settingsshare

Tinh Võ Môn Chương 50: Lưỡi chiến Pháp đình (thượng)

Tuy vẫn còn mang xiềng xích, một chưởng đã đem vách tường gạch xây kiên cố cứng rắn đánh thành một dấu chưởng ấn sâu đến hai tấc, loại chưởng lực này mới nghe đến đã kinh người như thế, coi như là lấy công phu Thiết Sa chưởng nổi danh của Lưu Chấn Đông chỉ sợ cũng không có cách nào làm được, Vương Chí Đạo nếu mà so sánh, lại càng kém đến quá xa.

Khó trách người đời sau cho rằng, trong lịch sử cận đại, nói về công lực cương mãnh, không người nào có thể so sánh nổi với Lý Thư Văn, hắn là người duy nhất trong lịch sử cận đại đem minh kình luyện đến mức tận cùng, không cần chuyển thành ám kình, đúng là một cao thủ quyền thuật nếu so với cao thủ luyện thành ám kình lại càng đáng sợ hơn.

Lý Thư Văn rất rõ ràng là còn chưa biết Lý Ngạo Sơn đã chết, trong tâm trăm phần tin tưởng con nuôi yêu quý sẽ đưa hắn ra khỏi ngục giam. Nếu hắn biết được con nuôi yêu quý của hắn đã bị Vương Chí Đạo đang ngồi ngay trước mắt giết chết, không biết sẽ sinh ra dạng phản ứng gì?

Vương Chí Đạo nhìn một chưởng Lý Thư Văn đánh lên vách tường kia mà suy đoán, phỏng chừng xương cốt toàn thân của mình nhất định cũng sẽ bị Lý Thư Văn đánh cho nát bét.

Trong truyền thuyết nói Lý Thư Văn trời sinh bản tính cao ngạo, tính tình nóng nảy. Nhưng mà Vương Chí Đạo nhìn ra, hắn dường như quá mức cô độc, cho nên mới đối với tất cả mọi người đều có mang địch ý, nhưng mà một khi có thể làm hắn tiêu trừ cảnh giác, là có thể đưa hắn cởi mở tâm tình. Tựa như Lý Thư Văn bây giờ, hình như đã nhiều năm không cùng người khác nói chuyện nhiều, tìm được Vương Chí Đạo đúng là một đối tượng có thể nói chuyện được, liền thao thao bất tuyệt, liên miên không ngừng, khoe ra hết những ký ức về kinh nghiệm bản thân luyện võ hay cùng người khác quyết đấu.

Sau khi Vương Chí Đạo nghe đến Lý Thư Văn kể tới võ giả thứ bảy cùng hắn tỷ võ bị hắn một chưởng đánh chết, liền quyết định chủ ý, tuyệt đối không để cho lão biết sự việc chính mình giết chết Lý Ngạo Sơn, nếu không mà nói, chỉ sợ còn không kịp ra khỏi buồng giam này, đã mất mạng dưới chưởng của Lý Thư Văn.

Vương Chí Đạo rất là tò mò hỏi: "Tiền bối, xin thứ ta tò mò, tại sao bọn người Anh quốc lại muốn đem ông nhốt ở chỗ này?"

Nhắc đến chuyện này, Lý Thư Văn lại nổi cơn tức giận, vẻ mặt giận dữ nói: "Chuyện này phải kể từ khi lão phu vừa mới đến Thượng Hải, ngày đó lão phu chứng kiến một tên Anh quốc cưỡi ngựa trắng chạy trên đường húc đá tứ tung, đụng vào rất nhiều người. Vốn lão phu đã nghĩ không quản đến việc này không liên quan đến mình, nhưng mà tên Anh quốc kia không có mắt, lại có thể dám thúc ngựa hướng lão phu xô tới. Lão phu nổi cơn giận, đem ngựa trắng của hắn một chưởng đánh chết. Tên Anh quốc kia kinh hãi, lại không muốn lão phu bồi thường con ngựa đó, ngược lại muốn lão phu dạy cho hắn công phu. Hừ hừ, công phu của lão phu há có thể tùy tiện truyền cho người ngoài, huống chi hắn lại là một người Anh quốc, làm sao có thể được học công phu Trung Quốc ảo diệu của chúng ta, cho nên lão phu rất kiên quyết cự tuyệt, cũng cảnh cáo hắn nếu còn dám đi theo lão phu, sẽ đem hắn giống như con ngựa kia một chưởng đánh chết. Thật không ngờ, vào lúc ban đêm tên Anh quốc kia dẫn theo mấy trăm lính Anh, dùng mấy trăm cây súng Tây dương nhằm vào lão phu, nói lão phu giết ngựa của hắn, muốn đem lão phu giam lại. Hừ hừ, tâm tư của tên Anh quốc kia là cái gì, lão phu còn có thể không biết hay sao, nghĩ muốn dọa lão phu để học công phu hay sao, không có cửa đâu!"

Vương Chí Đạo cười khổ, thầm nghĩ lão già nhà ngươi đúng thật là cuồng ngạo ghê gớm, trên phố dám đánh chết ngựa của người Anh quốc, may mắn là lão già ngươi còn không có đem người Anh quốc kia cũng một chưởng đánh chết, nếu không chỉ sợ ngươi ngay cả buồng giam cũng không được ngồi. Cũng không biết ta có thể liều lĩnh to gan như thế không, mà cho dù ta có liều lĩnh to gan, cũng không có cách nào đem con ngựa kia một chưởng đánh chết. Cũng khó trách người Anh quốc kia nảy sinh chủ ý với công phu của ngươi, đến ngay cả ta cũng còn động tâm đó.

Vương Chí Đạo cùng Lý Thư Văn đã trải qua hai ngày liền đều ở cùng với nhau trong một buồng giam. Lý Thư Văn ngày càng không cảnh giác với Vương Chí Đạo nữa, gần như đem kinh nghiệm cả đời của mình khoe khoang kể ra hết một lượt cho Vương Chí Đạo nghe, kể đến mức hứng trí lên, không ngờ lại muốn cùng Vương Chí Đạo so vài chiêu, Vương Chí Đạo đương nhiên sống chết không chịu đáp ứng. Thật buồn cười, lấy tính tình Lý Thư Văn động chút là giết người, cùng lão so chiêu vạn nhất làm lão nhất thời cao hứng, đem mình một chưởng đánh chết, đó không phải là chuyện đùa!

Sang ngày thứ ba, vụ án Vương Chí Đạo giết người rốt cuộc đã khai đình. Truớc lúc khai đình, Chu Điệp cùng Ô Tâm Lan lại vào thăm hắn một lần nữa, nói cho hắn biết tin tức mới nhất. Tin tức tốt là Pháp đình đã đồng ý cho hắn được tự biện hộ cho mình, chỉ cần hắn có thể chứng mình chính mình vô tội, sẽ được phóng thích ngay tại chỗ. Tin tức xấu chính là chỉ có hai người Tống Thế Vinh cùng Nông Kính Tôn được dự vào Bồi thẩm đoàn, trong khi Bồi thẩm đoàn có mười hai người thì ít nhất đã có hơn phân nửa trong số đó là có liên quan đến người Nhật Bản.

Mặc một bộ tây phục màu đen gọn gàng sạch sẽ do Chu Điệp đưa tới, sau khi cùng Lý Thư Văn hữu hảo tạm biệt, Vương Chí Đạo dường như có một loại cảm giác "gió hắt hiu chừ sông Dịch lạnh ghê, tráng sĩ ra đi chừ không bao giờ về" (1), ít nhất hắn thấy ánh mắt Lý Thư Văn nhìn hắn giống như thấy hắn đang khẳng khái đi chịu chết.

Pháp đình rất lớn rất trang nghiêm, kiến trúc kết cấu đúng theo phong cách Anh quốc, nghe nói đây là tòa Pháp đình đệ nhất của các cường quốc phương Tây ở trên đất Trung Quốc. Tiến vào một nơi có không khí nghiêm túc trang trọng như thế này, mọi người đều có một loại cảm giác hít thở không thông.

Trong đại sảnh có thể chứa được năm sáu trăm người dự đã không còn chỗ trống, ngoại trừ đám người Lưu Chấn Đông cùng Trần Tử Chính còn chưa có trở về, phần lớn Tinh Võ Môn đệ tử đều kéo tới, mà Tống Thế Vinh đệ tử cũng đã đến rất đông, kể cả đám người Tống Hổ Thành mà Vương Chí Đạo quen biết, mà đám chưởng môn các môn phái Quý Tùng Tường, Lô Thắng Tung, Diệp Chấn Sùng những người có mặt trong lúc phát sinh vụ án cũng đã thấy ngồi ở đó. Vương Chí Đạo lần đầu cảm thấy bản thân được nhiều người quan tâm đến như thế.

Ngồi bên kia đám đệ tử Tinh Võ Môn chính là đám người Nhật Bản, mỗi người đều nhìn Vương Chí Đạo với ánh mắt tràn ngập sát khí, dường như căm hận không thể đem Vương Chí Đạo đánh chết ngay tại chỗ để báo thù cho Tỉnh Thượng Hùng Nhân. Nhưng thật không ngờ tới, Vương Chí Đạo lại nhìn thấy trong đám người Nhật Bản kia có một người quen, người đó chính là Sơn Khẩu Tuyết Tử, nàng rõ ràng đã không bỏ đi theo Trần Chân. Sơn Khẩu Tuyết Tử ngồi sát bên một người trung niên thoạt nhìn tựa hồ rất có thân phận, vẻ mặt nàng kỳ quái nhìn hắn, tỏ ra bộ dáng nửa như muốn hỏi chuyện hắn lại nửa như không dám. Vương Chí Đạo đoán, người Nhật Bản bên cạnh Sơn Khẩu Tuyết Tử kia có lẽ chính là đại biểu của Nhật Bản đồn trú tại Thượng Hải, cha của Sơn Khẩu Tuyết Tử, Sơn Khẩu Dụ Điền! Xem ra Tỉnh Thượng Hùng Nhân chết ở trên tay mình kia, ở Nhật Bản thật sự không phải là một người đơn giản, ngay cả Sơn Khẩu Dụ Điền người này cũng bỏ hết mọi sự vụ chạy đến đây theo dõi một vụ án này.

Sau khi liên tiếp thực hiện một loạt nghi thức khai mạc nặng nề nghiêm túc, Pháp quan đại nhân (căn cứ theo tin tức tìm hiểu của Chu Điệp, vị Pháp quan đại nhân khoảng năm sáu mươi tuổi này dường như là người khá chính trực) hướng Vương Chí Đạo hỏi: "Bị cáo, ngươi đã xin với Pháp đình, muốn để tự mình làm luật sư biện hộ cho bản thân, có đúng không?"

"Đúng vây, Pháp quan đại nhân!"

"Ngươi hiểu được pháp luật sao?"

"Pháp quan đại nhân, ta từng ở Anh quốc đọc qua pháp luật, đối với những điều này tinh thông cực kỳ!"


Hai người nói chuyện với nhau chính là bằng tiếng Anh, người nghe ngồi dưới khán phòng quá nửa đều nghe không hiểu bọn họ đang nói cái gì. Nhưng mà Pháp quan đại nhân hiển nhiên rất hài lòng khi thấy Vương Chí Đạo nói tiếng Anh thuần thục như vậy, gật đầu nói: "Nếu đã như vậy, thì chấp thuận thỉnh cầu của ngươi. Bây giờ có thể bắt đầu rồi, xin mời nhân chứng lên tuyên thệ đi, bên nguyên cáo!"

Nguyên cáo luật sư thật không ngờ cũng là một người Trung Quốc, hắn mang mắt kính gọng vàng, mặc một thân tây phục trắng bóc, thoạt nhìn có chút nho nhã giả tạo, làm Vương Chí Đạo cảm giác người này so với Vương Bảo Lực còn gian trá hơn.

Người thứ nhất được cho lên trước tòa làm nhân chứng chính là Lỗ Dịch Tư, vai phải của hắn còn mang vòng đai thật dày quấn quanh tấm nẹp, bước đi cũng có chút quái dị, hiển nhiên lần trước hắn bị Lô Thắng Tung đả thương không nhẹ.

"Ta hướng Pháp đình và Chúa tuyên thệ: Lấy nhân cách và lương tri của ta... đảm bảo, ta sẽ trung thực thi hành quy định của pháp luật... về nghĩa vụ người làm chứng, cam đoan trình bày đúng sự thật, không hề dấu giếm..., nếu..., nếu như vi phạm lời thề, xin chịu chấp nhận hình phạt của pháp luật cùng sự khiển trách của Chúa!" Lỗ Dịch Tư cơ hồ là một giáo đồ Cơ đốc giáo tin tưởng vào Thượng đế, cho nên hắn dùng Kinh Thánh để tuyên thệ. Chỉ có điều thằng cha này dường như không thạo nói năng, nên lời nói lắp ba lắp bắp.

Mắt kính gọng vàng đi sát qua bên cạnh Vương Chí Đạo, trong mắt kính lộ ra một tia âm trá, tựa hồ như coi Vương Chí Đạo sắp thành một con chuột sẽ bị đùa chơi cho đến chết.

Hắn đi tới bên cạnh Lỗ Dịch Tư, nói: "Lỗ Dịch Tư tiên sinh, xin hỏi vào buổi sáng 10 giờ ngày 10 tháng 3 năm 1913, ngài đang ở đâu?"

"Tường Thụy Tửu Lâu!"

"Ở cùng với những ai?"

"Tỉnh Thượng Hùng Nhân, Tiểu Bổn Ngạn, Nguyên Sơn Nam!"

"Ngài nhìn thấy những gì?"

"Ta thấy được..., Vương Chí Đạo xông lên tửu lâu, cùng ông Tỉnh Thượng Hùng Nhân cãi nhau..., bởi vì bọn họ nói tiếng Trung Quốc, ta nghe không hiểu được bọn họ đang ầm ĩ chuyện gì, lúc sau, Vương Chí Đạo đột nhiên dùng một thanh vũ khí bén nhọn đâm chết ông Tỉnh Thượng Hùng Nhân."

"Lúc ấy, còn có người khác ở đó hay không?"

"Trừ một vài người thực khách nữa, thì không còn ai khác!"

Mắt kính gọng vàng gật gật đầu, quay sang Pháp quan đại nhân nói: "Pháp quan đại nhân, ta hỏi xong rồi!"

"Bị cáo luật sư, tới phiên ngươi!", Pháp quan đại nhân nói.

---------------------

Chú thích:

(1) - “Gió hắt hiu…, tráng sĩ… không về”: một câu hát của sát thủ bất tài Kinh Kha trước khi đi ám sát Tần Thủy Hoàng, nói đến khung cảnh thì thê lương, người đi thì chắc chắn là chết!


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ