settingsshare

Tôi Và Boss Thật Trong Sáng Chương 24: Thích anh

Có người N năm cũng chưa 1 lần sinh bệnh , nếu sinh bệnh sẽ khó chưã hơn so với người khác , Bạch Thuần Khiết là người như vậy .

Rạng sáng sớm , giấc ngủ đặc biệt ít Lục Cảnh Hàng bị tiếng ho đánh thức , đứng lên rót chén nước đưa đi . Ánh mắt nửa nhắm nửa mở Bạch Thuần Khiết nằm ở trên giường nhìn người bên cạnh xuất hiện , động môi vài cái : “ Làm phiền anh rồi.”

Thật không được tự nhiên , Lục Cảnh Hàng không biết sao cô lại đối với mình khách khí như vậy , nhưng bây giờ không nên tốn sức vào vấn đề không quan trọng này nữa. Đưa tay sờ sờ cái trán nóng phỏng , anh lấy áo khoác trong tủ mặc cho Thuần Khiết : “ Mặc vào , chúng ta đi bệnh viện.”

“ Không cần.”

“ Cô không khó chịu à?”

Đương nhiên khó chịu , đầu đau như muốn nổ tung , cổ họng cũng muốn ói ra , nhưng cô lại bướng bỉnh không muốn gay rắc rối cho anh : “ Tôi chỉ cần uống thuốc là được , anh đi ngủ đi.”

“ Bạch Thuần Khiết , cô điên rồi?” Giọng nói không lớn , nhưng quả thật đây là lần đầu tiên Lục Cảnh Hàng nói giọng nghiêm khắc với cô.

Trong căn phòng yên tĩnh , vầng sáng màu vàng ngọn đèn chiếu hắt vào tường tản mát 1 màu sắc mùa hè sặc sỡ . Hai người bốn mắt nhìn nhau , trong mắt của anh càng có nhìu phẫn nộ , bởi vì cô không nghe lời , mà cô , mắt đã thấy tủi thân , trái tim so với đầu còn đau hơn nhiều.

Đồng hồ điện tử treo trên tường đột ngột ‘tích tắc’ 2 cái , 2 giờ sáng .

“ Anh đi ngủ đi , ngày mai còn phải đi làm.”

Lục Cảnh Hàng vẫn không nhúc nhích đứng trước giường : “ Mặc xong quần áo , đi bệnh viện .”

“ Tôi không muốn.” Ngữ khí đang mắc bệnh có chút yếu hơi .

“ Phải đi.” Không muốn cùng cô phân rõ phải trái , Lục Cảnh Hàng lần đầu đối với 1 phụ nữ mãnh liệt như vậy , đưa tay đem ổ chăn kéo lên ngực người bệnh , trong nháy mắt , Bạch Thuần Khiết được anh ôm đến bệnh viện , hai người ở đó trở nên bình lặng , cái ôm đó lại là chuyện bình thường .

Thật không ngờ cô lại ở phía sau , dưới tình huống anh ôm chặt như vậy , mớia vừa rồi Lục Cảnh Hàng đùng đùng nổi giận giờ cả người ngây dại . Mà Bạch Thuần Khiết nằm ở đầu vai anh , cô vẫn không nhúc nhích giống như bị hoá đá .

Vì cái gì phải ôm anh ta , nghĩ không ra lý do , người bệnh lớn nhất , muốn ôm là liền ôm đi.

Không khí trong phòng lại càng yên tĩnh .

“ Tôi không muốn đi bệnh viện.”

“ Cô bị sốt.”

“ Uống thuốc là được.”

“ Tiêm sẽ khỏi nhanh hơn.”

“ Nhanh hơn nhưng … sẽ không phải chăm sóc.” Cô không nói gì : “ Anh” , nhưng loại tình huống này , chắc là đủ để cho người ta nghĩ thông .

Một phụ nữ tham lam muốn một người đàn ông quan tâm tới mình , cảm giác này là gì? Lục Cảnh Hàng trầm mặc , thật lâu mới mở miệng hỏi : “ Cô còn muốn nói với tôi à?”

“…. Đúng. Trước kia tôi rất thích anh , bây giờ vẫn thích anh , tôi thật sự thích anh.” Không hiểu sao nước mắt tuôn ra khỏi hốc , mưa mùa hè này hình như không làm cô đủ nước mắt .

Mấy chữ đó , có người không biết nhìn bao lâu , nhưng Cảnh Hàng thừa nhân , trăm phần trăm là có nghe thấy : “ Cô hoàn toàn tỉnh?” Phải biết rằng lúc mê sảng so với say rượu còn nói mê sảng hơn .

“ Tôi rất tỉnh táo , cho nên tôi hối hận ..” Gắt gao ôm lấy cổ anh : “ Hối hận khi nói cho anh biết .”

Bàn tay ấm áp nhẹ nhàng đặt trên lưng cô , Lục Cảnh Hàng khoé miệng tươi cười hình lưỡi liềm : “ Không cần hối hận.”

“ …” Cô cảm giác anh ôm lấy mình , nói cách khác .

“ Cảm ơn trận mưa ngày hôm qua .”

Nếu như không gặp mưa , không phát sốt , hai người bọn họ rốt cuộc muốn đùa giỡn nhau tới lúc nào , khi nào bọn họ mới có thể cùng nhau lật bài ngửa .

***

Một cái ôm cũng không giải quyết vấn đề bệnh tật , bệnh tật bọn họ vẫn nên đi .

Ngủ cả đêm , khi Bạch Thuần Khiết tỉnh lại thì mặt trời đã lên cao . Chỉ có điều , cô không phải con heo , suốt ngày nằm trên giường .

Lục Cảnh Hàng , lúc ở nhà anh chúng ta đã nói cái gì? Rõ ràng mới qua vài giờ , nhưng khi tỉnh lại Bạch Thuần Khiết không nhớ nổi tình hình cụ thể , chỉ có điều cô nhớ rõ, anh ôm cô rồi nói cảm ơn mưa . Ngẩng đầu trông thấy gương trong phòng bệnh , ở bên trong gương là hình ảnh một cô gái tươi cười hạnh phúc.

“ Hai chúng ta xem như quen nhau …” Một bên nỉ non , sắc mặt cô gái hồng nhuận mỉm cười tới sát gần khuôn mặt ngủ say của anh , thật sự khó khống chế không để cho anh 1 cái KISS .

Một cánh hoa không có khe hở , điện thoại Lục Cảnh Hàng được đặt trên bàn bắt đầu có chuông .

Mở mắt ra thấy thấy trước mặt mình có người nhìn , anh giống như bị kinh hãi . Bạch Thuần Khiết sợ tới mức tim đập bịch bịch , nhưng so với kinh hãi , mất mặt và thẹn thùng chiếm cứ cảm xúc cô nhiều hơn . Tránh né ánh mắt Lục Cảnh Hàng , tay cô giấu trong ổ chăn tự nhéo lấy mình .

Nhìn bộ dáng là tốt lắm rồi .

Lục Cảnh Hàng cười khẽ , ấn nút kết nối điện thoại : “ Xin chào.”

“ Cảnh Hàng hôm nay không đi làm à?” Nếu chỉ có 1 mình anh không đến , Hàn Nghi Tĩnh tuyệt đối sẽ không ngạc nhiên mà tự mình gọi điện tới .

“ Hôm nay không đi , trợ lý Bạch bị bệnh , tôi phải ở bệnh viên chăm sóc cô ấy.”

“ Hoá ra là như vậy , bệnh gì , nghiêm trọng không?”

“ Bị sốt cao.” Miết liếc mắt 1 cái , Lục Cảnh Hàng trả lời : “ Hình như hạ sốt rồi.”

“ Không sao là tốt rồi. Tối nay anh có giờ rảnh không?”

“ Chuyện gì?”

“ Mẹ em vừa gọi điện thoại nói , 2 tuần nữa muốn tới chỗ em 1 thời gian , cho nên em muốn làm phiền anh cùng em mua vài thứ.”

“ Chắc là có thể , buổi tối gọi điện lại nhé.”

“ Được , tạm biệt.”

Tắt điện thoại , không khí trong phòng lại yên tĩnh . Người trên giường gần như nghe được tiếng bước chân tới gần , thần kinh bắt đầu kéo căng , giai đoạn xấu hổ nhất chắc là vào lúc đó , vừa mới thổ lộ thành công và hôn trộm bị thất bại .

“ Đói bụng à?”

“ Hmmm.”

“ Nói ngôn ngữ c !on người đi.”

Quay đầu trở lại trừng mắc Lục Cảnh Hàng , vẻ mặt Bạch Thuần Khiết khó chịu chất vấn “Hmmm” không phải là ngôn ngữ con người à ?”

Không trả lời , Lục Cảnh Hàng híp mắt nở nụ cười : “ Tôi đi mua cơm sáng.”

“ Tiện thể cùng nhau mua cơm sáng.” Cô chỉa chỉa đồng hồ treo tường trong phòng bệnh : “ Tôi muốn ăn thịt.”

“ Mới bị bệnh , ăn gì dễ tiêu đi. Nhưng cô có thể ngửi mùi thịt .” Anh mở cửa đi , nhưng lại lui về từng bước , không thể không nói cho Bạch Thuần Khiết , “ Mặt kề gần quá không sợ bị phát hiện khoé mắt có gì à?”

Khóe mắt có cái gì, khóe mắt có thể có cái gì vậy ! Lục đại tổng giám đốc anh đúng là nho nhã , nói thẳng luôn mắt tôi có rỉ là được ! Mặt đỏ bừng , Bạch Thuần Khiết dụi mắt , thầm mắng nhỏ .

Trong phòng đài phát thanh , những người khác đều rời khỏi , Cố Trữ thảnh thơi sửa lại đồ đạc của mình , điện thoại trên tay anh bấm tin nhắn cho 1 dãy số xa lạ .

“ Bạn gái anh bị bệnh , đang ở bên cạnh cô ấy là anh , đúng không?”

Bạn gái ? Cố Trữ cảm thấy tin nhắn này có thể gửi sai , theo bản năng bấm vào số di động của Thuần Khiết : “ Ê , có khoẻ không?”

“ Ôi chao? Làm sao anh biết tôi ốm?”

“ Bệnh gì ?”

” Ngày hôm qua bị sốt , bây giờ đỡ hơn rồi.”

Mí mắt trầm xuống , Cố Trữ giống như đoán được chủ nhan dãy số xa lạ là ai , “ Thế là được rồi , cô đúng là dạng phụ nữ yếu đuối.”

“ Xí , nói nhảm ít thôi , gọi điện thoại tới tìm tôi có việc gì?”

“ Không có chuyện gì , nói cho cô biết , từ sau kì 1 phát sóng , danh tiếng không được tốt lắm.”

Bạch Thuần Khiết cũng không kinh ngạc , chương trình lúc ấy có chút hỗn loạn cô cũng không phải không biết : “ Không cần thu nữa ? Tôi không có tiền lương à?”

“ Tôi chưa nói xong , danh tiếng không tốt , nhưng khiến không ít người chú ý. Vừa rồi họp , đã có người muốn tài trợ.”

“ Cái này cũng được đấy …” Thế giới thật kì diệu .

“ Đương nhiên, Được rồi , cô đi nghỉ ngơi đi , tối nay xong việc tôi đi tìm cô.”

“ Nhìn tôi?”

“ Gặp tên tiểu tử kia .”

“ xí .”

Tắt điện thoại , Bạch Thuần Khiết ngây người nửa giây kinh hoàng , tiểu Tiện Viên ở nhà 1 mình không xảy ra chuyện gì chứ …


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ