settingsshare

Tôi Và Boss Thật Trong Sáng Chương 14: Cuộc hẹn trong rạp

Trong phòng chiếu tối om, giữa Bạch Thuần Khiết cùng Lục Cảnh Hàng thỉnh thoảng lại có tiếng tru u oán vang lên.

Bất đắc dĩ, Bạch Thuần Khiết liếc vào túi xách nhỏ giọng đe dọa “Kêu nữa đi, bảo vệ mà phát hiện là mày bị nướng đó!”

“Gâu –” bảo vệ đáng sợ nhưng không ớn bằng túi xách tối đen.

“Ai kêu cô dắt nó theo.” Vừa ra khỏi cửa thấy Bạch Thuần Khiết mang theo tiểu Tiện Viên anh đã không vui rồi, tới lúc này anh mới mở miệng ‘dỗi’.

“Còn nhỏ như vậy mà để nó một mình ở nhà? Sao anh ác vậy? Hơn nữa… không phải anh nói nó là do chúng ta cùng nhau sinh sao?” Tiếng nói ai đó càng lúc càng nhỏ, gò má có chút nóng lên.

“…” Lục Cảnh Hàng không lời, lúc đó anh cũng chỉ lặp lại lời cô thôi mà.

Ánh đèn pin quét dọc hành lang, bảo vệ lại bắt đầu tuần tra trong rạp, theo bản năng, Bạch Thuần Khiết đè tay lên túi xách, ngón tay không cẩn thận đụng phải tay Lục Cảnh Hàng. Chỉ mãi lo tiểu Tiện Viên sẽ bị người ta phát hiện, cô vẫn không phát hiện hai người bọn họ lúc này rất giống cặp đôi đang yêu đương cuồng nhiệt, nhưng người nào đó phát hiện, vì vậy Lục Cảnh Hàng cười cười.

Bảo vệ càng lúc càng gần, tiểu Tiện Viên như cảm giác được nguy hiểm tới gần, lại khẽ rên ư ử, cực kỳ thành công gây sự chú ý của nhân viên bảo vệ.

“Chào cô, vừa rồi hình như tôi nghe được có tiếng động vật kêu.”

Bạch Thuần Khiết giả dại “Thế à? Sao tôi không nghe thấy ta?”

Đúng lúc này, rất không may, tiểu Tiện Viên lại “gâu” một tiếng, lần này cô lạnh người tái mặt rồi, bất quá còn may trong phòng rất tối không thấy rõ.

“Cô nghe được tiếng kêu vừa rồi không?”

“Ách… Nghe thấy.” Vắt hết óc, Bạch Thuần Khiết nghĩ đến một chiêu cực kỳ đáng nghi ngờ “Anh nghe lầm, đó không phải tiếng động vật kêu, đó.. đó là tiếng ông xã người ta làm nũng mà!” Nắm chặt tay Lục Cảnh Hàng, Bạch Thuần Khiết tiếp tục soạn lời kịch, “Vừa rồi ảnh nói xem phim xong muốn ăn sushi, tôi lại muốn ăn đồ ăn Italy, thế là ảnh nhõng nhẽo. Thật ngượng quá, lại để anh nghe được.”

“…” Bảo vệ không lời nhìn Lục Cảnh Hàng lúc này vẻ mặt quái dị “Vậy.. vậy sao, xin lỗi đã quấy rầy, các vị tiếp tục xem phim đi.”

Rốt cục, tiểu tiện viên an toàn, nhưng Bạch Thuần Khiết lại càng thêm lo lắng đề phòng, làm mất hình tượng tốt đẹp của anh, không biết Lục Cảnh Hàng sẽ trả thù cô thế nào đây?

Sau một lúc lâu, sắc mặt ai đó tươi tắn hơn nhiều, quay sang nhìn ai đó vẫn đang hồi hộp lo lắng, mở miệng nói chuyện “Tuần sau có buổi tiệc từ thiện, cô đi với tôi.”

“Tôi?” Rất vui vẻ nhưng Bạch Thuần Khiết vẫn cố ý hỏi “Sao không đi với quản lí Hàn?”

Nhướng mày, Lục Cảnh Hàng nhìn cô chăm chú hỏi “Cô không muốn đi?”

“Đi chơi vui vẻ như thế, sao tôi lại không muốn, nhưng bình thường anh vẫn…”

“Muốn đi thì đừng nói nhiều.” Ngăn cô lầm bầm lầu bầu, Lục Cảnh Hàng lại tập trung xem phim.

Tim chợt nhảy đánh lô tô, Bạch Thuần Khiết phát hiện tay cô vẫn nắm tay anh, vội vàng buông tay, khi hơi ấm kia biến mất cô lại thấy mất mát. Cũng lúc này, ai đó bị buông ra nhướng mày không vui.

***

Cuộc họp báo cáo tổng kết hàng tuần chấm dứt, Bạch Thuần Khiết là người đầu tiên lao ra phòng họp, mặt mày lo lắng ủ dột.

“Biết mà!” Đẩy cửa vào văn phòng, nhìn bãi nước tác phẩm của ‘nhân viên mới trong công ty’ tiểu tiện viên, cô trừng mắt la lối “Sao mày học mãi cũng không xong đi VS đúng chỗ?”

“Gâu–” Vờ vô tội.

Bạch Thuần Khiết thích mềm không thích cứng, bị nó nhõng nhẽo hết cả tức giận, đành vén tay áo dọn dẹp bãi chiến trường, vừa lau xong, Lục Cảnh Hàng đã mở cửa đi vào. Thấy văn phòng mình lại xuất hiện nhân viên bốn chân, anh cũng không bất ngờ gì. Ngồi vào bàn công tác, anh hiền lành hỏi Bạch Thuần Khiết “Đây là trợ lý của cô trợ lý mời? Tôi có nên cho nó một bàn công tác cạnh cô không? Nó muốn lương bao nhiêu?”

“… Tôi biết dắt nó đi làm là không đúng.”

“Xem, thật có tinh thần trách nhiệm tương thân tương ái.”

“Lục Cảnh Hàng, anh đừng cười được không? Quá đáng sợ! Tôi đã nhận sai rồi!”

Thu hồi nụ cười, anh nghiêm túc nói “Vậy cô định làm sao nhận sai?” Anh nhịn được cô dắt chó theo “Hẹn hò” nhưng tuyệt đối không cho phép dắt chó đi làm.

“Tôi sẽ tìm người nuôi nó.” Nói là nói như vậy nhưng giờ cô nên đưa nó đi đâu? Xử lý giấy tờ Lục Cảnh Hàng giao hồi sáng xong, Bạch Thuần Khiết mang tiểu tiện viên rời văn phòng trước mắt anh. Trong thang máy, cô tiếp tục phân vân nên gửi ở tiệm thức ăn nhanh hay sạp báo thì Hàn Nghi Tĩnh, sắc mặt hơi tái nhợt, cũng vào thang máy.

“Trợ lý Bạch.”

“Quản lí Hàn, cô đỡ chưa?”

“Cảnh Hàng nói cho cô biết?” Hơi kinh ngạc, cô mím môi cười “Tôi chỉ hơi không quen thời tiết ở đây.”

“Cô ở nước ngoài lâu lắm sao?”

“Hồi trước tôi đã đi rồi, nếu không vì tìm Cảnh Hàng, tôi sẽ không trở về.”

“…” Bạch Thuần Khiết lễ phép cười cười, không biết nên nói gì, bởi mỗi câu nói của Hàn Nghi Tĩnh đều châm chích làm cô khó chịu, thứ nhất, rõ ràng bản thân là người Trung Quốc, vì cái gì ra nước ngoài còn không tính trở về vì nước cống hiến? Thứ hai tự nhiên là vì “Cảnh Hàng”, ở công ty, không phải nên gọi anh là tổng giám đốc sao?

Không gian bịt kín im lặng có vẻ nặng nề xấu hổ, Hàn Nghi Tĩnh có lẽ cũng ý nhận thấy điểm ấy, liền mở miệng hỏi “Tiệc từ thiện tuần sau trợ lý Bạch đi cùng Cảnh Hàng?”

Chớp chớp mắt to, Bạch Thuần Khiết gật gật đầu.

“Thế thì tôi yên tâm, nghe Cảnh Hàng nói cô uống rượu giỏi lắm…”

“Cho nên tôi sẽ uống thay tổng giám đốc!” Giận, chỉ biết Lục Cảnh Hàng dẫn cô theo vì mục đích khác!

“Thực ra tôi uống cũng được, chỉ tiếc tuần sau tôi phải đi công tác.”

“… Quản lí Hàn đã không khỏe cũng đừng cố sức, nếu không lại để tổng giám đốc đau lòng!” Bạch Thuần Khiết giận hết chỗ nói, thì ra cô vẫn chỉ là người uống thay của người uống thay rượu! Nhân vật chính không rảnh cho nên mới tìm cô đi thay… Hừ, cô mới không thay, Bạch Thuần Khiết cô dù không là ‘rùa vàng’ nhưng cũng là con gái rượu tổng giám đốc công ty lớn của thành phố A! Cô gái vàng chính gốc! Tự cân đo đong đếm bản thân với Hàn Nghi Tĩnh, Bạch Thuần Khiết tự khuyến khích chính mình, tâm tình lập tức vui vẻ hẳn.

Thang máy đến, hai người đứng trước cửa công ty mỗi người đi một ngả, Bạch Thuần Khiết quẹo trái vào tiệm thú cưng. Dùng năm trăm đồng đăng tin tìm chủ cho cún, chuyện của tiểu Tiện Viên thế là xong.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ