settingsshare

Tôi Đã Nói Rồi, Tôi Là Con Gái! Chương 4: Chương 4

Tùng đang tranh thủ gặm nhấm chiếc bánh mì thì có điện thoại, cậu vừa nhai ngồm ngoàm vừa bắt máy:

- A nhô?

- MÀY ĐANG Ở CÁI XÓ XỈNH NÀO THẾ HẢ???

Kéo vội chiếc điện thoại ra xa, Tùng đợi người bên kia thở xong mới nhỏ nhẹ:

- Tao bận lắm, hôm nay thôi đi, nha, nhazz??

Nó tức giận hét tiếp nhưng lần này Tùng đã có đề phòng, đưa điện thoại ra xa từ trước:

- TAO KHÔNG CẦN BIẾT. ĐẾN NGAY!!!

"Tút.. tút.. tút"

Tùng bình thản ngồi ăn hết cái bánh mì cũng vừa lúc có 4 thằng con trai và 1 đứa con gái tiến vào quán, hùng hổ tiến lại bàn cậu đang ngồi. Một thằng cầm đầu bước lên trước và cả 5 đứa... cúi đầu xuống:

- Chào Nhị ca, Đại ca có lệnh tập hợp ạ!

Thở dài ngao ngán, Tùng dặn dò người trông bar và đi theo 5 đứa. Kinh nghiệm từ khi quen với nó đến giờ đủ cho cậu hiểu, lời nó nói luôn đi ngang với hành động, vừa mới nói đó mà đã có người đến "mời" đi rồi, không cần biết cậu có đồng ý hay không, đến nản!

Vừa tháo cái mũ bảo hiểm ra, Tùng đã nhận nguyên 1 quả táo vào giữa trán:

- Đồ rùa, mày làm tao mất thời gian quá đấy!

Một gã thanh niên mặc đồ đen, đội mũ lưỡi trai và đeo kính, tay đang xoay xoay 1 khúc đoản côn nói. Tùng tỏ vẻ sợ sệt nhưng trong giọng nói lại có phần mỉa mai:

- Dạ thưa "đại ca", "anh" muốn xử phạt "em" thế nào đây ạ?

Gã nghiến răng ken két:

- Tao giết mày bây giờ! Đến giờ hẹn rồi đấy!

Tùng phì cười trong khi 5 người còn lại chả hiểu mô tê gì. Nó thì tức tối trong lòng, tính trả thù mà lại bị Tùng mỉa mai gọi là "anh". Nhưng nó đang đóng giả con trai mà, hic, mà dù không đóng giả cũng đâu ai nói nó là con gái đâu nhỉ? Thôi kệ, giờ phải lên đường cái đã.

Nó trèo lên chiếc mô tô và đèo Tùng phóng vụt đi. 5 đứa còn lại cũng đuổi sát theo sau. Nó cần đến 1 nơi:

ngoại ô thành phố.

Nói đến đây không biết các bạn đã hiểu chưa, nó là Hoàng Minh, đại ca của Dark Moon, với biệt hiệu là Red - màu đỏ, màu của máu. Nó và Tùng lập ra hội này khoảng 9 tháng trước, với không ít khó khăn khi hội chỉ mới chân ướt chân ráo bước vào giang hồ. Nhưng bằng năng lực lãnh đạo và khả năng nhìn người của mình, cộng với tài huấn luyện của Tùng và cái ô của trùm mafia khét tiếng, Dark Moon được biết đến với 1 đội ngũ hùng mạnh gồm hơn 300 tay anh chị ưu tú trong giang hồ. Đứng đầu là 1 nhóm 7 người gồm: Red- nó, Black- Tùng, Blue, Yellow, White, Green, Brown. Tất cả đều là những võ sĩ thượng đẳng. Nghe nói chỉ riêng 1 người trong số 7 người cũng đủ sức dẹp loạn nguyên 1 đảng phái rồi, nên đến giờ phút này, Dark Moon là 1 trong 3 tổ chức lớn mạnh nhất nước. Đã là dân giang hồ thì không thể không biết đến Dark Moon, nhưng điều lạ kì là ngoài Black ra, chưa một ai thấy khuôn mặt thật của Red. Đại ca của Dark Moon vẫn là một ẩn số khó giải đối với giới giang hồ.

Hôm nay là trận huyết chiến giữa Dark Moon và Black Rose , Nó đang đếm lùi từng ngày để đến ngày đại lễ mừng Dark Moon đủ 9 tháng 10 ngày. Khi đó, sẽ có 1 Dark Moon mới ra đời, mạnh mẽ, rộng lớn và.... khủng khiếp hơn!

Black Rose cũng là một trong 3 tổ chức lớn nhất nước. Xét về quân số, Dark Moon thua, nhưng nói đến thực lực, thì phải 10 Black Rose mới bằng 1 Dark Moon. Chỉ có điều chúng đông nhan nhản, và hội của nó vẫn chưa dứt điểm được. Hôm nay sẽ là ngày quyết chiến. Thứ nó cần duy nhất trong cuộc chiến này.... chỉ có 1. Và đó KHÔNG phải là địa bàn hay sự phục tùng của Black Rose........

Đến nơi, nó nhìn giữa 1 cánh đồng hoang vu rộng lớn, tiếng xe máy đang gầm rú cả 1 khoảng trời. 2 bên đã đủ mặt.

Nó lùi lại 1 chút để Tùng lên trước, cần phải thăm dò lực lượng địch cái đã. Nhìn bao quát 1 lượt, nó nhẩm tính quân số:

Bên nó: khoảng 350

Bên địch: tầm trên 800 đứa

Nó im lặng quan sát và nhìn thấy tên đứng đầu của Black Rose. Hắn đang đứng khoanh tay ngạo nghễ. Nó lướt sang người bên cạnh: một tên thư sinh với cặp kính mắt dày cộp.

Thằng Tùng lên tiếng "chào hỏi":

- Thật thất lễ vì để các vị đợi lâu. Tại hạ còn bận cho con Kiki ở nhà ăn nên mới tới muộn. Vô cùng cáo lỗi!

Tên kia tức lộn ruột khi bị Tùng coi không bằng con chó nhưng vẫn cố sẵng giọng:

- Ha ha, chú cầy nhà nhóc nhớ chăm cho kĩ vào, hôm nào anh vào sẽ cắt tiết, lột da nó nấu giã cầy cho anh em ăn 1 bữa. Anh còn lo chú tiếc cơm chó mà ăn đến tận giờ này mới ra. Thôi, chú không bỏ trốn là tốt rồi. Anh còn được vận động chân tay 1 tý.

Nói rồi hắn ngửa cổ lên cười và lũ đàn em cũng cười sằng sặc. Tùng nuốt cục tức rồi thản nhiên nói:

- "Em" cũng muốn ăn lắm, mỗi tội con Kiki cứ giữ cơm khư khư để chờ anh vào ăn cùng, haizz. Buồn quá cơ.

Lần này đến phiên tụi nó cười sảng khoái, còn bọn kia chỉ chực lao vào chém nát đối phương, nhưng dễ gì, he he.

Trong khi mọi người chỉ đứng xem thằng Tùng và tên đại ca bên kia nói móc nhau mấy câu, nó lại chỉ chú ý đến tên thư sinh đó.

Dáng người tuy nhỏ nhưng tư thế đứng rất cương trực, chứng tỏ 1 phong cách của người cầm quân thông thái. Đeo cặp kính dày mà lại để kính hơi trễ xuống, không nâng lên như thói quen của những người cận. Tuy mặc áo dài tay nhưng nó vẫn nhìn rất rõ những cơ bắp nổi cuồn cuộn bên trong lớp áo đen trên người hắn. Và có lẽ hắn cũng đoán ra được nó rồi....

Nó nhếch mép tiến lên:

- Hạ màn đi. Vở kịch kết thúc rồi. Mời thủ lĩnh của Black Rose tiến lên. Tôi chính là Red.

Nghe tới cái tên Red, gần 1000 người lặng đi, đa phần là sợ hãi hoặc căm phẫn, hoặc khinh thường. Nó đưa tay chỉ tên thư sinh:

- Mời anh! Tôi muốn giải quyết nhanh gọn thôi.

Tên nãy giờ cãi nhau với Tùng lắp bắp:

- Gì... gì chứ? Tao mới là thủ lĩnh!

Hắn đang định nói tiếp thì tên kia giơ 1 tay chặn lại, tháo cặp kính xuống, lộ rõ 1 đôi mắt rực cháy tham vọng và độc ác:

- Đủ rồi, mày cút xéo đi. Đồ vô dụng!

Hắn tiến lên phía trước 1 chút và khẽ nhếch miệng:

- chú em cũng khá đấy.....Nó cũng nhoẻn 1 nụ cười nửa miệng. Hắn tiếp:

- Thật hiếm khi gặp được đối thủ xứng tầm, phải chơi đẹp chứ nhỉ?

- Quá khen. Anh chưa xứng làm đối thủ của tôi đâu.

- Hừ, tự tin quá đấy. Để xem cái bản mặt chú em ra sao?

Nói rồi hắn lao vụt tới, với tay định giật kính của nó nhưng nó nhanh chóng ngửa người ra sau, hắn tiếp tục dùng tay còn lại nhắm vào mặt nó thì nó nghiêng người, bước ra bên trái hắn, định tung 1 cú gạt chân để đo ván hắn mà không ngờ hắn gạt phắt tay trái lại làm nó lãnh nguyên 1 cùi trỏ vào mặt, bật máu. Chiếc mũ cũng văng ra khỏi đầu. Hội của hắn được dịp hò reo ầm ĩ.

Lau máu đang rỉ trên khóe miệng, nó cười thích thú:

- Kính này được làm ôm sát vào khuôn mặt tôi. Muốn lấy nó ra trừ phi.... anh đánh bại tôi.

Hắn lao ngay vào tung cú đấm liên hoàn với 1 tốc độ khủng khiếp làm nó cứ phải vừa đỡ vừa lùi. Hắn và đa số những người khác cứ nghĩ có thể áp đảo nó nhờ tốc độ, nhưng họ lầm!

Nó đột ngột tăng tốc các chiêu phòng thủ và chuyển thành những chiêu thức tấn công mạnh mẽ. Hắn bối rối đỡ lại nhưng không kịp và bị trúng 1 đấm vào mặt, bay ra 1 đoạn. Nó vẫn giữ nụ cười nửa miệng trên môi:

- Nhưng đó là điều không thể!

Bên nó vẫn đang chăm chú xem, không hề la ó hay reo hò như lũ ô hợp kia.

Hắn bật dậy ngay và thủ thế, lần này đã cẩn trọng hơn. Nhìn hắn lúc này giống như 1 con sói với cái đầu linh hoạt và kinh nghiệm bắt mồi lâu năm. Còn nó như 1 con mãnh hổ với sức mạnh và khả năng nắm bắt thiên tài. Ngay lập tức, nó nhận ra tốc độ và khả năng di chuyển của hắn, cũng như vài thói quen xấu khi hắn chuẩn bị ra đòn...

Hắn dùng 1 cú đám tay phải trực diện đánh vào mặt nó, nó né được, hắn biết, và tung ngay 1 cú nữa bằng tay trái khi nó lách mình sang bên. Nó hơi ngạc nhiên nhưng vẫn bình thản tránh được. Hắn liên tiếp ra đòn và nó cứ nhởn nhơ tránh. Nó không giống như đang đánh nhau mà đang chơi trò mèo vờn chuột với hắn. Bây giờ chỉ còn đợi thời cơ nữa thôi....

Tùng đứng ngoài khoanh tay nhìn, nó vẫn đang tránh đòn và đối phó với những chiêu thức kì quái từ hắn. Bỗng chân hắn hơi lùi lại phía sau 1 chút.... Mắt nó sáng lên, Tùng tự tin mỉm cười, cả 2 đứa đều có chung 1 suy nghĩ "Kết quả đã ngã ngũ rồi!"

Ngay khi hắn giơ chân lên cao đá vào mặt nó, nó lách nhẹ sang bên và 1 tay gạt chân trụ, 1 tay hất chân đá của hắn làm hắn ngã nhào. Hắn lao vào định ôm eo nó để vật nhưng bị nó cho lãnh 1 cú đá xoay cực đẹp. Tiếp sau đó là những cú đá và đấm móc liên tục cho tới khi hắn ngã xuống và gục ngay tại chỗ.

Nó dừng lại. Quân tử không hiếp đáp kẻ không có khả năng tự vệ. Hơn 800 người bên Black Rose cứng đơ miệng nhìn vị thủ lĩnh tài ba nằm gục dưới chân nó, không thốt nên lời. Vài kẻ nhát gan đã vội chuồn trước. Bên nó lúc này mới vỗ tay đập gậy ầm ầm, tung hô tên Red. Nó quay lại nhìn thằng Tùng, nhe răng cười, đưa tay thành hình chữ "v" - victory. Tùng đáp lại nó bằng 1 ngón cái đưa lên: NUMBER ONE.

Tên giả mạo thủ lĩnh của Black Rose tuy sợ hãi nhưng vẫn cố tỏ ra lợi hại:

- Chúng... chúng chỉ có 1/3 lính so với bên ta, sợ.. sợ gì chứ. XÔNG LÊN!!

Chỉ 1 từ làm cho sĩ khí 2 bên tăng vụt lên. Nó cũng không để anh em đợi thêm nữa, vẫy tay ra hiệu xông lên. Quân địch lúc đầu hùng dũng là thế, chỉ sau vài chục phút đã nao núng vì người của nó quá mạnh. 1 người có thể chấp tới 10 người bên đối thủ. Nó chỉ đứng im nhìn, vì thực chất chẳng có đứa nào bén mảng lại gần nó sau khi đã chứng kiến nó hạ gục thủ lĩnh của mình như thế cả.

Gần 1 tiếng sau. mọi việc coi như gọn ghẽ. Nó để Tùng lo dọn dẹp còn mình thì rủ 5 tướng đi bão. Bọn nó lao vùn vụt trong đêm và lạng lách, đánh võng rồi khiêu khích nhau, vừa rồ ga vừa gào rú điên cuồng. Green và Blue quá khích còn diễn xiếc trên đường. Nó vừa xem vừa cười rồi thể hiện tuyệt chiêu của mình.

Rú ga hết cỡ, nó lấy đà phi qua 1 cái dốc, chiếc mô tô bay vút lên không trung và lộn mấy vòng trước khi tiếp đất. Cả mấy đứa vỗ tay rào rào. Yellow - nữ tướng duy nhất của hội lên tiếng:

- Hay lắm Red! Hôm nào dạy tôi đi!?

Green trêu chọc:

- Gớm, bà muốn học thì ít mà muốn ngắm giai thì nhiều chứ gì?

- Cái gì chứ? Ông đang nói ai đấy hả? Cẩn thận cái mồm thối của ông đấy!

Blue cũng hùa vào:

- Ha ha, có người bị nói trúng tim đen nên giật mình kìa tụi mày.

White chỉ cười mỉm:

- Green đang ghen đấy mà, Red nhỉ?

Yellow tuy được giúp nhưng cũng chẳng mấy vui, ai thèm cái tên "xanh lè" đó chứ, người ta chỉ thích đỏ chóe thôi =))

Red chỉ ngồi cười theo mấy đứa bạn. Liếc sang Brown thấy hắn đang nhìn mình, nó hơi khó chịu nhưng cũng quên đi ngay. Một lúc sau, mấy đứa giải tán để về nhà. Nó phóng chiếc xe đen xé gió lao vụt đi trong màn đêm. Phía sau có 1 người nhìn theo cho tới lúc nó đi khuất mới chụp mũ vào và rồ ga đi...

Sáng, nó thức dậy với cái đầu rối hơn tổ quạ, mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Mấy hôm nay toàn đến bar nhậu nhẹt rồi đi chơi thâu đêm với cả hội. Ban ngày thì bị anh giai nó quay như chong chóng, hết giúp anh cái này đến làm hộ anh cái kia. Nó mà uể oải từ chối là lôi mẹ với ba ra dọa. Anh đúng là anh, anh như cái bà lanh tanh chanh, hại em gái thảm hại thế này đây.

Vừa đánh răng vừa ngủ gật, nó kết thúc công cuộc vệ sinh cá nhân với cái mặt lem nhem kem đánh răng và phải đj rửa lại. Không biết vừa nãy trong lúc buồn ngủ nó đã "lau mặt"........ cho cái gì nhỉ?

Lẽ ra hôm nay nó sẽ được nằm dài ở nhà 1 mình vì ông anh đang bận rộn với mấy cái cuộc thi chết tiệt gì đấy, nhưng mẹ nó không hiểu được cơn bão nào đưa tới mà lục nó dậy từ hơn 5h. Nó phải chiến đấu dữ dội với cơn buồn ngủ để bảo vệ tới cùng tài khoản tiêu vặt của mình mới có thể xuất hiện tại phòng khách vào cái giờ mà hằng ngày nó vẫn đang say giấc ngàn thu, í lộn, ngàn giây này.

Đáp lại tấm lòng phục tiền, à, là phục tùng của con gái, bà Triệu Tú Cầm đặt tách trà xuống, tuyên bố:

- Từ mai con sẽ đến trường nghệ thuật của ta để học. Không cãi, không ý kiến, không đặt điều kiện. Con biết hậu quả của việc không nghe lời mẫu thân rồi chứ?

Nó há hốc miệng, không thốt lên được lời nào. Mẹ nó tiếp tục nói:

- Im lặng là đồng ý. Ta rất vui vì con đã chấp nhận yêu cầu này. Trong ngày hôm nay con phải đến trường nhận đồng phục và xem lớp học. Nên nhớ là đừng làm mất mặt ta và lo mà học những điều cần thiết đi. 2 tháng nữa ta sẽ đến kiểm tra đấy. Giờ ta phải đi rồi.

Bà đứng dậy, vòng tay hôn lên má con mà mỗi tội nó cao quá, bà đấm 1 phát vào bụng để nó gập người lại và hôn lên trán, "âu yếm" nói:

- Hẹn gặp lại con.

Nó vẫn giữ nguyên tư thế gập người, 2 tay ôm bụng cho tới khi chiếc xe ô tô của bà đi khuất mới đau đớn hét lên:

- Bà không phải là mẹ tôi!!!!!!!!!!

>> "But only love can say, try again or walk away.........."
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ