settingsshare

Tử Vong Khai Đoan Quyển 2: Song lôi chiến Phong Đô - Chương 3 (1): Lực lượng lôi điện (1)

Bùi Kiêu phản ứng cực nhanh. Hắn vừa cảm thấy tia nguy hiểm cực độ kia thì lập tức thuận thế đạp một cái. Cả người đã nhảy về phía sau, mà ở chỗ hắn vừa mới đứng, một cây cột băng nhọn hoắt khoảng 30 cm bất ngờ xiên ra từ mặt đất. Nếu như Bùi Kiêu vẫn còn đứng ở chỗ cũ thì chắc chắn sẽ bị cây cột băng này xiên qua người.

Mặc dù Bùi Kiêu đã là linh hồn thể, nhưng mà giờ phút này toàn thân hắn vẫn còn cảm thấy vã mồ hôi lạnh, kiến thức đối với Tránh Thoát Giả và Thiên Sinh Vũ Khí trong lòng hắn lại tăng thêm một phần. Trên thực tế, từ lúc thấy Cung Diệp Vũ đối phó với con khô lâu Chân Ma cấp, Bùi Kiêu cũng đã đoán được: Công dụng của Thiên Sinh Vũ Khí không chỉ là cầm lên chém loạn, như vậy có gì khác với người sống bình thường đâu? Nhưng vì mấy ngày qua hắn vẫn luôn bận chuyện khác, không có thời gian tìm hiểu Thiên Sinh Vũ Khí của mình. Cho đến tận lúc này, thấy công kích của Nhậm Trăn, trong đầu hắn mới chợt ngộ ra.

Thế nhưng hắn không có thời gian để nghĩ những chuyện này, bởi vì từ khi đạp một cái lui về phía sau, loại cảm giác nguy cơ kia chẳng những không hạ thấp chút nào, ngược lại càng tăng cao kịch liệt, đồng thời hắn còn cảm giác thấy nhiệt độ bốn phía dường như đang hạ thấp.

Ở phòng bên kia, mọi người đều không tự chủ được thở dài, Dương Húc Quang lại càng trực tiếp lắc đầu nói: “Quả nhiên là tay mơ chưa có kinh nghiệm! Tuy mang danh Cao Đẳng Tránh Thoát Giả, lại có Thiên Sinh Vũ Khí dung lượng 850 đơn vị, nhưng ngay cả cái gì là dung lượng cực hạn có thể nắm giữ mà hắn cũng không biết, lại cũng không luyện hóa Thiên Sinh Vũ Khí của mình. Huống chi không trải qua sinh tử chiến đấu với quỷ quái thì cuối cùng tâm tính vẫn chỉ là người bình thường mà thôi. Đội trưởng, xem ra ngươi đánh giá hắn quá cao rồi.”

Cung Diệp Vũ cười hắc hắc, đang muốn tiện thể móc thuốc lá từ trong lòng ngực ra, bỗng nhiên nhớ tới thuốc lá của mình chỉ còn một điếu. Thế là hắn đành thu tay lại với vẻ mặt đầy khó chịu, đồng thời lại nói: “Ta tin vào mắt nhìn người của mình. Động tác của hắn khi ở Nam Bắc Chiến Trường luôn rất bình tĩnh, người như vậy không phải là kẻ yếu, hoặc là nói, hắn có tiềm năng để trở thành cường giả... Ngươi cứ từ từ mà xem đi. Có nhiều chuyện không phải cứ suy luận là sẽ tính được kết quả.”

Dương Húc Quang gật gật đầu, lại lắc đầu, vẫn như cũ nói: “Thuộc tính của Chú Hồn là băng, đó là loại băng hàn có thể làm tổn thương tới linh hồn, hơn nữa khi thời gian sử dụng càng kéo dài thì tốc độ của người bị công kích cũng sẽ càng chậm. Trừ khi ngay từ lúc bắt đầu đã nắm giữ chủ động, hoặc là dựa vào Chân Ma cấp khí thế tràng tập trung áp chế đối phương, bằng không thì một khi để cho Chú Hồn diễn tấu đến chương nhạc thứ hai, đến đoạn mở đầu "Băng phong vương tọa" (Frozen Throne), lúc đó muốn làm gì cũng đã muộn.”

Lúc này, tình hình trong “võ đài” cũng đã có sự thay đổi, Bùi Kiêu đã phát giác nhiệt độ xung quanh bắt đầu giảm xuống rất nhanh. Phải biết rằng hắn chính là linh hồn thể, ngoại trừ các loại cảm giác đau đớn thì làm sao thấy lạnh lẽo hay ấm áp được? Thế nên loại cảm giác lạnh lẽo này hiển nhiên là một phương thức công kích, và còn là loại công kích nhằm vào linh hồn!

Lập tức, Bùi Kiêu hoàn toàn tập trung lại. Bốn tháng ở Địa Ngục đã giúp hắn hình thành một thói quen: Một khi cảm thấy cực độ nguy hiểm thì sẽ tự động tập trung toàn bộ tư tưởng lại. Cũng chính vì hắn có khả năng này nên mới có thể sống sót trong môi trường cực kỳ nguy hiểm của Địa Ngục. Mà sau khi hắn tập trung toàn bộ tinh thần lại thì đầu óc dường như cũng minh mẫn hơn rất nhiều, đáp án cho một vài vấn đề cũng tự nhiên mà xuất hiện trong đầu của hắn.

“... Đúng rồi, lúc trước Cung Diệp Vũ đã hút Tử Lôi đao vào trong con mắt của hắn, sau đó hắn có thể lấy tay phát ra lôi điện để châm thuốc, mà không như tránh thoát giả khác là thiêu đốt năng lượng tiêu chuẩn. Tử Lôi đao, Tử Lôi đao... Chính là Tử Lôi! Chẳng lẽ sau khi hút Thiên Sinh Vũ Khí vào trong cơ thể thì sẽ sử dụng được thuộc tính của Thiên Sinh Vũ Khí đó hay sao?”

Bùi Kiêu vừa nghĩ những điều này, vừa không ngừng nhảy về phía sau. Mà cảm giác của hắn quả thực là nhạy bén, mỗi một lần nhảy lên đều tránh né được những cột băng đâm lên từ trên mặt sàn. Mấy cột băng này thậm chí còn không chạm tới nổi nửa phần góc áo của hắn, có điều nhiệt độ trong phòng luyện tập thực sự đang hạ thấp nhanh. Thậm chí cả kim loại trên mặt sàn đều xuất hiện một tầng sương trắng hơi mỏng.

“... Không tệ, đúng là đã đánh giá thấp hắn rồi. Linh giác của hắn thật là cao! Linh giác cao như thế, thực khó có thể tưởng tượng được rằng hắn chỉ là một tay mơ không có kinh nghiệm chiến đấu." Dương Húc Quang nhìn trận đấu đang diễn ra trong phòng luyện tập, nét mặt của hắn cũng dần trở nên nghiêm túc.

Lúc này, Bùi Kiêu cũng không chỉ là tránh tránh né né nữa, chỉ thấy hắn chợt tháo cây súng đeo sau lưng ra. Từ lúc đi báo thù xong, hắn cũng không có thời gian rảnh để đi nghiên cứu cây súng này cẩn thận, nhưng hắn đã nhét đầy năng lượng tiêu chuẩn mà chính phủ đưa cho vào đó. Tuy hắn không biết vì sao đối phương không nạp đầy năng lượng vào Thiên Sinh Vũ Khí, nhưng hắn có thể khẳng định một chuyện: Thiên Sinh Vũ Khí có thuộc tính đi kèm, và người dùng có thể sử dụng được cái thuộc tính này... Nói một cách khác, hắn cũng có thể sử dụng lực lượng lôi điện của mình!

“Trận đấu này là để xác định địa vị tương lai của ta. Nếu có thể thắng càng đậm thì địa vị tương lai của ta sẽ có lợi lớn!”

Bùi Kiêu thầm quyết định trong lòng. Hắn không định tiếp tục tránh né nữa mà đột nhiên dừng lại, một tay cầm súng, hắn ngầm phát động lực lượng lôi điện trong cơ thể. Song chẳng được mấy giây, cái cảm giác nguy cơ lại lần nữa ập đến, hai chân của hắn chợt lóe lên ánh điện loang loáng. “Xẹt” một tiếng, hắn lập tức vọt ra xa. Cột băng kia còn chưa kịp đâm lên thì đã bị một đạp mang theo lực lượng lôi điện dẫm nát thành mảnh băng vụn. Mà Nhậm Trăn ở cách đó không xa vốn đang yên lặng kéo vĩ cầm thậm chí còn nhảy dựng lên, cô bé với khuôn mặt lạnh băng vô cùng kinh ngạc nhìn Bùi Kiêu ở phía xa, thi thoảng lại cử động hai chân của mình, hiển nhiên là hai chân nàng vừa bị luồng điện kia giật cho tê dại không ít.

Trong phòng bên kia, gã thanh niên rạng rỡ Dương Húc Quang lập tức vỗ trán một cái, kinh hãi quay đầu lại nhìn về phía Cung Diệp Vũ nói: “Thuộc tính Thiên Sinh Vũ Khí của hắn là điện? Mà còn nắm giữ bí quyết sử dụng Thiên Sinh Vũ Khí nhanh như vậy? Trời ạ, vậy sao hắn không luyện hóa Thiên Sinh Vũ Khí nhập vào cơ thể? Đây rõ là cố tình nhập nhằng để lừa người rồi!”


Cung Diệp Vũ ở bên cạnh cười hắc hắc nói: “Lần đầu ta cho hắn thuốc lá thì đã nhìn thấy tay hắn phát ra điện. Lúc đó hắn mới có được Thiên Sinh Vũ Khí không bao lâu, thế nên có thể cho rằng hắn là cái loại người đặc biệt mẫn cảm đối với Thiên Sinh Vũ Khí, giống như cô nàng ở nước Mỹ kia... Người như vậy vạn người không có một, mà hắn lại còn là cao đẳng tránh thoát giả nữa. Như vậy... Ngươi còn cảm thấy hắn chỉ là phiền toái hay không?”

Trong khi hai người đang nói chuyện thì tình hình trận đấu đã bắt đầu thay đổi. Nhậm Trăn dùng Thiên Sinh Vũ Khí Chú Hồn diễn tấu bản nhạc làm cho nhiệt độ bốn phía liên tục giảm xuống. Tình hình sau đó sẽ cực kỳ có lợi với nàng, chỉ cần tạo ra khoảng cách thì nhiệt độ giảm xuống cũng khiến cho tốc độ của đối phương giảm xuống, lại còn có các cột băng liên tục đâm lên, vậy thì đối phương chỉ còn cách chấp nhận số phận. Nhưng mặt sàn nơi này lại là kim loại, không thể so sánh được với mặt đất nham thạch, Bùi Kiêu vừa sử dụng lực lượng lôi điện thì dòng điện lập tức lan theo kim loại truyền thẳng ra xa. Tình huống này đã lập tức đảo ngược vị thế của hai bên.

“Ngươi nhận thua đi.” Bùi Kiêu cũng không định tiếp tục công kích, chỉ cầm súng đứng đó vừa cười vừa nói.

Nhậm Trăn ở phía xa vốn đang kinh ngạc không thôi, nhưng vừa nghe Bùi Kiêu nói ra những lời này thì sắc mặt nàng lập tức trở nên tái nhợt. Nét mặt nàng vốn đã lạnh lẽo như băng, giờ phút này lại bỗng xuất hiện sát khí. Nàng bỗng bật nhảy thật mạnh, cây vĩ cầm trong tay cũng lóe lên ánh sáng màu lam, một cỗ hàn khí mãnh liệt lập tức bắn ra từ trên tay nàng, bao phủ bốn phía xung quanh nơi nàng đứng. Sau đó không ngờ nàng lại nhắm mắt lại, như thể tập trung cao độ vào việc kéo đàn.

Tiếng đàn này nhẹ nhàng êm tai, giống như trong đêm tĩnh lặng bỗng vang lên một giai điệu u buồn mà xa xăm như lời than thở từ sâu trong linh hồn, làm cho người ta không tự chủ mà say mê. Bùi Kiêu ở phía xa thấy vậy thì cũng không nói thêm gì nữa, chỉ cầm súng lao thẳng tới phía trước. Dưới chân hắn có ánh điện lập loè, khiến cho tốc độ của hắn lập tức đề cao hơn mười lần, khoảng cách mấy chục mét chỉ vượt qua trong nháy mắt. Một giây sau, hắn đã vọt tới trước mặt Nhậm Trăn, thế nhưng khi hắn thấy thiếu nữ này nhu nhu nhược nhược mà kéo vĩ cầm thì hắn cũng không thể nào dùng súng mà chém nàng được, chỉ đành tùy tiện đưa tay ra chộp lấy cây đàn vĩ cầm của Nhậm Trăn.

Nhưng khi tay hắn vừa duỗi ra được một nửa thì liền cảm thấy một mối nguy hiểm kịch liệt trước giờ chưa từng có. Dường như hắn chỉ cần tiếp tục vươn tay ra... Không! Hẳn là nếu tiếp tục đợi ở chỗ này, thì sẽ gặp phải chuyện cực kỳ đáng sợ, đó rất có thể là...Tử vong!

Nói thì chậm, diễn ra thì nhanh, ngay khi Bùi Kiêu đang cảm thấy cực độ nguy hiểm, thì cũng là lúc tiếng đàn vốn ưu nhã giống như là dạ khúc bỗng nhiên kịch biến, âm điệu lập tức cao vút, giống như một giọng nữ thét lên bén nhọn trong đêm khuya, thanh âm kia chói tai đến nỗi nó như có thể khiến cho bất kì ai cũng hóa rồ. Trong tích tắc đó, với Nhậm Trăn là trung tâm, từng vòng hào quang màu lam bùng lên, rồi tỏa ra xung quanh. Ở gần đó nhất đương nhiên là cái tay đang duỗi của Bùi Kiêu, một tiếng “tách” nhẹ giòn vang, bàn tay đó lập tức bị đóng băng cứng ngắc, giống như đang đeo một cái bao tay làm từ băng. Không đơn giản như thế, thứ khí lạnh băng hàn tới cực độ này còn lan theo cánh tay của hắn, tràn tới đóng băng về phía thân thể của hắn. Một vòng một vòng khí rét lạnh bắn ra, trong nháy mắt một nửa cánh tay hắn đã hoàn toàn đóng băng.

Bùi Kiêu phản ứng cũng không chậm. Giờ phút này hắn đang vận hành lực lượng lôi điện, tốc độ phản ứng nhanh hơn gấp mấy lần so với lúc bình thường. Ngay khi luồng khí băng lạnh đến cực độ kia theo cánh tay của hắn tràn vào cơ thể thì hắn đã nhanh chóng lùi lại phía sau, nhưng hàn khí kia cũng tầng tầng lớp lớp mà lan ra, không chỉ đóng băng cánh tay hắn lại mà còn đóng băng cả mặt đất dưới chân hắn. Thế nên khi Bùi Kiêu gấp gáp lui về phía sau thì trọng tâm của hắn cũng không vững, “rầm” một tiếng, ngã nhào trên mặt đất.

“Chết!” Giọng nói tràn ngập sát ý của Nhậm Trăn vang lên trong vùng hàn khí. Trong nháy mắt, tiếng đàn vốn bén nhọn như rít gào lại lần nữa biến đổi, bỗng trở nên tĩnh mịch đến khủng bố, phảng phất như là tiếng gào thét thống khổ từ trong cửu u hoàng tuyền truyền tới. Có trời mới biết tại sao cây vĩ cầm nho nhỏ này lại có thể phát ra nhiều âm điệu đến như vậy. Mà khi cái âm điệu tĩnh mịch kinh khủng này vang lên, mấy cột băng to bằng cánh tay người trưởng thành dần dần ngưng tụ trong không khí bên người thiếu nữ, sau đó cứ lơ lửng như vậy mà phóng về phía Bùi Kiêu.

Phản ứng của Bùi Kiêu dù có nhanh hơn nữa cũng không thoát khỏi mấy cột băng này. Giờ phút này hắn vẫn đang ngã nằm trên mặt sàn, chỉ có thể trơ mắt nhìn những cột băng này lao tới càng lúc càng gần, giống như tử vong đang từng tấc từng tấc một tiếp cận hắn. Loại cảm giác trong thời khắc sinh tử này thật sự là khó có thể hình dung, người chưa trải qua sẽ vĩnh viễn không cách nào tưởng tượng nổi, giống như trong lời đồn: “Lúc ngươi tiếp cận tử vong, trí nhớ cả đời cũng sẽ trong nháy mắt đó trở về...”

Những gì một người trải qua cả đời, dù chỉ là những thứ ấn tượng khắc sâu nhất trong trí nhớ, nhưng khi những gì trải qua trong mấy mươi năm bị áp súc tại trong nháy mắt, trong tích tắc, đây là tình huống như thế nào đây! Giống như là thời gian của cá nhân và thời gian của thế giới bên ngoài triệt để tách rời, khó có thể tưởng tượng, khó nói thành lời. Mà trong tích tắc này, khi cột băng chỉ còn cách Bùi Kiêu vài tấc, cũng là lúc hắn thật sự cảm giác mình tiến vào loại trạng thái này!

Tốc độ cột băng kia càng ngày càng chậm, cuối cùng phảng phất như dừng lại trong hư không. Không đơn thuần là cột băng kia dừng lại, mà cả động tác kéo vĩ cầm của Nhậm Trăn, cũng dừng lại như vậy. Không chỉ vậy, Bùi Kiêu còn cảm thấy toàn bộ thế giới đều trở nên yên tĩnh, tiếng vĩ cầm tĩnh mịch kinh khủng cũng biến mất, tầng tầng lớp lớp băng khí cũng ngưng lại, thậm chí ngay cả âm thanh nổ lách tách của lôi điện dưới chân hắn cũng biến mất...

Ngoại trừ ý thức của Bùi Kiêu... Trong nháy mắt, toàn bộ thế giới này dường như đều dừng lại!

Lời bình:

Trạng thái thần bí khi cả thế giới như ngừng lại của Bùi Kiêu một lần nữa xuất hiện. Liệu đây có phải bước ngoặt để hắn thoát khỏi hiểm cảnh?
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ