settingsshare

Tôi Và Boss Thật Trong Sáng Chương 15: Quan hệ …?

“Hôm nay không cần cô uống thay tôi, có muốn cũng không được uống.” Bên ngoài hội trường, Lục Cảnh Hàng giữ chặt tay Bạch Thuần Khiết dặn dò.

Hôm nay cô mặc bộ váy dạ hội màu đen, hở lưng, mái tóc dài lượn sóng đen nhánh bị gió thổi tung bay hơi rối, có một lọn tóc còn quấn lấy cái gáy trắng như tuyết, đột nhiên xoay người, Bạch Thuần Khiết nghi hoặc chớp mắt “Không cần uống thay? Vậy nhiệm vụ hôm nay của tôi là gì?”

“Đứng cạnh tôi đừng đi lung tung là được.”

Câu này hơi mập mờ đó, Bạch Thuần Khiết cảm giác gò má cô hơi hơi nóng lên, để che lấp sự mất tự nhiên của mình, cô mở miệng hỏi “Cả toilet cũng không được đi sao? Vậy giải quyết tại chỗ hả?” Người bên cạnh gật đầu chào khách, thuận tiện trừng mắt nhìn cô một cái, Bạch Thuần Khiết nhếch môi ngoan ngoãn bắt đầu đóng vai phu nhân cao quý.

Bởi vì là tiệc từ thiện, hội trường cũng không quá sang quý, nhưng tính đến số người tham gia, xem ra bữa tiệc này cũng rất long trọng.

Tưởng tượng lúc tiểu tiện viên theo đuôi cô, Bạch Thuần Khiết đi theo Lục Cảnh Hàng nói cười tiếp đón các quản lý và tổng giám đốc khác, có lẽ vì cách ăn mặc hôm nay hơi khác lạ, cô cảm thấy mọi người nhìn mình hơi mập mờ quái dị. Lục Cảnh Hàng hình như cũng nhận ra điều ấy, vì thế lại một lần nữa giao nhiệm vụ mới cho Bạch Thuần Khiết “Đi toilet sửa sang lại quần áo, kéo cao lên một chút.”

“Làn váy sao?” Cô giả ngu.

Không rảnh đấu khẩu với cô, Lục Cảnh Hàng nói “Cổ áo” hai chữ xong liền đến trước mặt một ông lão mặc áo vét xám tóc đã bạc trắng bắt chuyện.

Bước nhanh vào toilet, Bạch Thuần Khiết xem gương sửa sang lại quần áo thuận tay trang điểm lại mặt mũi. Vừa lòng xem gương, vừa đi ra toilet, cô đụng phải một vị tổng giám đốc lúc nãy đã chào hỏi qua, tao nhã mỉm cười, Bạch Thuần Khiết chuẩn bị rời đi thì bị ông ta gọi lại.

“Bạch tiểu thư, nếu cô không phiền chúng ta nói chuyện một chút nhé. Xin hỏi cô làm thư ký mấy năm rồi?”

“Không lâu ạ.”

“Phải không? Nhưng tôi cảm giác Bạch tiểu thư làm việc rất chuyên nghiệp, không giống người mới vào nghề.”

Ngoài mặt vờ như vui vẻ nhận lời khen của ông ta, Bạch Thuần Khiết trong lòng lại hỏi, ông xem tôi làm việc lúc nào mà nói?

“Không biết Bạch tiểu thư thấy sao chứ tôi vừa gặp đã thấy như chúng ta biết nhau từ kiếp trước.” Người nọ vừa nói vừa chìa danh thiếp ra.”Lúc này tuy không phải rất đúng dịp mời cô sang công ty tôi làm việc nhưng cá nhân tôi thật sự rất hi vọng có một vị thư ký vừa xinh đẹp vừa có có năng lực như cô. Đương nhiên, nếu Bạch tiểu thư không thể đến làm việc cho công ty tôi, chúng ta cũng có thể thỉnh thoảng ra sân golf trò chuyện, như vậy tôi cũng rất mong chờ.”

“Chủ tịch Lý, làm sao ngài còn ở đây, vừa rồi tôi nhìn thấy phu nhân ngài đang tìm ngài cùng lên đọc diễn văn kia kìa.”

Đột nhiên thấy Lục Cảnh Hàng đến gần ngài chủ tịch có vẻ rất xấu hổ, ông ta vội vã cất kỹ tấm danh thiếp còn chưa kịp đưa nhưng có người còn chưa nói hết lời. Lục Cảnh Hàng thong thả đến trước mặt ông ta, giọng nói mềm nhẹ nhưng không giấu sự đe dọa “Vừa rồi hình như tôi quên chưa nói Bạch tiểu thư không chỉ là thư ký của tôi…”

Tổng giám đốc và thư ký, trừ quan hệ trong công việc, còn có thể là… Đến đây, chủ tịch Lý chợt hiểu ra, vội vàng ngượng ngùng bỏ đi.

“Không chỉ là thư ký, mà còn là bạn học.” Chống mắt xem diễn, Bạch Thuần Khiết nhìn ngài chủ tịch đi xa rồi mới nỉ non tiếp lời. Thấy Lục Cảnh Hàng liếc qua, cô hỏi “Đúng không?”

“Hình như tôi cũng không định nói bạn học.”

“Vậy anh định nói tôi là gì của anh?” Đột nhiên nhận ra có bí mật gì đó giữa hai người bị phơi bày, Bạch Thuần Khiết không lý do gì lại bắt đầu lo sợ.

Không như cô, Lục Cảnh Hàng tương đối bình tĩnh “Có lẽ sẽ nói là bạn gái, kiểu kiểu vậy…”

“…” Tim ai đó bắt đầu nhảy dồn dập.

“… Nói bạn học người khác sẽ không tin.”

Sự vui vẻ ngại ngùng của Bạch Thuần Khiết bị dập tắt, thì ra nói vậy chỉ để người ta dễ tin thôi. Cô không khỏi cười nhạo chính mình, anh chỉ vừa nhắc tới hai chữ ‘bạn gái’, cô đã thẹn thùng như vậy, thật quá vô dụng. Cúi đầu kiểm tra quần áo mình, cô đến cạnh Lục Cảnh Hàng “Anh không định lên bục đọc diễn văn sao?”

“Có chứ.” Anh phải lên, dù chỉ cho có lệ, vì trong bữa tiệc này, công ty anh quyên tiền nhiều nhất. Lục Cảnh Hàng sóng vai đi cùng Bạch Thuần Khiết lên bục diễn thuyết, ngay trước khi bước lên, anh dặn “Nếu không quen nói chuyện với người lạ, cô hoàn toàn có thể mỉm cười rời đi.”

Người lạ? Nhìn quanh nơi này, hình như tất cả đều là người lạ… Không đúng! Bạch Thuần Khiết tìm thấy một bóng người quen thuộc trong đám đông, cô sẽ không nhận sai, hồi còn nhỏ cô thường xuyên đi với ba ba đến nhà ông chúc Tết!

“Chú Lương!” Vui mừng bước vội đến trước mặt Lương Học Kim, lần đầu tiên, Bạch Thuần Khiết cảm nhận được sự vui mừng trong câu “tha hương ngộ cố tri” (gặp người quen trên đất khách). Nhưng khi Lương Học Kim nhìn thấy cô, nụ cười trên mặt ông ta thật gượng gạo.

“Cháu Khiết…” Một lúc sau, Lương Học Kim mới gọi tên cô.

“Chú Lương, gặp cháu kinh ngạc đến vậy sao?”

Thấy Bạch Thuần Khiết nhõng nhẽo như con gái mình, Lương Học Kim biết cô vẫn chưa biết gì.”Đúng vậy, sao cháu lại ở chỗ này?”

“‘Ông Bạch’ muốn cháu đi làm bên này. Đúng rồi, gần đây chú có chơi bóng với ông không? Ông ấy phát tướng hay vẫn gầy?”

“…Gầy.”

“Thiệt giả? Ông ấy lại không nhân dịp cháu không có ở nhà mà ăn uống thả cửa?”

“A…” Cười gượng, không ai biết rõ hơn Lương Học Kim vì sao ba ba của Bạch Thuần Khiết vẫn gầy.

Mới nói nói mấy câu, vừa nhìn lại liền không thấy bóng dáng người nào đó, Lục Cảnh Hàng nhíu mày, nhìn quanh hội trường, trong góc hướng đông bắc, anh tìm thấy cô. Hình như cô đang nói chuyện rất vui vẻ với người khác, người đàn ông kia dường như là người vừa lên chức tổng giám một xí nghiệp nào đó ở thành phố A, chẳng lẽ bọn họ có quen biết?

“Ông Lương, ông biết vị tiểu thư xinh đẹp này sao, giới thiệu cho chúng tôi một chút đi.”

Lương Học Kim còn đang do dự thì Bạch Thuần Khiết đã nhanh nhẹn tự giới thiệu tên mình “Các vị mạnh khỏe, các vị cũng ở thành phố A phải không, tôi tên là Bạch Thuần Khiết, ba tôi là Bạch Kiến Sinh, tổng giám đốc công ty GC.”

“…” Đám người đang náo nhiệt lại đột ngột trầm lặng hẳn, sự gượng gạo càng lúc càng rõ ràng, vì vậy, Bạch Thuần Khiết cũng dần dần nhận ra.

“Chú Lương… Công ty ba cháu đã làm ăn tốt hơn chưa?” Cô hỏi thử.

Lương Học Kim nhíu mày không nói gì, sự bất an trong lòng Bạch Thuần Khiết cũng càng ngày càng đậm, nhưng cô không dám nghĩ…

“…Còn chưa sao?”

Lương Học Kim vẫn không nói một lời, rốt cục, có người nói cho Bạch Thuần Khiết biết tin tức vừa nghe được ngày hôm qua: “Công ty GC đã tuyên bố phá sản ngày hôm qua.”

“…” Sét đánh giữa trời xanh, Bạch Thuần Khiết cứng người lại. Lúc rời nhà đi, cô biết công ty nhà mình làm ăn xuống dốc nhưng vẫn không nghĩ sẽ phá sản, lúc cô học đại học công ty cũng gặp khó khăn nhưng sau lại vẫn giải quyết thuận lợi đó thôi!

Từ nhỏ đến giờ cũng coi như tiểu thư nhà giàu, Bạch Thuần Khiết vẫn quen như vậy nhiều năm, nay lại biến thành cô bé lọ lem nghèo túng, cô khó có thể nhận, lúc này, hai chân cô như là bị đóng trên mặt đất không nhúc nhích được. Như đang giữa rừng mưa nhiệt đới lại lọt vào vùng núi phủ tuyết trắng lạnh lẽo, cô nên đi đâu? Lại phải làm cái gì?

Những hình ảnh lướt qua đầu cô như đĩa phim tua nhanh, cảnh cô nhõng nhẽo với dì Tần lại hiện ra, số tiền mười vạn kia như một bạt tai tát vào mặt Bạch Thuần Khiết, sự áy náy tràn ngập trong lòng, cô liều mạng chạy ra ngoài.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ