settings share

Vạn Cổ Chí Tôn (bản dịch) Chương 1: Thức tỉnh. (1)

Chương 1: Thức tỉnh. (1)

Trong khoảng thời gian này, tinh thần của Lý Vân Tiêu vẫn hoảng hốt, trong đầu thỉnh thoảng dần hiện ra các loại hình ảnh, thật giống như mình đã biến thành một người khác. Còn thỉnh thoảng xuất hiện chứng động kinh, la to, khóc lớn, cười ầm lên...

Càng kỳ lạ chính là, trong đầu không ngừng vang lên một thanh âm, tựa hồ đang ghi nhớ một đoạn kinh văn kỳ dị. Có lúc hắn cẩn thận lắng nghe, thật giống như là một phần tâm pháp, thân thể của hắn sẽ không tự chủ đong đưa lên. Càng muốn nổi điên hơn là, đoạn ngắn ký ức trong óc càng ngày càng nhiều, càng ngày càng dài.

Rốt cục có một ngày, hắn bị dằn vặt tới hôn mê, thời điểm tỉnh lại lần nữa, hết thảy đoạn ngắn ký ức toàn bộ hoàn chỉnh nối liền cùng nhau, hiện lên ở trong đầu. Trong đôi mắt Lý Vân Tiêu một mảnh trong suốt, phảng phất ngôi sao sáng, hắn rốt cục tỉnh rồi.

- Không nghĩ tới ta được sống lại?

Trong tròng mắt Lý Vân Tiêu bắn mạnh ra một điểm tinh mang, hơi quay đầu nhìn pho tượng cao vút trong mây ngoài cửa sổ.

- Lịch Thiên Vũ năm 1033, Cổ Phi Dương ta đã chết mười lăm năm rồi sao?

Mười lăm năm trước, Thiên Vũ giới một trong thập đại phong hào Vũ Đế, Phá Quân Vũ Đế... Cổ Phi Dương, tại sơn mạch Thiên Đãng bất ngờ ngã xuống, chấn động toàn bộ đại lục! Sau đó các thế lực lớn sóng ngầm phun trào, các loại xung đột càng ngày càng kịch liệt, đại lục Thiên Vũ vắng lặng mấy trăm năm, lần thứ hai gió nổi mây vần.

- Hắc.

Lý Vân Tiêu nhếch miệng nở nụ cười, nhẹ giọng thở dài nói:

- Không nghĩ tới đã sống lại sớm hơn mười lăm năm. Cổ Phi Dương ta rốt cục trở về.

Đột nhiên một tiếng quát mắng lạnh lùng truyền đến.

- Lý Vân Tiêu!

Xèo!

Một âm thanh bén nhọn như muốn cắt không khí ra làm đôi từ đâu vang lên, Lý Vân Tiêu ngẩng đầu lên, nhìn thấy một đoạn phấn viết phá không mà đến, sắp tới sát mặt mình rồi.

Hắn dùng hai ngón tay hững hờ khép lại, đem phấn viết đặt ở trên bàn. Dùng ánh mắt bình tĩnh nhìn chủ nhiệm lớp Lạc Vân Thường sắc mặt dần lạnh ở trên bục giảng.

Lý Vân Tiêu đi học thất thường, đâyy đã không phải lần thứ n+n, nếu không thất thần ngược lại sẽ làm nàng kỳ quái. Nhưng ngày hôm nay tâm tình của Lạc Vân Thường hiển nhiên rất xấu, vì lẽ đó cần một kẻ xui xẻo để nàng phát tiết bức xúc trong lòng.

Mà Lý Vân Tiêu vốn được công nhận là rác rưởi, không thể nghi ngờ là người được chọn tốt nhất. Từ xưa tới nay, hết thảy lão sư tâm tình không tốt đều yêu thích chọn hắn, điều này tựa hồ thành một thói quen. Phàm là có lão sư tâm tình khó chịu, mọi người liền biết Lý Vân Tiêu sẽ xui xẻo rồi.

Tất cả mọi người đều hưng phấn, bắt đầu cười trộm cùng cười trên đau khổ của người khác, từng cái từng cái khuôn mặt đầy mong đợi chờ xem kịch vui, càng có mấy học sinh trực tiếp ồn ào lên.

Lý Vân Tiêu híp mắt nhìn Lạc Vân Thường trên bục giảng, thầm nghĩ:

- Cô nàng này vóc người thật tốt, tóc dài da trắng, nếu lại phối hợp áo choàng ngắn màu đỏ, ngân giác chiến ngoa, áo choàng Thiên Lam, lại nắm ngân thương, vậy thì sẽ biến thành một Hồng Liên Vũ Đế khác. Khà khà, rất có tiềm chất mặc đồ đồng phục nha, không biết Hồng Liên biết được có thể chém chết ta hay không.

Trong lòng Lạc Vân Thường đột nhiên chấn động, trong mắt Lý Vân Tiêu tựa hồ lướt qua một tia mỉm cười, làm cho cả người nàng không nhịn được run rẩy một hồi. Thật giống như một con thỏ trắng dịu ngoan, đột nhiên bị mãnh hổ tập trung vậy, cảm giác vô lực trong nháy mắt làm cho nàng như rơi vào hầm băng.

- Vừa nãy xảy ra chuyện gì? Ánh mắt tiểu tử này... Vừa nãy thật giống như hắn đang cười? Tuyệt đối không thể! Ta là Đại vũ sư cảnh giới Tứ Tượng, làm sao có khả năng bị một tiểu tử phổ thông nhìn đến tâm thần thất thủ, nhất định là gần đây bị vây ở trên sự kiện kia, tâm thần có chút bất định.

Vẻ mặt ngơ ngác trong mắt nàng lóe lên một cái rồi biến mất, sau khi tâm thần thất thố trong nháy mắt, rất nhanh liền khôi phục lại, hai mắt chìm xuống, khóe miệng lướt qua một nụ cười lạnh lùng.

- Lý Vân Tiêu, vừa nãy chúng ta nói luyện chế Huyền Binh, ta hỏi ngươi, Huyền Binh phổ thông tổng cộng có bao nhiêu loại thủ pháp luyện chế?

t r u y e n c u a t
u i N e t Lạc Vân Thường đang dạy chính là thuật luyện cơ sở, tuy cực ít người có thể trở thành Thuật luyện sư, nhưng kiến thức thuật luyện cơ bản nhất là mỗi một võ giả đều phải hiểu rõ.

- Luyện chế huyền Binh? Ha ha, lão tử là Đế cấp Thuật luyện sư cấp chín đại lục Thiên Vũ, ngoại trừ mấy lão bất tử kia ra, cõi đời này ai dám ở trước mặt ta nói thuật luyện chi đạo!

Lý Vân Tiêu hờ hững xa xôi nói:

- Cách luyện chế Huyền Binh phổ thông tổng cộng có bốn mươi tám loại.

- Bốn mươi tám loại?

Trong phòng học đột nhiên yên tĩnh, lập tức bùng nổ ra tiếng cười to!

- Ha ha, tiểu tử này quả nhiên đang mộng du.

- Ta đã nói rồi, nhìn hắn dáng vẻ bình tĩnh, ta còn tưởng rằng hắn biết chứ!

- Cắt, nếu như hắn biết cái này, ta đã sớm lên làm Trấn quốc thiết vệ!

Lý Vân Tiêu hơi nhướng mày, ánh mắt nhất thời rơi vào trên sách giáo khoa trước người, hắn dùng tay xoay một cái, nhất thời nhìn thấy một câu nói.

- Cách luyện chế Huyền Binh phổ thông, tổng cộng ba mươi sáu loại. Chia ra làm...

Hắn lại đem sách giáo khoa khép lại, chỉ thấy phía trên có mấy đại tự “Thuật luyện cơ sở”, ở dưới đại tự, rõ ràng thác ấn một hàng chữ nhỏ: “Dương Địch”.

- Tiểu tử Dương Địch kia, ta không phải đã nói với hắn thủ pháp phổ thông có bốn mươi tám loại sao? Hắn lại nghe vào tai này ra tai kia sao, sau này không cần tiếp tục tới nghe ta giảng bài.

Trong nháy mắt hắn liền phán tử hình cho tác giả quyển sách này, nếu Dương Địch biết mà nói, sợ sẽ trực tiếp khóc chết a.

Lý Vân Tiêu đối với các loại trào phúng làm như không thấy, từ tốn nói:

- Thủ pháp luyện chế chính thống có ba mươi sáu loại, thế nhưng ở sáu mươi năm trước, Cổ Phi Dương một mình sáng tác mười hai loại cách luyện chế, đã được Công Hội Thuật Luyện Sư tán thành, đặt ngang hàng với cách luyện chế trụ cột. Vì lẽ đó hẳn là bốn mươi tám loại.

- Dừng, tiểu tử ngươi nói nhăng gì đó, lẽ nào hắn so với Dương Địch đại nhân hiểu được còn nhiều?

- Ha ha, tiểu tử này sợ bị trách phạt, vì lẽ đó bắt đầu ăn nói linh tinh.

- Phải a, Dương Địch đại nhân thân là học sinh của Vũ Đế Cổ Phi Dương, lẽ nào còn không biết cơ sở luyện chế có mấy loại sao?

Các loại giễu cợt càng là nổi lên bốn phía, đột nhiên một tiếng gào to chấn động đến tất cả mọi người đều ngậm miệng lại.

- Tất cả im miệng cho ta! Hắn nói đúng!

Thấy hay thì nhấn chia sẻ nha, cám ơn.

Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ