settingsshare

Vợ Trước Giá Trên Trời Của Tổng Giám Đốc Chương 26

Edit: Tooblue

Hạ Tuyết giống một học sinh tiểu học, ngồi ở trên ghế trước bàn làm việc, sau đó ngừng thở nhìn bác sĩ dễ nhìn trước mặt lấy giấy bút……

Hạ Tuyết cắn môi, nói cho mình, nhất định phải đè lại loại cảm giác này, vừa rồi mình nghe lầm, sự thật càng làm mình từ thiên đường rớt xuống địa ngục……

Hàn Văn Kiệt trầm mặc lấy báo cáo, ho nhẹ một cái, ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua vẻ mặt khẩn trương của Hạ Tuyết, một bộ biểu tình hoài nghi mình, hắn sửng sốt, nghiêm trang nói: “Làm sao vậy? Không phải tôi mới nói cô không có việc gì sao?”

Hạ Tuyết vừa nghe lời này, giống như mình lại sống lại, giống một đứa bé lại chui vào bụng mẹ, ấm áp mà an toàn, lại có thể mang theo một đôi mắt thuần khiết sáng như tuyết, đến nhìn thế giới tốt đẹp này…… Tưởng tượng đến đây, cô tức lại dùng một loại ánh mắt đầy biết ơn nhìn ân nhân cứu mạng trước mặt……

Hàn Văn Kiệt bình tĩnh nhìn ánh mắt Hạ Tuyết, thậm chí thờ ơ nâng một ly nước lên uống, mới nhẹ vươn tay, cầm giấy chẩn bệnh nói…… “Bởi vì cô thiếu máu nghiêm trọng, cho nên lần trước trong quá trình thử máu, có thể ảnh hưởng cảm xúc của cô…… Giờ đã có báo cáo, thân thể của cô trừ thiếu máu ra, không có vấn đề nghiêm trọng khác……”

Hạ Tuyết nhất thời không biết nên khóc hay cười….. Chỉ sợ quá vui, đánh nát giấc mộng đẹp này thì làm sao bây giờ? Cô cố nén tâm tình hưng phấn, khẩn trương cùng nghi hoặc hỏi: “Chính là…… Cơ thể của tôi nếu không có gì, sao chảy máu mũi nhiều như vậy?”

Hàn Văn Kiệt kiên nhẫn giải thích cho Hạ Tuyết nghe…… “Ảnh siêu âm biểu hiện, cô bị viêm xoang tương đối nghiêm chứng, hơn nữa đoạn thời gian trước…… Căn cứ bản ghi chép……” Hắn vừa nói vừa mở bản chẩn đoán bệnh: “Căn cứ theo bản ghi chép, cô từng làm việc mấy ngày mấy đêm không ngủ được, không nghỉ ngơi, thân thể không chịu nổi…… Cho nên chảy máu mũi, cũng không có lạ……”

Hạ Tuyết nặng nề thở phì phò…… Vẫn không dám tin điều mình nghe được, cô chậm rãi vươn tay, nhẹ nắm bàn tay Hàn Văn Kiệt cầu cứu, lại hỏi: “Bác sĩ nói chính là sự thật? Không có gạt tôi sao?”

Hàn Văn Kiệt rút tay ra, nghiêm túc nhìn Hạ Tuyết nói: “Thứ nhất: tôi không phải thân nhân của cô, tôi không cần phải… giấu diếm cô! Thứ hai: tôi là bác sĩ, mỗi một câu tôi nói với người bệnh ở bệnh viện, đều phải có trách nhiệm!”

Cả thế giới của Hạ Tuyết tức khắc sáng lạn, cô vui vẻ hưng phấn cười, nước mắt rơi xuống, nghẹn ngào nhìn bác sĩ, nói không ra lời……

Hàn Văn Kiệt không có nhìn cô, cầm lấy bút máy, sau đó nói: “Tôi viết cho cô chút thuốc giảm nhiệt, cô nhất định phải ăn đúng giờ, phải nghỉ ngơi đủ, đừng lấy thân thể ra đùa…… Biết không?”

Hạ Tuyết liên tục rơi lệ gật đầu, nghe bác sĩ quan tâm căn dặn, cảm thấy rất ấm áp……

Hàn Văn Kiệt viết đơn thuốc xong, nói: “Cô đứng lên…… Ngồi lên trên giường đi……”

“A?” Hạ Tuyết khó hiểu nhìn hắn……

Hàn Văn Kiệt biết cô không rõ ràng lắm, liền nói: “Cô đứng lên, ngồi vào trên giường bệnh đi, tôi dạy cho cô cầm máu mũi……”

“À……” Hạ Tuyết vội cởi giày cao gót, cố nén đau đớn ở gót chân, ngồi vào trên giường bệnh……

Hàn Văn Kiệt nhìn thoáng qua giày cao gót của Hạ Tuyết nói: “Mang giày cao như vậy đi trong tuyết, khó trách chân bị tổn thương…… Đưa bàn tay ra……”

Hạ Tuyết nhìn hắn, chậm rãi vươn hai tay……
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ