settingsshare

Tôi Và Boss Thật Trong Sáng Chương 17: Cuộc sống mới

Chờ Cố Trữ phát thanh xong, chở Bạch Thuần Khiết về nhà đã là 1 giờ sáng. Dù đã buồn ngủ đến ngáp lên ngáp xuống nhưng Bạch Thuần Khiết vẫn dọn dẹp này nọ một chút rồi mới nghỉ ngơi.

Tiếng động từ phòng đối diện truyền đến rốt cục khiến Lục Cảnh Hàng ngồi không yên, đành mở cửa lao ra, Tiểu Tiện Viên cũng lắc lắc mông theo sau anh đến trước cửa nhà Bạch Thuần Khiết. Cửa mở, nhìn quần áo nằm vất vưởng trên giường trên sàn, anh đột nhiên ngớ ra không biết nên nói gì.

“Tôi còn tưởng anh nghỉ ngơi rồi, nếu không ngủ vậy giúp đem quần áo tôi còn để ở nhà anh qua đây được không?” Vừa nói, cô vừa chỉa chỉa mắt cá chân tàn tật của mình.

“Cô định làm gì? Về nhà?” Không cho phép, dù Bạch Kiến Sinh không dặn trước, anh cũng không cho phép Bạch Thuần Khiết đi.

Không nghĩ tới Lục Cảnh Hàng phản ứng mạnh như vậy, cô mất hứng, nói chuyện cũng yểu xìu “Tôi đâu định về nhà.”

Đôi mắt anh lóe lên sắc bén “Vậy cô muốn làm gì?”

“Tôi, tôi thấy mớ quần áo này đem bán cũng được chút tiền…”

Áp lực xuất hiện từ lúc Lục Cảnh Hàng vào nhà rốt cục giảm bớt, nhìn khuôn mặt có chút mệt mỏi với đôi mắt hồng hồng của người trước mặt, tim anh nhói một cái, không nói gì nữa, anh xoay người về nhà lấy quần áo giúp cô.

Lúc trong phòng chỉ còn Bạch Thuần Khiết cùng Tiểu Tiện Viên, cún ta ngước đôi mắt ươn ướt nhìn cô, xem ra nếu có thể với đến bả vai Bạch Thuần Khiết, nó nhất định sẽ vỗ vai an ủi cô: không ai giàu ba họ không ai khó ba đời. Bạch Thuần Khiết cũng nhìn Tiểu Tiện Viên, bất quá phản ứng đầu tiên của cô là sờ sờ đầu Tiểu Tiện Viên nói “Từ nay về sau, chúng ta cùng một giai cấp.” (giai cấp vô sản)

Ngày hôm sau Bạch Thuần Khiết cùng Lục Cảnh Hàng đều nghỉ phép, ôm đống quần áo đến một cửa hàng quần áo mốt có tiếng đem bán nhưng lại đầy đủ cảm nhận được quần áo mua vào thì mắc bán đi thì rẻ, có bộ lúc mua lên tới hàng vạn mà bán chỉ được vài trăm.

Lục Cảnh Hàng không ở trong văn phòng, Bạch Thuần Khiết cầm một xấp giấy trắng trên bàn anh đem về bàn mình. Đừng nói viết thư, cả tin nhắn cô cũng có vài năm chưa viết. Nhưng nếu gọi điện cho ba ba, cô nghĩ mình nhất định sẽ khóc rất thảm, hôm qua đã mất mặt gào khóc vài lần, hôm nay cô quyết không rớt giọt nước mắt nào nữa.

“Ba thân yêu, âm mưu của ba đã thất bại, cực kỳ thương tiếc báo cho ba biết, chuyện nên biết con đều đã biết!” Viết xong câu, Bạch Thuần Khiết bĩu môi kiểm tra từng chữ từng chữ trên trang giấy, cô rất vừa lòng với cách nói năng của mình, so sánh với kiểu hiền lành dịu ngoan, đây mới chính là phong cách của cô.”Còn chuyện ba giấu con, con rất rất tức giận, cho nên con quyết định: từ giờ trở đi con không nói chuyện, gặp mặt ba nữa, chỉ dùng nét chữ xấu xí của con tàn phá cặp mắt viễn thị của ba, dùng mớ tiền con tham ô cướp bóc được đè sập cái lưng già nua ốm yếu của ba! Con còn gửi kèm thư này mười vạn, trong đó hai vạn là do con mượn của dì Tần, ba phải trả cho dì ấy, không được chấm mút! Cứ như vậy đi, con vẫn khỏe, đừng mãi không việc gì lại nhắc con, con không muốn hắt xì miết đâu!”

Cô ký tên cuối thư xong, Lục Cảnh Hàng cũng vừa lúc bước vào phòng.”Đã về?”

Bạch Thuần Khiết cất thư, gật đầu.

Thấy phong thư trên tay cô, Lục Cảnh Hàng cầm lấy hai gói chuyển phát nhanh trên bàn mình “Muốn gửi thư không? Đúng lúc tôi cũng định gửi.”

Đúng dịp vậy? Bạch Thuần Khiết nhìn anh, tràn ngập chờ mong hỏi “Thư của tôi có thể tính vào chuyển phát nhanh của công ty không?”

Nhướng mày “Loại chuyện tham ô cò con của công ty này hình như không thích hợp bàn bạc với sếp đấy.”

“Vậy lần sau tôi sẽ không bàn.. mà làm luôn.” Hình như cũng không nên quyết định như vậy trước mặt sếp…

***

“Thuần Khiết này, hình như gần đây gu quần áo của cô thay đổi rồi hả.”

“Cô cố ý sao? Không cho bọn tôi bắt chước nữa phải không?”

“…” Bạch Thuần Khiết đổ mồ hôi ròng ròng, trả lời thế nào đây? Nhà tôi bị phá sản, về sau không đủ tiền mua hàng hiệu mặc? Vừa bắt đầu làm cô bé lọ lem, cô chưa kịp làm quen cuộc sống này.”Tôi.. đang theo mốt bình dân. Các cô chưa nghe nói sao, bình dân mới là mốt vip nhất.”

“Thì ra là thế! Quả nhiên vẫn là Thuần Khiết bắt kịp phong trào nhất!”

“Vậy mời nhân viên bắt kịp phong trào nhất công ty chúng ta báo cáo cho tổng giám đốc tình huống gần đây nhất đi!”

Nghe xong lời này, các vị tiếp tân càng hồi hộp hơn cả Bạch Thuần Khiết, “Các cô lòi đuôi cáo rồi nhé! Tiểu Bạch nè, đừng nói chuyện với đám nhân viên mê trai này, cô trông tạm giúp tôi một chút được không, tôi phải đi WC!”

So sánh với tám chuyện, Bạch Thuần Khiết đương nhiên càng thích giúp người làm vui, gật đầu lia lịa, cô cầm cái ly trên bàn bước ra ngoài.

Đến quầy tiếp tân, Bạch Thuần Khiết muốn uống nước nhưng vừa uống vào liền bị sặc, chẳng biết cô cầm nhầm trà giảm béo của ai, thật đáng sợ, quá khó uống! Cô đưa tay rút khăn giấy lau điện thoại bị thấm nước, thì một người phụ nữ ăn mặc rất model đến gần.

Cô ta cao khoảng 1m6, lại kiêu ngạo hếch cằm nhìn người khác, “Nhân viên mới sao? Nhìn không thấy có khách đến?”

Nghe giọng điệu này là biết ngay cô ta không phải người hiền lành, Bạch Thuần Khiết nhướng mắt giả cười “Chào cô, xin hỏi cô muốn tìm ai?”

“Cô? Không được dạy dỗ cách xưng hô sao?”

Tiếp tục giả cười nhưng Bạch Thuần Khiết đã rất giận.”Ngượng ngùng, tôi mới từ nông thôn lên đây, chưa rành cách nói ở đây.”

“A, khó trách!”

Nhíu mày đợi người kia nói xong cô đã rất khó giữ nụ cười trên mặt, khuôn mặt cô cũng có chút méo mó vì giận.

Chỉ trỏ nhãn hiệu trên quần áo Bạch Thuần Khiết, người đàn bà kia châm chọc “Đồ nhái, vẫn là nhái nhãn hiệu lỗi thời, a, thật phục cô có gan mặc ra ngoài.”

Cúi đầu đánh giá quần áo mình đang mặc, Bạch Thuần Khiết thừa nhận, quần áo mình đang mặc đã lạc hậu, nhưng dù sao cũng là hàng chính hiệu, lại là ba ba cô tặng nhân dịp sinh nhật cô! “Thưa chị hai, tôi thật sự không biết hàng hiệu cùng hàng nhái khác nhau thế nào, hay chị nói thử cho tôi học tập một chút?” Nói xong, trong tay còn cầm tấm khăn giấy vừa lau trà chà lên quần áo cô ta “Oa, thật lợi hại, thì ra hàng hiệu mịn màng như vậy a! Bất quá làm sao giống như tã của đứa cháu trai tôi hồi nhỏ quá vậy?”

“Bỏ cái tay bẩn thỉu của cô ra khỏi người tôi!”

“Ai u, chị hai, chị dựa vào cái gì mà mắng người khác? Dựa vào cái gì? dựa vào cái gì?” “Bằng…” Thấy mặt người đàn bà kia bị phun đầy nước (T_T), Bạch Thuần Khiết hả giận “Có chuyện từ từ nói, nếu tay tôi không dơ thì làm sao nhận ra tay chị trắng?”

Lại bị Bạch Thuần Khiết chùi nước trà đầy tay, người kia hoàn toàn phát điên , thét lớn như muốn đâm thủng màng tai Bạch Thuần Khiết.

Chuyến công tác ngắn ngủi của Hàn Nghi Tĩnh chấm dứt, cô gọi điện nhờ Lục Cảnh Hàng ra đón mình. Lục Cảnh Hàng vừa bước ra văn phòng đã nghe tiếng thét chói tai kia, anh chạy vội đến. Người kia vừa thấy Lục Cảnh Hàng xuất hiện lập tức ngừng hét, sửa điệu bộ trách cứ anh.

Dù bị người ta thêm mắm thêm muối trách móc, Bạch Thuần Khiết vẫn duy trì vẻ ngây thơ vô tội. Khi Lục Cảnh Hàng nhìn sang định hỏi, cô nói, “Không phải tôi cố ý, tổng giám đốc, tôi chỉ đang học cách ăn mặc trang điểm của chị này thôi.”

Lục Cảnh Hàng mím môi trầm mặc vài giây rồi ‘nghiêm khắc’ trách cô, “Chỗ này không phải là nơi học cách ăn mặc trang điểm.”

“Dạ, tổng giám đốc, tôi đã biết, lần sau tôi sẽ không tái phạm, anh sẽ không trừ lương tôi đúng không?” Bạch Thuần Khiết giả ngu thành nghiện.

“…” Bị cô chọc dở khóc dở cười, Lục Cảnh Hàng thật không biết nên nói tiếp cái gì, định bỏ đi nhưng người đàn bà kia lại nhất quyết không tha “Cô phải xin lỗi tôi đã.”

“Chị hai, ‘người lớn’ sẽ không trách người nhỏ hơn.” (ở đây TK nói người già ấy)

“Ai là chị hai cô?”

“…Không chị thì thím?”

Không rảnh xem diễn, Lục Cảnh Hàng lấy tiền đền tiền giặt quần áo cho người kia, “Quản lí Trần đừng so đo với nhân viên quèn như cô ấy, tôi biết cô là người rộng lượng.”

“Nể mặt anh tôi bỏ qua lần này.”

“Cám ơn. Quản lí phòng kế hoạch chúng tôi đang chờ cô trong phòng khách, xin lỗi, tôi còn có việc không thể tiếp đón cô.”

“Vâng, ngài tổng giám đốc cứ đi đi.” Người kia tươi cười quý phái, quả thật không giống kiểu cách lề mề dài dòng lúc nãy.

Bất quá Bạch Thuần Khiết không có thời gian cảm thán tài đổi sắc mặt của họ, cô chỉ mãi khổ sở vì chuyện của mình, chẳng lẽ từ nay về sau cô chỉ có thể làm cô bé lọ lem bị người khác khinh khi sao? Cô không muốn, vì rất uất ức.

Chờ Cố Trữ phát thanh xong, chở Bạch Thuần Khiết về nhà đã là 1 giờ sáng. Dù đã buồn ngủ đến ngáp lên ngáp xuống nhưng Bạch Thuần Khiết vẫn dọn dẹp này nọ một chút rồi mới nghỉ ngơi.

Tiếng động từ phòng đối diện truyền đến rốt cục khiến Lục Cảnh Hàng ngồi không yên, đành mở cửa lao ra, Tiểu Tiện Viên cũng lắc lắc mông theo sau anh đến trước cửa nhà Bạch Thuần Khiết. Cửa mở, nhìn quần áo nằm vất vưởng trên giường trên sàn, anh đột nhiên ngớ ra không biết nên nói gì.

“Tôi còn tưởng anh nghỉ ngơi rồi, nếu không ngủ vậy giúp đem quần áo tôi còn để ở nhà anh qua đây được không?” Vừa nói, cô vừa chỉa chỉa mắt cá chân tàn tật của mình.

“Cô định làm gì? Về nhà?” Không cho phép, dù Bạch Kiến Sinh không dặn trước, anh cũng không cho phép Bạch Thuần Khiết đi.

Không nghĩ tới Lục Cảnh Hàng phản ứng mạnh như vậy, cô mất hứng, nói chuyện cũng yểu xìu “Tôi đâu định về nhà.”

Đôi mắt anh lóe lên sắc bén “Vậy cô muốn làm gì?”

“Tôi, tôi thấy mớ quần áo này đem bán cũng được chút tiền…”

Áp lực xuất hiện từ lúc Lục Cảnh Hàng vào nhà rốt cục giảm bớt, nhìn khuôn mặt có chút mệt mỏi với đôi mắt hồng hồng của người trước mặt, tim anh nhói một cái, không nói gì nữa, anh xoay người về nhà lấy quần áo giúp cô.

Lúc trong phòng chỉ còn Bạch Thuần Khiết cùng Tiểu Tiện Viên, cún ta ngước đôi mắt ươn ướt nhìn cô, xem ra nếu có thể với đến bả vai Bạch Thuần Khiết, nó nhất định sẽ vỗ vai an ủi cô: không ai giàu ba họ không ai khó ba đời. Bạch Thuần Khiết cũng nhìn Tiểu Tiện Viên, bất quá phản ứng đầu tiên của cô là sờ sờ đầu Tiểu Tiện Viên nói “Từ nay về sau, chúng ta cùng một giai cấp.” (giai cấp vô sản)

Ngày hôm sau Bạch Thuần Khiết cùng Lục Cảnh Hàng đều nghỉ phép, ôm đống quần áo đến một cửa hàng quần áo mốt có tiếng đem bán nhưng lại đầy đủ cảm nhận được quần áo mua vào thì mắc bán đi thì rẻ, có bộ lúc mua lên tới hàng vạn mà bán chỉ được vài trăm.

Lục Cảnh Hàng không ở trong văn phòng, Bạch Thuần Khiết cầm một xấp giấy trắng trên bàn anh đem về bàn mình. Đừng nói viết thư, cả tin nhắn cô cũng có vài năm chưa viết. Nhưng nếu gọi điện cho ba ba, cô nghĩ mình nhất định sẽ khóc rất thảm, hôm qua đã mất mặt gào khóc vài lần, hôm nay cô quyết không rớt giọt nước mắt nào nữa.

“Ba thân yêu, âm mưu của ba đã thất bại, cực kỳ thương tiếc báo cho ba biết, chuyện nên biết con đều đã biết!” Viết xong câu, Bạch Thuần Khiết bĩu môi kiểm tra từng chữ từng chữ trên trang giấy, cô rất vừa lòng với cách nói năng của mình, so sánh với kiểu hiền lành dịu ngoan, đây mới chính là phong cách của cô.”Còn chuyện ba giấu con, con rất rất tức giận, cho nên con quyết định: từ giờ trở đi con không nói chuyện, gặp mặt ba nữa, chỉ dùng nét chữ xấu xí của con tàn phá cặp mắt viễn thị của ba, dùng mớ tiền con tham ô cướp bóc được đè sập cái lưng già nua ốm yếu của ba! Con còn gửi kèm thư này mười vạn, trong đó hai vạn là do con mượn của dì Tần, ba phải trả cho dì ấy, không được chấm mút! Cứ như vậy đi, con vẫn khỏe, đừng mãi không việc gì lại nhắc con, con không muốn hắt xì miết đâu!”

Cô ký tên cuối thư xong, Lục Cảnh Hàng cũng vừa lúc bước vào phòng.”Đã về?”

Bạch Thuần Khiết cất thư, gật đầu.

Thấy phong thư trên tay cô, Lục Cảnh Hàng cầm lấy hai gói chuyển phát nhanh trên bàn mình “Muốn gửi thư không? Đúng lúc tôi cũng định gửi.”

Đúng dịp vậy? Bạch Thuần Khiết nhìn anh, tràn ngập chờ mong hỏi “Thư của tôi có thể tính vào chuyển phát nhanh của công ty không?”

Nhướng mày “Loại chuyện tham ô cò con của công ty này hình như không thích hợp bàn bạc với sếp đấy.”

“Vậy lần sau tôi sẽ không bàn.. mà làm luôn.” Hình như cũng không nên quyết định như vậy trước mặt sếp…

***

“Thuần Khiết này, hình như gần đây gu quần áo của cô thay đổi rồi hả.”

“Cô cố ý sao? Không cho bọn tôi bắt chước nữa phải không?”

“…” Bạch Thuần Khiết đổ mồ hôi ròng ròng, trả lời thế nào đây? Nhà tôi bị phá sản, về sau không đủ tiền mua hàng hiệu mặc? Vừa bắt đầu làm cô bé lọ lem, cô chưa kịp làm quen cuộc sống này.”Tôi.. đang theo mốt bình dân. Các cô chưa nghe nói sao, bình dân mới là mốt vip nhất.”

“Thì ra là thế! Quả nhiên vẫn là Thuần Khiết bắt kịp phong trào nhất!”

“Vậy mời nhân viên bắt kịp phong trào nhất công ty chúng ta báo cáo cho tổng giám đốc tình huống gần đây nhất đi!”

Nghe xong lời này, các vị tiếp tân càng hồi hộp hơn cả Bạch Thuần Khiết, “Các cô lòi đuôi cáo rồi nhé! Tiểu Bạch nè, đừng nói chuyện với đám nhân viên mê trai này, cô trông tạm giúp tôi một chút được không, tôi phải đi WC!”

So sánh với tám chuyện, Bạch Thuần Khiết đương nhiên càng thích giúp người làm vui, gật đầu lia lịa, cô cầm cái ly trên bàn bước ra ngoài.

Đến quầy tiếp tân, Bạch Thuần Khiết muốn uống nước nhưng vừa uống vào liền bị sặc, chẳng biết cô cầm nhầm trà giảm béo của ai, thật đáng sợ, quá khó uống! Cô đưa tay rút khăn giấy lau điện thoại bị thấm nước, thì một người phụ nữ ăn mặc rất model đến gần.

Cô ta cao khoảng 1m6, lại kiêu ngạo hếch cằm nhìn người khác, “Nhân viên mới sao? Nhìn không thấy có khách đến?”

Nghe giọng điệu này là biết ngay cô ta không phải người hiền lành, Bạch Thuần Khiết nhướng mắt giả cười “Chào cô, xin hỏi cô muốn tìm ai?”

“Cô? Không được dạy dỗ cách xưng hô sao?”

Tiếp tục giả cười nhưng Bạch Thuần Khiết đã rất giận.”Ngượng ngùng, tôi mới từ nông thôn lên đây, chưa rành cách nói ở đây.”

“A, khó trách!”

Nhíu mày đợi người kia nói xong cô đã rất khó giữ nụ cười trên mặt, khuôn mặt cô cũng có chút méo mó vì giận.

Chỉ trỏ nhãn hiệu trên quần áo Bạch Thuần Khiết, người đàn bà kia châm chọc “Đồ nhái, vẫn là nhái nhãn hiệu lỗi thời, a, thật phục cô có gan mặc ra ngoài.”

Cúi đầu đánh giá quần áo mình đang mặc, Bạch Thuần Khiết thừa nhận, quần áo mình đang mặc đã lạc hậu, nhưng dù sao cũng là hàng chính hiệu, lại là ba ba cô tặng nhân dịp sinh nhật cô! “Thưa chị hai, tôi thật sự không biết hàng hiệu cùng hàng nhái khác nhau thế nào, hay chị nói thử cho tôi học tập một chút?” Nói xong, trong tay còn cầm tấm khăn giấy vừa lau trà chà lên quần áo cô ta “Oa, thật lợi hại, thì ra hàng hiệu mịn màng như vậy a! Bất quá làm sao giống như tã của đứa cháu trai tôi hồi nhỏ quá vậy?”

“Bỏ cái tay bẩn thỉu của cô ra khỏi người tôi!”

“Ai u, chị hai, chị dựa vào cái gì mà mắng người khác? Dựa vào cái gì? dựa vào cái gì?” “Bằng…” Thấy mặt người đàn bà kia bị phun đầy nước (T_T), Bạch Thuần Khiết hả giận “Có chuyện từ từ nói, nếu tay tôi không dơ thì làm sao nhận ra tay chị trắng?”

Lại bị Bạch Thuần Khiết chùi nước trà đầy tay, người kia hoàn toàn phát điên , thét lớn như muốn đâm thủng màng tai Bạch Thuần Khiết.

Chuyến công tác ngắn ngủi của Hàn Nghi Tĩnh chấm dứt, cô gọi điện nhờ Lục Cảnh Hàng ra đón mình. Lục Cảnh Hàng vừa bước ra văn phòng đã nghe tiếng thét chói tai kia, anh chạy vội đến. Người kia vừa thấy Lục Cảnh Hàng xuất hiện lập tức ngừng hét, sửa điệu bộ trách cứ anh.

Dù bị người ta thêm mắm thêm muối trách móc, Bạch Thuần Khiết vẫn duy trì vẻ ngây thơ vô tội. Khi Lục Cảnh Hàng nhìn sang định hỏi, cô nói, “Không phải tôi cố ý, tổng giám đốc, tôi chỉ đang học cách ăn mặc trang điểm của chị này thôi.”

Lục Cảnh Hàng mím môi trầm mặc vài giây rồi ‘nghiêm khắc’ trách cô, “Chỗ này không phải là nơi học cách ăn mặc trang điểm.”

“Dạ, tổng giám đốc, tôi đã biết, lần sau tôi sẽ không tái phạm, anh sẽ không trừ lương tôi đúng không?” Bạch Thuần Khiết giả ngu thành nghiện.

“…” Bị cô chọc dở khóc dở cười, Lục Cảnh Hàng thật không biết nên nói tiếp cái gì, định bỏ đi nhưng người đàn bà kia lại nhất quyết không tha “Cô phải xin lỗi tôi đã.”

“Chị hai, ‘người lớn’ sẽ không trách người nhỏ hơn.” (ở đây TK nói người già ấy)

“Ai là chị hai cô?”

“…Không chị thì thím?”

Không rảnh xem diễn, Lục Cảnh Hàng lấy tiền đền tiền giặt quần áo cho người kia, “Quản lí Trần đừng so đo với nhân viên quèn như cô ấy, tôi biết cô là người rộng lượng.”

“Nể mặt anh tôi bỏ qua lần này.”

“Cám ơn. Quản lí phòng kế hoạch chúng tôi đang chờ cô trong phòng khách, xin lỗi, tôi còn có việc không thể tiếp đón cô.”

“Vâng, ngài tổng giám đốc cứ đi đi.” Người kia tươi cười quý phái, quả thật không giống kiểu cách lề mề dài dòng lúc nãy.

Bất quá Bạch Thuần Khiết không có thời gian cảm thán tài đổi sắc mặt của họ, cô chỉ mãi khổ sở vì chuyện của mình, chẳng lẽ từ nay về sau cô chỉ có thể làm cô bé lọ lem bị người khác khinh khi sao? Cô không muốn, vì rất uất ức.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ