settingsshare

Tôi Và Boss Thật Trong Sáng Chương 11: Nhà hàng tây

Dự báo thời tiết nói sẽ có không khí lạnh tràn vào thành phố C , từ công ty hợp tác trở về , Bạch Thuần Khiết trán đầy mồ hôi , lòng oán hận , bây giờ cô gặp ai đều muốn cắn người ta 1 cái , nhưng chỉ có thể nhịn , cô cố gắng cười ngọt ngào : “ Cho tôi ngồi mát 1 chút chứ ?”

“Em Bạch , mát này.” Vài nam đồng sự ngồi trước cái máy lạnh luyến tiếc mát mẻ tặng vị trí của mình cho Bạch Thuần Khiết .

Mọi người làm công việc của người ấy , cô vứt bỏ hình tượng thục nữ cởi khuy áo ra , hơi lạnh thổi vào quần áo đuổi cái oán khí đi , giọng nói Lục Cảnh Hàng lại vang lên .

“ Mang trà cho tôi rồi ngồi mát.”

Ngửa đầu nhìn người trên lầu , Bạch Thuần Khiết tức giận nói : “ Mát xong cũng uống chết anh đi.”

“ Bây giờ là như vậy.” Không cự tuyệt : “ Hơn nữa , nhất định phải như vậy sao? Xuống lầu 2 xem quang cảnh đi!”

Cái gì xuống lầu 2 xem quang cảnh … quang cảnh ? ! Bạch Thuần Khiết cúi đầu nhìn xuống… Lục Cảnh Hàng ! Thật có lợi cho cái tên khoe mã này ! Vội vàng đóng khuy áo lại , cô tức giận xoay người rời đến gian trà , vừa vào cửa liền gặp người mới đi làm – Hàn Nghi Tĩnh : “ Quản lý Hàn , hôm nay đã đi làm rồi.”

“ Hàn Nghi Tĩnh khách sáo cười : “ Tôi muốn đến sớm 1 chút giúp Cảnh Hàng.”

Là muốn giải quyết xong chuyện hạng mục làng du lịch , sau đó lấy lòng mẹ Lục Cảnh Hàng đấy mà : “ Quản lý Hàn làm việc đi , tôi quấy rầy thời gian của cô rồi.”

“ Được.” Hàn Nghi Tĩnh cất bước rời cửa , nhưng lại quay đầu : “ Trợ lý Bạch , tôi có yêu cầu quá đáng này.”

“ Hả? Chuyện gì?”

“ Tôi vừa mới đi làm , Cảnh Hàng không cho tôi trợ lý , cho nên tôi muốn mấy ngày này cô tạm thời giúp tôi ? Không cần giúp tôi sửa sang tài liệu , chỉ cần giúp tôi đưa nước là được.”

“ Tôi chỉ là viên chức nhỏ , không quyết định được. “ Cho dù quyết định được , cô cũng sẽ không đáp ứng , tiền lương 1 người mà đưa nước cho 2 người !

“ Ừ nhỉ . Để tôi lên gặp Cảnh Hàng, tiện thể hỏi ý anh ấy 1 chút.” Bỏ lại 1 cái cười tao nhã , Hàn Nghi Tĩnh cũng không quay đầu lại , đi về phía văn phòng Lục Cảnh Hàng.

Bạn gái tương lai đích thân yêu cầu Lục Cảnh Hàng , anh ta làm sao có thể không đồng ý ! Quả nhiên , sau khi Bạch Thuần Khiết uống trộm ngụm Hồng trà trở về văn phòng , Lục Cảnh Hàng mở miệng bố trí cho cô nhiệm vụ mới .

“ Tạm thời giúp Nghi Tĩnh làm trợ lý nửa tháng , tiền lương tăng cho cô thêm 50%.”

Thái độ ác liệt đặt trà tới trước mặt Lục Cảnh Hàng , Bạch Thuần Khiết nói chua ngoa : “ Cho dù là 5% , tôi cũng phải nghe theo sếp dặn , vì công , coi như cống hiến cho công ty , vì tư , sao lại có thể không giúp bạn học cũ lấy lòng bạn gái tương lai .”

Lông mày dãn ra , anh lấy giấy mềm lau miệng trà : “ Dạy tôi lấy lòng bnạn gái , không phải nghĩa vụ của cô sao.”

“ Đúng , tôi là người làm vườn chăm chỉ , tôi muốn đúc anh ra thành bông hoa chói mắt ở vườn hoa hoàng gia.”

“ Tôi đây cũng muốn đền ơn báo đáp.” Nói xong , Lục Cảnh Hàng bắt đầu uống 1 ngụm trà : “ Không phải cô có hạn sau giờ tan tầm sao?”

Giương mắt nhìn đồng hồ báo thức , đã đến giờ tan tầm . Bạch Thuần Khiết ba bước cũng làm thành 2 bước trở lại chỗ ngồi của mình lấy đồ cho vào trong túi : “ Đưa tôi đi nhà hàng Tây đối diện radio MA coi như là thù lao.”

Không khí ấm cúng du dương khắp căn phòng trong nhà hàng , Cố Trữ ngồi ở vị trí đẹp nhất gần cửa sổ . Đầu bếp xinh đẹp làm điểm tâm không nhịn được , tự tay bưng tác phẩm của mình , đem điểm tâm đi ra : “ Tiên sinh , đây là tác phẩm mới của tôi , mời anh ăn.”

“ Cảm ơn.” Bỏ ống nghe điện thoại xuống , Cố Trữ nhìn người đẹp làm điểm tâm cười khêu gợi , đưa danh thiếp của mình , anh híp mắt suy nghĩ mang theo hương vị mê hoặc , nói : “ Tôi có rất nhiều thời gian.”

Như lấy được đồ quý , người đẹp làm bánh lấy danh thiếp từ tay Cố Trữ . Nhìn cô trở lại gian bếp , Cố Trữ lại nhìn phía ngoài cửa sổ , ánh mắt bắt gặp chiếc xe quen thuộc đậu ở trước cửa nhà hàng Tây .

“ Anh ở chỗ này chờ tôi , tẹo nữa tôi đi ra.”

Lục Cảnh Hàng ra hiệu cô đi nhanh nhanh , quay đầu nghe điện thoại .

“ Laptop của tôi đâu?”

“ Ở nhà tôi.” Cố Trữ nhìn người phụ nữ trước mặt mỉm cười quyến rũ : “ Nhưng tôi không thể cho cô.”

“ Biết ngay mà , vẫn sẽ không cho chứ gì?” Nhớ lại lúc trước , cô đã không còn ôm hi vọng lấy được laptop nữa. Đến cái đầu gối cũng biết Cố Trữ sẽ không làm gì có lợi cho cô : “ Đi thẳng vào vấn đề , anh muốn tôi tham gia cái tiết mục tình yêu và hôn nhân của radio các anh?”

Cố Trữ gật đầu : “ Cô Bạch thật có cá tính .”

“ Cảm ơn anh đã khen , nhưng tôi không đi.”

“ Cô muốn đi đâu?”

“ Đó là đến cái tên thần kinh hâm hấp như anh.”

Cố Trữ cúi đầu cười nói : “ Cô lo lắng quá , chúng ta không cãi nhau nữa , tiết mục còn chưa chính thức bắt đầu mà.”

“ Cho dù chương trình các anh chính thức ngừng ngày đó , tôi cũng không đi , muốn tôi làm khách quý ngu ngốc , trừ phi tôi bị lợn cắn !”

“ Hôm nay chúng ta không nói chuyện tham gia chương trình nữa , được không?”

“ Hai người chúng ta có chuyện gì để nói ? Tôi lại không biết anh.” Chỉ có điều nhìn anh ta thật quen mặt , Bạch Thuần Khiết bắt đầu nói.

Cố Trữ nhìn ra tâm tư của cô , đưa tay với chiếc bánh đưa đến trước mặt cô : “ Ăn đi , tôi không làm gì đâu .”

Cô không khách khí nhé . Bạch Thuần Khiết dùng thìa khoét 1 miếng bỏ vào miệng , bơ thơm mát làm cho xương cốt người ta tan chảy . Cố Trữ nhìn cô hưởng thụ lộ tươi cười , Bạch Thuần Khiết ngẩng đầu bắt gặp , khen ngợi đối phương : “ Cười cũng không xấu.”

“ Tôi có vinh hạnh mỗi ngày cười cho cô xem?”

Giật mình , cô chay mày nhìn Cố Trữ : “ Anh sẽ không vì chương trình kia mà hi sinh nhan sắc chứ?”

Cười : “ Tôi nói rồi , tạm thời chúng ta không nhắc đến chuyện đó.”

“ Vậy anh nói có ý gì?” Bạch Thuần Khiết cảnh giác nhìn anh ta.

“ Rất đơn giản , người đàn ông tôn trọng quyết định phụ nữ.”

Bạch Thuần Khiết phổng mũi : “ Cảm ơn anh đã chứng minh sức hấp dẫn của tôi , nhưng tôi không thích anh mỗi ngày cười cho tôi xem.”

“ Thế à , bởi vì có người cười với cô?” Cố Trữ có ý nhìn chiếc xe quen thuộc ở ngoài cửa sổ : “ Tổng giám đốc bất động sản Triển Hàng ?”

“ Anh quen biết Lục Cảnh Hàng?” Mặt trợn tròn .

“ Cũng không quen biết lắm.”

Tuy rằng Cố Trữ nói không quen , nhưng giác quan thứ 6 của phụ nữ nói cho cô biết anh ta dính lấy cô là bởi Lục Cảnh Hàng . Đã từng bị Lục Cảnh Hàng làm tổn thương? Loại khả năng này luôn xuất hiện ở tiểu thuyết . Vì an toàn cho bản thân , Bạch Thuần Khiết quyết định nói rõ quan hệ của mình với Lục Cảnh Hàng : “ Tôi với anh ta rất trong sáng , chúng tôi đơn giản chỉ là quan hệ cấp trên cấp dưới mà thôi , à , còn là hàng xóm . Bạn gái tương lai của anh ta là quản lý hạng mục công ty tôi , cho nên nếu anh muốn bắt cóc hoặc là dụ dỗ , phải đi tìm cô quản lý kia.”

Nghe xong lời cô , Cố Trữ bật cười : “ Tôi không nghĩ sẽ bắt cóc ai , về phần dụ dỗ , có hứng thú với cô đấy . Tôi thích cô gái ngây thơ trong sáng , không quan tâm cái cô quản lý kia.”

“ Tôi sẽ thay đổi , anh đừng tìm tôi nữa nhé?”

“ Ngại quá , tôi thích cảm giác lờ mờ này.”

Bạch Thuần Khiết xúc động , không sợ người không muốn sống , chỉ sợ người không biết xấu hổ . Buông thìa , cô chuẩn bị đứng dậy : “ Laptop tôi tự mua , về sau anh đi tìm cái lờ mờ của anh , tôi trở về giới trong sáng ngây thơ của tôi.”

“ Một chút cũng không lo lắng tôi sao?”

“ Trước mắt tôi không có hứng thú với đàn ông cười với tôi mỗi ngày.”

“ Vì sao , hay là chờ người nào đó vứt bỏ quản lý?”

Không hiểu sao lại tức giận , Bạch Thuần Khiết không để ý người chung quanh đang ăn cơm , lớn tiếng nói : “ Nói lại lần nữa , tôi với anh ta rất trong sáng !”

Mọi người đều ngoảnh mặt nhìn con mắt kinh ngạc , bao gồm người chờ đợi đang ở ngoài cửa .

“ Ngại quá , tại tôi đa nghi nên bạn gái tức giận.” Cố Trữ cười đứng dậy giải thích với mọi người , sau đó kéo hai tay Bạch Thuần Khiết đem đặt ở ngực : “ Em yêu , về sau anh sẽ không chọc em tức giận nữa.”

Tên đại thần kinh , anh đi đóng kịch của Quỷnh Dao đi ( nhà nhà văn) ! Gạt tay mình ra , Bạch Thuần Khiết khó chịu rời khỏi nhà hàng . Trở lại trong xe Lục Cảnh Hàng , cô lấy khăn ướt lau tay , lầu bà lầu bầu : “ Nghĩ muốn được lợi cho mình , ai dè bị người khác chiếm đoạt . Tức quá !”

Nhìn cô , Lục Cảnh Hàng không dám hỏi , khởi động máy , lúc xe băng qua ngã tư thứu 2 , điện thoại của anh vang lên .

“ Hello , đã lâu không gặp.”

“ Ừh.”

“ Không quên tôi chứ?”

“ Làm sao có thể.” Không phải vừa mới nhìn thấy sao.

“ Nghe cô ấy nói anh lại có cô quản lý ? Thay lòng rồi sao?”

“ Không cần cậu phi sức .”

“ Anh vẫn lạnh lùng như vậy , bảo tôi đền ơn như thế nào?”

“ Không cần.”

“ Anh không cần , nhưng lại nợ 1 ân tình với anh . Mau mau sửa cái tính thối của anh đi. Cúp.”

Gỡ cái headphone xuống , giương mắt nhìn gương kính chiếu người phía sau đang lau tay , Lục Cảnh Hàng càng thêm trầm mặc .


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ