settingsshare

Trở Thành Vợ Của Tình Địch Chương 3: Chương 3

Editor: Lin

An Dĩ Trạch không ở lại lâu, sau khi nói vài ba câu đơn giản thì lập tức rời đi.

Tô Giản nằm trên giường, nhớ lại đoạn đối thoại giữa hai người, sau khi xác định không có sai sót gì thì thở dài một hơi, nhưng anh vẫn không hiểu sao cảm thấy có gì đó không đúng.

Lại nằm thêm một chút, Tô Giản nhẹ nhàng ‘a’ lên. Anh biết lạ ở chỗ nào rồi! Tân hôn! Không phải An Dĩ Trạch nói hai người mới kết hôn được một tháng, vậy không phải đang lúc keo sơn gắn bó sao? Tại sao vợ mình bị thương, còn mất trí nhớ, An Dĩ Trạch lại có thể bình tĩnh như vậy? Anh ta không sợ vợ mình quên hết mọi chuyện, lúc ra viện thì nhìn trúng một người đàn ông khác sao?

Tô Giản cau mày suy tư, nhưng sau đó lông mày anh lập tức giãn ra, hả hê cười. Dù là thế nào, lần này An Dĩ Trạch nhất định xui xẻo rồi. Nếu trong thân thể này là Tô Giản phiên bản nam, thì cơ hội thích một người đàn ông khác coi như không có, anh, Tô Giản là một người đàn ông bình thường, tất nhiên thích các em gái chân dài, đến lúc đó anh ta bị vợ mình vứt bỏ đi thích một người phụ nữ khác, An Dĩ Trạch chắc chắn sẽ tức đến nổ tung?

Nghĩ đến phản ứng của An Dĩ Trạch, Tô Giản đột nhiên cảm thấy, sự kiện sống lại lần này, cũng không hắn là không có chỗ tốt!



Hôm sau, khi tỉnh lại, chuyện đầu tiên Tô Giản làm là sờ ngực.

Sau đó anh đau khổ phát hiện, ngực của anh vẫn đầy đặn khiến người khác tuyệt vọng như cũ, anh cầu nguyện đây chỉ là một cơn ác mộng, nhưng sự việc vẫn chân thật khiến anh muốn đập đầu vào tường.

Mẹ nó! Trước kia mỗi lần nằm mơ anh đều chảy nước miệng ướt nửa cái gối, tại sao bây giờ đồ ăn đến miệng lại bi thảm như vậy!

Tô Giản hung hăng đập đầu vào gối.

Nếu anh thật sự mất trí nhớ thì tốt, không cần phải đối mặt với chuyện mình trở thành vợ của tình địch như thế này…

Tô Giản đang yên lặng sầu não, bụng đột nhiên căng lên, không được, phải đi tiểu một chút!

Đã nói rồi mà, nếu anh tự nhiên tỉnh dậy thì đều do nghẹn nước tiểu cả…

Cũng may phòng bệnh của Tô Giản là phòng bệnh cao cấp, thiết bị được lắp đặt không những rất tốt, phòng bệnh còn có cả phòng vệ sinh. Mặc dù đi lại không được tiện lắm, nhưng Tô Giản cũng không nguyện ý để người khác nhìn thấy loại chuyện riêng tư này, cho nên anh không gọi y tá, mà cẩn thận bước xuống giường, sau đó khổ cực đi đến phòng vệ sinh.

Theo thói quen, anh sờ vào đũng quần, kết quả không móc ra được thứ gì, mò qua mò lại vẫn không thấy khiến toàn thân Tô Giản cứng đờ, sau khi ý thức được tình trạng cơ thể mình, Tô Giản yên lặng chảy nước mắt, cảm giác được đứng một cách oai phong để đi tiểu đã một đi không trở lại nữa rồi…

Xoay người ngồi xuống bồn cầu, lần đầu tiên trong đời Tô Giản phải ngồi xuống giải quyết vấn đề sinh lý, anh cảm thấy mình giống như một cô gái vừa mất đi trinh tiết, tâm tình rối như tơ vò.

Vì vậy cả buổi sáng,Tô Giản cảm thấy vô cùng mất mát.



Cũng may, xế chiều, có một loạt khách tới thăm bệnh,

Là đồng nghiệp và học sinh của thân thể hiện tại. Anh lấy cớ mất trí nhớ nên cũng không khó khăn trong việc ứng phó với bọn họ, hơn nữa còn thuận tiện moi ra được ít tin tức liên quan đến chủ nhân thân thể này. Thế nên Tô Giản mới biết, thì ra cô gái này là giáo viện tại một trường cấp hai, hơn nữa còn dạy ngữ văn.

Thông thường, nghệ nghiệp này rất hợp với phụ nữ, nhưng vấn đề là hiện tại linh hồn mềm mại của phái nữ trong cơ thể này đã đổi thành một chàng trai rồi. Mặc dù trước kia, thành tích môn ngữ văn trước kia của anh cũng không đến nỗi kém, nhưng là một tên chuyên ngành vật lý chưa bao giờ có ước mơ tha thiết về hệ văn học như anh mà nói, còn có sau này phải dạy học cho một đám choai choai này, Tô Giản đã

cảm thấy vô cùng đau khổ.

Niềm an ủi duy nhất này là trong đám học trong sinh đến thăm này, mấy cô gái nhỏ này xem ra cũng không tồi, trong sáng trẻ tuổi, khiến một anh chàng thanh niên gần ba mươi tuổi, luôn phải đối mặt với cuộc sống khó khăn này cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Tiễn khách đi rồi, phòng bệnh lại yên tĩnh, Tô Giản không khỏi thở phào một hơi.

Mặc dù mất trí nhớ là một lý do tốt, nhưng muốn diễn như một bệnh nhân mất trí nhớ, tỏ vẻ ngây thơ vô tội quả thật không dễ dàng gì, huống chi thân thể này còn là một cô giáo, vì vậy Tô Giản cố gắng kiềm chế tính cách thô lỗ của mình, biến thành một cô gái của văn học.

Nghĩ đến việc sau này luôn phải làm ra vẻ như một cô gái của văn học thế này, Tô Giản cảm thấy hết sức buồn bã, lúc này, anh mới lĩnh ngộ được, cuộc sống trước kia tốt đẹp cỡ nào…

Đột nhiên một ý tưởng lóe lên trong đầu Tô Giản: Đúng rồi, sao anh lại không nghĩ đến, anh có thể tìm cách biến trở về.

Mặc dù chuyện này khá quái dị, nhưng chuyện sống lại đã xảy ra như vậy, anh biến trở về cũng không hẳn là không thể được! Huống chi đất nước Trung Quốc rộng lớn, tiền nhiều, có hơn 5000 năm sử sách, chưa chắc không thể tìm ra cách giải quyết!

Nghĩ như vậy, Tô Giản cảm thấy toàn thân tràn đầy năng lượng, không thể chờ đợi được, lập tức kích động nhấn chuông gọi y tá.

“Tôi muốn hỏi, tình hình người xảy ra tai nạn với tôi thế nào rồi? Đang ở bệnh viện sao?

“Cô đang hỏi tài xế taxi đó sao? Ông ấy cũng bị thương rất nặng, nhưng may mắn không nguy hiểm đến tính mạng.”

“Không phải, không phải, tôi hỏi người đụng xe với tôi, người trong xe có phải là một người rất đẹp trai không? Hiện tại anh ta thế nào rồi? Ở phòng bệnh nào?”

Y tá sững sờ, nghiêng đầu suy nghĩ một chút, sau đó chần chờ nói: “Đúng là có, chẳng qua tôi nhớ rằng lúc bọn tôi đưa anh ta đến đây, anh ta đã bị thương rất nặng, ở trong bệnh viện một hai ngày, vẫn không cứu được.”

Đầu Tô Giản vang lên tiếng ong ong. Nói vậy nghĩa là anh đã chết? Thân thể của anh đã chết?

Tô Giản nhất thời cảm thấy tức giận. Mặc dù 29 năm nay anh không có thành tựu gì, cũng thường xuyên oán trách số mệnh của mình, không hi vọng trở thành một người đẹp trai, giàu có, nhưng anh biết rõ người chỉ có một lần chết, cũng thường xuyên nói ‘ông đây đến thế gian này, chưa từng nghĩ sẽ sống sót trở về’, nhưng anh chưa bao giờ nghĩ mình lại chết trẻ như vậy…

Thậm chí anh còn chưa kết hôn, anh còn là một xử nam! Tô Giản khóc không ra nước mắt.

Sau khi y tá rời đi, Tô Giản ôm trái tim lạnh buốt nằm xuống giường. Đau lòng một hồi lâu, Tô Giản quyết định, phải đi coi trộm mình một chút!

Nghe trong ý của cô y tá, anh vừa mới chết, tang lễ cũng tổ chức mới được hai ngày, làm thế nào anh cũng phải nghĩ cách để gặp mình lần cuối! Huống hồ, linh hồn đã ở cùng thân thể đó nhiều năm như vậy, ngộ nhỡ lúc nhìn thấy bị hấp dẫn, xảy ra phản ứng cực kỳ khoa học, để cho linh hồn anh được trở về thân thể cũ? Mặc dù xác chết vùng dậy khá đáng sợ, nhưng anh đã trải qua việc kinh hãi, tỉnh dậy đã biến thành người phụ nữ của tình địch rồi, còn có chuyện đáng sợ nào không chịu nổi sao?

Sau khi nghĩ thông, Tô Giản lại cảm thấy bản thân tràn đầy tinh lực, gọi y tá lần nữa. Đáng tiếc, y tá lại ngăn cản anh.

“Không được, bà An, đùi phải bà vừa được giải phẫu không lâu, tạm thời không thể ra viện.”

“Chỉ ra ngoài một chuyến? Vậy cũng không được, An tiên sinh, ngài ấy…”

Vừa nói đến An tiên sinh, anh ta đã lập tức xuất hiện.

“Chuyện gì vậy?” An Dĩ Trạch cau mày.

Y tá nói Tô Giản yêu cầu được ra ngoài một chuyến, An Dĩ Trạch chỉ nhìn anh một cái. “Tại sao đột nhiên lại muốn ra ngoài?”

Tô Giản giương mắt, nhìn vào ánh mắt anh ta. “Tôi muốn đi tham gia tang lễ của người đàn ông xảy ra tai nạn với tôi.”

An Dĩ Trạch nâng mi. “Em biết anh ta?”

“Tôi…” Mấy chữ ‘dĩ nhiên biết’ đang muốn nhảy ra khỏi miệng, Tô Giản mới ý thức được bây giờ anh là Tô Giản nữ, hơn nữa còn là một Tô Giản bị mất trí nhớ, nên lập tức cứng rắn sửa lại. “… Mặc dù không biết anh ta, nhưng nghe nói anh ta qua đời, tôi… muốn đi xem.” Anh vừa nói vừa khép hờ đôi mắt tỏ vẻ áy náy, thương cảm.

An Dĩ Trạch không lên tiếng, cũng không biết là có nghi ngờ trong lòng hay không mà còn chần chờ.

Tô Giản nóng nảy. Chuyện khác thì dễ nói nhưng chuyện này thì bất kể dùng biện pháp nào anh cũng phải đi! Mặc dù anh có thể lén chuồn đi, nhưng với cái chân hiện tại này của anh, huống hồ An Dĩ Trạch còn cho người bảo vệ xung quanh, anh muốn chuồn đi một cách an toàn e rằng rất khó, muốn thế này rồi, anh chỉ sợ không thể cản nói tang lễ của mình! Cho nên anh phải tìm cách để thuyết phục An Dĩ Trạch, tốt nhất là để anh ta đưa mình tới đó.

Tô Giản nằm trong chăn véo mạnh mình một cái, cảm thấy hốc mắt nóng ấm, khẽ giương mặt lên, Tô Giản thấp giọng khẩn cầu. “Tôi và tài xế còn sống, nhưng anh ta lại qua đời, tôi rất khổ sở, nghe nói anh ta còn rất trẻ…”

Giọng nói của thân thể này vốn dịu dàng, hơn nữa còn mang theo chút mềm mại, Tô Giản lại thêm mấy phần buồn khổ, chỉ vừa nói ra, đến toàn thân Tô Giản cũng nổi da gà, trong lòng yên lặng nghĩ: Tiếp tục như vậy, khả năng diễn kịch của ông đây sẽ được nâng cao! Cái gì mà cô giáo trung học, có khi còn cầm được danh hiệu ảnh đế!

Quả nhiên, An Dĩ Trạch luôn bình tĩnh cũng không thể chịu nổi, im lặng một hồi, An Dĩ Trạch nói: “Anh đưa em đi.”

Có An Dĩ Trạch, chuyện này dễ xử lý hơn nhiều.

Không thể không thừa nhận, An Dĩ Trạch làm việc rất có hiệu suất, sau nửa giờ, Tô Giản đã cầm trong tay thời gian và địa điểm cử hành tang lễ của mình.

Thì ra ngày mai, sau khi tang lễ cử hành, anh đã bị hỏa táng rồi, Tô Giản không khỏi cảm thấy mình vô cùng may mắn, trễ một chút, anh đã không thể thấy chính mình!

Sáng hôm sau, An Dĩ Trạch thực hiện lời hứa đến bệnh viện, đưa Tô Giản đi tham dự tang lễ của mình.

Nghi thức cáo biệt di thể được tổ chức ở nhà tang lễ, vừa nghĩ đến chuyện sắp phái nhìn thấy ba mẹ và em trai mình, còn có thi thể mình nằm trong quan tài, trái tim Tô Giản không kiềm chế được ẩn ẩn đau.

Để làm dịu đi tâm trạng khẩn trương lúc này của mình, Tô Giản bắt đầu kéo An Dĩ Trạch nói chuyện phiếm.

“An Dĩ Trạch.”

“…”

“An Dĩ Trạch?”

An Dĩ Trạch vẫn không lên tiếng.

Tô Giản nổi giận, quay đầu nhìn qua, lại thấy An Dĩ Trạch nhẹ nhàng liếc mình một cái. “Dĩ Trạch.”

“Hả?”

“Hoặc là ‘ông xã’.”

Tô Giản cảm thấy một cỗ tức ngực vọt lên cổ họng, lại phải gắng gượng ép trở về, nói thầm trong lòng. “Người làm chuyện lớn không câu nệ tiểu tiết, người làm chuyện lớn có thể nhẫn nhịn tình địch”, chờ tới lúc anh bình ổn lại, cuối cùng cũng nhỏ giọng lầm bầm qua kẽ răng. “…Dĩ Trạch.”

“Sao vậy?”

“Tôi… tôi quên!”

An Dĩ Trạch quay đầu nhìn Tô Giản.

Tô Giản bị anh nhìn thẹn quá hóa giận, lập tức nói: “An Dĩ Trạch!”

“Dĩ Trạch.”

“… Được rồi, đồng chí Dĩ Trạch, anh cũng biết, hiện tại tôi mất trí nhớ, không nhớ gì chuyện lúc trước cả, cho nên chúng ta nói chuyện một chút được không.”

“Được.”

“Vấn đề đầu tiên, trước kia, anh đáng đánh đòn như vậy… khụ, không nghe rõ chứ? Tôi nói, tiếc chữ như vàng như vậy sao?”

“Nói ít hơn em hiện tại.”

“… Vậy, trước kia, tôi là loại người gì?”

“Cũng nói ít hơn em hiện tại.”

“An… ừm, vậy Dĩ Trạch, sao hai chúng ta lại biết nhau?”

“Ở quán bar.”

Tô Giản kinh ngạc, anh còn tưởng rằng Tô Giản này là một cô gái truyền thống, không bao giờ đến các quán bar.

“Trước kia, tôi rất thích anh sao?” An Dĩ Trạch là một người quyến rũ như vậy, Tô Giản có thể gả cho anh ta, có vẻ như luôn khăng khăng bám lấy An Dĩ Trạch rồi.

Đột nhiên An Dĩ Trach quay đầu nhìn anh một cái, nhưng lại im lặng.

Đây là chuyện gì vậy chứ! Nhìn vào tình hình này, Tô Giản cảm thấy máu nhiều chuyện của mình bắt đầu nổi lên, trộm liếc An Dĩ Trạch một cái, lại thấy anh ta bình tĩnh đến chết tiệt, không để phòng đúng lúc An Dĩ Trạch liếc nhìn sang, chống lại ánh mắt của anh.

Sau đó, anh lại nghe giọng nói từ tốn như cũ của An Dĩ Trạch. “Yêu thích anh bao nhiêu, không phải trong lòng em rõ ràng nhất sao?”

Ông đây mới không thích cậu! Tô Giản hung ác nghĩ, con ngươi xoay tròn, thành khẩn nói: “Không quan trọng trước kia tôi thích anh hay không, hiện tại tôi không nhớ nữa, nếu như… tôi nói nếu, tôi không thể lại thích anh nữa thì làm thế nào?”

An Dĩ Trạch điều chỉnh tay lái, nhìn thẳng về phía trước, giọng nói thản nhiên. “Em muốn ly hôn?”

Điều này khá thích hợp!

Mặc dù trong lòng cuống cuồng gật đầu, nhưng Tô Giản cũng không ngu ngốc đến mức ngả bài với An Dĩ Trạch lúc này, dù sao hiện tại, anh ta cũng là núi dựa duy nhất của anh, bất kể là ăn mặc hay là ở, anh đều phải dựa vào sự sắp xếp của An Dĩ Trạch, cho nên trước khi nghĩ ra biện pháp, anh sẽ phải khom lưng nói chuyện với ông chồng này.

Vì vậy Tô Giản cười cười. “Sao lại như vậy?”

An Dĩ Trạch im lặng một hồi, ngay lúc Tô Giản nghĩ sẽ phải như vậy yên lặng, lại đột nhiên nghe anh ta nói tiếp: “Vậy thì tiếp tục cố gắng.”

Tô Giản sửng sốt. “Cố gắng cái gì?”

Mặt An Dĩ Trạch không chút thay đổi. “Yêu anh.”

Tô Giản. “…”
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ