settings share

Vạn Cổ Chí Tôn (bản dịch) Chương 46: Bị bắt. (1)

Chương 46: Bị bắt. (1)

Huy Quang Huy Minh vốn là huynh đệ, võ kỹ bọn họ tu luyện là một loại hợp kích thuật vô cùng hiếm thấy. Nhất định phải tâm ý tương thông, cũng chỉ có huynh đệ tu luyện mới dễ dàng. Trong ngày thường hai người xưa nay đều là như hình với bóng, cũng là vì tăng cường tâm linh cảm ứng. Ở trong nháy mắt nguy hiểm, hai người sử dụng tới sức mạnh bản năng.

Thân ảnh của hai người trong nháy mắt giống như trùng điệp lại với nhau, vung ra bốn quyền, như song chưởng, một luồng sức mạnh kinh người bộc phát, đón lấy lưỡi đao doạ người kia!

Con ngươi của Lý Vân Tiêu đột nhiên híp lại, nguyên bản tất cả tính toán rõ ràng, không nghĩ tới đối phương dĩ nhiên có liên thủ công kích thuật, nội tâm nhất thời cười khổ, thất bại a.

Ầm!

Hai nguồn sức mạnh chạm vào nhau, Thanh Nguyệt bảo đao truyền đến một tiếng rên rỉ, ánh sáng đột nhiên tiêu thất, biến thành hình thái phổ thông rơi xuống trên đất. Cả người Lý Vân Tiêu bị lực lượng chấn động đi ra ngoài, không trung máu tươi điểm điểm, nhìn mà phát sợ, mạnh mẽ ngã ở trên góc đường!

Yên tĩnh!

Mộng Vũ nhìn toàn bộ quá trình, trong lòng chấn động mạnh, không chỉ là Lý Vân Tiêu biểu hiện ra thực lực, dĩ nhiên bức hai vị Trấn quốc Thần vệ ra tay, hơn nữa vừa nãy nàng tựa hồ trở nên hoảng hốt, thật giống như thời điểm Lý Vân Tiêu bị đánh bay, lại vẫn quay đầu hướng về nàng nở nụ cười, gọi nàng chạy trốn!

Tuy rằng không có âm thanh truyền đến, nhưng trong đầu xác thực vang vọng tiếng nói của hắn.

- Chạy trốn!

Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?

Mộng Vũ nhìn Lý Vân Tiêu vết máu đầy người ngã vào góc đường, hai chân làm sao cũng bước bất động. Nhưng nàng cũng chỉ dại ra trong nháy mắt, liền tỉnh ngộ, mình nhất định phải chạy trốn, trốn về tìm viện binh!

Trong đầu của nàng lần thứ hai hiện ra hai chữ chạy trốn, trong đôi mắt đột nhiên dần hiện ra vẻ kiên quyết. Đột nhiên từ mặt đất vụt lên, nhanh chóng lao về phía học viện!

- A, cô nàng kia chạy! Nhanh bắt lấy nàng!

Long Hạo cả kinh hô. Nhưng hắn đột nhiên phát hiện, không có một người hưởng ứng, những binh sĩ kia tất cả đều nằm trên mặt đất bị thương. Mà hai huynh đệ Huy Quang Huy Minh căn bản không phải hắn có thể chỉ huy động.

Huy Quang biểu hiện phức tạp nhìn Lý Vân Tiêu nằm ở góc đường không nhúc nhích, nội tâm nhấc lên sóng gió ngập trời. Một nhị tinh Võ sĩ dĩ nhiên bức huynh đệ bọn họ sử dụng tới võ kỹ liên thủ, này ở dĩ vãng bất luận làm sao cũng không thể tin tưởng. Mặc dù là hiện tại, cũng cảm thấy có chút hoảng hốt.

Hắn đi tới trước Thanh Nguyệt bảo đao, năm ngón tay vồ lấy, bảo đao này trong nháy mắt bay vào lòng bàn tay hắn, nhìn kỹ một phen, tuy rằng có tổn thương, nhưng cơ bản hoàn hảo.

- A, đại, đại nhân, Thanh Nguyệt bảo đao này...

Long Hạo hoảng hốt, vội vàng đi tới, trên trán đổ mồ hôi hột, muốn lấy đao về.

Trong mắt Huy Quang lóe lên tinh mang, trực tiếp đem đao thu vào nhẫn chứa đồ, ngắt lời nói:

- Long đội trưởng, phạm nhân chúng ta đã giúp ngươi bắt, liền không quấy rầy.

Hắn cùng Huy Minh trực tiếp xoay người lên ngựa, liền muốn rời đi.

Long Hạo sốt sắng, cây đao này là hắn tiêu hao toàn bộ gia tài, hơn nữa thông qua quan hệ của phụ thân, mới để Lương Văn Vũ đại sư tự mình ra tay chế tạo a.

- Đại nhân, hai vị đại nhân, thanh...

- Cáo từ, Long đội trưởng không cần đưa tiễn!

Thanh âm của Diệu Quang như hồng chung, trực tiếp đem lời nói của hắn đánh gãy, thúc ngựa rời đi.

Trong mắt Diệu Minh lộ ra một vẻ châm chọc, cũng lập tức giá mã đuổi theo.

- A! Trời ạ, Huyền Binh bảo đao của ta a!

Cả người Long Hạo cảm thấy bầu trời một mảnh tối tăm...

- Các ngươi đám phế vật này, mau đứng lên, đứng lên cho ta!

Hắn gào thét hướng những binh lính bị thương kia đá mấy cái.

- Mang tên tiểu tử này về cho ta, để ta thất lạc bảo đao, ta muốn để hắn hối hận vì đi tới trên đời này!

...

Mộng Vũ điên cuồng chạy ở trên đường cái, đầu óc chỉ có một ý nghĩ, cứu người, mau mau tìm người đi cứu hắn!

Bóng người của Lý Vân Tiêu ở trong đầu nàng lái đi không được, tới tới đi đi, tất cả đều là cái bóng của hắn. Nghĩ đến tình cảnh đẫm máu ở đầu đường đó, tâm nàng như có đao nhọn đâm vào, rất là đau đớn!

- Ta nhất định phải tìm người cứu hắn!

Nàng điên cuồng chạy một trận, mới thoáng tỉnh táo lại, phát hiện đã không biết đến nơi nào, đột nhiên nhìn thấy phía trước có một mảnh trạch viện to lớn, cửa còn có binh sĩ thủ vệ. Trong lòng nàng cả kinh, cẩn thận từng li từng tí một đi tới, đột nhiên trong mắt sáng ngời, nội tâm mừng lớn nói:

- Dĩ nhiên là Lý phủ, hắn là Lý gia trưởng tôn đại công tử, tìm tới Lý phủ, lần này có thể cứu!

Ở trong Lý phủ, một tên hoa y nam tử đang thưởng kiếm, lẩm bẩm khen:

- Quả nhiên là huyền Binh cấp hai, chỉ là trạng thái phong ấn liền tỏa ra sức mạnh to lớn bực này, giải phong càng là khó có thể tưởng tượng!

Hắn đang dương dương tự đắc, đột nhiên nhìn thấy một người hầu chạy tới, khẽ cau mày quát lên:

- 9527, ngươi đi đâu?

9527 là đánh số của người hầu kia, Lý phủ thực sự là quá mức khổng lồ, để cho tiện quản lý người hầu, tất cả đều xóa đi tên vốn có, dùng con số thay thế. Trừ khi làm việc xuất sắc, được chủ nhân thưởng thức, mới sẽ ban tên. 9527 là đánh số của một hạ nhân cấp thấp.

9527 nhìn thấy nam tử, vội vàng khom người khiêm tốn nói:

- Dật thiếu gia, ngoài cửa có một cô gái, nói là Vân Tiêu thiếu gia bị Cấm Vệ Quân bắt, để tiểu nhân đi thông báo Đại lão gia cứu người.

Coong!

Bảo kiếm ánh sáng lóe lên liền vào vỏ, toàn bộ tiểu viện tựa hồ giảm mấy độ. Trên mặt Lý Dật lộ ra một tia tò mò, khẽ ồ lên nói:

- Tên rác rưởi này không phải ở trường học pha trộn sao, làm sao sẽ cùng Cấm Vệ Quân nổi lên xung đột?

9527 vội vàng lắc đầu nói:

- Tiểu nhân không biết.

Lý Dật lướt qua vẻ miệt thị, hừ lạnh nói:

- Một tên rác rưởi, bị tóm liền bị tóm, có quan hệ gì đâu. Ngươi đi nói cho nữ nhân kia, liền nói Đại lão gia đã biết rồi, bảo nàng không cần quan tâm.

- Vâng!

9527 vội vàng gật đầu, sau đó vội vàng chạy ra ngoài.

Hắn lại dám tùy ý giả truyền Đại lão gia, hơn nữa đối với Lý gia trưởng tôn đại thiếu gia sinh tử lãnh đạm như vậy, nhưng 9527 không có bất kỳ cảm giác bất thường nào, ngược lại đây mới là chuyện đương nhiên, vội chạy đi hồi âm.

Lý Dật thì lại lần thứ hai lấy ra bảo kiếm, lộ ra vẻ xem xét, phảng phất chẳng có chuyện gì phát sinh.

Mộng Vũ lo lắng ở cửa đi qua đi lại, rất nhanh liền được tin tức, lúc này mới để lo lắng trong lòng xuống. Tựa hồ còn có chút không yên lòng, cẩn thận dò hỏi:

- Các ngươi lúc nào đi cứu hắn?

9527 lắc đầu chỉ chỉ thiên.

- Đây là chuyện của cấp trên, chúng ta làm sao biết. Đại lão gia nói rồi, ngươi cứ yên tâm là được.

Mộng Vũ tự nhiên biết cái gọi Đại lão gia chính là Thiên Thủy quốc quân đội đệ nhất nguyên lão, bị phong là Tĩnh quốc công Lý Thuần Dương.

Thấy hay thì nhấn chia sẻ nha, cám ơn.

Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ