settingsshare

Tôi Và Boss Thật Trong Sáng Chương 34: Song hỉ

“Tiểu Bạch, hai ngày nay có phải Lục tổng bị cô làm cho mệt muốn chết rồi à mà lại cự tuyệt buổi chào đón gặp mặt đã được chúng ta thu xếp tốt!”

“Vậy thì hai người cũng không mệt chết , chuẩn bị về nhà tiếp tục mệt thêm một trận?”

“Đi công tác là rất mệt nha hì hì.”

Đã kết hôn, tân hôn, chưa lập gia đình, Bạch Thuần Khiết từ trong giọng nói của các đồng nghiệp buôn dưa chợt nghe ra tình trạng hôn nhân của bọn họ. Cô không khỏi kêu lên bản thân càng ngày càng thông minh. Rót đầy chén nước, cô hổn hển cố nén bực tức mà nói “Tôi là Thuần Khiết, Lục tổng cũng thuần khiết.” ( Lục tổng cũng trong sáng )

Mọi người ầm ầm “Không cần tuyên bố chủ quyền, chúng ta biết Lục tổng là của riêng cá nhân cô.”

Méo mặt, xem ra với cái tên này của mình thì có muốn làm sáng tỏ đều không có biện pháp. Thôi thì cũng không lãng phí miệng lưỡi nữa. “Cám ơn mọi người đã có ý định thật là tốt, tôi thật sự không có tâm tình đi dự.” Nói xong, cô cầm chén liền đi trở về phòng làm việc.

Vừa vào cửa, lại thấy vẻ mặt có tâm sự thì Lục Cảnh Hàng không nhịn được đành mở miệng hỏi “Rốt cuộc là có chuyện gì?”

“A, bọn họ nói sau khi tan việc muốn tổ chức buổi gặp mặt nhỏ gì đó, em cự tuyệt .”

“Không phải, anh nói em cơ. Em có chuyện gì.”

“Em . . .” Cùng anh bốn mắt nhìn nhau, Bạch Thuần Khiết cắn môi dưới rồi nói “Em đã biết một chuyện hơi không thoải mái.”

“Nói thử nghe một chút.”

Tan việc trên xe về nhà, Bạch Thuần Khiết đem những chuyện mà mình được biết đến trong chuyến quay về thành phố C đều nói cho Lục Cảnh Hàng. Thuận tiện ngay cả chuyện mong muốn anh hỗ trợ cũng nói ra. “Cái này, em biết như vậy là không tiện lắm. Nhưng hình như ngoại trừ tìm anh ra thì cũng không có biện pháp khác.”

Trừ tìm anh ra thì không có biện pháp khác. Nghe những lời này thật là dễ chịu. Ở ngã tư đường chờ đèn đỏ, Lục Cảnh Hàng nghiêng đầu nhìn về phía cô, không có đồng ý mà cũng không cự tuyệt, chỉ nói một câu “Hiện tại suy nghĩ chuyện trường cũ, cũng không tệ.”

“. . .” Trước kia cô rất lỗ mãng, nếu như công ty của ba Bạch mà không có vấn đề, có lẽ cô vẫn là Đại tiểu thư được nuông chiều. Khi đó Bạch Thuần Khiết thật không biết chính mình đến lúc nào mới có thể lớn lên được. “Lục Cảnh Hàng, chuyện như vậy không phải đơn giản như cho mượn cái tẩy. Nếu anh có thể giúp đỡ hay là không thể thì anh cứ nói cho en.”

Đèn xanh đã sáng, xe chậm rãi tăng tốc. Ai đó chuyên tâm lái xe nên chỉ khẽ gật đầu “Biết rồi.”

Ba ngày sau, Bạch Thuần Khiết biết được từ Đại Bát rằng việc Tào Học Kim tài trợ computer cho trường cao trung số 1 của thành phố bị thất bại.

“Hiệu trưởng cự tuyệt?”

“Không phải, ” Đại Bát cười “Anh bạn Lục Cảnh Hàng này rất chuyên tâm, chỉ một câu hồi báo cho trường học cũ mau chóng giải quyết chuyện này. Hiện tại không riêng hiệu trưởng cảm kích cậu ta, các nữ sinh của trường cao trung số 1 đều cùng bắt đầu sưu tập như điên tư liệu về xí nghiệp gia đình có tiếng là học giỏi này.”

Phì cười ra tiếng, Bạch Thuần Khiết nói giỡn “Cậu không đến cửa trường học treo biển bán tư liệu của hắn à? Nói không chừng lại có nữ sinh vẫn còn hợp ý cậu đó, khi đó gặp nhau trong trường không phải cậu cũng rất nở mày nở mặt sao?”

“Hư, chuyện này phải giấu kín trong trí nhớ tuổi thanh xuân đi thôi. Tớ cũng nhắc lại, vợ không thích nghe.”

“Ơ, lại thay đổi người kia ?”

“Cậu muốn hại chết tớ à, người ta đang ở bên cạnh đây này.” Đại Bát nói nhỏ “Vẫn thế cũng không thay đổi, sau này cũng không thay đổi. Sau hai tháng sẽ đi đăng ký.”

“Cái gì? Cậu cũng muốn kết hôn ?”

“Kinh ngạc như vậy để làm chi, kết hôn thì rất bình thường mà. Cảm giác được người ta thích hợp nhất với mình thì liền cưới đi. Cậu đó, cảm giác được người ấy thích hợp nhất với mình thì cũng gả cho người ta đi.”

Thích hợp, thì liền gả đi. Kỳ thật người ta có thể sống rất đơn giản.

Lục Cảnh Hàng mang Tiểu Tiện Viên đi ra ngoài đại tiện đã trở về, khi vào cửa chỉ thấy người nào đó mặt mày rạng rỡ đang chăm chú nhìn mình, anh đột nhiên có hơi ngượng ngùng .”Trên mặt anh có gì?”

“Có.”

“Cái gì?” Đưa tay sờ sờ mặt.

“Anh đừng động, để tôi làm cho anh.” Bạch Thuần Khiết bước lên phía trước. Hai người không phải lần đầu kề cận gần nhau như vậy, nhưng mà cô lại lần đầu tiên căng thẳng như vậy. Thực sự là không có tiền đồ, không phải là muốn thơm một cái sao, kích động vớ vẩn cái gì! “Chỗ này, ở miệng . . .”

Âm thanh tắt, tắt bởi bốn cánh hoa môi đụng nhau.

Lại hôn, Tiểu Tiện Viên rất là thưởng thức ngồi ở dưới chân bọn họ nhìn lên. Nó cũng ỷ vào trên người có lông nên nhìn không thấy là đang đỏ mặt đây mà. Nhưng mà có hai người lại thấy rất rõ ràng. Tuy nói không phải là lần đầu tiên từ trước tới nay, nhưng là lần đầu tiên từ lúc ở chung tới nay.

Lưu luyến rời đi, lưu luyến buông ra.

Bạch Thuần Khiết cúi đầu trông đầy thẹn thùng “Cám ơn anh đã báo đáp trường học cũ.”

“. . .” Lục Cảnh Hàng vừa nghe thì giận “Trao đổi ngang giá à?”

“A?” Đầu tiên thì sững sờ, sau một giây Bạch Thuần Khiết cũng nổi giận “Tôi phì … hừ, một trăm máy tính có thể so sánh với tôi à?”

Thấy cô vừa rồi vẫn còn như con chim nhỏ nép vào người, hiện tại liền lộ ra bộ mặt thật, Lục Cảnh Hàng khì khì bật cười một tiếng “Ai bảo em nói chuyện vào lúc không nên nói.”

Bất đắc dĩ, cô nghiêng người cúi xuống ôm lấy Tiểu Tiện Viên “Lỗi của tôi, cho nên hôm nay tôi đi tắm rửa cho nó, đi nào.”

“Thì vốn là tới phiên em.”

“Lục Cảnh Hàng, anh đừng có được lợi lại còn khoe khoang nhé.”

“Bản thân là chủ doanh nghiệp bất động sản, sao lại không khoe.”

Lười đấu võ mồm, Bạch Thuần Khiết dứ nắm đấm về phía anh. Có điều là anhkhông khuất phục với tiểu quỷ nhát gan lạm dụng uy quyền nên tiếp tục cười đắc ý. Anh phẩy tay nói “Mau đi tắm rửa cho nó thôi.”

Tức giận hừ một tiếng, Bạch Thuần Khiết vào phòng tắm rồi đóng cửa. Xả nước cho Tiểu Tiện Viên, nhúng nó vào đó, cô bắt đầu vừa pha xà phòng vừa kể ra tâm sự. “Cứ nói như vậy, ta khẳng định không đáng giá bằng một trăm máy tính à. Tiểu Tiện Viên, ngươi thử nói ta nên báo đáp Lục Cảnh Hàng như thế nào, nhưng hiện tại ta đang rung động cùng hắn . . . Chẳng lẽ, cứ như vai nữ chính ở kịch truyền hình cổ trang mà lấy thân báo đáp?”

Nhanh chóng đỏ mặt, cô cũng không lo tạo thành cái nấm trên người Tiểu Tiện Viên “Có muốn hứa, cũng không biết người ta có dám hay không đây . . .” Do ảnh hưởng từ Giáo Thảo cùng Đại Bát, Bạch Thuần Khiết từ việc chỉ nghĩ đến chuyện yêu đương bắt đầu dần dần hướng tới triển khai tưởng tượng về kết hôn . . . Nếu như kết hôn, mỗi ngày cô sẽ ở nhà như Tần di mua thức ăn nấu cơm chờ chồng quay về dùng bữa, sau đó đến tối tắt đèn nghiên cứu kế hoạch tạo người . . . Mặt càng đỏ hơn. . . sau khi có cục cưng liền chuyên tâm chăm sóc con cái, hai người cùng nhau đưa con đi nhà trẻ, đến tiểu học, lên sơ trung. . .

“Ẳng ẳng –” Tiểu Tiện Viên đã bị tắm thành một cục bọt biển lớn, hô hấp đều khó khăn chỉ còn biết cầu khẩn Bạch Thuần Khiết hạ thủ lưu tình ( nhẹ tay thương xót).

“Thực sự là xấu hổ, mất tập trung quớ.” Cô vội vàng dùng nước tẩy rửa sạch sẽ con vật nhỏ bé kia nên cũng nhận được ánh mắt tha thứ của Tiểu Tiện Viên.

Bên ngoài phòng tắm, Lục Cảnh Hàng mặc dù mở TV, nhưng sự chú ý lại hoàn toàn chìm vào cái bật lửa gỉ sét loang lổ trong tay. ZIPPO, anh vừa ý không phải là với cái mác này, mà là năm đó mình đã cùng người nào đó có địa vị tượng trưng giống nhau. Khi đó cô ấy được xem như thông minh, không nghĩ tới lại thiếu nhạy bén như vậy, lại vẫn còn không phát hiện mình thích cô ấy. Suy đi nghĩ lại, nụ cười len lén hiện lên trên khóe miệng anh.

Chuông điện thoại đột nhiên vang lên, Lục Cảnh Hàng bị dọa cho hoảng sợ nên lúc sau đó nghe thì tự nhiên giọng điệu trở nên khác đi.

“Cảnh Hàng, tâm tình không tốt sao?”

“A, mẹ ơi, không có việc gì. Mẹ đã trở về cùng cha?”

“Đã về, mua một ít đặc sản địa phương, buổi tối con đến dùng cơm đi.”

“Buổi tối à . . .” Ngẩng đầu nhìn thấy Bạch Thuần Khiết ôm Tiểu Tiện Viên từ trong phòng tắm đi ra thì anh lại nói do dự “Có lẽ không tới, sáng ngày mai có hội nghị.”

“Dù sao vẫn còn chưa muộn, cũng không phải uống rượu, con cứ tới đây đi. Nghi Tĩnh cùng mẹ cô ấy đã ở đây.”

“. . .” Anh càng không muốn đi. Nhìn sang Bạch Thuần Khiết thấy cô cũng đang nhìn mình. Sau nửa giây cô phẩy tay ý bảo, anh muốn làm gì thì đi mà làm.

“Nghe lời, đến đây đi.”

“Vâng, một lát nữa con đến.”

“Được, mẹ chờ con ở nhà.”

Cúp điện thoại Lục Cảnh Hàng như là chồng đến báo tình hình cho vợ mà bước thong thả tới bên cạnh Bạch Thuần Khiết, giúp cô cùng nhau lau khô cho Tiểu Tiện Viên “Mẹ anh gọi đến ăn cơm.”

“Biết rồi.”

“Còn nữa, Nghi Tĩnh cùng mẹ cô ấy đã ở đó.”

Sắc mặt Bạch Thuần Khiết lập tức liền sầm xuống “Liên hoan thông gia à ?”

“Thông gia cái gì? ” Lục Cảnh Hàng nhíu mày, “Nghi Tĩnh nên biết hai chúng ta ở cùng một chỗ.”

“Có thể Hàn quản lí cũng không hề muốn dễ dàng từ bỏ anh.” Lần này thì cô nhìn người rất chuẩn.

“Nếu không anh cũng đưa em đi cùng?”

“Cái đó đã là gì, người ta là Hàn quản lí dẫn mẹ theo, anh mang tôi theo làm tôi có cảm giác ông bố chính trực của anh sẽ không đồng ý.” Nói xong, Bạch Thuần Khiết có cảm giác nói như vậy thì hơi cay độc nên không khỏi cười dài.

Thấy cô vẫn còn cười được, Lục Cảnh Hàng cũng không tức nữa, đưa tay âu yếm vuốt ve mái tóc lúc trước rối loạn mà nói “Yên tâm đi, người anh muốn chỉ có một.”


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ