settingsshare

Tuyệt Phẩm Thần Khúc Chương 6 : Tương phùng

Tiếng mưa cũng dần dần lắng xuống, cùng lúc tiếng đồng thanh rút đao của nhóm người Cự Hào trại vang lên, Hoa Sinh vẫn điềm tĩnh đưa ly trà lên miệng nhâm nhi thưởng thức không hề tỏ ra lo lắng. Từ Phong cảm thấy người được gọi là y tiên kia cần được giúp sức nên khẽ bước chân đến, nhưng được vài bước thì tự nhiên dừng lại.

Tiếng "keng, keng" của những thanh đao trên tay nhóm người Cự Hào trại rơi xuống đất, trong phút chóc toàn bộ ngã lăn ra ngất lịm. Vừa nheo mắt tỏ vẻ khó hiểu thì đã thấy Hoa Sinh y tiên kia giơ tay lên dùng chưởng phong vào chiếc lư đồng nhỏ đang tỏa khói bên trong một góc, làm tắt đi trầm hương.

"Lũ ngốc, trúng Mê Tâm Ly cũng xem như một bài học, cho các ngươi nằm đây 3 canh giờ là nhẹ rồi." Hoa Sinh nhếch môi cười.

Có lẽ vị y tiên Hoa Sinh kia biết Từ Phong tính bước đến hỗ trợ cho mình đuổi đám thảo khấu, nên nhẹ nhàng cầm tay nải lên mỉm cười đưa ánh mắt tỏ vẻ cảm kích nhìn Từ Phong, một lúc sau dần mất dạng.

"Người này trông không giống như kẻ xấu." Từ Phong nghĩ thầm trong bụng một lúc.

Đợi cho cơn mưa tạnh hẳn, Từ Phong tiếp tục lên đường, bầu không khí giữa buổi trưa nóng bức cũng dịu hẳn sau trận mưa vừa rồi. Dừng chân trước một cổng thành thị bằng đá kiên cố có ghi Thanh Hỷ, bên trong nơi này vô cùng đông đúc và náo nhiệt.

"Thất Sắc Tinh Chi thạch bị gì vậy nhỉ?" Linh Nhi vừa đi vừa xoa lên viên đá đang phát sáng trên tay.

"Cô nương, mời cô mua cây hồ lô nhào đường." một người khẽ chào bán hàng.

"Vị đại ca này, huynh cho tôi hỏi đây là đâu vậy, đường nào đi đến Phục Linh sơn?" Linh Nhi vội để viên Thất Sắc Tinh vào trong tay áo lên tiếng hỏi thăm.

"Đây là Thanh Hỷ huyện, đi ra khỏi đây khoảng 20 dặm là đến chân núi Phục Linh!"

"Cảm ơn." Linh Nhi nheo mắt nhìn theo hướng tay chỉ đường của người bán hàng.

Từ Phong cũng vừa vào đến Thanh Hỷ huyện, mùi thơm từ các tửu lầu, quán ăn xông lên mũi làm cho cái bụng cồn cào kêu đói. Vội tấp vào một chổ bán bánh bao ven đường, Từ Phong bình thản lấy một cái.

"Đại hiệp, đại hiệp chưa trả tiền." người bán bánh bao chạy theo vẫy gọi Từ Phong.

"Tiền là gì?"

Do từ nhỏ lớn lên trên núi Phục Linh, chưa từng ra ngoài cũng như chỉ một mình cách ly với các sư huynh đệ đồng môn nên nhắc đến tiền Từ Phong không hiểu cũng phải. Và khi vừa lén hạ sơn thì không có một xu mang trong người, cứ tưởng mọi thứ giống như ở Phục Linh, đến giờ các đệ tử chỉ việc đến lấy thức ăn.

"Để ta trả cho."


Linh Nhi lên tiếng từ phía sau, đưa tiền cho người bán hàng xong quay sang Từ Phong mỉm cười, nhưng hơi thất vọng vì chưa gì cậu ta đã đi một khoảng dài. Cô nheo mắt chạy theo, mà không để ý viên Thất Sắc Tinh trong tay áo đang phản ứng khá mạnh.

"Này, tên đẹp trai kia, người ta giúp còn không cảm ơn một tiếng đã đi như thế à?"

Từ Phong dừng chân, khẽ quay người về hướng Linh Nhi đang đứng, nheo mắt bước trở lại đối diện với cô. Lên giọng thắc mắc nhìn Linh Nhi không hiểu.

"Cô giúp ta chuyện gì?"

"Này, chính ta trả tiền bánh bao cho ngươi đấy."

Cô nhăn mặt bĩu môi vì lần đầu tiên gặp một tên mặt lạnh và ngốc đến như vậy, ngân lượng là gì cũng không biết. "Cảm ơn." Từ Phong khẽ nói xong tiếp tục đi, lúc này Linh Nhi mới để ý đến sau lưng cậu ta đang mang một thanh kiếm được che bằng tấm vải đen.

Giơ viên đá Thất Sắc Tinh Chi thạch lên thẳng về hướng thanh kiếm đó, có vẻ như sự nghi ngờ của Linh Nhi không sai, phản ứng của viên đá trong tay cô rất mãnh liệt. "Nè, nè." lớn tiếng gọi Từ Phong nhưng không được.

"Không lẽ hắn đang mang Sát Thần trên người, chẳng phải Từ Phong đang ở Phục Linh sơn sao? phải thử mới được."

Linh Nhi dùng pháp lực Miêu Cương bấm ấn liên tục, tụ sức mạnh lại trên bàn tay chưởng thẳng vào sau lưng cậu ta. Cảm thấy nguy hiểm từ phía sau, Từ Phong liền quay người dùng khí tạo thành kết giới màu đen cản phá đòn tấn công, làm mọi thứ xung quanh như bị thổi bay và tất cả người dân bỏ chạy tán loạn.

"Luồng khí màu đen đó, là tà khí." Linh Nhi tròn xoe mắt.

Chưa dừng lại ở đó, như muốn chắc chắn nên cô dùng khinh công bay đến động thủ chiêu thức với Từ Phong, cả hai đều không để ý đến tên Long Ẩn đang đứng bên kia hồ cảnh quan sát.

"Tà khí rất tuyệt." Long Ẩn liếm môi tỏ vẻ thích thú xong biến thành luồng khí tím bay đi mất.

Có lẽ sư phụ nói đúng, vì dùng khí trong người nên cảm giác đau đớn, khó chịu bắt đầu hiện rõ trên gương mặt lạnh lùng của Từ Phong. Hai mắt dần dần chuyển sang màu đỏ, bắt đầu như mất kiểm soát nên thây vì nhường chiêu cho Linh Nhi để tìm cơ hội hỏi rõ lý do khi cô cứ cố tình nhắm vào thanh kiếm Sát Thần sau lưng mình thì trong một chiêu đã đánh ngã Linh Nhi lăn ra ngoài.

"Không thể lầm được, huynh là Từ Phong." cô thở gấp rút hơn vì bị trúng một chưởng khá mạnh của Từ Phong.

Nhưng có lẽ chưa giảm tà khí, sức mạnh lại đột nhiên tăng cao nên chỉ trong nháy mắt Từ Phong đã lướt đến trước mặt dù trong khoảng cách nhất định nắm cổ Linh Nhi kéo cô đứng dậy, gương mặt đáng sợ với ánh mắt đỏ lườm nhìn thẳng vào cô gắt giọng bực tức.

"Tại sao đánh lén ta." Ngũ Quang Tỏa mà sư phụ phong ấn lên người đã giúp giảm dần tà khí lại, từ từ ánh mắt trở lại bình thường.
Đăng bởi: Man Ca
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ