ đều ở Phong Chi cốc làm việc, Toa Toa không thể tìm được hắn, hôm nay vừa nhìn thấy cứu tinh đến đây, nàng lập tức lớn tiếng kể khổ phàn nàn.

Nghe được Toa Toa lên án, Huyền Vũ nhíu mày không vui, vì Mật Nhi thay Lôi Tư giải thích mà cảm thấy đau lòng. Nàng sẽ không cho là yêu tinh giới bất cứ chuyện gì cũng có thể lừa gạt được hắn a! Nhất là sự kiện lớn Yêu tinh Vương phi chuyển ra Trân Châu điện đã sớm truyền khắp cả yêu tinh giới, mọi người chuyền nhau tin đồn, Mật Nhi Vương Phi đã thất sủng.

Dù sao, Mật Nhi Vương Phi thiện lương, đơn thuần không dụng công nắm giữ Yêu tinh Vương phong lưu đa tình, vì thế hắn mới đặc biệt từ Phong Chi cốc gấp gáp trở về, hy vọng có thể cùng Lôi Tư hảo hảo nói chuyện.

Không lường trước được, hắn lại ngoài ý muốn biết được từ trong miệng Khắc Ân một trong tứ đại hộ pháp là có khả năng Lôi Tư đã biết chuyện hắn thầm mến Mật Nhi .

Thậm chí còn nói đã xem qua hắn cùng Mật Nhi hẹn riêng?!

Đây là chuyện gì xảy ra? Hắn không phủ nhận xác thực mình đã yêu Mật Nhi, chính là hắn tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện có lỗi với bằng hữu của mình. Huống hồ hắn cho tới bây giờ chưa từng đối với Mật Nhi thổ lộ tình yêu của hắn, như thế nào lại hẹn riêng với nàng?

Hắn tới Lục Lâm điện muốn gặp Lôi Tư, chính là cũng như Mật Nhi, cũng bị tứ đại hộ pháp sứ giả ngăn tại ngoài cửa.

Nhưng hắn không phải Mật Nhi, không có dễ hòa hảo nói chuyện như vậy.

Tuy nói pháp lực tứ đại hộ pháp sứ giả không kém, nhưng là muốn ngăn cản hắn, còn sớm cực kỳ!

Hai tay Huyền Vũ vung lên, tại xung quanh mình bủa vây kết giới, tứ đại hộ pháp sứ giả hoàn toàn không đến được gần hắn, đơn giản bọn họ là thủ hạ đắc ý của Yêu tinh Vương, cho nên hắn cũng không muốn thương tổn bọn họ.

Hắn xông thẳng vào Lục Lâm điện, muốn tìm Lôi Tư hỏi thăm, chính là cung điện to như vậy nhưng không có nửa cái bóng của hắn, Lôi Tư cũng không ở đây, vậy là hắn đã cố ý tránh đi!

"Mật Nhi, lo lắng của ngươi là dư thừa rồi. Lôi Tư có được hơn năm nghìn năm pháp lực, Ma giới căn bản không phải đối thủ của hắn. Nếu quả thật đến lúc cần thiết, ta cũng sẽ ra tay trợ giúp hắn."

Hắn đau lòng nhìn qua nàng, hi vọng trong lòng của nàng không phải chỉ cần có Lôi Tư, hắn rất muốn cho nàng biết rõ, hắn cũng yêu nàng, yêu thương nàng, nếu như không phải là vì nàng, hắn làm sao có thể không quản lý quốc gia của mình, mà ở lại chỗ này không đi?

Chính là hắn không thể nói, hắn đường đường là chủ nhân Bắc Chi giới làm sao có thể cướp lấy thê tử của bằng hữu?

"Ngược lại ngươi, phải yêu quý thân thể của mình nhiều hơn, trở lại vui vẻ như trước mới được."

"Cám ơn ngươi, Huyền Vũ." Mật Nhi chân thành nói, "Ngươi cho ta cảm giác giống như đại ca, nếu như không phải ngươi quan tâm ta, chiếu cố ta, ta thật không biết phải làm như thế nào. Hi vọng Lôi Tư có thể sớm ngày hồi tâm chuyển ý, không để cho ta bị lạnh nhạt không rõ ràng nữa."

Hai câu nói cuối cùng là lời nói từ đáy lòng Mật Nhi, nàng nói rất nhỏ giọng, như là nói cho tự mình nghe, cũng như là nói cho gió nghe, hi vọng gió có thể đem lời nói truyền tống đến bên tai Lôi Tư.

Nhưng Huyền Vũ nghe được, hắn nắm chặt nắm tay, có lẽ nên trở lại Bắc Chi giới làm nghĩa vụ của mình.

"Đúng rồi, Mật Nhi, ta có thể phải về phương Bắc ...có lẽ... sẽ không trở lại nữa."

Lý trí nói cho hắn trước khi tình trạng không thể cứu vãn, nên rời đi sớm một chút.

"Không được." Toa Toa nghe vậy lập tức bay đến trên vai Huyền Vũ, kêu la: "Huyền Vũ, người không thể bỏ đi như vậy, nếu như người đi, Mật Nhi nhất định sẽ bị ăn hiếp ."

Huyền Vũ cười khẽ lắc đầu, đưa tay phải ra làm cho Toa Toa bay đến trên mu bàn tay.

"Sẽ không, Lôi Tư nhất định sẽ bảo vệ Mật Nhi, sẽ không để cho bất luận kẻ nào ăn hiếp nàng". “Chỉ cần ta rời đi” . Huyền Vũ âm thầm bổ sung câu này.

Toa Toa lắc đầu mãnh liệt, vẫn là không đồng ý kêu: "Không thể nào! Người ăn hiếp Mật Nhi chính là hắn. Huyền Vũ, người không thể trở lại Bắc Chi giới, người không thể để Mật Nhi ở lại nơi này một mình".

"Đúng! Huyền Vũ, ngươi vì cái gì nhất định phải trở về Bắc Chi giới? Chỗ đó không phải đã có đệ đệ của ngươi thay ngươi quản lý sao?" Mật Nhi muốn hắn ở lại, không muốn tại thời điểm cô độc này để cho hắn đi.

Hắn cười cười chua xót, "Nhưng mà ta không thể luôn đem trách nhiệm ném cho hắn, dù sao ta mới là chủ nhân chỗ đó." Hắn vươn tay khẽ vuốt gương mặt của nàng. Da nàng trắng mịn bao nhiêu, thật hi vọng nó là thuộc về hắn.

"Ta biết rõ ngươi không có khả năng vĩnh viễn ở tại chỗ này, nhưng là ta vẫn không hy vọng ngươi đi, bởi vì ta cùng Lôi Tư đều luyến tiếc ngươi."

"Ta cũng vậy. Nhưng đệ đệ Ngân Lang của ta đã phái người đến hối thúc nhiều lần, ta không thể không đi."

"Thật sự không thể ở lại một thời gian sao?"

"Không được." Huyền Vũ cố nén tình cảm, lạnh lùng kiên quyết nói.

Mật Nhi than thở một tiếng, "Thật hy vọng ta có thể cùng với ngươi đến Bắc Chi giới, đi xem cảnh sắc nơi đó".

"Chỉ cần ngươi bằng lòng, cửa chính Bắc Chi giới có thể vì ngươi mà mở bất cứ lúc nào”.

"Cám ơn. Đến lúc đó ngươi cũng đừng quên dẫn ta đi thăm cảnh quan mỹ lệ của Bắc Chi giới a!"

"Đương nhiên, ta hận hiện tại không thể cho ngươi hảo hảo thưởng thức một chút cái vẻ đẹp ngân sắc (màu bạc) của Bắc Chi giới ."

Nhớ rõ Lôi Tư từng nói cho nàng biết, Bắc Chi giới là một thế giới màu bạc, hắn còn từng hứa sẽ dẫn nàng đi vào trong, nhìn xem cảnh sắc chỗ đó. Nhưng mà hiện giờ? Lời nói còn văng vẳng bên tai, cũng đã không còn nhu tình. Trong lòng Mật Nhi nhất thời chán nản.

Yêu tinh Vương Lôi Tư đang đứng phía sau cây đa to lớn bên cạnh nhìn một màn này.

Kể từ khi hắn biết rõ bạn tốt Huyền Vũ cùng thê tử của mình có ái mộ tư tình, trong lòng liền cuộn lên sóng gió mãnh liệt, khó có thể bình phục. Lưỡng lự giữa tình yêu, tình bạn, nỗi oán hận này khiến cho hắn rất thống khổ, vì làm rõ bản thân, hắn tự mình xuất chinh đối kháng Ma giới nhiều lần xâm lược.

Chiến tranh thắng lợi, hắn chiến thắng trở về, nhưng thắng lợi vui sướng cũng không thể tiêu trừ lửa giận của hắn, giảm bớt hoài nghi của hắn.

Lòng của hắn vẫn đang tồn tại thù hận cùng với phản bội, hắn muốn trả thù, chính là tựa hồ có một loại thanh âm khác đang nhắc nhở hắn, muốn hắn tín nhiệm bọn họ.

Lòng tự trọng cùng cao ngạo, khiến cho hắn không thể bỏ Mật Nhi, để cho mọi người chê cười Yêu tinh Vương hắn bị bằng hữu tốt nhất cùng Vương Phi yêu mến nhất phản bội.

Bởi vậy, hắn mới chuyển hai người ra sào huyệt ân ái Trân Châu điện. Chính là Huyền Vũ cùng Mật Nhi thân mật như hình bóng, lại hàng đêm giày vò lấy hắn, khiến cho hắn lăn lộn khó ngủ.

Từ khi Huyền Vũ đến Lục Lâm điện tìm hắn thì hắn vẫn đi theo Huyền Vũ, muốn biết hết thảy có phải thật vậy hay không, muốn biết bằng hữu tín nhiệm nhất cùng thê tử yêu mến nhất có phải thật phản bội hắn hay không. Quả nhiên, đây hết thảy đều là sự thật! Hắn nắm chặt nắm tay ra sức đánh về phía cây đa lớn, cây đa khổng lồ lập tức vỡ thành từng mảnh, đồng thời phát ra tiếng vang thật lớn, vụn gỗ vỡ ra đâm vào tay của hắn, máu đỏ tươi chảy ra, nhưng hắn cũng không cảm thấy đau đớn, bởi vì đầu óc hắn đã bị phẫn nộ tràn đầy.

Cây đa vỡ vụn tiếng vang thật lớn, kinh hãi đến Huyền Vũ, Mật Nhi cùng Toa Toa bên kia.

"Lôi Tư?" Mật Nhi kinh ngạc vì Lôi Tư xuất hiện. Nàng cao hứng muốn nghênh đón, nhưng vừa nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú đầy vẻ âm u của Lôi Tư, lập tức không tự giác đã ngừng lại bước chân.

"Lôi Tư, ngươi làm sao vậy? Vì cái gì tức giận như vậy?"

"Các ngươi dám làm ra loại chuyện đáng xấu hổ này, còn dám hỏi ta là tức giận cái gì? Chẳng lẽ ta ngay cả quyền lợi tức giận cũng không có sao?"

"Lôi Tư, ngươi. . . . . . Ngươi đang ở đây nói cái gì? Vì cái gì ta một câu đều nghe không hiểu ?"

Lôi Tư hừ lạnh một tiếng: "Nghe không hiểu? Không lẽ là có lá gan làm ra chuyện như vậy, lại không có can đảm tiếp nhận cơn giận của ta!".

Huyền Vũ nhìn ra Lôi Tư hiện tại đang nổi giận, rất sợ hắn mất đi lý trí mà thương tổn đến Mật Nhi, cho nên lập tức kéo Mật Nhi cùng Toa Toa đến phía sau mình, để bảo vệ các nàng.

Chính là đây hết thảy trong mắt Lôi Tư, càng thêm khẳng định giữa bọn họ có tư tình.

Hắn oán hận cắn răng, hai mắt bắn ra ngọn lửa cuồng nộ, mà thanh âm của hắn lại lạnh nhạt dị thường, "Các ngươi nghĩ ta sẽ cho hai người các ngươi cùng nhau trở lại Bắc Chi giới sao?

"Lôi Tư, ta nghĩ là ngươi đã hiểu lầm ."

Huyền Vũ mở miệng giải thích.

"Hiểu lầm? Các ngươi đã như vậy, ai còn có khả năng hiểu lầm các ngươi?"

"Ngươi nghe ta giải thích, chúng ta là. . . . . ."

"Đủ!"

Lôi Tư cắt đứt lời của Huyền Vũ nói.

"Ta đã nghe đủ lời nói dối của các ngươi, sẽ lại không tin tưởng bất luận một câu nói nào của các ngươi nữa".

Ánh mắt Lôi Tư dừng lại trên người Mật Nhi sau lưng Huyền Vũ. Chết tiệt nàng, tại sao sau khi phản bội hắn, mà lại tại nơi thanh thiên bạch nhật, vẫn có thể dùng vẻ mặt hồn nhiên vô tội đối mặt hắn?

Có lẽ nàng đúng như lời Hỏa yêu tinh Lỵ Na, là có được một bộ mặt thiên thần, nhưng lại có lòng dạ của nữ nhân độc ác rắt rết.

Sắc mặt Huyền Vũ cũng âm trầm xuống."Nghe ta, Lôi Tư, sự tình cũng không giống như những lời đồn đại, Mật Nhi thủy chung là thuộc về ngươi, không cần phải vì lòng ngờ vực vô căn cứ mà chôn vùi hạnh phúc cùng tình yêu của ngươi ".

"Hạnh phúc cùng tình yêu cho tới bây giờ vẫn không thuộc về ta, chúng nó thuộc về ngươi, chỉ là ta bị các người một mực tạo ra biểu hiện giả dối mà che dấu, mà sai lầm tin vào các người". Lôi Tư trầm thống nói. Đây là việc hắn không tin tưởng nhất, tuy nhiên nó là sự thật .

Đối thoại của bọn họ làm cho Mật Nhi nghe được không hiểu ra sao, nàng không biết rõ bọn họ đang nói cái gì, chính là tin tưởng đây hết thảy đều cùng nàng có quan hệ, nàng phải lên tiếng hỏi tất cả mọi chuyện đích thực là như thế nào, bỏ qua hôm nay, có lẽ cũng không có cơ hội nhìn thấy Lôi Tư nữa.

Nàng từ sau lưng Huyền Vũ đứng thẳng dậy, thẳng tắp đi về hướng Lôi Tư, đứng ở trước mặt Yêu tinh Vương cao hơn nàng một nửa."Có thể nói cho ta biết, là nguyên nhân gì mà chàng không còn yêu ta, được không?"

Lôi Tư cúi đầu xuống, nhìn qua thê tử chính mình đã từng yêu trước mắt, quái lạ phát hiện đôi mắt to sáng ngời của nàng lấp lánh nước mắt trong suốt, chẳng lẽ nàng còn muốn lừa gạt hắn?! Hắn phẫn nộ đoán.

"Ngươi không cần phải ở trước mặt ta ngụy trang nữa rồi, ngươi đã dám phản bội ta, phải có dũng khí thừa nhận hậu quả ".

"Ta không có, ta cho tới bây giờ chưa từng nghĩ tới sẽ phản bội chàng. Tin tưởng ta, ta yêu chàng".

Mật Nhi không muốn giải thích, nàng không thể tin người yêu thân mật ngày xưa, hôm nay lại dùng thanh âm vô tình lạnh lùng như vậy lên án nàng.

"Yêu? Cái chữ này ngươi dễ dàng nói ra miệng như vậy! Nói cho ta biết, ngoại trừ ta, ngươi đã nói qua với bao nhiêu người?"

"Lôi Tư!" Nàng không tự chủ được run rẩy, nước mắt trợt xuống gò má.

"Làm sao chàng có thể đối với ta nói ra lời tàn nhẫn như vậy..., chàng biết rõ ta đối với chàng tình cảm sâu đậm cỡ nào!"

"Sâu đến mức đủ để quyến rũ bạn tốt của ta? Sâu đến nỗi có thể đem thương yêu sâu nặng của ta dành cho ngươi bỏ đi như rác thải?"

Mật Nhi thần sắc tái nhợt lắc đầu mãnh liệt, hai tay chăm chú che ngực. Hắn hiểu lầm nàng!

"Không, ta không có! Ta không có quyến rũ Huyền Vũ, ta không có!"

"Không có?" Lôi Tư từng bước một tới gần nàng, khiến cho Mật Nhi không thể không từng bước một lui về sau.

"Ta đây vừa mới nghe được là cái gì? Ngươi chưa từng nói muốn cùng hắn cùng một chỗ trở lại Bắc Chi giới? Ngươi không có tìm kiếm tình cảm của hắn, bảo vệ của hắn?"

"Lôi Tư, ngươi bình tĩnh một chút." Cơn giận của hắn hù đến nàng, nàng không thể tin hắn lại hiểu lầm lời của nàng như thế ."Huyền Vũ phải đi về Bắc Chi giới, ta là đang thay ngươi giữ hắn lại".

"Giữ hắn lại? Ngươi còn muốn nói dối?"

"Mật Nhi nói không sai, Lôi Tư." Huyền Vũ cũng bước lên trước, đứng ở bên người Mật Nhi, hướng Lôi Tư giải thích nói: "Nàng thật sự chỉ là đang làm chủ thay ngươi".

"Cái gọi là làm chủ cũng bao gồm ngủ trên giường với ngươi sao?" Lôi Tư đã tức giận đến không lựa lời nói.

"Câm mồm!" Huyền Vũ tức giận la hét lên tiếng, "Ta cùng Mật Nhi trong sạch, chúng ta cũng không có lỗi gì với ngươi."

"Câm miệng!" Lôi Tư tức giận đánh ra một chưởng, tượng đá bên cạnh Huyền Vũ lập tức nát bấy."Đến bây giờ ngươi còn muốn lừa gạt ta? Uổng phí ta một mực xem ngươi là huynh đệ tốt nhất! Ngươi chiếm lấy nữ nhân của ta, không phụ lòng ta sao?"

Hắn không hề cho Huyền Vũ bất kỳ cơ hội giải thích nào, tay phải giương lên, bảo kiếm Húc Hồng lập tức xuất hiện ở trong tay, đánh về phía Huyền Vũ, làm cho Huyền Vũ liên tiếp lui lại, cuối cùng không thể không đem lưỡi băng Trấn Giới Chi Bảo của Bắc Chi giới ra.

Lập tức, trận chiến của hai người làm cho thiên địa biến sắc, nhật nguyệt vô quang, yêu tinh thụ quái (yêu tinh cây) xung quanh gấp gáp bỏ trốn, để tránh bị ảnh hướng đến.

Mắt thấy Lôi Tư cùng Huyền Vũ vì mình mà chiến tranh sinh tử, huyết sắc từ khuôn mặt mỹ lệ của Mật Nhi như bị rút đi từ từ. Lời nói của Lôi Tư như một lưỡi đao sắc bén đâm vào ngực nàng, nước mắt không tự giác trợt xuống gò má, lòng của nàng đau quá, nằm mộng cũng không nghĩ đến mình ở trong mắt Lôi Tư là tầm thường như vậy. Hắn xem thường nàng, thậm chí căn bản cũng không tin tưởng nàng.

Nàng từng bước một hướng đến nơi hai người đang đấu, lúc này, tánh mạng đối với nàng mà nói đã không còn chút ý nghĩa nào. Nhưng quan trọng là hai người nam nhân này, nàng không thể để cho hai người đã từng là huynh đệ tốt bởi vì nàng mà sát hại lẫn nhau, bằng không nhất định sẽ khiến cho Bắc Chi giới chiến tranh cùng với Yêu Tinh giới, đến lúc đó sẽ càng có nhiều người bị thương tổn.

Toa Toa sợ hãi đối mặt Yêu tinh Vương đang nổi giận, cho nên một mực tránh ở sau những cành cây tươi tốt, hiện tại nàng vừa nhìn thấy Mật Nhi đi về hướng hai người đang đấu, lập tức sốt ruột bay ra, "Mật Nhi, mau trở lại, nguy hiểm a! Mật Nhi!"

Nàng muốn bay qua giữ chặt Mật Nhi, chính là pháp lực của nàng có hạn, thân thể lại nhỏ, chỉ sợ còn chưa có bay đến gần cũng đã bị pháp lực cường đại của hai người quét đến mà tử trận.

Hai nam nhân đỏ mắt chém giết, cũng không có phát hiện một cái bóng dáng nhỏ bé và yếu ớt từng bước một hướng tới bọn họ, chỉ một mực đưa đối phương dồn vào chỗ chết.

Lôi Tư không ngừng huy động bảo kiếm Húc Hồng, bóng kiếm hình thành một vòng sáng cầu vồng. Pháp lực Huyền Vũ cũng không yếu, rất nhanh vũ động lưỡi băng hình thành một cái vòng sáng màu bạc. Bốn phía hai cái vòng sáng cát bay đá chạy, cả mặt đất cơ hồ đều nứt thành hai nửa, Mật Nhi đi về hướng chính giữa hai cái vòng sáng.

Nàng suy nghĩ một chút, Lôi Tư đang nổi giận đã mất lý trí, bởi vậy muốn hắn dừng tay căn bản là không có khả năng. Nhưng Huyền Vũ không như vậy, hắn là bị buộc ra tay, hẳn là vẫn có lý trí, nàng có thể ngăn cản hắn ra tay, cho nên hướng Huyền Vũ đi tới.

Huyền Vũ vừa thấy Mật Nhi tới gần, vội vàng thu lại lưỡi băng.

Lôi Tư phát giác hào quang màu bạc dần dần thu lại, lập tức đem bảo kiếm Húc Hồng bắn thẳng về phía Huyền Vũ. Mật Nhi cảm giác được sau lưng xẹt qua một trận gió, vội vàng quay đầu lại nhìn, nhìn thấy bảo kiếm Húc Hồng bắn thẳng đến chính mình, nàng còn không kịp lên tiếng kinh hô, bảo kiếm đã đâm thủng ngực mà qua, bay thẳng hướng Huyền Vũ.

Huyền Vũ vừa thấy Mật Nhi trúng kiếm, lập tức vươn tay muốn vịn lấy nàng, không ngờ bảo kiếm xuyên qua lồng ngực của nàng, bắn thẳng về phía vai trái của mình, máu tươi lập tức phun tới. Hắn không tin nhìn qua Lôi Tư đứng lặng phía trước .

"Ngươi thật sự vô tình giết Mật Nhi?! Ngươi nhất định sẽ hối hận, ngươi sẽ vì những điều ngươi không biết mà trả giá thật nhiều!" Huyền Vũ nói xong những lời này, biểu lộ lãnh mạc ẩn thân (tàng hình) rời đi, lưu lại Lôi Tư ngây người tại chỗ. . . . .
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ