settingsshare

Vợ Trước Giá Trên Trời Của Tổng Giám Đốc Chương 13

Edit: Moon

Khóe miệng Hàn Văn Hạo lộ ra một nụ cười lạnh lùng, lôi cuốn, dụ dỗ…

- Muốn tôi buông tha cho cô?



Hạ Tuyết không dám lên tiếng vì muốn làm cho cơn tưc giận của Hàn Văn Hạo dịu xuống…Mồ hôi nóng trên trán từng giọt, từng giọt chảy dọc xuống khóe mắt, làm những sợi tóc bị ướt dính sát vào cổ cô…hiện ra nét điềm đạm đáng yêu.



Hàn Văn Hạo hoàn toàn bất ngờ, không cử động được, nhìn thấy trong đôi mắt cô có chút phức tạp, chậm rãi nói:

- Cầu xin tôi…





Trong nháy mắt, ánh nhìn của Hạ Tuyết đối với Hàn Văn Hạo rất khẩn trương khi cô thấy đôi mắt của Hàn Văn Hạo nhìn khắp toàn thân mình, chóp mũi trên khuôn mặt anh tuấn của Hàn Văn Hạo chạm vào chóp mũi của cô, khiến cho cô cảm thấy nhồn nhột…



Cô lại nuốt xuống nước miếng trong cổ họng, hơi thở dồn dập, vẫn có chút không cam lòng, kêu nhỏ…

- Tôi xinh anh…

Hàn Văn Hạo nheo đôi mắt lại, trong ánh mắt anh nhìn cô thể hiện sự bực tức…



Hạ Tuyết vừa nhìn thấy ánh mắt này của HVH, lập tức lại sợ hải, giọng nói yếu ớt…

- Tôi…tôi, tôi… Tôi thật sự xin anh…



Hàn Văn Hạo vẫn tiếp tục lạnh lùng, nghiêm mặt nhìn cô…



Hạ Tuyết sợ tới mức hồn vía bay lên mây, run rẩy lập bập nói …

- Tôi xin anh…

Tay của Hàn Văn Hạo trói chặt hai tay của Hạ Tuyết, càng lúc càng chặt…



- Anh muốn thôi làm thế nào mới hài long?

Hạ Tuyết sắp khóc, toàn thân đều đổ mồ hôi, không thể động đậy, đôi chân thon dài đẹp của cô bị hai chân anh đè chặt, chẳng mấy chốc đã tê rần…Cô thật sự mệt mỏi…



Khóe miệng Hàn Văn Hạo cong lên, hiện ra một nụ cười nhạt nhẽo, nói

- Xin tôi…phải làm thật tốt…xem tâm trạng tôi thế nào…tôi sẽ quyết định lại, nên tha hay không tha cô…

Hạ Tuyết nghe xong cảm thấy bất đắc dĩ, thở dài, thái độ mềm lại, cô bất đắc dĩ mở to đôi mắt, giọng nói yếu ớt có chút ngọt ngào,

- Xin anh…

Một dòng nước ấm bao trùm trái tim Hàn Văn hạo, khiến trái tim HVH dường như bỗng hóa mềm…



Hạ Tuyết nhìn thấy ánh mắt kia của người đàn ông vẫn không có chút thay đổi …Cô lại nhỏ nhẹ khẩn cầu, giọng nói mềm mại …

- Xin anh…

Ánh mắt Hàn Văn Hạo chợt hơi lóe sáng, một dòng nước ấm chảy xiết nhanh chóng lan tỏa khắp toàn thân… Hàn Văn Hạo vẫn như cũ, đè chặt trên người Hạ Tuyết, hai tròng mắt nóng rực, chậm rãi nhìn vào đôi mắt quyến rũ nhưng hoảng sợ của cô, đôi mắt ấy khiến cho HVH càng muốn trêu đùa thêm…



Hạ Tuyết nhìn người đàn ông cứng rắn như pho tượng này, cô thật sự tuyệt vọng, vô cùng tuyệt vọng…

- Tôi…tôi sai rồi…tôi thật sự sai rồi…tôi…tôi không dám…



Hạ Tuyết vừa mới nói xong, đột nhiên hốc mắt đỏ hoe, nước mắt liền tuôn chảy xuống…cô rõ ràng là bị người bạn tốt của mình hãm hại, sau đó lại bị người đàn ông này đoạt lấy lần đầu tiên, cô muốn đòi lại một chút công bằng cho mình, nhưng lại phải chịu thêm tổn thương…Thế giới này rốt cục là như thế nào đây? Cô cắn môi dưới của mình, nước trong hốc mắt vì bi thương quá đỗi đã đông lại…đột nhiên cô cảm thất mệt mỏi, rất mệt mỏi…không muốn nói gì nữa hết…



Hàn Văn Hạo lạnh lùng nhìn nước mắt cô đang tuôn trào cuồn cuộn, vẫn như cũ không chút thay đổi, nhưng đôi tay đang kìm chặt hai tay cô hơi hơi thả lỏng một chút…



Hạ Tuyết sửng sốt, sự kinh ngạc trong đôi mắt cô lóe sáng, cô chậm rãi quay đầu lại nhìn HVH, nước mắt tiếp tục tuôn trào…



Hàn Văn Hạo vẫn lạnh lùng nhìn cô, híp đôi mắt lại một nữa, đè nén luồng khí nóng đang chảy xiết trong người, hít thở thật sâu rồi mở miệng nói…

- Tôi nói rồi…tôi cũng không cưỡng bức phụ nữ…chỉ vì cô quá bướng bỉnh…

Hạ Tuyết nuốt nuốt nước miếng, hơi thở gấp ráp dồn dập, tiếp tục khóc, nói:

- “Tôi…tôi…tôi thực có lỗi…”, từng giọt từng giọt nước mắt của Hạ Tuyết lăn xuống…


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ