settingsshare

Tôi Đã Nói Rồi, Tôi Là Con Gái! Chương 23: Chương 23

Bắt đầu? Mà bắt đầu cái gì cơ chứ?

Nó ngơ ngác nhìn hắn trong khi hắn ném qua nó 1 cái rubic:

- Nào, Nam sẽ làm trọng tài cho chúng ta. Người đàn ông thực sự phải là người minh mẫn. Ai xoay nhanh hơn thì thắng!

Hơ, thế mà nó đã nghĩ là sẽ đánh nhau đấy. Rubic à, nó xoay được cái này từ năm 5 tuổi, 4 ngày sau nó đã xoay được 6 mặt. Lâu rồi không thử, chẳng biết còn được như xưa không. Nhưng để xem, xoay thế này....

- OK, bắt đầu đi.

Hắn nhìn nó 1 cách đầy tự tin. Hắn nghĩ nó sẽ thua đấy à? Nhóc Nam đem đồng hồ bấm giây ra, hô:

- Bắt đầu!

Nó nhanh chóng xoay lia lịa trong khi hắn vừa xoay vừa nhìn các mặt. Trò này chỉ là trò trẻ con thôi, nó dừng lại ở 1 phút 15. Hắn thì phải đến 1 phút 17. Hắn nhìn nó ngửa cố cười ha hả mà phát bực. Nói với giọng ranh ma:

- Chúc mừng cậu đã thắng......... phần 1.

- HẢ?

Hắn nhún vai:

- Tôi chưa nói sao? Chúng ta thi tất cả 3 phần, ai thắng 2 phần sẽ thắng chung cuộc.

Nó và Nam cùng nghĩ chung 1 từ duy nhất "Bỉ ổi!!". Không ngờ hắn lại hèn đến mức đó, nhưng nó có sợ gì chứ, đấu thì đấu. À mà nó có sợ........... ma đấy, hjx.

Hắn mỉm cười:

- Phần 2 sẽ thử thách sự gan dạ ở ngôi nhà ma ám phía sau biệt thự. Cậu có dám thi với tôi không?

Nó há hốc miệng. Dường như hắn biết nó sợ ma hay sao mà cười đắc ý vô cùng. Nhưng tại sao hắn cứ tự ý lựa chọn đề thi chứ? Hắn nói tiếp luôn:

- Tôi thua phần trước nên được chọn phần tiếp theo.

Hay đấy, nhưng địa điểm thi........

Hắn dẫn nó đến 1 ngôi nhà nằm khuất phía sau khu biệt thự này, cách chừng vài trăm mét. Vừa đi hắn và Nam vừa tranh thủ kể về "sự tích" của ngôi nhà. Hắn thì đã đành, nhưng Nam cũng hùa vào, nó không muốn nghe cũng phải nghe, sởn hết cả da gà lên. Ngôi nhà này được xây cách đây chừng 30 năm. Đó có vẻ từng là 1 ngôi nhà đẹp. Kiến trúc bên ngoài tuy hoang tàn đổ nát nhiều nhưng vẫn đứng hiên ngang 1 cách kì bí. Xung quanh nhà, cỏ dại và cây cối um tùm, tường đã ngả màu rêu xanh và xuất hiện những vết nứt. Nam hào hứng chỉ cho nó thấy 1 dấu tay in trên tường:

- Đó là hôm bọn em đi thử xem có ma thật hay không. Lúc vào thì chẳng thấy gì, lúc đang ra khỏi ngôi nhà thì thấy 1 cái bóng đen, tóc tai rũ rượi đứng chống tay vào tường thở hổn hển. Cả mấy đứa hét ầm lên và chạy, khi quay lại thì đã thấy vết tay dính máu và bùn này. Từ đó chẳng ai dám đến nữa.

Nó thấy lạnh sau gáy. Tên dở hơi Angus bày ra cái trò này làm gì cơ chứ???? Nó muốn chịu thua luôn cho rồi nhưng làm thế thật mất mặt, đành đi tiếp mà lòng run run. Lúc vào nó bước thật nhanh để che dấu nỗi sợ hãi của mình. Thiên và Nam thì đi chầm chậm dò xét. Thiên chưa đến đây lần nào nên cũng công bằng với nó. Nhưng hắn không tin có ma trên đời, chỉ là muốn thử cảm giác hồi hộp và xem nó sợ hãi thế nào thôi.

Ngôi nhà đã lâu không có người ở nên mạng nhện giăng đầy, nền nhà lạnh lẽo phủ 1 lớp bụi dày đặc. Hắn kể là nơi đây đã từng là nơi ở của 1 gia đình đầm ấm, có cha mẹ và 2 đứa con gái. Nhưng sau 1 thời gian chung sống, người vợ nhận ra chồng đã phản bội mình và đau khổ treo cổ tự tử. Người chồng đưa vợ mới về sống nhưng không quên được lỗi lầm đã gây ra nên cũng cắt cổ tay tự tử luôn. Hai đứa con gái sống với dì ghẻ, bị bà ta hành hạ, đánh đập, **** bới, bắt làm việc quần quật nên không chịu nổi, kiệt sức mà chết. Bà dì ghẻ chôn xác 2 đứa ngoài vườn và đưa tình nhân về sống.

Nhưng một tối, 2 người đang nằm trên giường thì nghe thấy tiếng gõ cửa. Tình nhân của bà ta ra xem thì không thấy ai. Cứ mấy lần như vậy thì gió bắt đầu rít lên, cửa đập ầm ầm. Máu từ trên trần nhà nhỏ giọt xuống khiến bà ta sợ hãi hét lên. 2 người họ nhìn lên thì chỉ thấy 1 vũng máu cứ đang nhỏ giọt, nhỏ giọt..... Rồi chân giường đột nhiên "sập" xuống, 2 người họ chỉ biết ôm nhau kêu khóc. Bà dỉ ghẻ đó quỳ xuống van lạy thì bỗng thấy bóng người đàn bà dắt 2 đứa con gái in trên tường trước mặt. Bà ta gào lên điên loạn:

- XIN THA CHO TÔI!! LÀM ƠN THA CHO TÔI!!

Rồi những giọt máu nhỏ giot dần dần thành một vũng máu lớn, có tiếng "phịch". Hai người họ ngước lên thì thấy xác ông chồng cũ đang nằm trên vũng máu đó, mắt trợn ngược lên. Tình nhân của bà ta sợ hãi bỏ chạy thì vừa ra đến cửa, cửa đóng sập lại. Tiếng cười từ đâu vang lên đầy gian ác khiến hắn ta run bần bật. Bà dì thì ngồi ôm mặt khóc lóc van xin còn hắn thì quỳ xuống khấn vái. Nhưng dao kéo, búa,.... trong nhà cứ lần lượt bay tà tà đến, tiếng trẻ con cười vang lên...... 2 người họ hét lên đúng 1 tiếng và...... chết hết.

Mấy ngày sau, người ta phát hiện ngôi nhà trống rỗng và 2 xác chết đầy bí ẩn trong nhà, không hề có dấu hiệu của kẻ đột nhập. Họ nói rằng 3 mẹ con nhà kia đã về trả thù và giết chết chúng.

Nó thấy gió lạnh từng đợt ùa vào làm run rẩy cả 2 cánh tay. Trời đã về chiều càng làm cho khung cảnh ngôi nhà thêm âm u. Thiên đi song song với nó, Nam đi ngay sau. Đặt chân đến tầng 2, nó chợt quay lại thì......

- N... Nam? Tên kia..... Nam đâu??

Nó lo lắng giật giật tay Thiên, hắn quay lại:

- Uả? Mới đi ngay sau đây mà?

Nó nói giọng run run:

- Hay.... hay là.....?

Hắn hơi cau mày:

- Cậu đừng có nói xúi quẩy. Làm gì có ma trên....... HẢ? Cái.... cái gì vừa mới.... lướt qua đấy?

Nó đứng sững người. Không phải nó vừa nhìn thấy cái bóng 1 người phụ nữ đấy chứ? Không thể để lâu thêm được, nó quyết định:

- Ai tìm được Nam trước, người đó thắng.

Rồi nó đi quay xuống tầng 1 và bước đi từng bước chậm rãi, cẩn thận. Nó vừa đi vừa gọi:

- NAM? NAM ƠI! Nhanh ra đây nào, anh không đùa đâu đấy.

Vẫn chỉ bốn bức tường lạnh ngắt và tiếng vang của chính nó. Nó giật thót người khi nghe thấy tiếng bước chân khi đến gian bếp. Nó quay phắt lại thì không thấy ai. Giật lùi đi tiếp, nó quay sang bên cạnh thì thấy 1 con....... nhện to đùng treo trước mặt. Rồi quay vào bếp, nó thấy mấy đồ đạc đổ vỡ và 1 con dao sứt mẻ như đang phát sáng. Nó không dám bước tiếp nữa, lùi lại phía cầu thang......

Hắn vừa gọi vừa vòng lên tầng 2, thấy trống trơn, trên này căn nhà đã bị đục phá phân nửa, rất sáng. Nhưng thấp thoáng sau bức tường đổ nát, có 1 tà áo đen.... bay bay..... Hắn hơi giật mình nhưng tự nhủ rằng ma không có thật, bèn mạnh dạn tiến lại..... Không có gì, chỉ là 1 tấm vải rách bị ai đó giắt vào khe mà thôi. Hắn mỉm cười chắc mẩm với quan điểm của mình và quay đi. Nhưng...... tấm vải hắn vừa nhìn..... không phải màu đen!!!

Không muốn quay lại khẳng định, hắn cứ thế bước, xuống dưới tầng thì thấy nó đang mò mẫm vào bếp, bèn lẻn đi sau, định bụng hù dọa nó 1 phen. Nhưng khi núp vào bức tường cạnh cầu thang, hắn thấy lành lạnh phía sau và quay lại...... Một cái thòng lọng treo lơ lửng trước mặt...... Hắn nhớ chính xác là vừa nãy chưa từng thấy cái này...... Hắn đi lùi vào bếp.....

Nó đang lùi lại, quay lưng về phía hắn, không biết có hắn phía sau...... Hắn cũng lùi lại, quay lưng về phía nó, không nhớ là có nó phía sau..... Chợt có bàn tay khẽ đặt lên vai nó và vai hắn. Hai đứa sợ hãi:

-AAAAAAAAAAAAAAA!!!

- AAAAAAAAAAAAAAAAAAA............

Nó quay lại, hắn cũng quay lại. Hai đứa đều ngừng hét, vậy mà vẫn còn tiếng hét là sao?

- NAM??

- Em từ đâu chui ra đấy hả? HÉT CÁI GÌ MÀ HÉT?

Nam thôi khúc ca nhức óc của mình lại. Nhìn bọn nó mà mếu máo:

- Em đi theo 2 người lên đến cầu thang thì nhận ra đã làm rơi mất sợi dây chuyền này nên quay lại nhặt. Tìm mãi mới ra, quay sang đây thì thấy 2 người hét ầm ĩ nên em hét theo.

Nó cốc đầu Nam:

- Còn nói nữa, tại em vỗ vai anh nên anh mới giật mình chứ!

Thiên nhếch mép cười:

- Vậy là cậu đang sợ đấy à?

Nó đang định cãi lại thì.........

- Ơ, hai người nói gì vậy? Em đâu có vỗ vai ai đâu? Đến đây đã thấy 2 người đang hét rồi.

Nó quay sang Thiên, cười:

- Là anh đúng không?

Thiên cũng nhìn nó cười:

- Tôi cũng đang định hỏi cậu câu đó!

Rồi cả 3 nhìn nhau và:

- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAA.......................

Tụi nó chạy thật nhanh ra khỏi khu nhà, nhanh hết sức có thể.

Khi tụi nó vừa đi khuất, có bóng 1 người phụ nữ đứng sau bức tường......... và tiếng cười vang............

Chạy về đến biệt thự, tụi nó quên hết chuyện cá cược thách thức, trốn ngay vào phòng Tiểu Thiên ngồi thở. Đến khi bình tĩnh lại thì hắn nhăn nhó:

- Ai cho cậu vào phòng tôi?

- Chẳng biết ai chạy nhanh nhất chui vào phòng này nên tôi ch.... "đi" theo!

Không để ý nét mặt hắn, nó liếc xung quanh căn phòng màu xanh da trời nhạt, khá sạch sẽ và gọn gàng. Điều đầu tiên khiến nó chú ý là cây đàn dương cầm nằm ở góc phòng. Hắn cũng biết chơi đàn à? Xem nào, mấy ngón tay cũng thanh mảnh đấy chứ, ngón tay của nghệ sĩ.

Nó lại gần cây đàn, mân mê lướt hờ tay trên những phím đàn lạnh, không ấn. Hắn và nhóc Nam chăm chú nhìn nó. Nam thấy kì lạ về vẻ mặt trầm buồn của nó lúc này, quay sang hắn thì chỉ thấy trong mắt hắn hình ảnh phản chiếu của nó; lạnh lùng, vô cảm. Hắn đang nghĩ gì vào lúc này nhỉ? Nghĩ đến 1 thời ngồi bên dương cầm say mê, nghĩ đến người con gái nào đó cũng nghịch ngợm lướt hờ trên phím đàn như nó lúc này, nghĩ về những kỉ niệm tươi đẹp, hay đang ngậm nuốt từng nỗi đau......??

Nó nhớ về những ngày thơ ấu, khi mà mọi người đều nói rằng "Hoàng Anh thật dễ thương", "Hoàng Anh đáng yêu quá!" "Hoàng Minh...... " Những ánh mắt không mấy thiện cảm nhìn về phía nó, khó chịu. Dù Hoàng Anh luôn quan tâm chăm sóc nó, ba mẹ yêu thương nó, và từ năm 13 tuổi, nó trở nên đẹp trai lạ lùng...... thì những ngày u ám ngồi 1 mình trong nhà nhìn tụi con gái chơi đồ hàng và kết vòng hoa cho búp bê vẫn luôn ám ảnh nó. Nó cũng có búp bê chứ, mà còn là loại xịn cơ, nhưng Hoàng Anh không thích chơi búp bê với nó, vì nó toàn chọn đồ........ quái dị cho búp bê. Rồi nó đâm ra ghét búp bê, chỉ đi chơi với bọn con trai, khi nào rảnh thì ngồi đánh đàn 1 mình trong phòng. Nó dần yêu đàn và thuê gia sư dạy đàn rồi học chuyên sâu. Giờ thì sau trượt ván, đàn dương cầm là môn yêu thích thứ 2 của nó.

Nó ngồi xuống, kéo ghế lại, khẽ đặt tay lên và nhắm mắt lại, ấn từng phím đàn, tưởng tượng về 1 quá khứ...... Hắn đứng dậy, tiến lại gần, kéo thêm 1 chiếc ghế nữa, cùng đàn với nó. Hai đôi tay cùng hòa lên 1 bản nhạc với âm điệu buồn da diết, sâu lắng, ẩn chứa những hi vọng mong manh và sự thật cay đắng, mang tất cả nỗi niềm chất chứa vào từng đầu ngón tay và thoát ra qua mỗi nốt đàn, đưa đến tai người nghe một sự đồng cảm và xúc động sâu sắc. Nam cảm thấy ớn lạnh khi nghe bản nhạc đó.... thật buồn!

Bản nhạc kết thúc, cả 3 người chìm trong yên lặng 1 lát, Nam mới vỗ tay:

- 2 người đàn hay quá!!

Lúc này nó mới tỉnh ra:

- Ai cho anh đàn cùng tôi hả?

Hắn cũng nhận ra mình vừa hòa chung với nó 1 dòng cảm xúc, nói:

- Đây là đàn của tôi. Hơn nữa cậu cũng nhường chỗ cho tôi đàn còn gì?

- Anh....

Hắn hừ 1 tiếng rồi bỏ ra ngoài. Nhóc Nam ngỏ lời mời nó ở lại ăn tối nhưng nó từ chối:

- Thôi, anh không muốn ăn với tên chảnh chọe đó đâu. Hơn nữa ở nhà anh ít người lắm, anh phải về.

Thằng nhóc tiếc nuối nhưng không nài nỉ thêm nữa, để nó về. Hắn khoanh tay đứng nhìn nó về:

- Đi nhanh nhanh về nhà cậu đi. Đừng có chết giữa đường kẻo mai không đi làm được. Mai có cuộc họp báo đấy.

Nó lè lưỡi:

- Không phải nói, tôi tự biết lo.

Rồi nó chào và ra về, vẫn trên chiếc ván trượt yêu quý. Khi về đến nhà, nó thấy có 1 chiếc ô tô đen sang trọng và 1 toán vệ sĩ đen sì đang đứng trước cửa. Nó nghĩ quanh quẩn 1 hồi và quyết định..... vào nhà để xem là ai. Anh em nó quen ai có nhiều vệ sĩ thế này à? Là ai được nhỉ?

Bước chân vào nhà, nó nhanh miệng:

- Con chào Năm, chào anh, chào..........

Ai thế này? Thật không ngờ......


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ