settingsshare

Tôi Và Boss Thật Trong Sáng Chương 26: Quần góc bẹt

Nếu bạn nói yêu , bạn nghĩ muốn đem việc này nói cho ai trước ?

Bạch Thuần Khiết ngồi trên bồn cầu ở phòng wc trong công ty , tay cầm di động nhưng vẫn chưa bấm. Thật sự nhớ….. chính miệng nói câu nhớ cho ba Bạch . Tiếp tục do dự , toilet lại tiến thêm 1 đám nhân viên thường cùng cô tán chuyện .

“ Nghe chương trình ‘Tinh Quang người yêu’ chưa?”

“ Nghe rồi ! Chị muốn nói trong đó có người giống Thuần Khiết chúng ta à?”

“ Không phải rất giống , mà chính là cô ấy . Tôi nhìn nữ số 3 trong diễn đàn chính là ảnh chụp Tiểu Bạch , tuy rằng có mặt nạ khổng tước , nhưng nhìn ra là biết Tiểu Bạch.

“ Việc này … xem như là làm thêm sao?”

“ Nghe nói chương trình này có phí dịch vụ.”

“ Còn rất cao , không phải là công ty không được cho nhân viên làm ở bên ngoài mà?”

“ Hư — đừng làm người khác nghe thấy. Người đó chính là Thuần Khiết . Chúng ta coi như không biết đi.”

“ Được , cái gì cũng chưa nghe thấy ! Nhưng , các chị nói Lục tổng có biết hay không ? Bọn họ làm ở cửa đối diện mà , gần như vậy …”

Đột nhiên 1 trận tán gẫu bao trùm toilet , Bạch Thuần Khiết đang ở bên trong , ngốc đến độ thiếu oxi , lảo đảo từ bên trong đi ra , nhếch miệng cười xấu hổ : “ Cảm ơn , các chị đã giúp tôi bí mật.”

Như ong vỡ tổ , các đồng nghiệp cợt nhả nói : “ Đền ơn đi , Lục tổng chúng ta biết việc này không?”

“ Biết , biết.”

“ Quả nhiên là biết ! Nói như vậy …” Một đôi ánh mắt loé ra như chó con hướng tới Bạch Thuần Khiết : “ Hai người tuyệt đối không thể cho ai biết bi mật !”

“ Không thể cho ai biết?” Tính cả quen nhau sao ?….

“ Lục tổng giả không biết cô đi làm thêm , điều kiện là cũng giúp bảo vệ bí mật cho anh ta?”

Bạch Thuần Khiết lắc đầu : “ Anh ta có thể có bí mật gì chứ !”

“ Trời ạ … Tiểu Thuần Khiết , cô không phải là có điều kiện ngầm chứ ? Cũng không đúng , Lục tổng không phải là cái loại người này , hơn nữa nếu là có điều kiện gì đó, cô cũng không cần làm thêm , chìa tay lấy tiền của Lục tổng là được rồi.”

Hắc tuyến : “ Các chị đừng đoán bừa , tôi chính là người trong sáng không thể trong sáng thêm nữa !”

Các đồng sự gật đầu : “ Như vậy hai người yêu nhau thật trong sáng hả?”

Đỏ mặt , đám dưa lê này có lối suy nghĩ thật phong phú . Bạch Thuần Khiết nhất thời không nói nên lời , các đồng nghiệp mặt đầy cảnh xuân , giống như là các cô ấy đang nói chuyện yêu đương của mình vậy.

“ Lúc mới quen cô , chúng tôi chỉ biết các cô trong lúc đó có JQ thôi!”

Vội vàng xua tay , Bạch Thuần Khiết giải thích : “ Khi đó thật sự chúng tôi không có gì , không có thật mà.”

“ Có thể có – tất cả mọi người chúng tôi cảm thấy cô thích hợp với Lục tổng hơn quản lý Hàn.”

Đang nói chuyện đột nhiên thêm 1 người đi vào , tất cả mọi người nháy mắt im lặng 2 giây , tiếp theo đó tất cả xấu hổ . Mới vừa nói Bạch Thuần Khiết , Bạch Thuần Khiết liền từ bên trong đi ra ngoài .

“ Ha , nơi này cũng không phải tốt đẹp gì , chúng ta mau ra ngoài giải quyết vấn đề đi , còn nhiều việc phải làm đấy !”

“ Đúng vậy , việc ngập đỉnh đầu , ngày mai chúng ta mới có thể tắm suối nước nóng !”

“ Ôi chao , Tiểu Thuần Khiết không đi cùng chúng ta sao?”

“ Ngay mai á , chắc là được. Nhưng , có đắt không?”

Nữ đồng sự bí mật nhảy ra vỗ bả vai cô : “ Đưong nhiên là miễn phí chúng ta mới đi ! Chồng tôi học cùng họ cho 1 ít vé miễn phí , không chỉ tắm miễn phí thôi đâu , buổi tối còn được ăn ở đấy miễn phí nữa nha !”

“ Thế tôi đi !”

“ Rủ Lục tổng đi nữa.”

“ A?” Bạch Thuần Khiết choang sáng : “ Anh ta không đi đâu …”

“ Không hỏi làm sao biết , trước tiên chỉ nói được rồi , Lục tổng không đi , chúng tôi cũng không mang cô đi.”

“ Các chị quả nhiên thích hắn !” Bạch Thuần Khiết bĩu môi ghen .

Trở lại văn phòng , Lục Cảnh Hàng không có ở đó , nhìn chỗ ngồi trống rỗng , có người từ trước nay sinh ra chưa có dã tâm đột nhiên nghĩ chỗ ngồi tổng giám đốc chắc thoải mái lắm . Đặt mông ngồi chồm hổm , cánh cửa vừa lúc bị người khác đẩy ra.

Giật mình , Lục Cảnh Hàng nhìn bộ dáng xấu hổ Bạch Thuần Khiết nở nụ cười : “ Bạch tổng , đã đến giờ cơm trưa , ngài muốn ăn ở văn phòng hay bên ngoài?”

Khụ , Bạch Thuần Khiết cũng diễn theo: “ Tiểu Lục à , hôm nay chúng ta đi ăn ở bên ngoài đi.”

“ Ý Bạch tổng là chị mời tôi ăn cơm sao?”

“ Sao cậu còn chưa sắp xếp hồ sơ đi ?”

“ Sao có thể , vinh hạnh .” Nói xong , buông tài liệu ra , Lục Cảnh Hàng đổi quần áo chờ Bạch Thuần Khiết đứng dậy nghĩ giống như chờ đợi phi tử lâm hạnh . Nghiện diễn trò , cô không muốn đứng lên , vung tay : “ Đỡ trầm đứng lên.”

Lục Cảnh Hàng đi đến phía trước , không nói chuyện , vẻ mặt cưng chiều.

****

“ Ngày mai có việc gì không?”

“ Không có.”

“ Anh theo tôi đi tắm nước nóng nhé ?”

Ngẩng đầu nhìn gương mặt chờ mong , Lục Cảnh Hàng hỏi : “ Hào phóng thế??”

“ Nghi ngờ tôi? Tuy rằng tôi là người không có tiền , nhưng tôi có vé miễn phí đấy !”

“ Là của cô sao?”

“ …..” Luôn bị nhìn thấy thật sự không có ý nghĩa , Bạch Thuần Khiết tâm lý khó thở : “ Thế anh có đi hay không , không đi thì tôi tìm người khác đi cùng !”

“ Tôi nói không đi sao?”

Lập tức vui vẻ ra mặt , cô đang ra hiệu động tác thắng lợi , mình được đi tắm nước nóng rồi .

………..

Ngày hôm sau …

“ Hello , Lục tổng !”

“ … Chào các chị .” Đã sớm nghĩ tới , vé miễn phí không chỉ có 2 tờ , nhưng thật không nghĩ có nhiều người như này . Khiến Lục Cảnh Hàng không muốn đi , trong đám người chỉ có 1 mình anh là đàn ông.

“ Ha ha ha .” Bây giờ Bạch Thuần Khiết chỉ có thể ngây ngô cười bù đắp người đàn ông bên cạnh này.

Trên đường đi , các đồng nghiệp bà tám này vẫn không kiềm chế được , một đám thay nhau ném bom Lục Cảnh Hàng , vu khống hỏi một lần lại một lần hỏi vấn đề quan hệ của hai người bọn họ , Bạch Thuần Khiết có chút lo lắng sợ anh ta thấy phiền , nhưng trên mặt anh ta vẫn duy trì mỉm cười . Đại khái Lục Cảnh Hàng này nhiều năm không có người yêu vì có người thầm thương trong lòng có thể lý giải được.

“ Lục tổng à , cậu với Tiểu Thuần Khiết nhà chúng ta bắt đầu từ khi nào , bao giờ thì công khai ?”

“ Chị ngu ngốc , chúng ta đã biết , chẳng khác nào là công khai !”

Lục Cảnh Hàng cười , rất có tự mình biết mình.

“ Việc này , Lục tổng , hai người thân mật đến đâu rồi?” Vấn đề đủ lực công kích rốt cục cũng đã hỏi tới.

Bạch Thuần Khiết run rẩy nhìn về phía người bên cạnh , anh vẫn nhẫn nại chắc thôi tiêu đời rồi . Nhưng ngoài dự kiến của cô , Lục Cảnh Hàng cũng xoay đầu nhìn cô , còn 1 phen giữ chặt tay cô.

Vì thế người ngồi giữa xe ôtô bắt đầu lớn tiếng : “ Trình độ này á ! Các người đúng là trong sáng quá !”

“ Lục tổng này , trong công việc anh thật quyết đoán ! Chúng tôi xem trọng anh đấy !”

Bạch Thuần Khiết chảy mồ hôi , cô cảm thấy được hôm nay nếu bị 1 đám nam đồng sự vây quanh , chắc mình cố gắng sẽ bị cổ vũ bắt Lục Cảnh Hàng sớm 1 chút , mà không phải làm cái lô-cốt nhỏ chuẩn bị nhảy vào thế này . Nhưng cô cố ý dùng sức nắm chặt tay anh coi như là trừng phạt . Bọn họ tiến triển đến trình độ cầm tay cơ , không phải đâu , cũng không biết ngày đó là ai biến thái hôn mình ! trước mặt mọi người còn nói dối lừa đảo !

Thời gian tám chuyện khá nhanh , mọi người không còn hỏi sâu thêm nữa , mục đích tới đã ở trước mặt . Phong cảnh khá đẹp , có núi có biển . Phía sau đầu , Bạch Thuần Khiết chấn động , hoa hướng dương màu vàng rực rỡ trên sườn núi , chẳng hiểu sao khoé miệng giương lên.

Không biết vui quá hoá buồn mà lúc dùng cơm cô thật bi kịch . Cũng không biết từ lúc nào tiểu Tiện Viên học được thói tha đồ vật này nộ , hơn nữa còn tha quần lót , hơn nữa , lúc trước ở siêu thị Bạch Thuần Khiết mua 1 cái quần khố nam , vì thế ….

“ OH MY LADY GAGA!” Vốn tán thưởng Bạch Thuần Khiết chữ trong cái quần , nhưng nữ đồng sự lại kinh ngạc phát hiện trong túi đồ còn có cái quần khó của nam màu xám trắng ô vuông.

“ Phụt.” Mọi người cười văng lên : “ Lục tổng , cậu gạt tôi ! Nhưng tha cho cậu đấy , anh đúng không cẩn thận.”

“ Mọi người đừng hiểu lầm ! Đây không phải của anh ta !” Bạch Thuần Khiết cấp tốc lấy lại quần khố , khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng nói : “ Đây là của tôi , bình thường tôi hay mặc cái này ! “

“ Thuần Khiết , càng giải thích càng muốn che dấu “

“ …” Làm sao để chứng minh mình trong sạch đây hở trời ? “ Nếu các chị không tin , tôi mặc vào cho các chị xem , là của tôi , vừa vặn luôn.”

“ Không cần mặc thử.” Trong phòng ăn không có ít người đâu.

“ Nhưng ….”

“ Được rồi.” Không khí yên lặng đột nhiên Lục Cảnh Hàng mở miệng , anh một phen cầm lấy cái quần khố trong tay Bạch Thuần Khiết bình tĩnh nói : “ Là của tôi.”

Giật mình . Không riêng gì các đồng nghiệp trợn tròn mắt , ngay cả Bạch Thuần Khiết cũng ngây người ra nhìn.

Ăn liên hoan chấm dứt , hai người cầm thẻ phòng cùng nhau trở về phòng , đang đi nửa đường thì bị 1 nữ đồng sự ngăn lại , vẻ mặt cô kia chỉ chỉ để biết có chuyện gì sắp xảy ra kế tiếp , người nhà tôi vừa gọi điện nói cũng muốn dếnd dây , anh xem có thể nhường phòng được không?”

“ Ái chà ! Nhường phòng , anh ấy phải ngủ ở đâu?” Bạch Thuần Khiết nhíu mày , “ Các chị sẽ không nghĩ muốn anh ta phải phòng tôi chứ ?”

“ Lời đề nghị này không tồi!” Giả ngu.

“ Tôi nói rồi , quần lót kia không phải của anh ta , là của tôi mà.”

“ Thuần Khiết à , ở nơi công cộng này không cần lớn tiếng như vậy đâu .”

Bị nhắc nhở , Bạch Thuần Khiết âm trầm nhìn 4 phía , quả thật mình có chút làm tiêu điểm . Đang nhìn Lục Cảnh Hàng , anh cũng bị thử thách nhiều ánh mắt nhìn vào.

“ Cho cô.” Anh đem phòng của mình cho người khác : “ Tôi đi đặt phong khác.”

“ Lục tổng , nơi này muốn có phòng phải đặt trước 3 ngày.”

Bạch Thuần Khiết thở dài , quên đi , dù sao cũng không phải chưa ở cùng nhau . Lắc lắc cánh tay Lục Cảnh Hàng : “ Đi thôi , trở về phòng.”

Nhìn bóng dáng cũng thật xứng đôi , tim các đồng sự xem cuộc vui đều nhảy thình thịch : “ Làm tốt lắm , quả nhiên Lục tổng chúng ta là công nhân tốt , Thuần Khiết là đồng sự tốt !”

“ Nếu 2 người blâu dài , chúng ta cũng mừng theo , nhưng ngộ nhỡ …”

“ Xí , miệng cô lại xui xẻo kìa !”


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ