settingsshare

Trần Tiên Sinh Và Trình Phu Nhân Chương 10: Chương 10

Vào ngày chụp ảnh nghệ thuật, Trình tiểu thư ăn vận theo kiểu học sinh thập niên 80, có vẻ như chẳng còn gì để nói : “Trần Hựu Lâm, anh có thể để em chỉ ra chỗ bất hợp lý của cái kiếp trước này không?"

Trần tiên sinh lại không đồng ý: “Bộ quần áo này hay đấy chứ, rất xứng với anh và em.”

“Mấu chốt không phải ở quần áo! Nếu như chúng ta là người của thập niên 80, cũng chính là nói chúng ta yêu nhau được có vài năm thì đã chết rồi. Hai chúng ta nên ở độ tuổi như bố mẹ chúng ta chứ, nếu chết yểu như thế, kiếp trước anh và em là tự tử vì tình hay là vì yêu nhau lắm cắn nhau đau mà đâm cho đối phương một nhát …”

Trần tiên sinh đưa mắt nhìn xa xa : “Hoặc là chúng ta có một câu chuyện cổ tích tình yêu thê lương mà đẹp đẽ.”

“… Thôi đi” Trình tiểu thư bất lực vùi đầu đọc kịch bản, lát sau lại thấy cơ mặt giật giật “ Cái này … là biên kịch đo ni đóng giày cho chúng ta sao?”

“Phải, phải!”

“Chuyện tình giữa phú nhị đại năm 80 và một tiểu thư khuê các phong kiến … Anh chắc chắn thời gian đó Trung Quốc vừa mới cải cách mở cửa? Anh chắc chắn thời gian đó vẫn còn tiểu thư khuê các gia đình phong kiến? Anh chắc chắn đầu óc vị biên kịch này …” Trình Y Nhiên ngừng lại một chút, dùng một cách nói uyển chuyển, nhẹ nhàng hơn “ Chưa từng bị cửa kẹp?”

Phú nhị đại: cậu ấm, cô chiêu thế hệ thứ hai trong những nhà giàu có.

Trần tiên sinh thuộc trường phái bình tĩnh: “So với phim truyền hình bây giờ hay hơn nhiều chứ gì, dù gì cũng chỉ quay phim vài phút thôi, còn lại đều là chụp ảnh, không sao, không sao.”

Trình tiểu thư thở dài một hơi, Trần tiên sinh nắm tay vợ, khe khẽ véo mặt vợ: “Cười một cái đi, những chuyện khác không quan trọng, điều quan trọng nhất hôm này là khiến em vui vẻ, nếu em không vui thì tất cả những thứ anh sắp đặt đều thành phí công rồi.”

Trình Y Nhiên im lặng một hồi, vẻ mặt dịu lại.

Quay phim chỉ có 3 phút để giải thích bối cảnh của câu chuyện, còn lại sau đó đều là chụp ảnh. Lúc bắt đầu ghi hình, Trần tiên sinh quay lưng về phía Trình tiểu thư bày ra tư thế ác nghiệt, vô tình: “Chúng ta vẫn nên chia tay đi.”

Lúc đó, Trình tiểu thư vẫn còn chưa nhập vai, cô nheo mắt lại : “Anh nói cái gì?”

Trần tiên sinh tiếp tục vô tình mà ác nghiệt. “Chúng ta chia tay đi.”

Trình tiểu thư khoanh tay: “Được, về nhà anh tự thu xếp quần áo mà biến đi.”

Trần tiên sinh ngạc nhiên: “Chờ chút, vợ à, tình tiết vở kịch không phải diễn như thế! Còn nữa, anh và em nói chia tay, sao em lại dễ dàng đồng ý thế, chả có chút lưu luyến gì cả, hợp lý sao!”

Trình tiểu thư giận dữ nói: “Anh cũng không nhìn xem kịch bản này viết cái gì! Hợp lý ư, Trần Hựu Lâm, hồi em và anh còn yêu nhau, anh dám nói hai chữ “chia tay” sao?”

“Đây là chuyện kiếp trước, nói không chừng kiếp trước anh dám thì sao!”

“Anh dám!” Trình tiểu thư trợn tròn mắt.

Trần tiên sinh cúi đầu: “… Không dám.”

Người của tiệm chụp ảnh thấy tình hình không ổn, nhao nhao tới thuyết phục, Trình tiểu thư gãi đầu nói muốn nghỉ ngơi một chút, một mình đi tới bãi cỏ dưới gốc đa, ngồi xuống nhìn mây trắng xa xa không biết đang nghĩ gì, Trần tiên sinh bĩu môi, vẻ mặt ấm ức, nhìn bóng lưng Trần tiểu thư một hồi lâu rồi, anh cũng gãi đầu rón rén đi qua.

“Vợ ơi … em không muốn chụp thì chúng ta về nhé?” Anh nói xong câu này, ngồi xuống bên cạnh Trình tiểu thư. Nhưng nhìn lại thì thấy Trình tiểu thư đã nhắm mắt rồi, đầu gật gà gật gù hơi chúi về phía trước, đúng là chịu không nổi nữa ngủ gật rồi.

Trần tiên sinh thấy mắt vợ thâm quầng, lại đau lòng, mấy ngày này Trình tiểu thư làm việc bận rộn quá vẫn chưa được nghỉ ngơi tốt, anh nghĩ là tâm trạng cô không tốt mới đưa cô ra ngoài chơi một chút, nhưng lại quên mất là bây giờ điều cô cần nhất là một giấc ngủ ngon.

Trần Hựu Lâm lặng lẽ ngồi lại gần bên vợ, sau đó ngả đầu Trình Y Nhiên lên vai mình, để cô dựa vào anh, ngủ cho ngon.

Cuối cùng, ảnh chụp chuyến tìm lại hồi ức kiếp trước của họ chỉ có hình ảnh Trình tiểu thư dựa vào vai Trần tiên sinh ngủ ngon lành, thế nhưng rất nhiều năm sau đó, Trần tiên sinh vẫn nhớ như in ngày đó ánh mặt trời xuyên qua tán cây rất ấm áp, bầu trời phía sau đám mây trắng rất xanh, cảm giác vai hơi trầm xuống khiến đáy lòng anh an ổn, hạnh phúc không gì sánh được.

Trần tiên sinh nghĩ, hạnh phúc của “trước đây” quá xa xôi, mặc kệ anh có đuổi theo cật lực thế nào cũng không kéo về lại được, nhưng hạnh phúc của “sau này” lại nằm trong tầm tay, bởi vì anh biết, chỉ cần nắm giữ hiện tại, những tháng ngày sau này sẽ luôn có hạnh phúc kề bên.

Ngày tháng thấm thoắt, lại đã tới đêm 30, Trình tiểu thư và Trần tiên sinh đang đứng trước cửa nhà mình dán lên đôi câu đối chẳng ra đâu vào đâu do hai vợ chồng tự tay viết. Vế trên: toan điềm khổ lạt hỉ nộ ai . Vế dưới: thái mễ du diêm tương thố trà. Hoành phi: Vô nhất bất nhân sinh.

ai người nhìn câu đối cười ngây ngô đến nửa ngày.

"Lại một năm tới nữa rồi."

"Phải."

Lại một năm, có em bên mình, vạn hạnh.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ