settingsshare

Tinh Võ Môn Chương 40: Đá quán (hạ)

Hổ Uy Môn ở Thượng Hải cũng có thể coi là võ quán có chút danh vọng, môn chủ Hổ Uy Môn Trương Chấn Uy tuy còn xa mới so được với Hoắc Nguyên Giáp cùng Tống Thế Vinh võ giả nổi danh, nhưng đánh giá thoáng một chút cũng có thể coi như môn chủ hàng đầu trong các võ môn có hơn trăm đệ tử. Hôm nay không ngờ không để ý tới thân phận mà hạ mình luận võ với một tên đệ tử 16 tuổi, nhỏ nhất Tinh Võ Môn, khiến cho tất cả mọi người Tinh Võ Môn ở đây đều cảm thấy kinh ngạc, đồng thời cũng vì Vương Chí Đạo mà lo lắng không thôi. Bọn họ mặc dù biết Vương Chí Đạo là thiên tài luyện võ, hai trận luận võ lúc trước hắn biểu hiện ra thực lực cũng không thấp, nhưng muốn nói hắn có thể đánh thắng một quán chủ võ quán, rất nhiều Tinh Võ Môn đệ tử đều không tin. Đặc biệt lúc này Vương Chí Đạo lại biểu hiện ra điệu bộ Ưng trảo quyền của Trần Tử Chính, các đệ tử Tinh Võ Môn đều chưa từng chứng kiến Vương Chí Đạo theo Trần Tử Chính học qua Ưng trảo quyền, trong lòng lại tưởng rằng hắn đại khái lén học trộm được một hai thức, thể hiện ra lại nửa hiểu nửa không, thế này trước mặt cao thủ chính là muốn chết.

Bọn họ thực ra là không biết, Vương Chí Đạo hiểu biết về Ưng trảo công so với Trần Tử Chính còn muốn tinh thuần hơn. Ở hậu thế, giới võ thuật đã khai triển tìm hiểu phân tích kỹ lưỡng quyền pháp truyền thống chân truyền, Ưng trảo quyền bí mật chính là bị phân tích đầu tiên. Sau đó Ưng trảo quyền cùng Hình Ý, Thái Cực, Bát Quái, Đường Lang, Vịnh Xuân, Bát Cực đều là danh quyền rất phổ dụng ở trong nước, Vương Chí Đạo đối với các loại quyền pháp đó đều có tìm hiểu qua. Ưng trảo quyền chân truyền nội dung, bao gồm cả Ưng trảo nội kình sau này Trần Tử Chính mới sáng chế ra, loại công phu chân bước nhanh tay chộp chết này, hắn đã sớm nắm vững toàn bộ. Bởi vì cảm giác được môn công phu này đối với kỹ thuật cầm nã thủ hỗ trợ rất tốt, nên Vương Chí Đạo coi trọng, đem một ít nội dung tinh hoa của nó, cùng với kỹ thuật cầm nã thủ của quân cảnh, tuyệt sát kỹ thuật của Nhu thuật cổ truyền, cùng với phân cân thác cốt của quyền thuật cổ truyền Trung Quốc, tất cả kết hợp lại, hóa thành một kỹ thuật sát thủ trọng yếu trong Chí Đạo quyền học, gọi là kỹ thuật "Trí mạng cầm sát thuật". Hắn tuy không theo Trần Tử Chính học Ưng trảo công, nhưng sở luyện "Trí mạng cầm sát thuật" lại thuần thục vô cùng, sử ra lại thay đổi một chút điệu bộ, khiến mọi người tưởng lầm là Ưng trảo quyền.

Trương Chấn Uy thấy thế cười lạnh một tiếng nói: "Trần Tử Chính Ưng trảo quyền, ngươi cho rằng Ưng trảo có thể so với lão tử Hổ trảo hay sao?"

Hai trảo như gió, cuồng phong đan xen nhau lần lượt đánh tới Vương Chí Đạo, hiển nhiên hiện ra chút uy phong lão hổ Bách thú chi vương.

Trong mắt các đệ tử Tinh Võ Môn, một đôi Hổ trảo của Trương Chấn Uy thoáng chỉ còn một chút bóng dáng mơ hồ, căn bản là không nhìn rõ được động tác, mọi người đều không khỏi hoảng sợ, thầm nghĩ thân là một quán chủ võ quán, quả nhiên võ công rất cao, chỉ sợ lần này Vương Chí Đạo gặp nạn rồi.

Chỉ thấy Vương Chí Đạo thần sắc không hề thay đổi, hai tay chụp một phát, không thể tin được là đã chế trụ được khớp cổ tay Trương Chấn Uy, Hổ trảo động tác lập tức ngừng lại.

Đối với cầm nã, Vương Chí Đạo đã tổng kết được những điểm mấu chốt là "hai tay bắt một tay, một tay bắt ngón tay". Trừ khi khí lực của mình so với đối phương lớn hơn rất nhiều, nếu không chỉ dùng một tay bắt một tay đối phương thì đúng là hành vi rất ngu xuẩn. Còn vạn bất đắc dĩ phải dùng một tay bắt một tay, tốt nhất đi bắt lấy khớp cổ tay đối phương, thứ hai là bắt vào chỗ gân gây tê dại ở khuỷu tay. Dùng đầu ngón tay gắt gao chế trụ chính xác các bộ vị đó sẽ làm cho đối phương sinh ra cảm giác đau đớn kịch liệt. Bất quá các bộ vị đó diện tích không lớn, lại là các bộ vị linh hoạt, muốn bắt được chuẩn xác, nếu không có độ chính xác cao cùng nhãn lực kinh người thì không thể bắt được trúng. Mà đối với hai yêu cầu này Vương Chí Đạo có thể coi là giỏi trong số giỏi, hắn bình thường tập luyện, trừ luyện cường độ thân thể cùng tốc độ phản ứng, cũng rất coi trọng tập luyện nhãn lực cùng độ chuẩn xác, mặc dù chỉ có thời gian một năm, nhưng hắn luyện theo một phương pháp tập luyện là "Chú ý lực", học được từ kiếp trước, đơn giản mà hiệu quả cao, so với phương pháp tập luyện truyền thống mà đệ tử Tinh Võ Môn sở dụng thì tiến bộ nhanh hơn rất nhiều. Hổ trảo của Trương Chấn Uy thoạt nhìn nhanh đến mơ hồ không rõ, nhưng trong mắt hắn lại rõ ràng vô cùng, quỹ đạo chuyển động một chút cũng nhìn thấy được, nên mới có thể chộp một phát mà bắt được cổ tay Trương Chấn Uy.

Trương Chấn Uy lấy làm kinh hãi, hai cổ tay lại đau đớn kịch liệt làm hắn sắc mặt đại biến, thầm nghĩ chẳng lẽ mình cũng giống với hai đệ tử kia, chỉ một chiêu đã bại sao?

Không cam lòng cứ như vậy thất bại, Trương Chấn Uy bỗng nhiên bạo quát một tiếng, cố nhịn cơn đau trên hai cổ tay, phát lực mãnh liệt đem song trảo tiến lên, bắt được ngực Vương Chí Đạo, sau đó dùng lực ném mạnh lên trên, muốn dùng lực đạo kinh người mạnh mẽ nâng Vương Chí Đạo lên, ném về phía sau.

Tinh Võ Môn đệ tử thấy thế không khỏi kinh hô, nhưng theo sau lại là tiếng Trương Chấn Uy kêu thảm thiết. Mọi người cực kỳ kinh ngạc, nhìn kỹ, lại hoảng sợ phát hiện ra Vương Chí Đạo không biết làm sao đã chế trụ được ngón trỏ bên tay trái Trương Chấn Uy. Hắn bị Trương Chấn Uy dùng sức ném về phía sau, không ngờ nhanh chóng bắt được ngón trỏ tay trái Trương Chấn Uy, mượn lực ném của Trương Chấn Uy, kiên quyết đem ngón tay trỏ của Trương Chấn Uy phũ phàng vặn gãy đi.

Tục ngữ nói tay đứt ruột xót, ngón trỏ bị bẻ gãy, Trương Chấn Uy đau đến toát mồ hôi đầy mặt, nhưng là hung tính lại bị kích phát ra rồi, không lùi mà tiến, lấy một thức Ngạ Hổ Phác Thực chụp xuống ngực Vương Chí Đạo, rõ ràng lộ ra vẻ căm hận không thể đánh vỡ mặt Vương Chí Đạo.

Vương Chí Đạo cước bộ liên tục di chuyển, mau tránh được công kích của Trương Chấn Uy, lại chuyển thân mà lên, tay trái chế trụ được cổ tay phải Trương Chấn Uy, mà tay phải đã đặt lên trước ngực, ba ngón tay đã chế trụ cổ họng Trương Chấn Uy, lạnh lùng nói: "Trương sư phụ, ngươi thua rồi!"

Trương Chấn Uy ngoài mặt vặn vẹo một chút, đột nhiên rống to một tiếng, rõ ràng không thèm để ý, lấy tay trái vốn đã bị bẻ gãy một ngón tay nắm thành quyền, nhằm đánh vào bộ vị trái tim của Vương Chí Đạo.


Vương Chí Đạo không ngờ tới hắn đã bị mình chế trụ cổ họng còn dám đánh trả, phòng ngự không cẩn thận, kết quả bị một quyền nặng đánh trúng lên vùng tim. Mặc dù Trương Chấn Uy bởi vì bị bẻ gãy ngón trỏ nên lực lượng giảm đi, nhưng là bị đánh trúng bộ vị trái tim vẫn làm cho Vương Chí Đạo trên ngực đau tức, hai tay đang chế trụ Trương Chấn Uy không tự chủ được lỏng ra một chút.

Vương Chí Đạo nổi khùng, tiến lên một bước vung khuỷu tay trái đánh mạnh lên mặt Trương Chấn Uy, làm cho hắn cả đầu cũng bị xoay sang một bên, tay phải thuận thế lại một lần nữa vững vàng bóp chặt lấy cổ họng Trương Chấn Uy, quát lớn: "Con mẹ mày không muốn sống nữa sao, mày còn dám cử động tao bóp nát cổ họng mày, không tin mày thử xem!"

"Vương sư đệ, dừng tay, buông Trương sư phụ ra!"

Hoắc Đình Giác thấy thế kinh hãi, lo lắng Vương Chí Đạo thật sự không để ý tới mà bóp nát cổ họng Trương Chấn Uy, vội vàng quát lên một tiếng, tiến lên gạt tay Vương Chí Đạo ra.

Vương Chí Đạo vốn cũng chỉ là hù dọa Trương Chấn Uy mà thôi, cũng không muốn thật sự lấy mạng của hắn, thấy Hoắc Đình Giác đi lên làm người tốt, hắn cũng bán ra một chút nhân tình, buông Trương Chấn Uy ra, lùi lại phía sau vài bước.

Hoắc Đình Giác đang muốn hướng Trương Chấn Uy xin lỗi, bỗng nhiên nghe thấy từ cửa truyền đến một tiếng cười to:

"Tinh Võ Môn thật là uy phong quá nhỉ, khó trách tự cho mình là Thượng Hải đệ nhất môn phái, không hề đem mấy môn phái cũ chúng ta để vào trong mắt! Hoắc môn chủ, Bạch Hạc Môn Quý Tùng Tường bất tài, cùng mấy vị chưởng môn nhân đến đây lãnh giáo Tinh Võ Môn cao chiêu!"

Tinh Võ Môn mọi ngươi đều biến sắc, nhìn từ cửa tiến vào hơn mười người. Trong những người này, trừ người mới vừa tự giới thiệu là Bạch Hạc Môn Quý Tùng Tường, thì đều là các võ quán quán chủ khác ở khắp vùng Thượng Hải, bao gồm Vịnh Xuân môn chủ Diệp Chấn Sùng, La Hán Môn môn chủ Lương Chiêu Nhiên, Tâm Ý Môn môn chủ Lô Thắng Tung, Bắc Phái Thiếu Lâm phân quán môn chủ Lữ Đức Tiên, cùng với Nam Phái Đường Lang môn chủ Tô Tự Lập.

Những người này, mỗi người đều là nhân vật tông sư võ thuật nổi danh trong giới võ thuật Thượng Hải, danh khí mặc dù so ra hơi kém Hoắc Nguyên Giáp, nhưng cũng không dưới Trần Tử Chính. Tất cả nhân vật tông sư hôm nay lại tự nhiên liên hợp lại kéo đến Tinh Võ Môn, lại là không mời mà đến, nghe theo khẩu khí Quý Tùng Tường vừa nói, hiển nhiên đều là đến đá quán.

Hoắc Đình Giác không khỏi thất kinh trong lòng, vội vàng nói: "Quý thúc, Diệp thúc, Lương thúc, Lô thúc, Lữ huynh, Tô sư phụ, mọi người cùng tới một lúc, đúng là làm Tinh Võ Môn chúng ta được yêu mà sợ, sự tình đột ngột, Tinh Võ Môn không kịp chuẩn bị tiếp đãi chu đáo, xin các vị tiền bối thứ lỗi! Người đâu, mau pha trà! Các vị tiền bối, xin mời vào trong!"

"Không cần thiết, chúng ta đứng ở đây được rồi!" Quý Tùng Tường hiển nhiên là được đám chưởng môn nhân kia đề cử làm đầu lĩnh, coi như không thấy sự khách khí của Hoắc Đình Giác, nói thẳng vào vấn đề: "Chúng ta là tới đá quán, Hoắc môn chủ không cần phải khách khí!"

Hoắc Đình Giác sắc mặt tái lại, hỏi: "Xin hỏi các vị tiền bối đây là ý gì? Tinh Võ Môn có gì đắc tội với các vị?"

Quý Tùng Tường hừ lạnh nói: "Các ngươi Tinh Võ Môn mặt mũi thật lớn hả, trong nước lần đấu tiên tổ chức đại thi đấu tuyển chọn toàn quốc, Tị Tử Lý cùng Lý Tồn Nghĩa ở Trung Hoa võ sĩ hội lại chỉ mời một mình Tinh Võ Môn tham gia, nhìn mấy môn phái còn lại chúng ta không ra gì. Thượng Hải hôm nay khắp nơi đều lưu truyền rằng Tinh Võ Môn đã được công nhận là đệ nhất đại môn phái trong giới võ thuật Thượng Hải, còn lại đều là tam lưu môn phái, cho nên Tị Tử Lý cùng Lý Tốn Nghĩa Trung Hoa võ sĩ hội mới không phát thiếp mời môn phái chúng ta tham gia đại thi đấu toàn quốc. Hừ hừ, các môn phái chúng ta cũng không phục, nên mới đến lãnh giáo một chút cao chiêu của Tinh Võ Môn, chúng ta muốn xem xem Tinh Võ Môn tại sao lại được coi là Thượng Hải đệ nhất môn phái võ thuật?"
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ