truyen toi thay hoa vang tren co xanh tthvtcx ebook prc download full

Tôi Thấy Hoa Vàng Trên Cỏ Xanh

Hoàn thành 81 Chương 987 lượt đọc

report comment share

Đọc Truyện

Ngày tạo:
Ngày cập nhật:

Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh
Ngồi im trong gió nghe đêm rớt
Chợt thấy hoa vàng trên cỏ xanh.

Truyện kể về giai đoạn mà đời người ai cũng từng trải qua nhưng đôi khi trong cuộc sống bộn bề với cơm áo gạo tiền và những nỗi lo không đặt hết tên, chúng ta đã ít nhiều quên mất nó từng tồn tại, đó là: Tuổi thơ.

Tuổi thơ trong truyện Nguyễn Nhật Ánh không giống như bây giờ - khi người ta có nhiều thứ để chơi và nhiều nơi để chọn như ra công viên nước lướt ván hoặc đắm mình trong các game online hiện đại. Tuổi thơ trong truyện Nguyễn Nhật Ánh là khi bạn còn hòa mình với thiên nhiên, khi bạn thấy góc vườn nhà mình sao rộng thế và là khi bạn "mặc nguyên quần áo dầm mưa ngoài trời" hay "bứt lá, lượm nắp keng chơi bày hàng hay lùng sục các bờ hào tìm hoa dủ dẻ".

Đọc Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh làm cho tôi nhớ về một cuốn phim đen trắng. Xưa lắm! Và nhớ lắm! Mượn giọng kể của "tôi", Nguyễn Nhật Ánh vẽ một bức tranh về thân phận con người trong kiếp sống qua lăng kính trẻ thơ. Đó là chuyện gia đình nhân vật chính với ông bố ham làm vè "Trúng số cứ tưởng trúng bom/ Hết ôm cây cột tới ôm nợ nần" nhưng vì cuộc sống mưu sinh, phải xa gia đình, lên thành phố kiếm việc. Người mẹ cũng theo xe tải đi buôn củi, cốt chỉ để cho mâm cơm trong nhà có thêm phần thịt cá.

Đó còn là mối tình bị cấm đoán giữa chị Vinh và chú Đàn, vì "tay chú bị cuốn vào cối xay mía, dập nát, bác sĩ phải cưa bỏ". Cũng có thể đó là tình cảnh nhà con Mận: ba bị bệnh, mẹ mở tiệm tạm hóa nhưng rồi một hôm, bị cháy rụi. Hay đó là "tiếng thở dài sầu não" của ông Tám Tàng khi đứa con gái đang tuổi lớn bỗng dở dở ương ương sau một tai nạn khi coi xiếc... Những phận người tưởng chừng như bế tắc, cùng quẫn nhưng vẫn tìm được lối ra (một cách nào đó) bằng nghị lực và bằng hai chữ có sức nặng: Tình thương!

Chương 1: Hoa Tay Chương 2: Những Ngón Tay Chương 3: Chú Đàn Chương 4: Chuyện Ma Của Chú Đàn Chương 5: Cây Gậy Của Ba Tôi Chương 6: Nhà Con Mận Chương 7: Thằng Tường Chương 8: Mê Truyện Chương 9: Chuyện Cóc Tía Chương 10: Cu Cậu Chương 11: Chị VinHThằng Tường rất cưng Cu Cậu. Chương 12: Chim XanHChị Vinh mê chú Đàn không chỉ nhờ tiếng kèn. Chương 13: Chim Xanh Gặp Nạn Chương 14: Gió Mưa Là Bệnh Của Trời Chương 15: Đồ Tham LaMTôi quyết định gửi hai câu thơ “hay hay, ngồ ngộ” kia cho con Xin. Chương 16: Đồ Lăng Nhăng Chương 17: Em Ơi Nếu Mộng Không Thành Thì Sao? Chương 18: Thầy Nhãn Chương 19: Thầy Nhãn Đánh Chú Đàn Chương 20: Mùa Bắt Ve Sầu Chưa Tới Chương 21: Chuồn Chuồn Cắn Rốn Chương 22: Ca Nô Một Tay Chương 23: Acmônica Buồn Chương 24: Cọp Thành TinHMột hôm tôi hỏi thằng Sơn Chương 25: Truyền Thuyết Xóm Miễu Chương 26: Ba Con Xin Chương 27: Ba Con Mận Chương 28: Tôi Không Thể Giữ Bí Mật Chương 29: Tôi Bắt Đầu Thích Con Mận Chương 30: Thằng Sơn Chương 31: Lời Đề Nghị Khiếm Nhã Chương 32: Thằng Tường Quyết Định Trả Thù Giùm Tôi Chương 33: Thằng Tường Ra Tay Chương 34: Thằng Tường Tự Nhận Mình Quen Chịu Đòn Chương 35: Thằng Sơn Lại Âm Mưu Chương 36: Ngày Nào Tôi Cũng Chạy Qua Nhà Con Mận Chương 37: Căn Gác Nhà Con Mận Chương 38: Chim Non Bơ Vơ Chương 39: Buổi Tối Ở Nhà Con Mận Chương 40: Ban Đêm Ở Nhà Con Mận Chương 41: Buổi Sáng Tôi Gặp Chú Đàn Chương 42: Buổi Trưa Tôi Gặp Thằng Sơn Chương 43: Con Mận Sang Ở Nhà Tôi Chương 44: Ông Tư Cang Rượt Thằng Sơn Chương 45: Tin Vui Của Con Mận Chương 46: Xác Con Vện Chương 47: Con Mận Và Thằng Tường Chương 48: Tôi Ngứa MắTCon Mận và thằng Tường có những điểm chung mà tôi không có. Chương 49: Tâm Trạng Xấu Chương 50: Câu Chuyện Của Ma Quỷ