settingsshare

Tôi Đã Nói Rồi, Tôi Là Con Gái! Chương 7: Chương 7

Nhưng cô giáo không hề giở trò gì, vậy thì còn ai ngoài nó chứ? Nó đang cười khà khà thì............ con ruồi bay ngang miệng. May mà nó không nuốt phải (=.="). Trần Duy đứng dậy nói:

- Thưa cô, để em giúp được không ạ?

Cô giáo mừng quýnh lên, mắt sáng rỡ đầy cảm kích, gật đầu lia lịa. Nó hơi nhíu mày 1 cái nhưng lại tươi tỉnh ngay:

- Xin lỗi cô, em không biết là cô lại thích bắt tay em đến thế. Nếu muốn, cô có thể để khi khác được không?

Cả lớp ồ lên. Có 1 vài tiếng cười khúc khích. Nó cười đểu nhìn cô giáo mếu máo không biết phân trần thế nào. Trần Duy tiến lại và xem xét tình hình:

- Có lẽ chúng ta cần 1 chút cồn.

Thế là trong lúc đợi người đi lấy cồn, cả lớp túm tụm lại chỗ nó và cô. Một vài thằng con trai lại chỗ nó, hỏi nhỏ vào tai:

- Ê mày, cảm giác nắm tay cô thế nào?

Nó cười toe:

- Nóng, mỏi, ướt.

Cả hội con trai cười ầm lên mà nó cũng chẳng hiểu cười gì. Bọn con gái thì không thèm bận tâm mà chỉ chú ý đến cô. Cũng có đứa thầm thì vào tai cô:

- Cô ơi, làm cô thích thật đấy! Em cũng muốn được như cô!

Cô giáo thì trong lòng thầm gào rú: "Tôi chỉ mong được như chị thôi!!! Làm giáo viên mà thế này thì tôi thà lên miền núi dạy còn hơn! huhu"

Vậy là cô đã có quyết định quan trọng cho cuộc đời giáo viên của mình, còn nó thì vẫn hí hửng vì nguyên 2 tiết Văn ngồi "cầm tay cô" mà không phải học.

Sau khi tách được 2 bàn tay ra, tay nó cũng đã mỏi nhừ. Nó "đành" xin phép thầy dạy môn tiếp theo để lên phòng y tế. Ngày đầu tiên chỉ thế này thôi, nó muốn ngủ lắm rồi. Mà hình như nó bị bệnh đói ngủ ấy nhỉ. Nếu được ngủ thoải mái thì chắc nó ngủ suốt đời luôn quá.

Tung tăng lên phòng y tế, nó phát hiện ra các cô giáo ở trường này, ai cũng....... rất xinh, rất trẻ, và đặc biệt rất....... hám trai!!

Cô nhân viên y tế cũng thế nữa, vừa thấy nó vào là mắt sáng lên, hồ hởi:

- Em là học sinh mới đúng không? Em tên gì, cao bao nhiêu, ngày sinh, sở thích của em là gì? À mà quên, em đau ở đâu?

Nó chóng mặt luôn với cô này, bèn trả lời qua loa rồi nói:

- Em rất mệt nên muốn ngủ ngay, cô có thể để em nghỉ ở đây không ạ?

Cô giáo đỏ mặt nói:

- Cô rất.... sẵn sàng.

Trời ơi, nó có nói gì đâu mà sẵn sàng chứ nhỉ? Nó mỉm cười:

- Cô ơi, ai mà đẹp trai thế kia ạ?

Vừa nói nó vừa làm bộ mặt hốt hoảng, chỉ ra cửa phòng. Đúng như dự đoán, cô ta bèn lao vụt ra, 2 mắt sáng như 2 cái đèn pha ô tô:

- Đâu? Đâu? Ai hả em?

Nó nhanh tay ra khóa cửa lại, nói:

- Cảm ơn cô đã để cho em dùng tạm phòng! Phiền cô..... qua phòng khác ạ!

Thở phào, nó quay vào trong và nhìn 2 chiếc giường kê 2 bên tường. Chọn chiếc bên trái vậy, nằm cùng hướng với chiếc giường ở nhà mình vẫn thoải mái hơn. Nó bò lên rồi kéo cái chăn đắp ngang bụng, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Ở giường bên phải, 1 lúc sau khi nó ngủ, hắn tỉnh dậy. Kéo tấm rèm che qua 1 bên để ngồi dậy, hắn hơi giật mình khi thấy khuôn mặt nó đang nằm ngủ bình thản. Hắn hơi nhếch miệng lên, nói:

- Nhìn mặt cậu khi ngủ thật là..... ngu!

Hắn khẽ nhìn từng đường nét trên khuôn mặt nó. Hàng mi cong, sống mũi thẳng, đôi môi đỏ, mái tóc đen tuyền, trông giống con gái nhỉ? Nhưng nếu là con gái thì nó sẽ là đứa con gái xấu nhất trên đời! Vì trông nó quá ư là.......... nam tính.

Hắn giật mình tự nhủ:

- Mình nhìn gì vậy trời?

Rồi hắn lắc mạnh đầu và đi ra khỏi phòng. Nhưng tay vừa chạm đến cửa, đầu hắn chợt lóe lên 1 ý tưởng độc đáo. Hắn quay lại lục tung bàn làm việc trong phòng và kiếm được cây bút viết bảng.

Nhe răng cười nham hiểm, hắn khẽ tiến lại gần nó:

- Tất cả là do cậu tự chuốc thôi, đồ ngu!

Hí hoáy 1 hồi, hắn cũng hài lòng với tác phẩm của minh và đắc ý rời khỏi phòng. Nhưng ra đến cửa, hắn mới té ngửa ra, cửa phòng đã bị khóa từ bao giờ. Thế này thì lúc nó tỉnh lại biết nói làm sao?

Đang sốt ruột nghĩ cách thì hắn nghe thấy tiếng nó trở mình, vội vàng chui tọt lên giường, kéo rèm lại.

Nó nghe thấy tiếng động, chợt tỉnh giấc. Nhìn sang giường đối diện, tấm rèm đang lung lay trong khi phòng không có gió, nó giật mình nghĩ đến mấy con ma trường học. Nhưng đây là ban ngày, ít nhất thì nó cũng phải tỏ rõ bản lĩnh của mình chứ. Để không như lời tên vô duyên nào đó nói hồi sáng.

Hít 1 hơi dài để lấy can đảm, nó cẩn thận bước từng bước đến, tay hơi đưa ra trước về phía chiếc rèm. Hắn ngồi trong giường mà giật nảy mình lên.

Nó tiến gần thêm 1 bước nữa, tay đã chạm đến mép tấm rèm. Hắn lùi dần lùi dần và đụng vào cái chăn. Nó giật phắt tấm rèm lên thì hắn tung chăn trùm nó kín mít rồi mở toang cửa sổ và nhảy xuống dù đó đang là tầng 2. Nó tức giận hất chăn ra rồi chạy đến bên cửa sổ nhưng chỉ còn thấy chiếc lắc tay bị rơi lại dưới sàn nhà. Nó nhặt chiếc lắc lên săm soi và lẩm bẩm:

- Dám trùm chăn ta à? Để cho ngươi dễ dàng chạy thoát thì ta đây không phải là Red.

Nói rồi nó cho sợi dây vào túi, ung dung bước ra ngoài. Chìa khóa nó nắm trong tay, thế thì tên vừa nãy đã trốn trong đây từ trước? Nếu vậy thì có gì mà hắn phải bỏ chạy vội vã như thế?

Nó vừa đi vừa nghĩ ngợi 1 hồi mà vẫn chẳng hiểu gì. Mọi người xung quanh thì cứ nhìn nó lén lút đến bực. Nó về lớp lấy cặp để về thì cả lớp ngạc nhiên nhìn. Bọn con trai thì cười cợt, bọn con gái thì nhào đến:

- Minh ơi, cậu nói có giữ lời không?

Nó nhíu mày hỏi lại:

- Sao lại hỏi thế? Nếu tớ đã hứa thì chắc chắn làm.

Mắt cô bạn sáng lên:

- Vậy tớ làm nhé!

Nó chưa hiểu gì thì một cô nàng khác lại chen chân vào:

- không, để tớ!

- Này, tớ trước!

- không, tớ trước!

Nó bực mình gào lên:

- THÔI NGAY!!! Các cậu đang làm cái trò mất mặt gì vậy hả?

Các cô nàng đứng im, cúi đầu ăn năn. Nó hỏi:

- Rốt cuộc là có chuyện gì? Tớ có hứa gì sao?

Cô bạn vừa nãy chỉ ra phía sau nó, rụt rè nói:

- Trên lưng áo cậu viết kia kìa.

Nó ngây thơ hỏi lại:

- Viết gì cơ?

Một thằng con trai chả hiểu từ đâu chui ra, đưa cho nó xem cái điện thoại có chụp hình lưng áo nó:

"Hun tui đi! Hun 1 trả 10"

Nó hóa đá tại chỗ. Cái quái gì thế này chứ? Áo nó có dòng chữ này từ bao giờ hả trời? Có khi nào là vừa nãy.........

Nó nắm tay lại kêu răng rắc:

- Được lắm!!! Bây giờ ai muốn hôn tôi thì cứ bước lên đây._ Bọn con gái rú lên. Mấy thằng con trai thì giễu cợt:

- Cả con trai hả mày?

- Đúng vậy! cả trai cả gái, ai muốn thì cứ lên đây, hôn 1 tôi trả 10............. cú đấm.

Vừa nói nó vừa "ví dụ" cụ thể lên bức tường làm tường lõm xuống 1 vết. Nó mỉm cười chờ đợi nhưng không ai dám ho he gì nữa, rủ nhau về:

- Thôi.... tớ.... muộn rồi, tớ phải về.

- Tớ cũng vậy, thôi khỏi đi...

Rồi cả lớp kéo nhau ra về, chỉ còn nó và Trần Duy ở lại. Nó hỏi, giọng khó chịu:

- Cậu không về? Hay là.........

Duy xua xua tay:

- Không không, tôi chỉ định cho cậu mượn cái áo thôi.

Hắn quăng cái áo khoác vào người nó rồi vẫy tay và đi thẳng, không quay đầu lại. Nó nhìn theo hắn rồi nhìn xuống cái áo 1 lát và tự nhủ: "Chỉ là mượn tạm 1 lần thôi". Ơn nó sẽ trả, nhưng thù cũng sẽ báo......
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ