settingsshare

Tình Nhân Một Đêm Của Ma Nữ Chương 6: Chương 6

Ly Minh Phi sáng sớm đi vào phim trường trong đài truyền hình, đến nơi mới thấy mọi người đang trò chuyện sôi nổi.

Cùng làm bộ phim kéo dài đến 200 tập, mọi người trong đoàn quan hệ tự nhiên rất thân thiết, thỉnh thoảng tán chuyện với nhau cũng không có gì lạ, nhưng rốt cuộc bọn họ thảo luận cái gì mà hào hứng như vậy.

Lễ tình nhân sắp đến, là thảo luận nên tặng cái gì sao?

Có người phát hiện mỹ nhân hóa trang đã xuất hiện, nhiệt tình gọi Ly Minh Phi tới. “Minh Phi, cô tới rồi!”

“Mọi người đang nói gì mà vui vẻ vậy?”. Cô chuẩn bị một ít dụng cụ, dự định bắt đầu làm việc.

Loại phim dài lê thê kiểu này vốn không đủ tiền thuê chuyên gia hóa trang cấp quốc tế như cô, sở dĩ cô nhận lời, là vì báo đáp ơn dìu dắt của người ta. Cô diễn viên đó đã gần 40, nhưng lại muốn diễn vai 20 tuổi, ngoài kỹ năng diễn xuất, hóa trang cùng ánh sáng phải phát huy hết năng lực.

Cho nên, chỉ cần cảnh quay nào có cô ta, cô đều phải ở đây.

“Ai, hôm qua cô không tới đây, phim trường ở bên cạnh có người nói xuất hiện một mỹ nữ cũng làm nghề hóa trang, lại cũng có đẳng cấp quốc tế nữa. Tôi lúc đó tuy đang nghĩ, người đẹp hóa trang thì ở đây có rồi! Nhưng vẫn muốn đi sang đó xem một chút”

Ly Minh Phi buồn cười, nói: “Sau thế nào?”

“Đúng là mỹ nhân, còn hơn cả cô, quan trọng chính là, nghe nói cô ta trước kia là người mẫu, haizz, cặp đùi đó thật là khiêu khích a, hôm qua cô nàng còn mặc một bộ váy siêu ngắn, làm đám đàn ông cùng khán giả đều ‘nóng’ lên”. Ngay cả cô là con gái cũng không nhịn được mà ngắm thêm vài lần.

Ly Minh Phi vừa nghe nói người kia trước là một người mẫu, lòng cô không khỏi bất an.

Chẳng lẽ là trùng hợp sao? Cô gái đó không có lý gì lại bỏ nước Mỹ tới đây tham gia chương trình truyền hình này.

“Sau đó cô ta cũng tới xem chúng ta ghi hình, còn nói quay phim hình như rất thú vị, đạo diễn hỏi cô ta có muốn làm diễn viên phụ một vài lần không, cô ấy vậy mà lại đồng ý! A, chính là vai bạn gái cũ của nam chính, khi đó không phải vẫn gọi một vài ngôi sao ra đóng sao? Người vừa phải đẹp, lại phải là tiêu đề của báo chí”. Mới nghe nói chỉ diễn vài tập, mấy ngôi sao kia đã hết hứng thú rồi.

“Gì?”

“Cô ấy hôm nay sẽ đến đây, đạo diễn sợ cô ấy bận nhiều việc, bởi vậy phân cảnh đó sẽ đc quay trước tiên”.

“Vậy sao?”

“Ờ, Minh Phi, cô danh tiếng cũng thật ghê gớm! Nghe nói cô nàng đó quen biết cô, bởi vì có cô, nên cô ta không quan tâm thù lao, chỉ có yêu cầu duy nhất, chính là muốn xem xem tay nghề của cô”.

Ly Minh Phi thấy lạnh sống lưng, chuyện cô nghĩ sẽ không xảy ra chẳng lẽ xảy ra thật? “Cô ấy là ai?”

Đạo diễn vừa đi tới nơi, “Minh Phi, cô tới vừa đúng lúc, có người quen cũ tìm cô đấy! A, vừa nhắc đã tới rồi!”. Đạo diễn đảo mắt nhìn qua cửa vào. “Vị này chính là Thu Hồng, chuyên gia hóa trang nổi tiếng thế giới, các cô đã quen biết sẵn, tôi cũng không cần phải giới thiệu, đúng không?”

Mặc trên người bộ đồ thời trang, Thu Hồng càng thêm xinh đẹp động lòng người. “Đã lâu không gặp, Ly Minh Phi. Mặc dù không liên hệ, nhưng tôi vẫn nghĩ, cô sẽ không quên tôi chứ?”

Ly Minh Phi sắc mặt cứng đờ, “Lâu rồi không gặp”.

“A, cô Thu, sắp đến cảnh quay của cô rồi, phải nhanh lên thôi, cô có muốn chuẩn bị trước không?”. Đạo diễn lịch sự hỏi.

“Được, phân cảnh của cô Hùng là tiếp sau cảnh của tôi phải không? Thế này đi, vị hóa trang này cho tôi mượn một lúc là được rồi”.

“Ưm …”. Đạo diễn ngượng ngùng nhìn về phía Ly Minh Phi, dù sao nếu không có cô Hùng, cô cũng không đời nào bước chân đến đây.

“Thế nào, cô không tự tin sao?”. Thu Hồng mỉm cười, thái độ giống như đang đùa cợt.

Hiện giờ chỉ có Ly Minh Phi hiểu rõ, cô ta chính là khẩu Phật tâm xà! Rất lâu trước đây, cô đã từng nhìn thấy bộ mặt tươi cười như vậy rất nhiều lần rồi!

Hít một hơi thật sâu, quyết định bình tĩnh tiếp chiêu. “Đừng có cười tôi”.

Cô mở hộp đồ hóa trang, bắt đầu trang điểm cho Thu Hồng.

Chờ đến khi mọi người đi hết, Thu Hồng mới nói: “Nhìn thấy tôi, cô không kinh ngạc sao?”

“Có kinh ngạc”.

“Nếu không như vậy, tôi sẽ hơi thất vọng đấy!”. Cô nàng nhắm mắt, để yên cho Ly Minh Phi bôi phấn nền, bước này rất quan trọng, liên quan đến lúc hóa trang sau này. “Hay là đối với cô, mỗi lần Thu Hồng gặp Ly Minh Phi, mọi việc đều thất bại?”

“Cô không phải đã thắng tôi sao?”

“Cô đang ám chỉ chuyện trình diễn ở Paris sao?”

Da dẻ Thu Hồng so trước đây có vẻ kém đi nhiều, nhưng hiện giờ đang là người hóa trang, tại sao lại không lo chăm sóc? “Cô muốn thì cứ lấy đi thôi”.

Thu Hồng mở mắt, đôi mắt đẹp ánh lên tia ác độc, “Cô nên hiểu rõ, thực lực của tôi còn hơn cả cô, đừng nói như kiểu cô đang tặng cho tôi như vậy!”

“… Tùy cô thôi”.

“Ly Minh Phi, cướp giật của người khác có vui không?”

Lòng cô co rút lại, đau đớn vô kể. Cướp giật? Không, cô không phải! Cô thực sự không phải cố ý làm vậy!

“Năm đó tôi cũng không hiểu vì sao cô muốn làm vậy, mãi cho đến khi tôi đoạt mất việc làm của cô, tôi mới hiểu được cái này vốn không thuộc về mình, nhưng giành được mới vui vẻ. Khi đó tôi nghĩ, một việc nhỏ đã thế, vậy nếu cướp đi người cô yêu mến sẽ ra sao nhỉ?”

Ly Minh Phi tim đập lạc nửa nhịp, trong đầu nghĩ đến Cảnh Lan Hiên.

Chờ một chút! Từ lúc nào mà cô lại coi hắn là của cô vậy? Bọn họ mới gặp gỡ khoảng 10 ngày nay thôi, cái cảm tình mà cô cho rằng sẽ rất chậm phát sinh, không ngờ lại vuột ra ngoài tầm khống chế, cảm giác như là đập nước chờ xả lũ, cửa vừa mới mở, nước tuôn ra ào ạt!

Thì ra cô đã sớm có tình cảm với hắn, chỉ là vô ý thức không chịu thừa nhận mà thôi.

“Sao lại trầm mặc vậy? Sợ sao?”. Thu Hồng cười nhạt.

Ly Minh Phi lấy lại tinh thần, cô thở dài, nhíu mày nói: “Thu Hồng, cướp đồ của người khác cảm giác tuyệt không vui sướng, cứ nhìn tôi mà xem, việc tôi làm khi bị mất trí nhớ, tôi thực sự rất tiếc! Về sau tôi cũng trả lại hắn cho cô rồi, không phải sao?”

Thu Hồng cười, nụ cười càng thêm vẻ khinh thường. “Giết người đốt nhà trong lúc mất trí nhớ có thể coi là vô tội không? Đây là điểm tôi không bao giờ tha thứ được! Cô sau đó khôi phục lại kí ức, nhưng lại quên sạch những chuyện trong thời gian điều trị, cô quên mất đã đoạt mất Thành Hãn, đương nhiên cũng quên cô có yêu hắn, hung hăng tổn thương tôi, giống như là chuyện gì cũng chưa có xảy ra, tiếp tục cuộc sống trong vui vẻ, nhưng còn tôi thì sao? Thành Hãn thì sao? Anh ấy … là thật sự yêu thương cô, tôi luôn yên lặng ở bên anh ấy, thế nhưng Thành Hãn chưa từng nhìn về phía tôi dù chỉ một lần …”

A! Cô căm hận ma nữ kia biết bao! Nếu như có thể, cô thực sự mong muốn cô ta chết luôn đi!

Ghê tởm … kẻ phải chết vì sao không phải cô ta? Vì sao?!

Ly Minh Phi rũ mắt, thầm thở dài, “Tôi rất xin lỗi”.

Cô … không hề như Thu Hồng đã nói, ung dung tự tại mà tiếp tục cuộc sống. Sau khi khôi phục kí ức, cô đúng là có một thời gian quên đi lúc còn đang chữa trị, nhưng sau đó cô lại nhớ ra, cô nhớ Lương Thành Hãn dịu dàng mà hóm hỉnh, nhớ sự ấm áp khi ở bên cạnh hắn, nhớ bọn họ cùng nhau làm người tuyết, trang trí cây thông Noel, khi hắn hôn cô thì yêu thương vô hạn … Cùng lúc cô nhớ được kí ức hạnh phúc đó, cô cũng nhớ được lời cầu xin của Thu Hồng, nỗi bất lực của cô, sự thương tâm của cô, cùng lòng căm hận đố kị …

Khi cô nhớ được bản thân đã từng làm như vậy, cô quả thực không thể tha thứ cho mình, cô khổ sở, tự trách chính mình, mặc cảm tội lỗi như lửa cháy trong tim cô, để trốn tránh, cô rời khỏi nước Mỹ, trở về nhà.

Nếu như hạnh phúc của cô có được từ sự thống khổ của người khác, thì cho dù có yêu sâu đậm đến đâu, cô đều sẽ buông tay, ép buộc mình rời đi.

Sau đó cô nghe nói Lương Thành Hãn đi theo đoàn y bác sĩ sang châu Phi chữa bệnh, đi được vài năm, vừa về nước chưa được bao lâu thì xảy ra chuyện, hắn … qua đời, chỉ vì một kẻ mang súng bất ngờ chạy vào bệnh viện.

“Xin lỗi? Ha ha, không cần, năm đó tôi hạ mình cầu xin cô, cô đã nói thế nào? Nói hắn là tất cả đối với cô, muốn cô buông tha là không thể, không phải sao? Nếu là như vậy, cô cũng không cần xin lỗi làm gì, mà tôi cũng sẽ triệt để thi hành lời nói năm đó – tôi muôn cô phải chịu báo ứng!”.

“Cô cướp đi tất cả mọi thứ quý báu của tôi, tôi cũng sẽ cho cô biết thế nào là không còn gì nữa! Công việc của cô, người yêu của cô … Tất cả!”

Đạo diễn gọi Thu Hồng, cô nhân tiện đứng dậy bỏ đi, để lại một mình Ly Minh Phi ngây ngốc đứng tại chỗ, sững sờ chẳng biết nên làm gì.

************

Trước mắt tối om, đằng xa dường như tia sáng nhàn nhạt, từng trận gió lạnh quét qua, sương mù dày đặc phủ mờ cảnh vật, càng khiến không gian thêm lạnh lẽo, u ám.

Cảnh Lan Hiên một mình đi trên đường, trước sau không hề có ai đi lại, gió đêm càng thêm lạnh, bởi vì bầu không khí vô cùng “đen tối”, cảm giác rờn rợn khiến hắn vô thức đưa tay xoa xoa vào nhau, trong tâm cũng lạnh dần.

Phía sau bất ngờ truyền đến âm thanh lạ, hắn theo phản xạ quay đầu lại, nhưng chỉ nhìn thấy bóng đêm u tối, lại quay về, phía trước cách hắn chưa đến 10 bước chẳng biết từ lúc nào xuất hiện một bóng người cao gầy, đứng lặng im.

Người nọ quay lưng về phía hắn, trông quần áo hình như tuổi còn trẻ, cao chừng 1m8, so với hắn cũng xấp xỉ, tay chống lên một cây gậy.

“Này anh, xin hỏi …”

Người kia nghe thấy, xoay người lai, Cảnh Lan Hiên không nhìn rõ mặt, nhưng dựa vào động tác, hắn nhìn ra được đó là một người mù. Cây gậy chậm rãi hướng về phía Cảnh Lan Hiên, hắn mỗi bước cũng tới gần hơn … gần hơn … cho đến khi Cảnh Lan Hiên nhìn rõ mặt người đó.

Không khí dường như bị rút hết khỏi lồng ngực hắn, “Anh là … anh là Lương Thành Hãn!”.

Vừa nghĩ đến có thể gặp được ân nhân, nỗi lo lắng trong lòng cũng vơi đi rất nhiều. “Anh Lương, tôi vẫn muốn gặp được anh”. Nhưng mỗi khi hắn tiến tới gần, Lương Thành Hãn lại lùi ra cách hắn một khoảng.

Đúng lúc đang nghi hoặc, Lương Thành Hãn mở miệng, như muốn nói điều gì.

“Sao vậy? Có thể nói to hơn được không?”

Hắn tới gần, Lương Thành Hãn lại lùi bước, hắn mơ hồ nghe được một từ “Apple”.

Liên quan đến Ly Minh Phi, Cảnh Lan Hiên cũng nóng nảy. “Minh Phi? Minh Phi làm sao vậy?”. Nhưng bóng dáng người kia đã lùi xa, biến mất trong bóng tối.

“Lương Thành Hãn! Lương Thành Hãn!”. Cảnh Lan Hiên gọi to, thân thể phút chốc bật dậy, trước mắt sáng ngời, nhận ra mình vẫn ở trong phòng, hắn vừa mơ sao? Đồng hồ trên tường chỉ đúng 6 giờ, hắn lúc này mới thả lỏng tinh thần, lại nằm xuống đệm.

Người trong mộng chính là Lương Thành Hãn, hắn vẫn chưa nhìn thấy bản thân anh ta, nhưng nhờ có vị bác sĩ ở bệnh viện, người thay thế giác mạc cho hắn, Cảnh Lan Hiên cũng biết được ai là người hiến tặng cho hắn.

Từ ngày đó, hắn có thói quen thường xuyên gọi điện tới cha mẹ Lương Thành Hãn, có lúc nào rảnh rỗi lại bay sang đó thăm họ, chân thành muốn thay người đó chăm sóc họ. Sau này, hai người đưa cho hắn nhật kí của con trai họ, tổng cộng có hơn 10 cuốn.

Lương Thành Hãn có thói quen ghi nhật kí, cho dù anh đến châu Phi vài năm cũng không thay đổi.

Sở dĩ họ tặng nhật kí cho Cảnh Lan Hiên, là bởi vì họ không dám nhìn vào đó, giống như gian phòng của anh vẫn chưa có ai đụng vào, trong nhật kí có tâm nguyện cuối cùng của Thành Hãn, nếu như có thể, họ muốn Cảnh Lan Hiên có thể thay anh hoàn thành.

Trong một cuốn có dán rất nhiều bức ảnh, bởi vậy rất nặng, mà trong đó, chính là lần đầu tiên Lương Thành Hãn gặp Ly Minh Phi.

Từ những cuốn nhật kí, hắn hiểu được tâm trạng của Lương Thành Hãn khi gặp cô ở bệnh viện, cô vì tai nạn xe cộ mà mất trí nhớ, từ đồng cảm đến quan tâm, yêu mến, qua những dòng chữ trong đó, hắn bắt đầu có cảm tình với một cô nàng “Tiểu Apple” khi thì ngang ngược, khi lại yếu đuối, dám yêu dám hận.

Nhưng đúng lúc hai người đang sâu đậm, Apple bất ngờ hồi phục kí ức, nhưng lại quên đi quãng ngày thân thiết với Thành Hãn, tình cảm của họ cũng theo đó mà phai nhạt. Lúc anh sang châu Phi, thời gian kéo dài mấy năm, cho dù ở nơi xa, Thành Hãn vẫn một lòng nhớ đến cô …

Cảnh Lan Hiên thông qua nhật kí mà biết đến Ly Minh Phi, tuy không quen biết nhưng lại nổi lên hiếu kì, hứng thú … những cảm giác này hắn cũng cảm thấy khó hiểu, tuy nhiên lại rất chân thực.

Hắn không biết từ lúc nào bắt đầu để ý đến Apple, nhưng hắn chợt nhận ra, mỗi khi nhìn vào nhật kí, hắn sẽ tìm kiếm tung tích của cô, hắn khao khát hiểu rõ về cô, chờ mong đến đoạn cô “xuất hiện”, thậm chí nếu Lương Thành Hãn không nhắc tới cô, hắn lại nghĩ mình bỏ lỡ.

Cho nên đối với Ly Minh Phi, hắn thích cô từ lâu thật ra cũng không phải lừa gạt cô.

Nhưng nếu chỉ có thế hắn sẽ không tùy tiện mà theo đuổi, năm đó hắn cũng từng hỏi qua vợ chồng Lương gia, nhưng bọn họ đối với cô không có cảm tình, mà chỉ quan tâm đến cô gái có tên là Rose.

Thời gian cứ như vậy trôi qua, cho đến khi hắn nhìn thấy cô, trong trang phục vũ công diêm dúa, khuôn mặt này giống như đã từng quen biết, hắn nhận ra cô chính là cô gái tóc dài đánh đổ cà phê của hắn, không, hình như là cô gái đã hỏi đường … Sau đó tim hắn bỗng nhiên cuồng loạn, hắn nhớ ra cô giống ai! Chính là Apple!

Khi hắn giúp cô cài bông hồng, nhìn thấy hai nốt ruồi đỏ trên vành tai cô, lúc đó hắn khẳng định, cô thật sự là Apple!

Tỉnh lại sau một đêm mãnh liệt, người đẹp không biết đã đi đâu, sau đó hắn mới biết cô ngay cả tên cũng giấu giếm hắn. Bọn họ hai người thất lạc một thời gian, không ngờ tới một buổi gặp mặt, cô lại tự mình xuất hiện trước mặt hắn!

Duyên phận giữa họ đã đủ dày, đủ thâm, vậy nên yêu thương cô, là chuyện cuối cùng sẽ đến.

Hôm nay là ngày lễ tình nhân đầu tiên của bọn họ, quà tặng hắn đã chuẩn bị từ hôm qua, nhưng vừa nghĩ lại ý tưởng của mình, hắn lại có chút ngây ngô.

Người khác nghĩ hắn trong chuyện tình cảm là kẻ lạnh như băng, cứng rắn như đá tảng, nhưng khi thực sự yêu, ngay cả đá tảng cũng có khi lãng mạn.

Dậy sớm rửa mặt xong, hắn mang theo quà tặng đi tới nhà Ly Minh Phi.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ