settings share

Thiên Tài Triệu Hồi Sư Quyển 4 - Chương 46-2: Quan trọng là ta có tài cán gì để giúp đỡ nàng chứ (2)

Có ba người như vậy ở Mộc gia, bầu không khí không hiểu sao có chút xấu hổ, tất cả mọi điều này Vân Phong đều không biết, khi nàng từ trong sân đi ra ngoài, không có gặp phải bất luận ai, ôm lấy thân hình Yêu Yêu vọt nhanh tới phòng Mộc Tiểu Cẩm, tới ngoài cửa phòng Mộc Tiểu Cẩm, giọng nói ôn nhu của Mộc Tiểu Cẩm truyền ra, “Thần Thần đúng là thích ngươi, mấy ngày qua làm phiền ngươi rồi...”

“Không có việc gì, ta cũng rất thích đứa nhỏ này.”

Vân Phong ngẩn ra, giọng nói kia vừa xa lạ lại vừa quen thuộc, đó là giọng của Mộ Dung Vân Thiên, hắn tới đây rồi sao? Buông Yêu Yêu ra, Vân Phong chậm rãi đẩy cửa phòng, Mộc Tiểu Cẩm đang dỗ con ngẩng đầu vừa nhìn thấy là Vân Phong, lập tức ôm đứa nhỏ vọt qua, “Tiểu Phong, tiểu Phong ngươi đã trở về!”

Vân Phong nhìn Mộc Tiểu Cẩm nở nụ cười ấm áp, nhìn tiểu tử nàng ôm trong lòng, cặp mắt đen láy không chớp mắt nhìn chằm chằm mình, không một chút sợ hãi nào.

Thân mình Mộ Dung Vân Thiên nháy mắt cứng ngắc, giây tiếp theo liền từ từ đứng khỏi bàn, nhìn Vân Phong gật đầu, “Ngươi đã trở về à, quấy rầy rồi.”

Mặc dù Mộc Tiểu Cẩm có rất nhiều lời muốn nói với Vân Phong, nhưng không hiểu sao bầu không khí lại trở nên xấu hổ, có lẽ là do vẻ mặt Mộ Dung Vân Thiên cứng ngắc không được tự nhiên, cảm nhận được bầu không khí cô đọng lại, Vân Phong khẽ nhíu mày cũng cảm giác không thích hợp, làm cho cả người nàng đều không được tự nhiên.

“Đi vào trước đi, bên ngoài có gió lạnh.” Vân Phong đẩy Mộc Tiểu Cẩm vào trong phòng, ánh mắt Mộ Dung Vân Thiên nhìn Vân Phong kể từ khi nàng bước vào cho tới giờ vẫn chưa có dời đi.

Mộc Tiểu Cẩm không biết nên nói cái gì, Vân Khinh Thần ở trong lòng bỗng ngọ nguậy, hai bàn tay trắng nhỏ mập mạp liều mạng vươn ra, vung loạn xạ về phía Vân Phong, Mộc Tiểu Cẩm thấy liền nở nụ cười, “Tiểu Phong, Thần Thần muốn ngươi ôm kìa!”

Vân Phong sửng sốt, nhìn cặp mắt đen của Vân Khinh Thần ở nơi đó tựa hồ còn có một tia khát vọng, bàn tay nhỏ bé mập mạp liều mạng vung, Vân Phong không có lập tức ôm lấy, Vân Khinh Thần càng nóng nảy, cái miệng nhỏ nhắn ba một tiếng, lộ ra dáng vẻ sắp khóc tới nơi.

Mộc Tiểu Cẩm vừa thấy lập tức nhét tiểu tử trong tay vào lòng Vân Phong, Vân Phong vội vàng ôm lấy, thân thể của trẻ con hết sức mềm mại, Vân Phong bối rối ôm lấy sợ làm rơi xuống dưới đất, trên mặt không khỏi xuất hiện một tia quẫn bách, Mộ Dung Vân Thiên đứng nhìn, mắt hiện lên một tia ôn nhu.

“Ta còn có một số việc, các ngươi trò chuyện trước đi, tí nữa ta sẽ trở lại.” Mộc Tiểu Cẩm vội vàng bỏ lại câu xong quay đầu tông cửa xông ra, bầu không khí vừa rồi hết sức quỷ dị, Mộc Tiểu Cẩm gặp phải áp lực chỉ có thể vọt ra, Vân Phong bởi vì có Vân Khinh Thần nên cũng không để ý tới lời Mộc Tiểu Cẩm nói, Vân Khinh Thần ở trong lòng nàng không ngừng lộn xộn, tay Vân Phong bối rối không biết nên ôm làm sao.

“Giữ chặt phía sau lưng nó, với phần gáy.” Một giọng nói ấm áp như gió thổi đến, giây tiếp theo có một cánh tay thon dài đưa qua, giúp Vân Phong điều chỉnh tư thế ôm chặt Vân Khinh Thần vào trong ngực, Vân Khinh Thần cười hớ hớ nhìn Vân Phong, thân mình nhỏ vẫn không chịu thành thật, cặp mắt đen láy tràn đầy ý cười, hắn không biết nàng là ai, mà chỉ trong phút chốc gặp mặt không hiểu sao đã thân cận.

“Ngươi có kinh nghiệm thật.” Vân Phong không khỏi cười khổ một chút, ôm kĩ Vân Khinh Thần vào lòng, phòng ngừa hắn lộn xộn té xuống dưới.

“Nhiều năm tôi luyện cũng ra.” Mộ Dung Vân Thiên đi trở về bên cạnh bàn ngồi xuống, đôi mắt thì cứ dính trên người Vân Phong, mang theo hàm nghĩa không rõ.

“Đúng rồi, sao ngươi lại tới đây? Là tới ăn mừng à?” Vân Phong ngẩng đầu, chỉ mới liếc mắt một cái đã thấy sự biến hóa của Mộ Dung Vân Thiên, hắn thay đổi rồi, trải qua vài năm hắn đã hoàn toàn không còn tính cách xúc động và táo bạo như trước nữa, khuôn mặt vẫn tuấn lãng như ánh sáng mặt trời, bên trong thì ẩn chứa hơi thở trầm tĩnh. Thực lực cao thêm một bậc, có lẽ hắn đã có một thành tựu cao.

Mộ Dung Vân Thiên gật đầu, “Chuyện thứ nhất thôi.”

Vân Khinh Thần nằm trong lòng lại bắt đầu không chiu an phận, Vân Phong vội vàng cúi đầu dỗ dành, hai người nhất thời không nói chuyện, nhiệt độ không khí trong phòng ấm áp, thường hay truyền ra tiểu trẻ con cười và tiếng vỗ về quẫn bách của nữ tử, Mộ Dung Vân Thiên cứ như vậy im lặng nhìn, thời gian trôi qua từng giây từng giây một, hắn ngồi yên đó như biến thành một pho tượng, cặp mắt thủy chung vẫn nhìn nữ tử đối diện, nhìn vẻ mặt khó được xuất hiện trên mặt nàng, một số kí ức sâu trong trí óc dần hiện về.

“Ta còn đang suy nghĩ nàng đi nơi nào, thì ra là ở đây.” Từ bên cửa truyền đến một giọng nói lạnh lùng, Vân Phong vừa ngẩng đầu liền nhìn một bóng dáng cao ráo đi tới, ánh sáng chiếu ngược nên không nhìn rõ được vẻ mặt hắn, Mộ Dung Vân Thiên đứng dậy nhìn người mới bước vào gật đầu xem như chào hỏi.

Nam nhân mới vào cũng nhìn Mộ Dung Vân Thiên gật đầu có lễ, mang theo một làn gió bước tới bên cạnh Vân Phong, sau đó một thân thể ấm áp ngồi xuống kẻ bên nàng, mặc dù không nhìn ra điều gì khác thường trên khuôn mặt tuấn tú của Khúc Lam Y nhưng ánh mắt chứa rõ ý hờn giận.

Mộ Dung Vân Thiên ngồi xuống không nói gì, bầu không khí lại một lần nữa lâm vào kì lạ, cảm giác không được tự nhiên lại tràn ra toàn thân, Vân Phong giật giật thân mình, Vân Khinh Thần nằm trong lòng mở đôi mắt to nhìn về phía Khúc Lam Y, ngạc nhiên không biết hắn là ai vậy.

“Thân thể của nàng đã tốt hơn chưa?” Khúc Lam Y thấp giọng hỏi, Vân Phong gật đầu, “Không sai biệt lắm, không còn đáng ngại nữa.” Ngẩng đầu lên nhìn Mộ Dung Vân Thiên, Mộ Dung Vân Thiên không nghĩ tới Vân Phong lại nhìn mình, ngũ quan có chút cứng ngắc, “Ngươi nói là thứ nhất, vậy chuyện thứ hai là gì?”

Hai người tiếp tục đề tài lúc nãy, Mộ Dung Vân Thiên cười nhẹ không nói gì, ngón tay Khúc Lam Y chậm rãi nhấc một lọn tóc đen của Vân Phong quấn lấy, nhìn tóc đen từ từ chảy xuống, “Chuyện thứ hai là vì vị hôn thê của hắn.”

Mộ Dung Vân Thiên khẽ nhíu mày, Vân Phong sửng sốt, “Vị hôn thê? Ngươi muốn thành hôn sao?” Đó chỉ là câu hỏi đơn thuần, không chứa chút cảm tình nào, Mộ Dung Vân Thiên gật đầu, “Ừ, ta muốn thành thân.”

“Tân nương tử là ai?” Vân Phong hỏi một câu, giọng Mộ Dung Vân Thiên cứng đờ, Khúc Lam Y ở một bên nhẹ giọng nở nụ cười “Tân nương tử này nàng cũng không xa lạ, Hách Liên Phù.”

Đồng tử Vân Phông đột nhiên nheo lại, Hách Liên Phù? Không phải đó là người Hách Liên gia liểu mạng muốn đưa cho đại ca sao? Như thế nào mà trong chốc lát biến thành vị hôn thể của Mộ Dung Vân Thiên chứ? “À, hai nữ nhân phiền toái kia cũng đến Vân gia, ngây người đã mấy ngày rồi.” Khúc Lam Y nhàn nhã nói một câu, ánh mắt nhìn về phía Mộ Dung Vân Thiên, “Bằng không, ở trong này đã đem hôn sự làm?”

Vân Phong nhéo cánh tay Khúc Lâm Y một cái, Khúc Lam Y nhíu mày, Mộ Dung Vân Thiên cười ha ha, “Nói cũng phải, hôn sự này nên làm một lần luốn.”

“Đợi chút! Sao lại thế này! Sao ngươi lại kéo quan hệ với Hách Liên gia!” Ngữ khí Vân Phong lạnh lẽo, Hách Liên gia là cái dạng gia tộc gì nàng rất rõ ràng, nó giông như ký sinh trùng vậy, ai mà dính vào thì cuộc sống trong tương lai sẽ bị gia tộc này cắn nuốt hầu như không còn! Mộ Dung Vân Thiên luôn ở Đông đại lục, sao có thể không biết Hách Liên gia là dàng gì chứ? Vì sao hắn còn muốn nhảy vào hố lửa này!

Khúc Lam Y không thèm nhắc đến, nhìn Vân Khinh Thần trong lòng Vân Phong, hai người một lớn mọt nhỏ nhìn nhau, bên trong ẩn chứa hoa lửa linh tinh.

Mộ Dung Vân Thiên không mở miệng, qua nửa ngày mới đứng lên, “Ta rời đi trước.” Không nói thêm gì liền đẩy cửa mà ra, vấn đề Vân Phong cần vẫn ở đó, không tìm hiểu được đáp án, Vân Phong chau mày, Mộ Dung Vân Thiên, rốt cuộc ngươi đang suy nghĩ cái gì hả?

“Không phải là ta nên cảm thấy may mắn vì cảm tình của nàng chỉ dành cho một người sao.” Một cánh tay nhẹ nhàng ôm lấy thân mình Vân Phong, Khúc Lam Y ôm Vân Phong vào trong ngực, Vân Khinh Thần giật giật thân mình, Vân Phong ôm tiểu gia hỏa kia chặt hơn một tí.

“Ngươi nói cái gì?” Vân Phong hồ nghi quay đầu nhìn hắn một cái, trong mắt Khúc Lam Y xẹt qua tia bất đắc dĩ. “Không có gì, không có gì.”

Tối hôm đó, trên bầu trời trăng sao Mộc gia, mấy vị khách chủ yếu vẫn ở đây, Vân Phong không có xuất hiện ở trước mặt mọi người, nhưng mọi người trong Mộc gia đều biết Vân Phong đã trở về, tuy nhiên mẹ con Hách Liên gia hiển nhiên không biết, bởi vì ban ngày hai người đều nhốt người ở trong phòng, không biết đang làm cái gì.

Mộ Dung Vân Thiên ngồi ở trong sân Mộc gia đã an bài cho hắn, ngửa đầu nhìn không trung sáng ngời ánh sao, sườn mặt ẩn hiện một tầng mông lung, một trận gió thổi qua, khóe miệng Mộ Dung Vân Thiên chứa ý cười, nhìn cô gái xuất hiện ở bên cạnh.

“Hách Liên gia như thế nào chắc ngươi biết rõ, nếu ngươi gặp phải việc gì khó, ta sẽ giúp đỡ.” Vân Phong ngồi một bên, quan hệ giữa Vân gia và Mộ Dung gia chỉ ở trước cửa hôn ước kia, Mộ Dung gia không hối hôn thì Vân Phong cũng có ý này, đối với Mộ Dung Vân Thiên cũng không có địch ý, dù sao Mộ Dung Vân Thiên và Mộ Dung gia không ngồi chung một chỗ được, nếu Mộ Dung gia cần giúp, Vân Phong cũng sẽ xem mặt mũi Mộ Dung Vân Thiên mà ra tay giúp.

Mộ Dung Vân Thiên không nói chuyện, Vân Phong nhíu mày, “Mộ Dung Vân Thiên, chẳng lẽ ngươi không biết là không nên chạm vào đám ồn thần bất định lần này?

Mộ Dung Vân Thiên chỉ cười, chậm rãi nâng hai mắt lên: “Vân Phong, cửa hôn nhân này là do ta tự mình đề xuất.”

“Tự mình? Ngươi nói cái gì?” Vân Phong nghe nói như thế vạn phần kinh ngạc, chẳng lẽ Mộ Dung Vân Thiên thích Hách Liên Phù à? Cho nên cửa hôn nhân này hắn mới đích thân đề xuất? Nhớ lại ngày đó gặp mặt Hách Liên Phù, Vân Phong nhíu mày lại cùng một chỗ, hắn thích nữ nhân như vậy sao? Thật đúng là...

“Nếu là do ngươi tự mình đề xuất, ta cũng không có quyền nói gì.” Vân Phong nhếch nhẹ khóe miệng, đối với vẻ thưởng thức của Mộ Dung Vân Thiên rất hoài nghi: “Mẹ con Hách Liên gia còn chưa hết hy vọng với Vân gia, ngươi... Như vậy mà chấp nhận à?”

Mộ Dung Vân Thiên sửng sốt, biết Vân Phong hiểu lầm gì đó, chỉ bất đắc dĩ cười khổ vài tiếng mà không vạch trần, “Bất luận các nàng có chết tâm hay không, Hách Liên Phù nhất định phải thành thân với ta.”

Vân Phong gật đầu, “Ngươi đã kiên trì như thế, vậy... Chúc ngươi hạnh phúc.”

Đáy mắt Mộ Dung Vân Thiên xẹt qua mọt tia am quang, cô gái đã đứng dậy chuẩn bị rời đi, Mộ Dung Vân Thiên không khống chế được nội tâm bắt đầu rộn lên, giơ tay nắm chặt cổ tay mảnh khảnh của cô gái ở trước mặt, Vân Phong quay đầu lại, “Còn có việc gì?”

Mộ Dung Vân Thiên nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay Vân Phong, chỉ cảm thấy ngay trái tim ngày càng nóng bỏng, yết hầu chuyển động lên xuống, thanh âm đã sớm khàn khàn, “Nàng, vẫn tốt chứ?”

Cô gái nghe hỏi lộ ra nụ cười thản nhiên, ánh trăng vẽ loạn trên cánh môi cô gái, “Tốt lắm.” Ở chỗ trái tim đang nóng bỏng của Mộ Dung Vân Thiên dần bình tĩnh lại, cảm giác lo lắng chảy xuôi toàn thân, từ từ buông tay ra, chỉ để lại nụ cười dịu dàng hương thơm tươi mát không ngừng quang quẩn trong không trung.

“Nếu ngươi gặp việc khó, ta sẽ giúp đỡ.” Vân Phong lặp lại câu đó, Mộ Dung Vân Thiên tuấn lãng cười, “Câu nói này, ta sẽ ghi nhớ trong lòng.”

Vân Phong bỗng nhiên cảm thấy dường như nàng đã bỏ lỡ thứ gì đó, mơ hồ đắm chìm trong hat mắt Mộ Dung Vân Thiên, nhưng vẫn không thấy rõ sâu trong đó, Mộ Dung Vân Thiên nhìn Vân Phong cười, “Trờ về đi, gió đêm lạnh.”

Vân Phong nhìn khuôn mặt quen thuộc của Mộ Dung Vân Thiên mà tưởng như xa lạ, khẽ mở lời nói, “Mộ Dung Vân Thiên, đó là cô nương mà ngươi thích?”

Mộ Dung Vân Thiên sủng sốt, “Đối với ta mà nói thích đã không còn quan trọng, quan trọng là...”

“Quan trọng là gì?” Vân Phong nghi hoặc hỏi, Mộ Dung Vân Thiên cười ha ha, “Không... Không có gì, trờ về đi.”

Vân Phong nghi hoặc nhìn hắn vài lần, trong lòng luôn thấy kì lạ nhưng không rảnh bận tâm, thân hình chợt lóe đã muốn biến mất dưới bầu trời đêm, Mộ Dung Vân Thiên nhìn thân hình cuối cùng đã biến mất lúc này mới chậm rãi cụp mắt đen lại, nhìn bàn tay mình. “Quan trong đây là điều duy nhất ta có thể làm thay nàng.”

Mẹ con Hách Liên gia ở tỏng phòng khách tiểu viện Mộc gia, bởi vì quan hệ đặc biệt giữa Mộc gia và Vân gia, hơn nữa do Vân Khinh Thần vừa mới sinh ra, Mộc gia có một khu vực lớn chuyên môn chiêu đãi khách nhân, Mộ Dung Vân Thiên ở tỏng đó, mẹ con Hách Liên cũng như thế, chẳng qua xa nhau hơn thôi. Cả một ngày qua mẹ con Hách Liên còn chưa ra khỏi cửa, các nàng đã ở Vân gia ngây người một đoạn thời gian rồi, không chịu được dĩ nhiên có tâm tư khác.

“Nương! Ta không muốn gả cho Mộ Dung Vân Thiên!” Hách Liên Phù nhìn Hách Liên phu nhân ngồi ở kia, không thuận theo không buông thả nói xong.

Khuôn mặt Hách Liên phu nhân lạnh lùng, thần sắc cũng không tốt hơn chút nào, thủy chung vẫn không rõ Mộ Dung Vân Thiên rốt cuộc từ chỗ nào chui ra! Cư nhiên công khai muốn thành thân với Hách Liên Phù! “So sánh với Mộ Dung gia, Vân gia mới là đối tượng mà Hách Liên gia muốn đám hỏi! Thật không biết người nọ nghĩ gì nữa!” Hách Liên phu nhân không cam lòng oán hận nói một câu.

“Nương, người mau nghĩ biện pháp đi, nếu không ta sẽ phải gả cho Mộ Dung Vân Thiên đó!” Hạch Liên Phù bất mãn oán giận, sau khi nhìn thấy Mộc Tiểu Cẩm trong lòng còn tức giận, Mộc Tiểu Cẩm không xinh đẹp bằng nàng! Thực lực bất quá cũng chỉ như thế! Không phải chỉ là có quan hệ thân thiết với Vân Phong mới được phúc như vậy thôi sao! Nếu nàng đi quen biết Vân Thăng từ trước, nay người sinh đứa nhỏ hẳn là nàng!

Nghĩ đến Vân Khinh Thần, Hách Liên Phù tức tới nghiến răng nghiến lợi, sinh đứa nhỏ có gì đặc biệt hơn người chứ! Giống như chiếu cáo thiên hạ vậy!

“Nương đã nghĩ ra biện pháp! Nếu muốn gả cho Vân gia, chỉ có thể làm cho Vân Phong đồng ý!”

“Làm sao nàng mới chịu đồng ý! Tính cách Vân Phong toàn thích bao che khuyết điểm*!”

*ý chỉ hay bao che dù người kia có sai (trong trường hợp những người thân quen)

Hách Liên phu nhân suy nghĩ trong chốc lát, bỗng nhiên thấp giọng cười, “Muốn cho người thích bao che khuyết điểm mở miệng, thì càng đơn giản hơ.”

Hai mắt Hách Liên Phù sáng ngời, Hách Liên phu nhân vẫy tay, Hách Liên Phù lập tức bước qua, hai người thì thầm to nhỏ mắt Hách Liên Phù mang ý cười đắc ý, “Mưu kế của nương quả nhiên đủ độc, rất hợp người kia!”

Hách Liên phu nhân lập tức lạnh giọng, “Nói nhiều tất sai, cẩn thận tai vách mạch rừng!”

Hách Liên Phù lập tức câm miệng, hai mẹ con cẩn thận nhìn quanh bốn phía, chưa kịp thở một hơi thì một giọng nói lạnh lùng nhưng trong trẻo đã xuất hiện, làm cho vẻ mặt hai người vốn dĩ có huyết sắc mà nhất thời bị dọa đến trắng bệch! “Có mưu kế gì không ngại nói cho ta nghe một chút.”

Hách Liên phu nhân lên tiếng hỏi hư không đặt “Ai... Là ai!”

“Sao hả, sợ bị người khác nghe được hành động xấu xa gì sao?” Giọng nói tỏng trẻo nhưng lạnh lùng tiếp tục vang lên, hai mẹ con đứng sát chung một chỗ, thân mình run nhè nhẹ, hư không trước mặt bỗng nhiên run lên, lộ ra khuôn mặt thanh lệ xuất hiện trước mặt hai mẹ con Hách Liên, hai người thất thanh thét chói tai, “Vân... Vân Phong!”

Đồng tử Vân Phong lạnh lẽo, khóe miệng nhếch lên cười, hai mẹ con Hách Liên liên tục lui ra phía sau, thân mình chật vật đụng phải bàn ghế, cuối cùng ngã ngồi trên mặt đất, “Ngươi, không phải đã đi ra ngoài rồi sao!”

Khóe môi Vân Phong lộ ra nụ cười tà tứ, “Thực không khéo, ta vừa trở về. Bây giờ, chúng ta tiếp tục nói đề tài lúc nãy.” Tay Vân Phong đột nhiên duỗi ra, Hách Liên phu nhân thét chói tai cả người bị lực lượng vô hình trực tiếp túm dậy: “Bộp!” Ngón tay mảnh khảnh lạnh như băng chế trụ cổ nàng ta, đôi mắt đen của Vân Phong chậm rãi nheo lại, ám quang chớp động, “Nói, người kia là ai!”
Thấy hay thì nhấn chia sẻ nha, cám ơn.

Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ