settings share

Triệu Hoán Thần Binh Chương 14: Vu gia ở Dao Quang Thành



Lúc này Vu Nhai và Vu Tiểu Dạ đang lĩnh hội phong cảnh bên ngoài. Mặc dù ra Bắc Đấu Thành, nhưng vẫn chưa rời khỏi khu vực trung tâm của tỉnh. Xung quanh cũng không có nhiều rừng rậm và núi non hiểm trở. Chí ít hướng này cũng không nhiều. Dù sao đi hướng này sẽ thông tới nội lục của đế quốc Huyền Binh, quan đạo rất rộng rãi. Xung quanh là các bồn hoa cỏ. Nhìn phía xa có thể thấy được vài làn khói nhẹ bay lên. Các thôn trấn phân bố ở ngoài thành Bắc Đấu. Ở tỉnh Bắc Đấu, phải công nhận là Bắc Đấu Thành và bảy thành xung quanh là an toàn nhất.

Từ sau khi xuyên qua tới nay, đây là lần đầu tiên Vu Nhai ra khỏi thành. Kiếp trước hắn xem không ít tiểu thuyết, đều nói thế giới khác nguy hiểm, khắp nơi tràn ngập ma thú và nhân loại càng đáng sợ hơn so với ma thú. Dưới tình huống không rõ ràng, hắn tất nhiên không có khả năng tùy ý ra ngoài mạo hiểm.

Nhưng thật ra, từ sau khi qua khỏi tường thành cho tới khi nhìn thấy cảnh tượng này, lúc đầu hắn cảm thấy chấn động, bây giờ là thư thái.

- Biểu ca, biểu ca đánh người đội kỵ vệ Bắc Đấu, còn cướp ngựa của người ta, liệu có sao không?

Từ lúc ra khỏi thành đến giờ, đây là lần đầu tiên Vu Tiểu Dạ mở miệng nói. Trước đây nàng vẫn ngây người, cảm thấy không thể tưởng tượng nổi. Dù thế nào, nàng cũng không ngờ được biểu ca lại đột nhiên ra tay, lại có cảm giác nam nhân như vậy. Nàng thậm chí không thể tin được đây là biểu ca mà nàng quen.

Từ lúc nào biểu ca thay đổi nhiều như vậy. Lúc trước hắn đánh bại Cổ Phong, nàng không quá bất ngờ. Nhưng lần này hắn lại đánh bại người của đội kỵ vệ Bắc Đấu.

Ở tỉnh Bắc Đấu, đội kỵ vệ Bắc Đấu cũng rất nổi danh. Có người nói đó là đội ngũ quý tộc. Bọn họ ưu nhã hơn nữa còn lý tính, đồng thời cũng đại biểu cho thực lực. Có người nói, người muốn đi vào đội kỵ vệ Bắc Đấu thực lực cũng không thể thấp hơn Chưởng Binh Sư.

Nói cách khác, thực lực hai người kia chí ít cũng trên Chưởng Binh Sư.

Trái lại biểu ca cũng không cầm Huyền Binh bản mạng, thậm chí ngay cả binh khí cũng không tính, chỉ là một thanh kiếm trang trí, cũng không nghe nói hắn đạt được thực lực Chưởng Binh Sư. Nhưng hai người kia lại không thể hạ được biểu ca sau ba chiêu. Kiếm kĩ của dòng họ Độc Cô thật sự mạnh như vậy sao?

Nghĩ tới đây, Vu Tiểu Dạ lại mơ hồ có chút lo lắng. Biểu ca chỉ ở trong dòng họ Độc Cô mấy năm, còn không có được kiếm Huyền Binh bản mạng đã lợi hại như vậy, nếu thật sự là người của Độc Cô Kiếm Vực sẽ mạnh mẽ tới mức nào?

Dù thế nào Vu Tiểu Dạ cũng thật sự không ngờ được Vu Nhai hiện tại căn bản hoàn toàn không có chút quan hệ gì với Độc Cô Kiếm Vực.

Bn trong Độc Cô Kiếm Vực có thanh niên nào chỉ có thực lực Chưởng Binh Giả lại có kiếm pháp tương đương hay không hắn không biết, nhưng hắn có thể khẳng định, cho dù có cũng cực ít. Phải biết rằng, kiếm pháp của hắn hoàn toàn chính là trộm cướp.

Phong Doanh nói như thế nào cũng là Kiếm Linh, hơn nữa còn là Kiếm Linh có ý thức. Kiếm pháp của nàng sao có thể kém được?

Sau trận chiến trước đó, Vu Nhai đã từ từ thích ứng được với sự tồn tại của Phong Doanh. Trong nháy mắt khi xuất kiếm, hắn chỉ cần dùng một ý nghĩ, Phong Doanh liền trực tiếp bám vào phía trên thân kiếm của hắn. Trong nháy mắt trong lòng đã hiểu rõ ý thức kiếm pháp. Dường như hắn xuất hiện thêm vô số kinh nghiệm.

Đương nhiên, hiện tại cho dù hắn nắm giữ cũng chỉ là kiếm chiêu cấp thấp nhất. Cho dù hắn nắm giữ được kiếm chiêu cao cấp cũng không dùng được. Dù sao thực lực của hắn chưa cao. Hơn nữa tuy rằng hắn thừa kế ý thức kiếm pháp của Phong Doanh, nhưng kinh nghiệm vẫn cần chính hắn từ từ tích lũy. Thật ra không ít con cháu của đại gia tộc siêu cấp cũng vậy. Trưởng bối sẽ cho bọn họ một thanh Huyền Binh bản mạng nắm giữ Kiếm Linh. Thanh Huyền Binh này sẽ trở thành lão sư tốt nhất của hắn. Bước khởi điểm của hắn cao hơn so với những người khác, thành tựu cũng có thể tưởng tượng được.

- Yên tâm đi. Nếu như có chuyện, chúng ta chạy chậm như vậy, đám binh sĩ thủ thành đã sớm đuổi kịp rồi.

Vu Nhai nói.

Sau đó, hắn lại giải thích một chút về sự thực binh phòng đại nhân cùng kỵ vệ Bắc Đấu không hợp nhau, lại nói bọn họ cũng không có làm chuyện gì sai trái. Mà đội kỵ vệ Bắc Đấu lại cứng rắn muốn bắt hắn. Binh phòng đại nhân không có khả năng dễ dàng tha thứ cho chuyện này.

Nghe hắn nói vậy, lúc này Vu Tiểu Dạ mới cảm thấy yên tâm. Đột nhiên nàng ý thức được mình vẫn ghé vào trên lưng biểu ca, nên vội vàng giữ một khoảng cách.

Phía trước, Vu Nhai chỉ cảm thấy gió lạnh thổi tới. Hắn cảm giác ấm áp phía sau không thấy, cũng không còn sự mềm mại khiến người khác say lòng nữa. Trong lòng hắn có chút mất mát. Chỉ có điều cũng không có vấn đề gì...

- Ôm chặt, ta sắp tăng tốc.

Vu Nhai hoàn toàn không che đậy sự lưu luyến đối cảm giác kia. Trong nháy mắt, khi Vu Tiểu Dạ rời ra xa, hắn quất ngựa chạy như điên. Vu Tiểu Dạ lại vội vàng ôm lấy hắn. Ngựa phi như gió điên cuồng lao nhanh. Trên quan đạo, bụi tung bay mù mịt.

Dao Quang Thành, là một trong bảy tỉnh thành của Bắc Đấu, giống như thành vệ tinh, nằm ở phía đông Bắc Đấu Thành. Mặc dù là thành vệ tinh, nhưng khoái mã chạy nhanh cũng mất nửa ngày. Đây vẫn chỉ là trong tỉnh Bắc Đấu. Có thể thấy được đại lục này khổng lồ.

Dao Quang Thành nhỏ hơn rất nhiều so với Bắc Đấu Thành, nhưng vẫn là thành lớn.

Bên trong phồn vinh cũng chỉ thua kém hơn so với Bắc Đấu Thành một bậc. So với tỉnh Bắc Đấu, ngoại trừ Bắc Đấu Thành cùng thất tinh thành, những thành thị khác cũng tốt hơn rất nhiều. Trong thành, gia tộc đông đúc, quý tộc các giai tầng đều có. Vu gia tọa lạc ở đây, là gia tộc nhị lưu trong Dao Quang Thành. Mặc dù ở trong thành, mức độ hoành hành còn kém xa, nhưng vẫn là tồn tại khiến người trong thành không dám bỏ qua.

- Ách, biểu muội, nhà của chúng ta ở đâu?

- Ở bên kia!

Vu Tiểu Dạ chỉ tay nói.

Sắc mặt của nàng còn có chút hồng. Sao biểu ca lại trở nên hư hỏng như vậy? Trước đó, hắn gài bẫy đội kỵ vệ Bắc Đấu, hiện tại lại muốn chiếm tiện nghi của tiểu biểu muội như mình. Chỉ có điều, biểu ca như vậy vẫn tốt hơn so với trước đây.

Vu Nhai thật sự không chú ý tới sự biến hóa trên mặt Vu Tiểu Dạ. Cho dù biết, với da mặt của hắn cũng sẽ không có vấn đề gì. Hắn chậm rãi cưỡi ngựa đi theo hướng nàng chỉ. Trên đường đi cũng không có thứ gì khiến hắn phải chú ý. Rất nhanh bọn họ đã đến Vu phủ. Chỉ có điều, bầu không khí trong Vu phủ lúc này hình như có chút cổ quái.

- Người nào... Ách, Nhai thiếu gia, tiểu thư, các người đã trở về.

- Kính thúc, đã xảy ra chuyện gì vậy?

Vu Tiểu Dạ cũng cảm giác có điểm không thích hợp, lập tức nghĩ tới điều gì. Nàng biến sắc, vội vàng hỏi đại thúc thủ vệ.

Thoáng liếc mắt nhìn Vu Nhai, Kính thúc nói:

- Nhị gia chủ báo cáo chuyện xảy ra, phía bên Độc Cô gia đã đáp ứng. Nếu Độc Cô gia gia muốn vào ở trong Vu gia chúng ta, tự nhiên phải giới nghiêm khắp nơi. Chỉ có điều Nhai thiếu gia cùng Cô tiểu thư...



Thấy hay thì nhấn chia sẻ nha, cám ơn.

Giao diện cho điện thoại

Loading...

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ