settingsshare

Vạn Cổ Chí Tôn (bản dịch) Chương 20: Năm đạo mạch luân

Chương 20: Năm đạo mạch luân.

Lý Vân Tiêu cẩn thận từng li từng tí thu hồi Ngũ Thải Thần Không Châm, sau khi sử dụng, mười ba cây châm này rất rõ ràng gầy đi trông thấy, trở nên càng nhỏ.

- Ngũ Thải Thần Không Châm kích phát tiềm năng thân thể có tác dụng vô cùng lớn, bốn khối khác của Lam gia nhất định phải nghĩ biện pháp lấy tới.

Hắn suy nghĩ một lúc, đổi một bộ y phục sạch sẽ, từ trong phòng đi ra ngoài. Khi đến đại sảnh, đúng dịp thấy Hàn Bách cùng Trần Chân cũng từ trong phòng đi ra. Thương thế trên người hai người đã tốt lắm rồi, nhưng tức giận trên mặt của Trần Chân là một điểm cũng không có tiêu.

- Vân thiếu!

Hai người đồng thời kinh ngạc thốt lên một tiếng, dồn dập ngơ ngác nhìn Lý Vân Tiêu, trong mắt đột nhiên tuôn ra lửa giận.

Hàn Bách giận dữ nói:

- Đám người Lam Phi kia thật quá đáng! Dĩ nhiên hạ độc cho Vân thiếu nặng như thế, hắn dám công nhiên giết chúng ta sao!

Trần Chân cũng là lửa giận ngút trời.

- Ta thật muốn trở về điểm một vạn nhân mã trực tiếp diệt bọn hắn! Vân thiếu, ngươi không sao chứ? Độc này...

Lúc này Lý Vân Tiêu mới phát hiện toàn thân mình đều hiện ra màu lục nhạt, đây là bệnh trạng khi lực lượng của Dược thủy còn lưu lại trong người, qua một thời gian là tốt rồi. Hắn đem sự tình giải thích một hồi, nghe mà hai người trực tiếp trợn mắt ngoác mồm, sửng sốt nửa ngày.

- Vân thiếu, ngươi là nói ngươi đem bọn họ sửa chữa một trận, còn cướp đoạt một lần?

- Vân thiếu, ngươi nói ngươi đã mở ra kinh mạch, mở ra năm đạo Mạch Luân?

Trần Chân đột nhiên cười to lên.

- Ha ha, ta liền biết! Con trai của Phi Long tướng quân làm sao có khả năng sẽ là rác rưởi! Tiểu tử ngươi đột nhiên liền so với chúng ta còn lợi hại, chờ ba người chúng ta tốt nghiệp đi ra ngoài, kế thừa tước vị, trực tiếp điểm trăm vạn đại quân diệt Lam gia!

Vẻ khiếp sợ trên mặt Hàn Bách cũng dần dần biến mất, trở nên trầm tư.

- Vân thiếu mở ra Mạch Luân tự nhiên là chuyện tốt, nhưng phiền phức cũng lớn. Bọn người Lam Phi nhất định sẽ không bỏ qua, ta sợ Vân thiếu càng nguy hiểm.

Trần Chân đang chìm đắm trong ý tưởng hào khí can vân, khinh thường nói:

- Chỉ là hạng giá áo túi cơm, hiện tại bọn họ không phải đối thủ của Vân thiếu, ngày sau càng không phải! Chẳng lẽ bọn họ dám phái người đến học viện sinh sự sao!

Toàn bộ Thiên Thủy quốc, chỉ có hai vị Ngũ Hành cảnh Vũ Vương cường giả. Trong đó một vị chính là Già Lam học viện viện trưởng Chung Ly Sơn, hơn nữa được xưng là thực lực đệ nhất Thiên Thủy quốc. Quốc có quốc pháp, gia có gia quy, Già Lam học viện có quy định của mình, coi như là Vương thượng đến, cũng phải tuân thủ quy định của Già Lam học viện.

Đã từng có con trai của một Binh Bộ Thị Lang, ở học viện bị thiệt thòi, sau khi trở về gọi cao thủ trong gia tộc đem một học viên khác đánh một trận. Ngày thứ hai, toàn bộ võ giả của vị Binh Bộ Thị Lang kia bị phế tu vi, từ đây một vọng tộc triệt để suy yếu, từ trung tâm chính trị quốc gia biến mất.

Chuyện này để những đại thế gia khác của Thiên Thủy quốc vạn phần kiêng kỵ, dù là Vương tử công chúa, ở trong học viện cũng không dám tùy ý ngang ngược. Nhưng học viện cũng không cấm các học viên ẩu đả lẫn nhau, vì lẽ đó ở trong học viện, chỉ có dựa bản lãnh của mình mới có thể đặt chân!

Hàn Bách lắc đầu nói:

- Hiện tại Lam Phi tự nhiên không đáng sợ, nhưng ngươi đã quên vị thứ ba xếp hạng trên tiểu Phong Vân bảng kia sao?

Con ngươi của Trần Chân đột nhiên nhíu lại, sắc mặt trong nháy mắt trở nên khó xem.

Thiên Địa Phong Vân bảng chính là bảng xếp hạng của cường giả tuyệt đỉnh trên Thiên Vũ đại lục, cộng thu một trăm tên cường giả. Lý Vân Tiêu kiếp trước Cổ Phi Dương, chính là tuyệt đỉnh cường giả xếp hạng thứ ba!

Mà tiểu Phong Vân bảng trong miệng Hàn Bách nói, là Già Lam học viện làm ra một bản xếp hạng thực lực, hàng năm đều sẽ thông qua tỷ thí đến bài dài một lần. Hiện tại người xếp hạng thứ ba kia, chính là một đích hệ tử tôn khác của Lam gia, ca ca cùng cha khác mẹ của Lam Phi... Lam Huyền!

Hàn Bách bất đắc dĩ cười khổ nói:

- Lam Huyền là học viên năm nay sắp tốt nghiệp, thực lực rất mạnh, có người nói đã bắt đầu xung kích Nhị Phân cảnh Võ sư. Hơn nữa hắn là đầu lĩnh Huyền bang, coi như là tốt nghiệp đi ra ngoài. Chỉ cần hắn nói một tiếng, những cao thủ trong Huyền bang kia ai dám không nghe.

Trần Chân cũng bắt đầu lo lắng lên.

- Võ sư, sợ là vừa tốt nghiệp liền có thể trực tiếp gia nhập Trấn quốc Thần vệ! Thật là lợi hại a, Lam Huyền này thật giống như cũng chỉ có mười tám tuổi a?

Hàn Bách nghiêm nghị gật đầu nói:

- Không sai, Võ sư mười tám tuổi, tại Thiên Thủy quốc cũng coi như là thiên tài hiếm thấy. Cứ theo tốc độ này, tương lai trở thành Thần vệ phó Thống lĩnh, cũng không phải là không được.

Sắc mặt Trần Chân càng thêm khó coi.

- Hắn thân là Võ sư, không đến nỗi vì chút chuyện nhỏ này mà tới tìm chúng ta phiền phức chứ?

Hàn Bách cũng phụ họa nói:

- Hẳn là sẽ không tự mình ra tay, còn có một quãng thời gian nữa liền nghỉ, hy vọng có thể bình yên đến lúc hắn tốt nghiệp.

Khóe miệng của Lý Vân Tiêu hơi giương lên, ánh mắt lại cười nói:

- Yên tâm đi, hắn nhất định sẽ tìm đến ta. Coi như hắn không đến, ta cũng sẽ đi tìm hắn.

Trong lòng hắn hơi cười gằn, khối Ngũ Thải Thần Không Thạch trên người Lam Huyền, ta còn cần sử dụng đây này!

Trong một tiểu lâu tinh xảo của học viện, Lam Phi đang giận tím mặt quát:

- Cậu, lần này ta bất luận làm sao cũng nuốt không trôi cơn giận này!

Ánh mắt Vương Phong phát lạnh, khiển trách:

- Câm miệng, ngươi cái ngu ngốc này, suýt chút nữa gây ra đại sự! May là Lam Huyền đang bế quan, bằng không mẹ ngươi nhiều năm vun bón liền hủy hoại trong một ngày!

Lam Phi cả kinh, lập tức không tin nói:

- Nào có nghiêm trọng như thế, ta chỉ là tìm Huyền ca thay ta giáo huấn phế vật kia, xả giận mà thôi.

- Xả giận? Hừ!

Trong mắt Vương Phong loé ra một tia trêu tức, cười khẩy nói:

- Còn Huyền ca gọi thân thiết như vậy? Thật là một ngu ngốc đầu óc chậm chạp! Lý gia rác rưởi tính là gì, ngươi phải hiểu được, kẻ địch lớn nhất của ngươi chính là Lam Huyền! Hiện tại ngươi thất lạc tín vật dòng chính của gia tộc, nếu để cho Lam Huyền biết mà nói, ngươi nhẹ thì bị gia tộc khiển trách một trận, từ đây thất sủng. Nặng thì mất đi thân phận dòng chính, bị giáng thành chi thứ cũng không phải là không thể được!

Lam Phi nghe được sắc mặt tái nhợt, sợ sệt nói:

- Vậy ta nên làm gì? Cậu, ngươi nhất định phải giúp ta!

Hai mắt Vương Phong híp lại, ngưng tiếng nói:

- Ngươi yên tâm, ngươi là con ruột của muội muội ta, ta không giúp ngươi thì giúp ai? Chỉ có điều ta thân là lão sư học viện, không thể vô duyên vô cớ hướng về học sinh ra tay, nếu không thì ta cũng không có quả ngon để ăn. Còn có bảy ngày là sát hạch hàng năm của sơ cấp ban, nghe ngươi nói, tiểu tử kia cũng không có mở ra Mạch Luân. Đến thời điểm đó ta sẽ xin trở thành quan chủ khảo lần khảo hạch này, chỉ cần hắn biểu diễn không ra ánh sáng Mạch Luân, ta sẽ lợi dụng giáo quy trực tiếp khai trừ hắn! Đến thời điểm hắn vừa rời học viện, trước khi trở lại Lý gia, chính là thời cơ chúng ta động thủ! Đến lúc đó cướp về tín vật của gia tộc, còn tên rác rưởi này, đánh giết tùy ý!

Thấy hay thì nhấn chia sẻ nha, cám ơn.

Giao diện cho điện thoại

Giảm phí thanh toán, giao dịch nhanh chóng, tặng 25$ khi nhận 100$ đầu tiên từ đối tác. Payoneer.

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ