settingsshare

Tổng Giám Đốc, Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé Chương 18: Cứu cô một mạng



Mười một giờ trưa, sau khi Uông Tĩnh Phong nhận được một cú điện thoại, đột nhiên vội vã xông vào phòng họp. Không nói hai lời liền đem Đông Lý Lê Hân đang đi họp lôi đi ra ngoài, lưu lại nhân viên trong phòng họp hai mặt nhìn nhau, đầu đầy mờ mịt.

"Mình đang đi họp." Trong phòng làm việc của CEO rộng rãi sáng ngời, bài biện giống nhau đơn giản dứt khoát, Đông Lý Lê Hân nhíu chặt mày, thấp thoáng lửa giận trong mắt, ý bày tỏ Uông Tĩnh Phong tốt nhất có đầy đủ lý do thuyết phục hắn đang trong thời điểm này lôi hắn ra khỏi phòng họp. Nếu không, hắn nhất định sẽ làm cho Uông Tĩnh Phong chết vô cùng đẹp mắt.

"Lan Sơ bị bắt cóc rồi." Uông Tĩnh Phong nhìn thẳng Đông Lý Lê Hân, thái độ nghiêm túc dị thường.

Đông Lý Lê Hân mày nhíu lại chặt hơn, lạnh giọng hỏi: "Có ý tứ gì?"

Uông Tĩnh Phong nhanh chóng điều tra trong điện thoại di động một đoạn video đưa tới trước mặt của Đông Lý Lê Hân, nói về: "Người theo dõi nói, thời điểm cô ấy hôm nay đi khám thai đi đến cửa bệnh viện, liền phát hiện có người đi theo cô ấy. Kết quả cô ấy mới vừa khám thai xong, lại thật sự bị ba người xa lạ mang đi. Bọn hắn bây giờ đang bí mật theo dõi, nhưng bước kế tiếp bọn họ không biết phải làm sao?"

Đông Lý Lê Hân yên lặng nhìn video, không nói gì. Rất dễ nhận thấy, căn cứ tình cảnh trong clip biểu hiện ra ngoài, người phụ nữ liều mạng chết tiệt chính xác là bị bắt cóc rồi. Chỉ là, cô tại sao lại bị bắt cóc?

Hắn mặc dù không có cẩn thận tra xét tư liệu của cô, nhưng mà, mấy lần vội vã liếc đó, hắn có thể khẳng định, cô tuyệt đối không có khả năng sẽ cùng bất luận kẻ nào kết thù kết oán. Cô cả ngày lẫn đêm nếu không là viết báo cáo chính là làm thí nghiệm, cômcăn bản cũng không có thời gian cùng cơ hội đi đắc tội bất luận kẻ nào, trừ hắn ra. Như vậy hiện tại, cô bị bắt cóc rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Thật chỉ là đơn thuần bắt cóc sao?

"Làm thế nào? Cứu hay là không cứu?" Thật lâu không thấy Đông Lý Lê Hân trả lời chắc chắn, Uông Tĩnh Phong thiếu kiên nhẫn lại hỏi tới một câu.

Đông Lý Lê Hân vẫn không có nói chuyện, hắn đang suy tính, rốt cuộc là người nào mới có thể đối với Lan Sơ động thủ. Dù là những người đó thật chỉ là ngẫu nhiên bắt cóc người, cũng không có khả năng sẽ cướp một phụ nữ có thai.

"Rốt cuộc muốn làm sao làm? Cậu nói chuyện a! Cô ấy hiện tại cũng bị bắt cóc rồi, cậu còn do dự cái gì?" Uông Tĩnh Phong giậm chân rồi, cái gì mới là mấu chốt, người này vẫn còn có ý định suy nghĩ lung tung.

Hồi lâu, rốt cuộc Đông Lý Lê Hân mở miệng lấy một giọng nói vô cùng khẳng định. "Cứu!" Trước khi hắn còn chưa nghĩ ra rốt cuộc muốn như thế nào xử lý Lan Sơ cùng đứa nhỏ trong bụng của cô, hắn sẽ không đem cô giao cho người khác đi giải quyết. Người cô đắc tội là hắn, chỉ có hắn mới có tư cách làm cái quyết định này.

Uông Tĩnh Phong hơi ngẩn ra, gật đầu một cái. "Được." Hắn không nghĩ tới Đông Lý Lê Hân có thể dứt khoát như vậy. Vừa muốn xoay người đi an bài, rồi lại bị gọi lại.

"Đợi chút." Đông Lý Lê Hân suy nghĩ một chút. "Sau khi cứu ra, dẫn mình đến nơi đấy." Vốn kế hoạch của hắn là để Uông Tĩnh Phong dẫn người đến bên hắn đi, hiện tại, vừa đúng thuận tiện.

"Cậu muốn làm gì?" Uông Tĩnh Phong theo bản năng hỏi một câu, người này sẽ không phải là thật tính toán tự mình xuống tay thôi.

"Nhanh đi." Đông Lý Lê Hân lạnh lùng thúc giục một tiếng, nói xong liền không để ý tới Uông Tĩnh Phong nữa. Đi thẳng ra khỏi phòng làm việc, hướng về phía phòng họp. Hắn không có nhận thấy được, đáy lòng của hắn, hơi sinh ra một tia mơ hồ dao động.

Mặc dù có chút bận tâm, nhưng trong mắt Uông Tĩnh Phong cũng không cố gắng hiểu Đông Lý Lê Hân rốt cuộc muốn làm cái gì. Vội vàng chạy trước đi an bài như thế nào nghênh cứu Lan Sơ, chờ đem người bình yên vô sự cứu ra sau đó lại nói chuyện về sau. Chỉ là, chuyện này thật là có chút khó giải quyết. Nhưng nếu đối phương chỉ chỉ là đơn thuần bắt cóc, vậy cũng không có gì, cũng là tương đối dễ giải quyết. Nhưng nếu như đối phương là ở ngoài sáng biết quan hệ rối rắm của Lan Sơ cùng Đông Lý Lê Hân, còn dám đối với cô xuống tay, vậy chuyện này liền trở nên phức tạp.

Lấy ra điện thoại cá nhân của mình, Uông Tĩnh Phong bí mật liên lạc công ty Bảo An.

Mặc dù tập đoàn Đông Lý thì có đội bảo an của mình, nhưng Uông Tĩnh Phong không dám đi điều động. Đông Lý Lê Hân đã uy hiếp hắn không dưới một trăm lần, chuyện Lan Sơ là vô luận như thế nào cũng không thể để cho bất luận kẻ nào biết.

Hiệu suất xử lý mọi chuyện của Uông Tĩnh Phong cùng công ty Bảo An đều không phải là vừa.

Đầu tiên là hắn chỉ huy người theo dõi cố ý để đối phương phát hiện, làm đối phương vẫn không ngừng lái xe chung quanh xoay vòng, cũng không dám dễ dàng dừng lại hoặc là trở về nơi ở của bọn chúng. Sau đó, mới để cho công ty Bảo An một nhóm tiếp một nhóm xe, giống như bày ra lưới cá dày đặc, đem đối phương vây bắt ở trong đó.

Lan Sơ giống như là bị ép buộc du ngoạn hóng gió trong xe những người đó ngây người thời gian không tới hai giờ đồng hồ, lông tóc không hao tổn được cứu ra ngoài. Nhưng mà, để cho cô buồn bực chính là cô vừa xuống xe, ngay sau đó bị người nào cho đeo lên bịt mắt, sau đó dìu vào trong một chiếc xe, sau đó chiếc xe kia cũng chạy .

Chỉ là lần này, Lan Sơ ngược lại không khẩn trương.

Người trước sẽ cho cô một trăm phần trăm tầm mắt tự do, vậy có nghĩa là bất luận động cơ của bọn hắn ở chỗ nào, sau đó bọn họ cũng nhất định sẽ giết con tin. Mà người sau lại che ánh mắt của cô, cái này chứng tỏ tỷ lệ cô có thể sống lớn vô cùng.

Còn nữa, cô cũng không phải người ngu, cô có thể rõ ràng cảm thấy, lúc trước vừa có người đang theo dõi bao vây ba người bắt cóc cô. Cho nên, những thứ này che ở ánh mắt của cô, có thể là tới cứu cô. Mặc dù cô là người trong cuộc đối với lần này cũng là đầu mù mịt, nhưng trong lòng cô cũng đã yên tĩnh hơn nhiều.

Trong bóng tối, Lan Sơ không biết xe rốt cuộc chạy bao nhiêu thời gian, cũng không biết mình ngồi xe cuối cùng sẽ lái về phía phương nào. cô chỉ biết, theo thời gian trôi qua, cô càng ngày càng buồn ngủ, cũng càng ngày càng đói bụng. (^^. Bó tay)

Cắn răng cố nén một lát, Lan Sơ thật sự không chịu nổi trong dạ dày một trận mãnh liệt qua lại một hồi trống không cùng hốt hoảng, chỉ có thể thận trọng hướng về phía không khí mở miệng, "Xin hỏi các người có gì ăn không? Tôi thật sự rất đói."

"Rất xin lỗi, xin nữa chờ chốc lát, sẽ lập tức đến."

Lời vừa nói ra, bên tai Lan Sơ nhất thời vang lên một giọng nói đàn ông cực kỳ dễ nghe. Đối phương thái độ khách khí, cùng giọng ôn hòa, không một chút khiến Lan Sơ an tâm bội phần. Cô không ức chế được lại buột miệng hỏi một câu. "Vậy có nước không?"

"Có."

Đối phương trả lời dứt khoát, động tác cũng vô cùng dứt khoát. Không bao lâu, Lan Sơ liền nghe thấy thanh âm giống như mở ra bình nước khoáng. Tiếp đó, có đồ vật gì đó đưa tới bên miệng của cô, cũng kèm theo cái âm thanh dễ nghe kia. "Uống đi."

Lan Sơ khóe miệng giương lên, không khách khí từng ngụm từng ngụm uống. Đến đây, cô tuyệt đối là ngay cả một chút xíu cảm giác khẩn trương cũng không có. Nhưng nếu đối phương thật muốn thương tổn cô..., căn bản cũng không sẽ đối với cô khách khí như vậy, huống chi còn tự mình đưa nước uống cho cô uống.

"Cám ơn." Lan Sơ một hơi uống hơn phân nửa bình, mới hài lòng dời đi miệng mình, sau lễ phép nói cảm ơn. Nhưng mà đối phương so với Lan Sơ càng thêm lễ phép.

"Không cần khách khí."

Sau đó dọc theo con đường này, Lan Sơ cũng không mở miệng nói gì nữa. Có một từ ngữ, gọi là dừng lại đúng lúc. Ở trước khi cô an toàn một trăm phần trăm, tốt nhất cô vẫn là thành thật một chút.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ