settingsshare

Tình Yêu Tuổi Quậy Chương 15: Gặp Lại Hạo Thiên

Phong kéo nó đi... Hắc Thiên xuất hiện trong bộ vest đen, tóc mái cụp xuống... hazzz hai anh em nhà này buồn cười thật đấy, chỉ là ngẫu nhiên thôi mà cũng trái ngược nhau được... Ai không biết sẽ nghĩ hai người này muốn chơi trội đây mà... ========

- Hic... khách sạn sang trọng quá! Tôi chưa đi những nơi như thế này bao giờ- Nó tỏ ra e ngại

- Có tôi ở đây cậu sợ gì chứ!

- Rồi rồi... "có anh ở đây rồi" hai người làm ơn nhanh nhanh lên được không?- Hắc Thiên lườm nguýt.

Đông đến ngạt thở mất, ai cũng trong bộ dạng các quý ông quý bà hết á, tự dưng nó thấy mình nhỏ bé lạ thường, cứ núp sau lưng Phong không dám thò đầu ra.

- Tôi đưa cậu tới đây để dự tiệc chứ không phải đi ăn trộm đâu nhé! Làm ơn đường đường chính chính bước đi một cách tự nhiên được không? Người ta nhìn vào còn tưởng cậu xấu lắm nên mới che mặt vậy đấy!!!- đang đi thì Phong dừng lại xổ ra một lô xích xông để chấn chỉnh lại cái điệu bộ của nó. Qủa thật thì nó đang là tâm điểm chú ý của mọi người, đi cùng cậu chủ Lam Phong danh giá đến là thế, soái khí bừng bừng là thế mà nó cứ nhăn nhó mặt mày...

- Tôi... Thật sự không quen ở chỗ đông người như thế này, lại còn toàn những người không quen - Nó thành thật.

Phong vừa nói vừa tay bắt mặt mừng với người khác, thật là ra dáng lãnh đạo mà... Ai nhìn vào hai anh em nhà này cũng phải trầm trồ "đúng là hổ phụ sinh hổ tử mà!!!".

- A... Lâu lắm không gặp! Anh khỏe chứ?- Hắc Thiên mừng ra mặt khi thấy mặt một anh chàng đối diện... Anh chàng đẹp trai ấy trông phong cách quá... Nó đứng gần đó, thật sự rất choáng khi biết... Hạo Thiên cũng ở đây (đừng nhầm Hạo Thiên với Hắc Thiên nhé!)

- Vẫn khỏe! Chú em dạo này "lớn" nhanh nhỉ!- Hạo Thiên cười rồi đánh mắt sang Phòng- Cậu là Làm Phòng em trai song sinh của Thiên phải không?

- Đây là...- Phong mở đầu với hy vọng sẽ biết được người này là ai.

- À.. xin giới thiệu với em trai, đây là bạn tốt của anh mày lúc còn đang ở nước ngoài, với lại công ty của anh ấy đang là đối tác làm ăn lớn của chúng ta.

- Vâng, rất vui được làm quen!- Phong thân thiện bắt tay xã giao- Mong anh chỉ giáo ạ!

- Đừng khách sáo!- Hạo Thiên cười tươi, chợt anh thấy vóc dáng nhỏ bé của nó đang núp sau lưng Phong...

- Còn đây là...- Hạo Thiên nhìn nó.

Nó giật thót tim, mặt lại cúi sâu thêm nữa, thực sự nó không muốn chạm mặt Hạo Thiên lúc này đâu...

Phong kéo tay nó:

- Đây là bạn gái em!

Tim nó muốn rớt luôn xuống đất cho rồi, nó ngẩng mặt lên e thẹn:

- Anh... Anh hai!

Hạo Thiên giật mình, sững sờ không dám tin vào mắt mình nữa... Là nó thật sao? Người con gái anh vẫn nhớ bấy lâu đây sao? Từ khi trở về nước, anh rất muốn gặp lại nó nhưng vẫn chưa có cơ hội vì quá bận, vừa học vừa đảm nhiệm quản lý công ty, nay lại gặp nó trong tình huống éo le này... thật là trớ trêu quá.

- Hai người quen nhau sao?- Hắc Thiên với Lam Phong đồng thanh.

- Đây là em gái tôi!- Hạo Thiên cười tươi tắn nhưng thực chất đang nghe dao cứa trong tim. Là anh đã sai, anh rời xa nó trước, để nó vụt mất khỏi tầm tay cho dù là miễn cưỡng phải làm vậy. Anh nghĩ nó sẽ đợi anh! Làm gì có chuyện đó chứ, sức chịu đựng của con người có hạn mà, chắc trong thời gian qua nó cũng đau khổ lắm rồi, đâu thể trách nó được chứ...

- Em gái?- Há hốc...

- Ừ... em gái nuôi- Hạo Thiên cười- Tôi giao em gái tôi cho cậu, cậu mà làm nó khóc thì đừng có trách tôi nhé!- Anh nói rồi giả vờ đấm vào vai Phong. Vậy tôi có việc, tôi đi trước- Thiên nói rồi quay bước đi luôn.

Nó vẫn đứng đờ đẫn ở đó, lòng quặn đau, có phải Hạo Thiên đang thầm trách nó không? Chắc anh đang ghét nó lắm....

- Cậu có anh trai mà sao tôi không biết vậy?- Phong nhìn nó tra khảo...

- Tôi... Tôi...- Nó lắp bắp- Thì cũng giống cậu thôi, cậu cũng đâu nói cho tôi biết cậu còn một người anh trai đâu chứ...

- Đến nước này mà vẫn còn cố cãi sao?- Phong lạnh lùng.

- Được rồi! Được rồi! Mau đưa Vy đến gặp ba mẹ đi!- Hắc Thiên đẩy nó với Phong.

- Sao??? Đi gặp ba mẹ á?- Nó giãy nảy- Sao vội thế? Tôi còn chưa chuẩn bị tâm lý mà.

- Sao lại chưa?- Đám bạn học xuất hiện bất ngờ, nhìn ai nấy đều ra dáng tiểu thư công tử cả, thật chẳng giống phong cách quậy phá hàng ngày- Gặp ba mẹ là điều tất nhiên rồi!

Nó vẫn phụng phịu không chịu, điệu bộ trông dễ thương hết sức, thật là làm "ai đó" khó mà kìm lòng được...

Sau một hồi cãi vã lồng lộn, nó cũng bị lép vế thôi, Phong đưa nó tới chỗ ba mẹ, đám nhóc cũng tản ra dự tiệc. Riêng Hắc Thiên thì chui vào một xó mặt đăm chiêu... cậu đang suy nghĩ, quan hệ giữa nó và Hạo Thiên không đơn thuần chỉ là tình cảm anh em trai... điều đó biểu lộ ở ánh mắt. Hắc Thiên đã quan sát ánh mắt của hai người đó ngay từ đầu. Ánh mắt nó như muốn trốn tránh, còn ánh mắt Hạo Thiên đang vui bỗng trở nên buồn thẳm... thật khó đoán.

Tới chỗ ba mẹ và khách đang đứng, Phong lễ phép chào thưa:

- Thưa ba mẹ! Con dẫn bạn gái đến!

- Cháu chào bác trai, bác gái!- Nó cúi gập người xuống, trong đầu đang thầm nghĩ liệu mình chào vậy có quá vô duyên không?

- Chào cháu! Cháu tên gì vậy?- Họ thân thiện với nó.

- Dạ... Cháu tên Hoàng Yến Vy ạ!

Sau khi nói chuyện một hồi, nó cảm thấy rất vui và không bị áp lực. Còn ba mẹ Phong thì có vẻ rất hài lòng với nó. Thế mà ban đầu nó còn suy nghĩ phức tạp. Mẹ Phong rất hiền và yêu thương con, ba Phong rất hiểu ý người khác và rất dễ được lòng người đối diện. Bảo sao công ty nhà Phong lại nổi tiếng đến vậy, ai có người chủ như thế mà không phục chứ, có khi còn trung thành cả đời ấy chứ.

Nó với Phong xin phép ba mẹ rồi đi ra chỗ khác, nó kêu đói nên Phong không làm khác được.

- Trên bàn có rất nhiều bánh kem đấy!

- Ờ...- Nó chọn đại một đĩa bánh nhỏ, quay phắt ra sau- Cái bánh này trang trí đẹp...

"Bốp"... Híc... nó bất cẩn quá, kem rây vào áo của Phong hết rồi!!!

- A... xin lỗi!!! Xin lỗi!!! Tôi không cố ý đâu!!!- nó cuống cuồng lấy giấy lau lau áo Phong, trông cái bộ dạng cưtê này của nó Phong muốn giận cũng không được, chỉ thở dài ngao ngán. Giữ tay nó lại, Phong bảo:

- Được rồi, được rồi, giờ cậu lau cũng đâu có sạch được, để tôi đi thay áo, nhớ đứng im đây đừng chạy lung tung đi đâu đấy!- Phong dặn dò rồi nhằm hướng nhà vệ sinh mà đi.

Nó biết là phải đợi cậu nhưng đứng thơ thẩn một mình như thế người ta cười chết, phải đi tìm đám bạn đã... đông quá biết đi đâu tìm đây? Công ty làm ăn rộng vậy mà.

Nó mải đi không để ý đụng phải một người, cũng may lúc đó nó không cầm theo bánh hay cốc nước đấy nhé, nếu không người kia cũng bị nó cho một vố nhọ trông thấy rồi...

- Em không sao chứ?- Người đó ân cần

Giọng nói quen thuộc này... là Hạo Thiên, đúng là anh ấy rồi, nó ngẩng mặt lên đối mặt.

- Em không sao- nó cười tươi rói.

- Nếu em không phiền thì chúng ta có thể gặp nhau một lát được chứ!- Hạo Thiên dịu dàng đề nghị

- Ơ... dạ vâng- nó theo anh ra chỗ nào đó vắng một chút cho tiện

Thiên đứng đối diện nó, từ từ hỏi từng câu một:

- Mẹ và em vẫn khỏe chứ?

- Dạ khỏe. Vậy anh có định đến thăm mẹ không?

- Anh bận nhiều việc quá, nhờ em gửi lời xin lỗi mẹ giúp anh.

- Dạ!

Không khí lại bắt đầu trùng xuống, sau một hồi, Thiên tiếp tục hỏi:

- Lam Phong tốt với em chứ?

- Rất tốt ạ!- Nó cười

Đau lắm chứ, nhưng anh không có quyền bắt nó lựa chọn, vì anh vốn dĩ chẳng là gì của nó. Ngày xưa là anh đã xa nó trước, là người làm đau nó trước, vì thế nên anh cho rằng mình không đủ tư cách để ép buộc nó. Tình yêu không phải là sự sở hữu mà là thấy được người mình yêu được hạnh phúc, đối với anh như vậy là đủ rồi.

Hạo Thiên kéo nó lại và ôm nó một cách nhẹ nhàng, nó ngạc nhiên lắm...

- Chúc em hạnh phúc nhé! Em gái...

Nó cũng đáp lại cái ôm ấy bằng cách vòng tay ra sau, ôm lấy anh. Nó cho rằng anh đang cần nó an ủi và nó đang tiếp thêm cho anh sức mạnh. Hạo Thiên buông nó ra, lấy lại vẻ hào hoa phong nhã, miệng cười tươi:

- Được rồi! Nếu Lam Phong mà có bắt nạt em thì cứ nói với anh một tiếng nhé! Anh sẽ bất chấp tất cả để tìm đến cậu ta để tính sổ, thế nên em đừng lo, em còn có ca ca ở đây mà.

- Dạ! - nó nghiêng đầu đồng ý.

Vậy là hai người tiếp tục phi vụ dự tiệc, nó thấy nhẹ nhõm hơn khi thấy Hạo Thiên nói thế và cũng thấy đỡ có nỗi phần nào....

======

:)


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ