settingsshare

Tiểu Bảo Bối, Em Là Của Riêng Tôi Chap 6: Uống rượu



Bảo Nhi nắm chặt chiếc túi xách, bỗng từ một lão già nhìn mặt rất dê đi tớ nói:

- Cô Hạ, uống với tôi một ly nhé!

Nói rồi ông ta đẩy một ly rượu về phía cô, Bảo Nhi vội vã lắc đầu:

- Xin lỗi, tôi không biết uống rượu.

- Không sao, uống rồi cũng sẽ quen, ai mà không có lần đầu!

Bảo Nhi chưa kịp từ chối thì tiếng của Lục Phong vang lên:

- Cô nhận đi, Giám đốc Trịnh đã nhiệt tình đến thế, cô còn muốn gì nữa!

Bảo Nhi nắm chặt tay, mồ hôi từ người cô ướt đẫm cả chiếc váy, nhìn sang anh, vẫn bộ mặt lạnh hơn tiền. Được rồi, vậy cô sẽ thuận theo ý anh, dù gì số phận cô đã nằm trong tay anh. Bảo Nhi nhận lấy ly rượu đó, cô nhắm mắt uống hết một hơi, vị ngọt hơi nồng còn lưu lại nơi đầu lưỡi nhưng cuống họng đã tê rát.

Lục Phong nhìn cô, ánh mắt chứa đựng sự giễu cợt. À thì ra rượu có vị như vậy, đến giờ cô mới biết. Thứ rượu thượng hạng đắt tiền này cô làm sao mua nỗi, nghĩ tới tên Lục Phong đáng ghét kia, cô lại uống thêm một ly, giám đốc Trịnh bên cạnh khá là hài lòng, ông ta thích thú nhìn Bảo Nhi

Đột nhiên cô cầm ly rượu sang chỗ Lục Phong:

- Chủ tịch, cạn một ly với tôi nhé!

Lục Phong nhếch mép tỏ ra ý cười, cô ghét nhất là nụ cười này, nó tạo cho cô cảm giác như mình đang bị coi thường, mà chắc anh cũng đang coi thường cô.

- Được thôi!

Lục Phong cầm ly rượu lên khẽ chạm vào ly của cô, tiếng thủy tinh vang lên nhè nhẹ, uống xong ly rượu đó cô gục xuống bàn, Lục Phong mỉm cười, gọi một nữ phục vụ đỡ cô ra ngoài, anh lại chỗ mấy người kia xin phép về, sau đó đi ra xe.

Trên đường về nhà, gió thổi mát rượi, Bảo Nhi chẳng chịu ngồi im, thò đầu ra ngoài hét lên mấy câu vô nghĩa, Lục Phong kéo cô lại, không chịu nổi tức giận liền hét lên:


- Cô bị điên rồi hả? Có chịu ngồi im không hay là tôi cho cô xuống xe?

Bảo Nhi không nói gì chỉ gục vào vai anh ngủ ngon lành, Lục Phong thấy không dễ chịu định đẩy cô ra thì ngừng lại, không sao, nếu bây giờ đẩy cô ra thì hơi mất mặt, thật phiền phức. Về đến nhà, anh không đánh thức cô dậy, bế thẳng cô lên phòng, đặt cô xuống giường, bỗng cô mở mắt:

- Sao lại đối xử với tôi như vậy?

Lục Phong hơi khựng lại, rất nhanh anh lấy lại vẻ lạnh lùng ban đầu:

- Tôi thích

Bảo Nhi à lên một tiếng, nói:

- Vậy khi nào anh định làm chuyện đó đây? Hay là bây giờ luôn nhé!

Giọng nói cô mang theo sự giễu cợt, cô nhìn anh trân trối, ánh mắt lạnh như hàn băng, vòng tay kéo cổ anh xuống, môi cô chạm vào môi anh, Lục Phong vội kéo cô đến sát hơn, anh ngấu nghiến môi cô, không phải đơn thuần là hôn mà đó là sự giày vò, hơi thở cô và anh dồn dập, khó chịu quá, Bảo Nhi dường như không thể thở nổi, đến khi bàn tay anh đưa ra sau lưng cô để tìm dây kéo chiếc váy, cô mới tỉnh táo lại, vội đẩy tay anh ra, Lục Phong ngừng lại, anh nhìn cô nhếch mép:

- Cuối cùng, bản lĩnh cô cũng có thế thôi!

Nói xong anh bước ra khỏi phòng, cánh cửa đóng lại vang lên một tiếng khô khốc, nước mắt cô đã rơi từ lúc nào, tại sao chứ? Rốt cuộc là cô đã làm điều gì sai mà ông trời nỡ đối xử với cô như vậy? Rốt cuộc là tại sao? Bảo Nhi kéo chăn lên kín đầu, cô vùi mặt vào gối, cố quên đi tất cả những chuyện đã xảy ra hôm nay

~!!!!!

______________________________________

Khi đọc xong chap này, bạn hãy để một ngôi sao nhỏ xinh phía dưới và cho một lời nhận xét nhé, trân trọng cảm ơn ạ

~!!!!!


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ