settingsshare

Tuyệt sắc đan dược sư: Quỷ vương yêu phi Chương 800 - 804



CHƯƠNG 800: ƯỚC CHIẾN (2)

Hơi thở lạnh lẽo túc sát trên không trung u ám tràn về phía Mộ Như Nguyệt. Thấy tình cảnh này, mọi người bỗng biến sắc.

“Sư phụ, cẩn thận!”

“Nguyệt Nhi!!!”

Nhưng đã không còn kịp nữa rồi, Ma linh đã đến trước mặt Mộ Như Nguyệt, thân hình cao lớn uy áp nàng.

Thấy vậy, hai mắt An Lâm sáng lên, trong mắt tràn đầy oán độc, tựa như mắt rắn độc nhìn chằm chằm vào thân ảnh bạch y trong bóng đêm.

Giờ khắc này, nàng có xúc động muốn cười điên cuồng.

Hận không thể thấy Mộ Như Nguyệt bị Ma linh xé tan thành từng mảnh nhỏ!

Nhưng lúc Ma linh đang nhằm về phía Mộ Như Nguyệt, thân thể nó bỗng ngừng lại giữa không trung, ánh mắt nhìn Mộ Như Nguyệt từ kinh ngạc biến thành sợ hãi, sợ đến mức cả người run rẩy.

“Ngươi... Ngươi có quan hệ gì với tên ma quỷ kia?”

Sao có thể?

Trên người nàng có hơi thở của tên ma quỷ kia? Không phải tên kia đã biến mất từ vạn năm trước rồi ư, tại sao trên người một nữ nhân hơn 20 tuổi lại có hơi thở làm hắn sợ hãi kia?

Nghĩ đến đây, Ma linh càng run rẩy kịch liệt...

An Lâm hoàn toàn ngây ngốc nhìn thân thể khổng lồ giữa không trung, cả người choáng váng...

Mộ Như Nguyệt nhướng mày, ánh mắt băng hàn quét về phía Ma linh.

Đối diện với ánh mắt của Mộ Như Nguyệt, thanh âm Ma linh cũng thay đổi, run giọng nói: “Ngươi... Ngươi đừng tới đây!”

Không sai, nữ nhân này chắc chắn có quan hệ với tên ma quỷ kia!

Nếu giết nàng, bị tên ma quỷ kia biết, nhất định sẽ không tha mạng cho nó, đến lúc đó, phỏng chừng nó sẽ chết rất thê thảm...

“Cái kia...” Mộ Như Nguyệt nhìn Ma linh, “Hình như ta chưa hề làm gì cả, ngươi có cần phải sợ hãi đến vậy không?”

Nàng vốn muốn kêu Bạch Trạch ra, như vậy sẽ đỡ tốn thời gian hơn...

Ma linh sắp khóc, nước mắt lưng tròng nói: “Ta thật sự không biết ngươi quen biết tên ma quỷ kia, vị đại nhân này, tha cho ta đi. Nếu sớm biết ngươi quen tên kia, bất luận thế nào ta cũng sẽ không xuất hiện trước mặt ngươi a.”

Hắn vĩnh viễn không quên năm đó, tên ma quỷ kia dựa vào thực lực bản thân khiến trăm họ lầm than, phất tay một cái, nhân gian đã biến thành địa ngục.

Thực lực khủng bố như thế, bây giờ nghĩ đến vẫn cảm thấy giật mình...

Mà hắn khi đó mới chỉ là một tiểu ma thú nhỏ bé không đáng kể thôi, nhưng vĩnh viễn không quên được hơi thở thuộc về người kia...

Hắn, chính là cơn ác mộng của mọi người!

Nhân vật được người đời xưng là ma thần kia!

Có điều, ai mà ngờ được, ma thần đã biến mất khỏi đại lục lại lần nữa xuất hiện trước mắt người đời...

Đặc biệt là, nữ nhân này không biết có quan hệ gì với tên ma quỷ kia!

Người khác không rõ ràng lắm, nhưng nó biết tên ma quỷ kia rất bênh vực người của mình, nếu dám giết người của hắn, chân trời góc bể cũng sẽ bị hắn đuổi giết!

“Nguyệt Nhi”, An Thiến chớp chớp mắt, kinh ngạc nói, “Ngươi... Quen biết hắn?”

Mộ Như Nguyệt lắc lắc đầu: Không quen biết."

Không quen biết?

Lừa quỷ đi thôi!

Nếu ngươi không quen hắn, hắn sẽ sợ ngươi như thế? Cũng không biết Nguyệt Nhi rốt cuộc làm cái gì mà có thể khiến một mãnh thú hung tàn sợ đến mức này...

An Thiến chớp chớp mắt, nhịn không được cười khẽ, bất quá cứ như vậy, bọn họ cũng an tâm.

________________________________________________________

CHƯƠNG 801: ƯỚC CHIẾN (3)

Thấy Mộ Như Nguyệt đi về phía mình, Ma linh thét lên một tiếng bén nhọn, rồi sau đó, căn bản không đợi Mộ Như Nguyệt có phản ứng gì, lập tức chạy về phía xa xa.

Tốc độ kia cũng làm Mộ Như Nguyệt ngây ngẩn...

Hình như nàng thật sự không làm cái gì nha? Hắn phải sợ hãi như vậy sao?

“Cái này...” Mộ Như Nguyệt sờ sờ mũi, thấy ánh mắt mọi người cổ quái nhìn mình, khóe môi nàng khẽ giật giật, “Ta chưa làm gì hết, ta cũng không biết tại sao lại thế này...”

Thư Ninh hung hăng hít một ngụm khí lạnh, cười khổ: “Nguyệt Nhi, ngươi rốt cuộc còn có bao nhiêu bí mật?”

Mộ Như Nguyệt nhún vai, cười nhạt không nói, nhìn thần sắc Ma linh, đáy mắt nàng hiện lên một tia sáng.

Chẳng lẽ người khiến Ma linh hoảng sợ như thế, là Tiểu Hoàng Nhi?

Tiểu tử kia, thật sự có quá nhiều bí mật...

Lương Văn phục hồi lại tinh thần, bỗng bắt gặp ánh mắt nữ tử nhìn mình, hắn cảm thấy cả người lạnh lẽo, rùng mình một cái.

“Bùa truyền tống của chúng ta, là ngươi giở trò?”

Mộ Như Nguyệt hơi nheo mắt, ngữ khí băng hàn như gai nhọn đâm vào lòng Lương Văn, làm thân thể hắn càng thêm run rẩy.

“Ta... Vừa rồi là ta nói bậy...” Lương Văn vội vàng phủ nhận.

Bất luận thế nào hắn cũng không thể thừa nhận, nếu không thì có khác gì muốn chết?

“Phải không?” Mộ Như Nguyệt cười cười.

Không biết vì sao nhìn nụ cười kia, tâm Lương Văn chấn động, sắc mặt tái nhợt.

“Gặp phải mãnh thú như Ma linh, nếu không có bùa truyền tống, chúng ta sẽ có kết cục thế nào?” Mộ Như Nguyệt khẽ cong khóe môi, đôi mắt đen lạnh lẽo nhìn hắn...

Lương Văn cắn chặt môi: “Ngươi... Không phải các ngươi vẫn không có việc gì sao? Hơn nữa, thật sự không phải ta làm, là phủ thành chủ, nhất định là phủ thành chủ làm, không liên quan đến ta!”

Có bản lĩnh thì các ngươi đi tìm phủ thành chủ đi, dù sao hắn tuyệt đối không thừa nhận.

“Ngươi không thừa nhận cũng không sao, chỉ cần ta nhận định là đủ rồi”, Mộ Như Nguyệt cười nhạt, “Huống chi, lần này nếu không phải vận khí ta tốt, sợ là chúng ta sẽ phải chết ở đây, món nợ này, ta nên tính toán với các ngươi thế nào đây?”

Kỳ thật, dù Ma linh không chạy trốn, có Bạch Trạch ở đây, nàng cũng không gặp nguy hiểm gì. Nhưng nếu trước đó, nàng không gặp Bạch Trạch thì sao?

Đến lúc đó, nàng cũng có cách nào...

Cho nên đối với người muốn hại mình, nàng nhất quyết sẽ không bỏ qua!

“Ngươi muốn làm trái quy tắc thi đấu?” Tim Lương Văn run lên, quát lớn.

“Hiện tại đang vẫn chưa ra khỏi nơi thi đấu, cho nên dù ta động thủ với ngươi cũng không trái quy tắc, chỉ cần chúng ta còn chưa rời khỏi nơi này, trận đấu vẫn chưa kết thúc.” Mộ Như Nguyệt hơi nâng mắt, bước về phía Lương Văn.

Ánh mắt Lương Văn càng thêm tối tăm, hắn cũng không sợ Mộ Như Nguyệt, dù thế nào nàng cũng chỉ là một thiên phú trung cấp mà thôi, tại sao hắn phải sợ?

Nhưng mà điều hắn lo lắng chính là Ma linh kia!

Tuy không biết vì sao Ma linh lại bỏ chạy, nhưng rõ ràng Ma linh quen biết nữ nhân này, nếu nó lại chạy đến đây nữa thì hắn sẽ xong đời...

“Mộ Như Nguyệt, có bản lĩnh, chúng ta đấu một trận!” Lương Văn vội vàng rống to, “Ngươi mượn uy phong Ma linh thì có bản lĩnh gì?”

________________________________________________________

CHƯƠNG 802: ƯỚC CHIẾN (4)

Nữ nhân này ỷ vào Ma linh nên mới không sợ hãi! Nếu không, với thực lực của nàng, làm sao dám cuồng vọng như thế?

Mộ Như Nguyệt ngước mắt, chăm chú nhìn Lương Văn sắc mặt tái nhợt, cười lạnh nói: “Tại sao ta phải đáp ứng ngươi? Ngươi cho rằng hiện tại còn có tư cách nói điều kiện với ta sao?”

“Ngươi...” Lương Văn biến sắc, “Vậy ngươi muốn thế nào?”

“Chẳng thế nào cả”, Mộ Như Nguyệt cười nhạt, “Ta chỉ cần giết ngươi thôi!”

Loại phẩm chất cao thượng lấy ơn báo oán không phải là thứ nàng cần, nàng chỉ biết, người khác động đến nàng một tấc, nàng sẽ trả lại hắn một trượng!

“Mộ Như Nguyệt!” An Lâm cắn chặt môi, hừ lạnh nói, “Chỉ cần ngươi đáp ứng yêu cầu của Lương Văn, ta sẽ làm An gia thừa nhận địa vị của An Thiến, hơn nữa, sẽ nhường vị trí phu nhân An gia cho mẫu thân nàng!”

An Thiến ngẩn ra, kinh ngạc trợn to mắt.

Quả nhiên, nghe lời này, Mộ Như Nguyệt dừng chân, khẽ cười nói: “Đúng là điều kiện tương đối hấp dẫn, nhưng, An Thiến đã là người của ta, thứ nàng muốn, dù là toàn bộ An gia, ta cũng sẽ đưa cho nàng, huống chi chỉ là một thân phận đích nữ nho nhỏ?”

An Thiến ngây ngẩn, trong lòng nàng có cảm giác rất khác lạ, ấm áp, rất ấm áp, tựa như ánh mặt trời xuyên qua lớp sương mù dày đặc, sưởi ấm lòng nàng...

“Bất quá...” Mộ Như Nguyệt hơi ngừng một chút, cười nói, “Ta quên mất một chuyện, Lương Văn đã từng nhiều lần châm chọc mỉa mai Thiên Thừa Ngôn, cho nên, người tiếp nhận trận đấu này không nên là ta mà là Thiên Thừa Ngôn, lúc đó, ta muốn để Thiên Thừa Ngôn đánh bại Lương Văn trước mặt công chúng, chứng minh ai là thiên tài, ai là phế vật!”

Thanh âm khí phách làm đám người an tĩnh lại...

Mọi người đều ngây ngẩn, vẻ mặt không dám tin nhìn dung nhan tuyệt mỹ của nữ tử, trong mắt có chút hoảng hốt.

Rốt cuộc phải có dũng khí lớn cỡ nào, nàng mới có thể nói những lời cuồng vọng như vậy?

“Ha ha!” Lương Văn cười to hai tiếng, châm chọc nói, “Ta đáp ứng ước chiến của ngươi, đây chính là cơ hội để ta chứng minh, Thiên Thừa Ngôn vẫn luôn là một phế vật!”

Ngay cả nàng là thiên phú trung cấp cũng không phải đối thủ của hắn, huống chi chỉ là một ngụy thiên phú? Chỉ dựa vào thực lực của Thiên Thừa Ngôn, hắn chỉ cần một bàn tay là có thể thắng...

An Thiến và Thư Ninh đều dùng ánh mắt cổ quái nhìn Lương Văn.

Nếu Thiên Thừa Ngôn ở cảnh giới huyền nguyên mà là phế vật, vậy hắn ở đỉnh thiên phú thì tính là cái gì? Phế vật trong phế vật sao?

“Lâm Nhi, chúng ta đi!”

Lương Văn hừ lạnh, nắm chặt tay An Lâm, nhìn Mộ Như Nguyệt lần cuối rồi xoay người đi xuống chân núi...

Mộ Như Nguyệt nhìn thân ảnh hắn rời đi, nhịn không được cong khóe môi, có điều, nụ cười kia lại cực kì băng lãnh...

“Kim Khải ca ca!”

Tô Sương quay đầu nhìn Kim Khải, lại phát hiện hắn nhìn chằm chằm Thư Ninh, nhịn không được dậm chân tức giận, trong mắt mang theo phẫn hận.

Không biết tiện nhân kia dùng phương pháp gì khiến Kim Khải ca ca chú ý tới nàng, loại nữ nhân như nàng căn bản không xứng với Kim Khải ca ca...

“Đi thôi.”

Kim Khải thu hồi ánh mắt, không nhìn Thư Ninh nữa, quay đầu rời đi.

Tô Sương oán hận trừng mắt Thư Ninh rồi vội vàng đuổi theo: “Kim Khải ca ca, chờ ta với...”

________________________________________________________

CHƯƠNG 803: ƯỚC CHIẾN (5)

Ngoài Ám dạ chi sâm không tối tăm u ám như trong rừng, ánh mặt trời ấm áp bao phủ chân núi, xuyên qua lá cây, loang lổ chiếu xuống mặt đất.

Đã qua nửa tháng, vài người lục tục từ trong núi đi ra, mang đến hơi thở náo nhiệt cho chân núi yên tĩnh này...

“Các ngươi đoán, tiểu đội phế vật kia thế nào rồi? Đã lâu như vậy cũng không thấy dùng bùa truyền tống thoát ra, có thể đã dữ nhiều lành ít hay không?”

“Ha ha, khẳng định là vậy, thực lực bọn họ làm sao có thể sống sót trong Ám dạ chi sâm? Nửa tháng nay cũng không thấy tung tích bọn họ, nhất định đã chết dưới móng vuốt của ma thú nào đó rồi, không còn khả năng xuất hiện nữa.”

“Ngươi nói, bọn họ cũng thật là, nếu chịu hiến thân, một vài cường giả cũng sẽ tiếp nhận, cố tình bốn người bọn họ lại hợp thành một tiểu đội phế vật, thế không phải tự tìm chết là gì?”

Mọi người đều lắc đầu, tiếc hận than thở.

Nghe mọi người nghị luận sôi nổi, Phiên Lâm cười lạnh, trước khi vào Ám dạ chi sâm, Lương Văn đã đến tìm hắn, dùng một viên đan dược phàm giai mua chuộc hắn, giở trò với bùa truyền tống của bọn họ, cho nên, lần này những người đó nhất định không thể toàn thân mà ra.

Nghĩ đến đây, Phiên Lâm nhịn không được nhìn về phía Ám dạ chi sâm, vừa nhìn liền biến sắc, ánh mắt âm trầm.

Dưới nắng sớm, vài thân ảnh lọt vào tầm mắt hắn...

Không!

Không thể nào!

Bọn họ hẳn là đã chết mới đúng, tại sao còn xuất hiện ở đây? Chẳng lẽ trốn ở chỗ nào đó? Hết nửa tháng rồi mới đi ra?

Cũng chỉ như vậy mới có thể giải thích tại sao bọn họ bình an đi ra...

Phiên Lâm nắm chặt nắm đấm, hít sâu một hơi đè nén sát khí dâng lên trong lòng, ánh mắt sắc bén nhìn đám người Mộ Như Nguyệt.

Dường như cảm nhận được ánh mắt sắc bén kia, Mộ Như Nguyệt lặng lẽ nhìn qua, lập tức bắt gặp một ánh mắt thô bạo, trong lòng có chút hiểu rõ.

“Xem ra Hỗn thành này, nước rất sâu.” Nàng cười khẽ, không cho là đúng.

“Khụ khụ!” Phiên Lâm thu hồi ánh mắt, ho khan hai tiếng nói, “Nếu các vị đã trở lại, vậy trận đầu tiên coi như kết thúc, ba ngày sau sẽ tiến hành trận tỷ thí thứ hai, các ngươi trở về nghỉ ngơi cho tốt, chuẩn bị cho trận tỷ thí tiếp theo!”

Dứt lời, hắn phất phất vạt áo, xoay người rời đi, biến mất trong nắng sớm...

“Hừ!” Lương Văn hừ lạnh, khinh thường nói: “Lần này là vận khí các ngươi tốt, lần sau ta sẽ không khách khí, đến lúc đó, ta sẽ cho các người biết sự chênh lệch giữa thiên tài và phế vật, Lâm Nhi, chúng ta đi!”

Trận chiến đó, hắn tuyệt đối sẽ không thua Thiên Thừa Ngôn.

Không chỉ như thế, hắn còn muốn nam nhân này quỳ xuống cầu xin tha thứ! Nếu không thì hắn khó có thể nuốt trôi cục tức này!

Nghĩ đến đủ chuyện xảy ra gần đây, Lương Văn hít một hơi, biến mất khỏi tầm mắt mọi người...

Thư Ninh cười lạnh, thu hồi ánh mắt, trước mặt bỗng bị một thân ảnh cao lớn chặn lại, hơi thở lạnh nhạt kia làm nàng chấn động, khóe môi gợi lên nụ cười lạnh lẽo.

“Kim công tử, nếu không có chuyện gì, xin mời tránh đường!”

Kim Khải khẽ cau mày, lạnh lùng nhìn nữ nhân trước mặt, thanh âm nhàn nhạt: “Chúng ta quen biết!”

________________________________________________________

CHƯƠNG 804: ƯỚC CHIẾN (6)

Tuy chỉ là cảm giác của hắn, nhưng Kim Khải khẳng định, hắn quen nữ nhân này!

“Xin lỗi, Kim công tử nhận nhầm người, ta không quen ngươi.” Thư Ninh ngước mắt nhìn dung nhan tuấn mỹ trước mặt, trong mắt không còn thanh nhã lúc trước, chỉ có sự lạnh nhạt cự người ngoài ngàn dặm.

Mười mấy năm trước, lúc nàng rời khỏi Tô gia, hôn ước với Kim gia cũng đã giải trừ, sau đó, phụ thân nàng vì muốn ngồi cùng thuyền với Kim gia nên đã chuyển hôn ước này cho Tô Sương.

Hiện tại, Kim Khải đã là vị hôn phu của Tô Sương.

Nàng không có hảo cảm gì với người Tô gia, dĩ nhiên cũng sẽ không có sắc mặt tốt với Kim Khải...

“Chúng ta quả thật quen biết!”

Kim Khải vươn tay muốn bắt lấy Thư Ninh, vẻ mặt lại lạnh nhạt trước sau như một.

“Ngươi muốn làm gì?” Thư Ninh biến sắc, nàng không ngờ trước mặt công chúng, Kim Khải lại hành động như vậy.

Nhưng Kim Khải căn bản không cho nàng cơ hội phản kháng, hai tay gắt gao giữ chặt Thư Ninh, con người vàng kim nhìn nàng chằm chằm.

“Ngươi rốt cuộc là ai?”

Nhìn gương mặt anh tuấn gần trong gang tấc, hô hấp của hắn còn phả vào mặt nàng, nhưng trong lòng Thư Ninh không có cảm giác gì động tâm gì, chỉ có ghê tởm.

Bỗng nhiên, một bàn tay trắng mịn như ngọc hung hăng đẩy Kim Khải ra.

“Ngươi không được khi dễ Thư Ninh!”

An Thiến chống nạnh, bộ dáng giống như gà mái bảo hộ gà con, đứng phía trước Thư Ninh, trừng mắt nhìn Kim Khải, thở phì phì nói.

Kim Khải nhíu mày, cũng không so đo với nàng, ánh mắt vẫn nhìn về phía Thư Ninh.

Nữ nhân này cho hắn một cảm giác rất quen thuộc, bọn họ rõ ràng đã từng gặp nhau...

“Chung quy sẽ có một ngày, ta biết được đáp án.” Nét mặt Kim Khải lạnh nhạt, thanh âm lạnh đến tận xương, làm người ta cảm thấy quái dị...

Nhìn một màn này, Tô Sương siết chặt nắm đấm, thân thể run rẩy, dung nhan tuyệt sắc ghen ghét đến vặn vẹo, nhìn chằm chằm dung nhan thanh nhã của đối phương.

Nếu ánh mắt là trường kiếm sắc bén, phỏng chừng toàn thân Thư Ninh đã có vô số lỗ thủng...

Thư Ninh nhìn vẻ mặt vặn vẹo dữ tợn của Tô Sương, cười nhạt, trong mắt xẹt qua một tia sáng khác thường.

“Nguyệt Nhi, Thư Ninh, chúng ta đi thôi”, An Thiến bĩu môi, “Đừng để ý với loại người tâm thần này, một đại nam nhân lại đi khi dễ một nữ tử nhu nhược.”

Nghĩ đến đây, trong lòng An Thiến liền hận không thể trực tiếp làm thịt Kim Khải.

Thư Ninh đã nói không quen hắn, hắn lại còn lì lợm dây dưa, đặc biệt là, hắn đi cùng nữ nhân đáng chết Tô Sương kia, khó trách Thư Ninh sẽ không có hảo cảm với hắn...

Thời gian ba ngày thoáng cái đã qua, trên quảng trường, những người đã thông qua vòng đầu tiên đều đến đúng giờ, bởi vì một số người đã bị loại nên hiện giờ cũng không đông như nửa tháng trước.

Phiên Lâm liếc nhìn bốn người Mộ Như Nguyệt đứng trong đám đông, cười lạnh nói: “Trận đấu này rất đơn giản, ta sẽ phát cho mỗi người một tấm thẻ, lấy được thẻ có tên ai thì sẽ tỷ thí với người đó!”

Mộ Như Nguyệt khẽ nhướng mày, ánh mắt đảo qua Thiên Thừa Ngôn, không biết có phải dự cảm của nàng hay không, trận đấu này, Thiên Thừa Ngôn hẳn là sẽ đối đầu với Lương Văn...

Lúc này, trên một gian tửu lâu, hai lão giả ngồi đối diện nhau, ánh mắt thường xuyên nhìn xuống quảng trường bên dưới.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ