settingsshare

Tổng Tài, Đưa Cục Cưng Cho Tôi Chương 42: Chương 42

Nhìn thấy Tiểu Trạch đi rồi Trình Mộ Thanh mới yên lòng, nghĩ đến Hách Liên Tuyệt tới, cô nhanh chạy về nhà, ra ban công nhìn xem . Liền ngay phía sau có người đi tới nhưng cô không có phát hiện ra, cô ghé vào ban công nhìn chiếc xe phhía dưới quả thật là anh đến, xoay người.

Trong tích tắc, va vào một cái ôm rất ấm áp, Trình Mộ Thanh sợ tới mức lui về phía sau, thì một đôi tay liền ôm thắt lưng cô lại.

"Em đang đợi tôi ?" - âm thanh từ tính của Hách Liên Tuyệt truyền đến, vẻ mặt tao nhã bí hiểm.

Nhìn thấy anh, Trình Mộ Thanh không đùa giỡn - " Ai chờ anh ?" Nói xong dùng sức đẩy anh ra, chính là động tác biên độ quá lớn nên đụng đến vết thương đằng sau lưng, cô không khỏi hô đau một tiếng.

Đôi mắt trợn lên hết mức có thể, thân thể bật ngược trở lại vào người của Liên Tuyệt, nhất thời anh ôm lấy cô đi đến phòng khách.

Cảm giác được thân thể mình bị nhấc lên, Trình Mộ Thanh nhanh ôm lấy cỗ anh - " Này, anh làm gì? Buông tôi xuống ! Này, nói mau, anh làm gì ".

"Cường gian em".

... ........

Đối với lời nói trắng trợn không chút gì xấu hổ của anh, Trình Mộ Thanh có chút ửng đỏ.

Vừa ôm cô đến phòng khách, đặt cô lên sofa, định sẽ nhấc váy ngủ của cô lên, liền bị cô ngăn lại - " Hách Liên Tuyệt, anh đủ rồi nha".

Hách Liên Tuyệt không để ý đến lời nói đó, lấy thuốc đã mua ở trên bàn ra.

Trình Mộ Thanh nhìn anh, cái này là do anh mua sao? Trình Mộ Thanh có chút thụ sủng nhược kinh.

Lúc Hách Liên Tuyệt cầm lọ thuốc cao cấp đưa cho Trình Mộ Thanh, thì cô nhìn thẳng vào anh - " Anh hiện tại đang giả vờ làm người tốt sao?"

Hách Liên Tuyệt nhìn một cái - " Nằm úp xuống".

Vù vù-- Trình Mộ Thanh phải bình tĩnh, người đàn ông này thật sự......khiếm nhã!

"Nếu là anh vì lương tâm bất an của Chu Lâm Na mới làm vậy thì tôi nói cho anh biết, hiện tại anh có thể đi rồi, chuyện này tôi sẽ không dễ quên đâu" -Trình Mộ Thanh xoay người nói.

Ngoài ý muốn, Hách Liên Tuyệt không có tức giận, mà cầm lấy tay cô cường ngạng đem cô ấn trên sofa, sau đó vén váy đắp thuốc ..

Nhưng mà nhìn đến quần chip hoạt hình của cô, khóe miệng không khõi nhếch lên.

Cảm giác dưới thân chợt lạnh, Trình Mộ Thanh thật là mắc cỡ chết được, mặt có chút đỏ ửng, cô vừa tắm xong, chỉ có mặc chiếc quần chip nhỏ thôi ...

"Hách Liên Tuyệt, anh thật không biết xấu hổ" -Trình Mộ Thanh mắng, vừa định xoay người liền vặn vẹo vết thương đằng sau thật là đau ..

"Không muốn đau thì đừng động đậy" - Hách Liên Tuyệt thản nhiên nói.

"Hỗn đản, tôi không cần anh giúp, buông" -Trình Mộ Thanh nếu như có thể động đậy sẽ quay lại cho anh một quyền ngay.

"Em yên tâm, tôi sẽ không vì bụng đói mà xuống tay với người đang bị thương đâu" -Hách Liên Tuyệt tỉnh bơ nói.

Trình Mộ Thanh cũng im lặng, nghiêng mặt đi -" Nhắm mắt lại".

Bởi vì dạng úp trên sofa, lộ nửa mông còn đằng sau lưng nữa, nên cô thật cảm thấy không tự nhiên.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ