settingsshare

Thiên Hạ Hữu Tuyết - Bộ 1 Chương 6: Trận đánh cầu Vạn Lý

Lúc này, trong miệng hố bên trong đình Nhất Công bỗng vang lên tiếng gõ mạnh.

... Đám người Khuất Hàn Sơn muốn xông ra ngoài nhưng miệng hố đã bị chặn.

...Cơ quan khống chế miệng hố này vốn ở bên ngoài chứ không phải bên trong.

... Khi Dư Khốc Dư xông ra đánh ngã Hoàng Viễn Dung cũng là Khuất Hàn Sơn khống chế cơ quan.

... Bây giờ đám người Khuất Hàn Sơn đang ở bên trong tự nhiên là cũng không mở được miệng hố.

... Bọn chúng có thể ra ngoài từ lối vào trong địa đạo, chỗ đó là phòng ngủ của Khuất Hàn Sơn, còn có Dư Khốc Dư và Giang Dịch Hải.

... Bọn chúng phải đi, phải đi mau!

Tám người tự nhiên là cũng nghĩ tới chuyện này, Mã Cảnh Chung hô lên:

- Đi!

Tả Khâu Siêu Nhiên hỏi:

- Giờ đi đâu?

Tiêu Thu Thủy đáp:

- Tìm Mạnh sư thúc!

Mạnh sư thúc chính là “Hận bất tương phùng, biệt ly lương kiếm” Mạnh Tương Phùng, ông là sư đệ Tiêu Tây Lâu, cũng là một trong bảy đại danh kiếm võ lâm.

Mạnh Tương Phùng và “Thiên nhai phân thủ, tương kiến bảo đao” Khổng Biệt Ly được xưng thành “Đông đao Tây kiếm”, Mạnh Tương Phùng hùng cứ Quảng Tây, Khổng Biệt Ly như hổ nằm Quảng Đông, là một võ lâm Ngũ đại đao khách.

Mạnh Tương Phùng là người chủ trì của phân cục Hoán Hoa Quế Lâm, cũng là đầu não của ngoại Hoán Hoa kiếm phái.

Trợ trận cho ông ta còn có Tiêu Dịch Nhân, Tiêu Khai Nhạn, nghe nói chưởng môn trẻ nhất từ trước tới nay của Hải Nam kiếm phái Đặng Ngọc Bình cũng đang ở đó, còn cả Đường Bằng, Đường Cương và Đường Mãnh.

Muốn cứu nhà họ Tiêu Hoán Hoa, tất phải điều động hảo thủ của ngoại Hoán Hoa kiếm phái.

Họ thoát ra khỏi Tứ Xuyên, qua Quý Châu, vốn có sáu người chỉ còn lại năm, nhưng đi tới Quảng Tây lại có thêm ba vị cao thủ:

Văn Tấn Sương, Mã Cảnh Chung, Âu Dương San Nhi.

Khâu Nam Cố được sắp xếp chiếu cố cho Âu Dương San Nhi, cũng làm người tiếp ứng. Trước khi mấy người Tiêu Thu Thủy tiến vào đình Nhất Công đã dặn đi dặn lại, không đến thời điểm quyết định, Khâu Nam Cố không được ra tay.

Vì thế đến lúc quan trọng nhất, Khâu Nam Cố đã phát huy tác dụng lớn nhất.

Âu Dương San Nhi ở bên ngoài tìm đúng cơ quan mở rào sắt, Khâu Nam Cố thì phát động công kích, chẳng những thả được sáu người Tiêu Thu Thủy mà còn đánh đuổi Đồ Cổn và Bành Cửu.

Bây giờ họ muốn từ Lâm Quế thuận dòng Ly Giang tới Cổ Chi Lương Phong, rồi chuyển hướng đến Quế Lâm.

Sông núi Quế Lâm nổi tiếng khắp thiên hạ nhưng nơi đây không chỉ được biết đến với non sông mà còn là một danh thành quan hệ tới cả một giai đoạn hưng suy trong lịch sử.

Trong tấu chương thời hoàng đế Vĩnh Lịch có hai câu danh ngôn viết vể Quảng Tây: “Thời toàn thịnh nhìn lại Quảng Tây, thấy chốn ấy thật nhỏ, lấy Quảng Tây để khôi phục Trung Nguyên, lại thấy chốn ấy thật lớn!”(*) Thiệu Khang nhất Lữ, tam hộ vong Tần,(**) các đời danh tướng, nghệ nhân, chí sĩ, cũng có không ít người xuất thân từ chốn sống núi danh địa này.

Sông Tương Giang xuất phát từ núi Hải Dương, sông Ly Giang bắt nguồn từ núi Miêu Thố. “Tương Ly đồng nguyên” vốn chỉ là lời đồn không căn cứ, nhưng hơn hai ngàn một trăm năm trước, Tần Thủy Hoàng đã phái Ngự sử mộ phu khiển lính, đào kênh Linh Cừ thông cho tàu thuyền di chuyển, Tương Giang theo Linh Cừ chảy vào Ly Giang, sau hơn mười dặm mới nhập lại vào dòng Tương Giang cũ. Sở dĩ như vậy là vì địa thế Linh Cừ ở trên cao, dòng chảy Tương Giang lại yếu, không làm vậy thì không thể lưu thông được. Đường chia nước cao hơn trăm trượng, rộng ba bốn mươi trượng, là mấu chốt của kênh đào. Dòng Tương Giang rộng hơn kênh đào đến hai, ba lần, vậy mà nước sông vẫn ra vào được kênh đào một cách dễ dàng, có thể thấy thiết kế của cổ nhân tài giỏi đến mức nào!

Linh Cừ là một trong những kênh đào cổ xưa nhất trong lịch sử thế giới, cũng là một kỳ tích trong lịch sử, những di tích nổi tiếng “Tần đê xuân hiểu”, Tô kiều thu nguyệt”, “Phi lai thạch” đều nằm rải rác quanh đó.

Bát chủy là một công tình quan trọng khác của kênh đào, nó chia cắt nước sông Tương Giang đang ập thẳng tới, chia thành những phân lưu nhỏ. Công trình này là do Phục Ba tướng quân đời Hán xây dựng lên khi tu bổ Linh Cừ, tại đó có một tấm bia, trên khắc bốn chữ lớn “Phục Ba di tích”.

Hai đập đá lớn hình chữ bát (八) nối liền với bát chủy cũng được thiết kế để chia lượng nước từ Tương Giang chảy vào Ly Giang theo tỉ lệ ba, bảy, đây đều là kiệt tác trong những công trình thủy lợi thời cổ đại.

Sông núi Quế Lâm nổi tiếng khắp thiên hạ, lấy Ly Giang quanh co uốn khúc làm trung tâm, hình thành nên một bức tranh phong cảnh tuyệt mỹ nhân gian, núi xanh như ngọc, nước trong thấu đáy, bóng thuyền rẽ nước, phong quang vô hạn.

Giang sơn như vẽ, một đời có bao hào kiệt.

Tám người Tiêu Thu Thủy theo đường sông tới Lương Phong, qua Linh Cừ, lên bờ đến đình Quan Lan, qua cầu Tô Không, tới cầu Vạn Lý theo lời đồn là được Lý Bột đời nhà Đường xây dựng khi trùng tu Linh Cừ.

Chân trái Văn Tấn Sương từng bị kiếm vàng của Khuất Hàn Sơn làm bị thương. Liên tiếp kịch chiến mấy phen làm vết thương càng nặng, nhưng ông ta thành danh bằng Thoái tuyệt, vì thế suốt quãng đường đều cố gắng chịu đựng.

Tuy rằng nhẫn nhịn được nhưng mấy người Tiêu Thu Thủy dù sao cũng đều có thể nhìn ra.

Hai bên cầu Vạn Lý là nước sông Ly Giang, phía dưới là hàng liễu xanh mát.

Tiêu Thu Thủy mời Văn Tấn Sương ngồi xuống, sau đó sai Thiết Tinh Nguyệt cùng Mã Cảnh Chung đi mua thức ăn, Khâu Nam Cố và Tả Khâu Siêu Nhiên đi mua kim sang dược.

Ăn và chữa thương, không nghi ngờ gì đều quan trọng như nhau.

Tiêu Thu Thủy không dám phái Thiết Tinh Nguyệt và Khâu Nam Cố đi làm cùng một chuyện, có trời mới biết hai tên điên này ở cạnh nhau sẽ lại gây ra chuyện gì nữa.

Hai ngày qua Văn Tấn Sương cũng đã thay đổi hoàn toàn.

Cả đời ông ta chỉ có truy sát người ta, đến nay lại bị người truy sát.

Cả đời ông ta chưa từng xa cách với Hoàng Viễn Dung, Tất Thiên Thông, Diêu Độc Vụ, mà nay trong Tứ tuyệt chỉ còn lại một mình ông.

Hai ngày trốn đông tránh tây vừa qua là lần nhục nhã nhất trong suốt cuộc đời ông ta từ trước đến nay. Ông ta còn sống, có điều phải rửa sạch nỗi sỉ nhục này, hơn nữa còn phải báo thù rửa hận cho các anh em!

Vì vậy cho dù thế nào đi chăng nữa, ông cũng đều nhẫn nhịn.

Nhẫn nhịn lưu lại cái mạng tàn, triệu tập đồng đạo võ lâm báo mối đại thù.

Suốt dọc đường đều là vây cánh của Quyền Lực bang, họ không thể không cực kỳ cẩn thận.

Thiết, Mã, Khâu, Tả Khâu đã đi được khoảng nửa bữa cơm, mặt trời đang giữa trưa nhưng lại vì phong cảnh mà thanh mát, Âu Dương San Nhi kéo Đường Phương tới bên kia cầu, vừa đi vừa nói chuyện.

Phụ nữ lúc nào cũng có đủ loại chuyện nói không hết, bàn không xong.

Tiêu Thu Thủy gãi gãi mũi, tự nhiên là không tiện tới góp chuyện.

Trong mấy bóng râm gần cầu có mấy người mặc kình trang đang tập luyện võ nghệ, nhìn những thứ họ luyện đều là võ thuật phổ thông bình thường trên giang hồ, vì thế Tiêu Thu Thủy cũng không để ý lắm.

Văn Tấn Sương lại đang đăm chiêu suy nghĩ, ông ta đang tưởng nhớ tới anh em mình, còn cả Cố Quân Sơn... Tiêu Thu Thủy càng không dám quấy rầy.

Tuy hắn còn trẻ nhưng hắn thấu hiểu sự đau khổ đó.

Hơn hai mươi năm cuộc đời hắn đến nay, phần lớn đều là náo nhiệt, vui vẻ, sôi động, bay bổng.

Bởi vì hắn có những người anh em này mà hắn biết sự cô độc khi không có mọi người.

Phản đồ Thiếu Lâm hòa thượng Đại Đỗ, Điểu Ô đại sư, Vua rắm Thiết Tinh Nguyệt, Mồm sắt Khâu Nam Cố, Lâm công tử làm bộ phong lưu, Thụ Lâm trẻ tuổi mạnh mẽ, còn có Đặng Ngọc Hàm kiếm sắc người nhanh, Đường Nhu ám khí tinh kỳ, Khang Kiếp Sinh kiếm pháp lăng lệ...

Nhớ tới Đặng Ngọc Hàm, Đường Nhu, trái tim hắn lại co thắt, đau đớn.

...Ngọc Hàm! Ngọc Hàm! Đường Nhu! Đường Nhu!

... Tôi nhất định phải báo thù cho các cậu.

...Ôi

...Nghĩ đến Khang Kiếp Sinh, Tiêu Thu Thủy lại trào lên mội nỗi hận vô danh.

... Tả Khâu Siêu Nhiên còn từng niệm tinh anh em, tha cho hắn một lần.

... Khang Kiếp Sinh, cao gầy, mặt dài, bộ dạng cao ngạo kiêu căng, thường tay phải nắm kiếm, tay trái cử động theo lời nói, gặp chuyện cướp bóc, giết người không hề chớp mắt. Nghĩ đến đó, Tiêu Thu Thủy liền cảm cảm thấy một nỗi sỉ nhục vì bị lừa gạt!

... Nếu trong tay có kiếm, hắn nhất định phải rút kiếm múa lên!

... Đó lại làm hắn nhớ tới mấy thanh kiếm: Bạch luyện phân thủy kiếm của Khổng Dương Tần cùng Chuyên Chư thần kiếm của Tân Hổ Khâu đã chìm dưới thác Hoàng Quả.

... Cổ Tùng tàn khuyết, bội kiếm của Tiêu Đông Quảng, sau khi ông chết cũng rơi xuống Ô Giang trong chiến dịch Thiết Kỵ thần ma.

... Âm Dương kiếm của Trương Lâm Ý thì không biết tung tích ở đâu.

... Tiêu Thu Thủy lại nhớ tới ba thanh kiếm.

Ba thanh kiếm giả trang, lấy thanh thế dọa người, thực tế dùng phi đao đoạt mạng!

Bảo kiếm Đồ đao.

Danh kiếm Trường khiếu.

Cổ kiếm Vô sao.

Thiên Lang phệ nguyệt, bán đao tuyệt mệnh, Hồng đăng quỷ ảnh, nhất đao đoạn hồn, bốn anh em họ Sa ám sát Tiêu phu nhân trước Chấn mi các thất bại, ba thanh kiếm tốt đó đã đi đâu?

... Nếu bây giờ có kiếm thì tốt biết mấy.

... Dù sao thì Tiêu Thu Thủy cũng chuyên luyện kiếm.

Hắn lại chợt nghĩ tới Quảng Tây tam sơn.

... Cố Quân Sơn lấy thước sắt làm kiếm, so với kiếm phong còn sắc bén hơn.

... Khuất Hàn Sơn trong tay không kiếm, hễ xuất kiếm là trí mạng.

... Đỗ Nguyệt Sơn không ngờ lại có thể biến xích sắt khóa tay chân thành bốn thanh kiếm sống!

Kiếm tùy tâm sinh, kiếm do tâm phát, kiếm, trong tay nhất định phải có kiếm sao?

Tiêu Thu Thủy đang nghĩ đến mức nhập thần thì đột nhiên một bãi nước hắt thẳng vào mặt hắn.

Sau đó là mặt trời chói chang, lệ mang của mặt trời giống như đang chiếu sáng giữa sa mạc vô biên, nóng bỏng như thiêu, không thể nhìn thẳng.

Một tiếng hét lớn!

Tiêu Thu Thủy lập tức nhận ra tiếng hét phẫn nộ đó là của Văn Tấn Sương.

Mà ánh lệ mang như mặt trời vừa vụt bùng lên đó nhất định là Quan Nhật thần kiếm.

Chỉ Khang Xuất Ngư ra kiếm mới có thể tạo nên thanh thế như vậy!

Người của Quyền Lực bang lại tới rồi!

Nước là từ phía dưới cầu Vạn Lý hắt lên.

Đám nước biến thành một mảng bọt mù, Tiêu Thu Thủy chỉ thấy lớp màn vụt lóe sáng, không nhìn thấy kiếm phong!

Nhưng kiếm phong mới là trí mạng!

Kiếm! Kiếm đang ở đâu?

Kiếm ở sau lớp bọt nước!

Kẻ hắt nước muốn làm loạn tầm mắt hắn.

Hắn vốn đã không phải đối thủ của Khang Xuất Ngư, lại thêm nước hắt làm nhiễu loạn tầm nhìn, Khang Xuất Ngư tất có thể một chiêu lấy mạng hắn bên bờ sông.

Nhưng kẻ hắt nước cũng chắc chắn sẽ bị nước che phủ tầm mắt.

Cho nên đối phương chỉ có thể nhận định vị trí hắn đứng lúc trước để xuất kiếm!

Trong một sát na Tiêu Thu Thủy đã nghĩ tới điểm đó, hắn không thể nhìn, không thể đỡ, chỉ kịp vẻn vẹn dịch khỏi vị trí vừa đứng.

Đây là ván cược giữa lằn ranh sinh tử.

Chỉ cần đoán sai, kẻ hắt nước cũng có thể thấy rõ hắn rời chỗ, Tiêu Thu Thủy sẽ chết chắc.

Nhưng Tiêu Thu Thủy suy nghĩ trong chớp mắt liền hành động trong chớp mắt.

Có lúc dùng não quyết định còn nhanh hơn dùng kiềm phán đoán.

Hơn nữa còn càng hữu hiệu hơn!

Tiêu Thu Thủy không chết!

Tiêu Thu Thủy không ngờ lại tránh được một kiếm đó.

Kẻ đó đâm ra một kiếm, cũng không thấy có hiệu quả hay không, vừa cảm giác được đâm vào khoảng không, trong màn nước mịt mù lúc nào cũng có thể có phản kích vì thề lập tức hồi kiếm tự thủ, nhày lui ba thước.

Bãi nước rơi ào xuống đất, Tiêu Thu Thủy giận giữ quát:

- Khang Xuất Ngư...

Chỉ thấy ở bên cạnh, Văn Tấn Sương lực chiến Giang Dịch Hải và Đỗ Tuyệt, hoàn toàn rơi xuống hạ phong.

Âu Dương San Nhi cùng Đường Phương đang giằng co với Đồ Cổn.

Trong Cửu thiên Thập địa, thập cửu nhân ma, thoáng cái đã có bốn tên ma đầu cực kỳ khó đánh, khó dây xuất hiện.

Khang Xuất Ngư cực kỳ hận Tiêu Thu Thủy, cũng giống như Tiêu Thu Thủy vô cùng căm hận lão.

Khang Xuất Ngư mấy lần ám sát Tiêu Thu Thủy không thành, ngược lại còn bỏ lại tính mạng mấy tên đồng liêu, nghĩ đến bản thân mình cũng thiếu chút nữa thì mất mạng tại Thành Đô, Khang Xuất Ngư dần dần cảm thấy cảnh giác, cảm thấy sợ hãi với Tiêu Thu Thủy.

Tiêu Thu Thủy còn trẻ mà đã như vậy, đến khi trưởng thành sẽ còn thế nào nữa?

Vì thế Khang Xuất Ngư quyết định không cần biết là sử dụng thủ đoạn nào cũng nhất định phải trừ bỏ Tiêu Thu Thủy trước.

Do vậy lần này lão không những đánh lén mà còn mượn nước che hình, đâm trộm một kiếm, không ngờ vẫn để cho Tiêu Thu Thủy dùng sự mẫn cảm hơn người, phản ứng nhanh chóng cùng sức phán đoán chuẩn xác, tránh thoát được.

Khang Xuất Ngư càng hận đến thấu xương, lão quyết tâm không để Tiêu Thu Thủy sống qua hôm nay.

Văn Tấn Sương đã bị thương ở chân, lấy một đánh hai đã cực kỳ khó khăn, Giang Dịch Hải cùng Đỗ Tuyệt hợp sức lại càng giống như một chiếc vòng sắt cùng một cây khoái đao, Văn Tấn Sương biến thành bò dê đợi chết.

Bò dê trước lúc chết, cũng sẽ giãy giụa.

Ong mật liều một nhát châm cũng đủ làm người bị thường, càng huống hồ Thoái tuyệt Văn Tấn Sương.

Đỗ Tuyệt và Giang Dịch Hải nhất thời vẫn chưa thể đắc thủ.

Ám khí của Đồ Cổn vốn ở trên Đường Phương, bây giờ có thêm một Âu Dương San Nhi, Đồ Cổn vẫn chiếm được thượng phong.

Nhưng hai ngày trước Đồ Cổn đã bị Khâu Nam Cố đánh trúng một chưởng, ngoài ra còn bị Văn Tấn Sương đá trúng một cước, nội thương chưa lành hẳn, công lực giảm mạnh, nhất thời cũng không thủ thắng nổi.

Tâm thần Tiêu Thu Thủy đặt vào ba người đang ngặp nguy cơ, Khang Xuất Ngư thấy rõ điểm ấy, lão muốn nhân lúc Tiêu Thu Thủy phân tâm thì một kích đoạt mạng.

Khâu Nam Cố, Tả Khâu Siêu Nhiên, Mã Cảnh Chung, Thiết Tinh Nguyệt, nếu có họ ở đây thì tốt quá!

... Tại sao họ còn chưa quay về.

Khang Xuất Ngư giống như đã nhìn ra được Tiêu Thu Thủy đang nghĩ gì, cười lạnh nói:

- Ngươi đang chờ cứu binh có phải không?

- Tốt nhất là chờ chết đi!

- Khâu Nam Cố và Tả Khâu Siêu Nhiên đã sớm bị Bành Cửu theo dấu, Thiết Tinh Nguyệt cùng Mã Cảnh Chung sợ rằng bây giờ đã chết dưới quạt của Liễu Thiên Biến rồi, còn có Hán Tứ Hải áp trận, bọn chúng chết là cái chắc.

- Ngươi cũng nộp mạng đi!

Tiêu Thu Thủy nghe mà cảm thấy huyết mạch căng phồng, gầm lên một tiếng, xông tới. Khang Xuất Ngư cười thầm trong lòng:

“…Đúng! Chính là như thế! Ngươi càng đánh mất lý trí, càng nhanh chết dưới kiếm của ta!”

Bấy giờ chợt nghe thấy một tiếng rên thảm, chân phải Văn Tấn Sương lại trúng một đao của Đỗ Tuyệt, máu tươi bắn tung, mạch môn đã bị Giang Dịch Hải bắt trúng, đang liều chết giãy giụa.

Lại nghe mấy tiếng quát tháo, hóa ra Thiết Tinh Nguyệt, Khâu Nam Cố, Mã Cảnh Chung, Tả Khâu Siêu Nhiên đều đã chạy về, vừa lùi vừa đánh, đối thủ của họ chính là Bành Cửu và Liễu Thiên Biến.

Chợt nghe một âm thanh cực kỳ trầm hùng, mạnh mẽ, hồn hậu, bá đạo mà lại có lễ nói:

- Chư vị dừng tay, có gì từ từ nói.

“Chư vị” đều không dừng tay.

Lúc này đang đánh đến gấp như lửa cháy, ai mà dám dừng tay trước chứ!

Một giọng nữ trung niên vang dội, rõ ràng, có lực vang lên, rõ từng tiếng một:

- Có gì thì nói, tại sao lại cứ không động thủ không được?

Mấy người này nói tiếng đều mang giọng Quảng Tây rất nặng, nhưng lời là tiếng Quan Thoại võ lâm đúng tiêu chuẩn, hơn nữa còn lễ độ, thẳng thắn, giống như một vị thầy đồ đầy học vấn đang khuyên bảo đám trẻ tuổi nông nổi không được đánh nhau.

Còn có một giọng nói già nua, khan khan vang lên:

- Còn đánh nữa sẽ nguy hại đến tính mạng mấy. Mấy người các vị xem ra cũng là danh nhân trên giang hồ, sao lại nặng tay với mấy người trẻ tuổi này như vậy?

Nói thì cứ nói, đám ma đầu Khang Xuất Ngư vẫn chẳng hề để ý, thậm chí vì sợ có người quấy nhiễu mà ra chiêu lại càng tàn độc.

Bấy giờ lại có một âm thanh sang sảng, bộc trực nói:

- Mấy vị này xuất chiêu, phải chăng là đại danh đỉnh đỉnh Quan Nhật thần kiếm Khang Xuất Ngư Khang tiên sinh, Cửu chỉ cầm long Giang Dịch Hải Giang lão gia tử, Ám khí tam thập lục thủ, Ám thung tam thập lục lộ Đồ Cổn Đồ lão đại, cũng với Đỗ Tuyệt hiệu là Khoái Đao địa ma! Còn có một vị không biết có phải là Thoái tuyệt Văn Tấn Sương Văn lão anh hùng?

Người này nói tới Khang Xuất Ngư, Giang Dịch Hải, Đồ Cổn, Văn Tấn Sương đều vô cùng tôn kính, chỉ có với Đỗ Tuyệt là mười phần khinh bỉ.

Có lẽ người này còn chưa biết đám Khang Xuất Ngư, Giang Dịch Hải, Đồ Cổn đã sớm là cự ma trong Cửu thiên Thập địa, thập cửu nhân ma, nhưng Đỗ Tuyệt là một Địa ma thì ai ai cũng biết.

Người này có thể nhìn qua họ ra chiêu so đấu một cái là nhận được gia số võ công, hơn nữa còn phân biệt được thân phận, có thể thấy là nhãn lực cực cao, kinh nghiệm phong phú.

Đám Khang Xuất Ngư nghe vậy tự nhiên là giật mình, không biết là địch hay là bạn, đột nhiên lại nghe một người giọng nói cực kỳ lạnh lùng, nghiêm nghị, nôn nóng:

- Cho dù các ngươi muốn đánh nhau thì đã tới Quảng Tây, cũng phải hỏi qua Quảng Tây ngũ hổ bọn ta mới được.

Mọi người nghe vậy, không khỏi đều dừng tay.

Võ lâm Lưỡng Quảng lấy Quảng Đông Lương Đấu, Quảng Tây Khuất Hàn Sơn làm võ lâm bắc đẩu.

Khuất Hàn Sơn lại cùng Đỗ Nguyệt Sơn, Cố Quân Sơn tề xưng là Quảng Tây tam sơn, Tam sơn Tứ tuyệt, Tứ tuyệt chính là Văn Tấn Sương, Tất Thiên Thông, Diêu Độc Vụ, Hoàng Viễn Dung.

Những người này đều là nhân vật đứng đầu trong võ lâm Quảng Châu.

Quảng Châu còn có “thập hổ”.

Quảng Tây có năm con lão hổ, Quảng Đông cũng có năm con.

Bọn họ đương nhiên không phải là lão hổ thật sự, mà là người.

Không những là người mà còn là hảo hảo, là hảo hán mới đáng được tôn là “Hổ”.

Xuất thân, võ công, thân phận của họ so với Tiêu Tây Lâu, Khang Xuất Ngư, hoặc là Đỗ Tuyệt, Đồ Cổn, thậm chí cả Nga Mi, Thiếu Lâm đều có khác biệt rất lớn.

Vốn bọn họ xuất thân từ võ sư.

Bọn họ chẳng phải kỳ nhân dị sĩ gì mà là ở giữa phố phường, rèn luyện qua từng trận chiến đấu, nổi danh từ từng cuộc lôi đài, tính mệnh thăng hoa từ từng cuộc nhuộm máu đường phố, ổn định trận cước qua từng cuộc phân tranh phố xá.

Cũng chính vì như vậy mà mỗi chút thành tựu của họ đều được tạo thành từ máu và mồ hôi của bản thân, thanh danh có được chẳng có chút nào may mắn cả.

Cũng chính vì như vậy mà họ lại càng đáng được tôn kính.

Võ công của họ càng không phải được cao thủ, dị sĩ nào truyền thụ, căn bản đều từ những võ công cực kỳ bình thường, theo vô số lần thắng thua, chiến đấu, theo từng lần khổ luyện từ sáng sớm cho tới tận đêm khuya mà ra.

Võ công của họ chẳng phải cao cường đến mức nào, nhưng so với bất kỳ ai cũng vô cùng vững chắc.

Bọn họ không những là người trong võ lâm mà còn là người trong nhân gian.

Họ dạy dỗ đệ tử trong thành thị hoặc thôn quê, càng thay địa phương chủ trì chính nghĩa, hoặc giúp dân gian tan giận, hoặc duy trì pháp kỷ, hoặc thay người yếu ra mặt, thay kẻ oan lên tiếng.

Ở Lưỡng Quảng, họ rất được mọi người tôn trọng, chỉ dưới có Lương Đấu, Khuất Hàn Sơn.

Những người này, ở Quảng Đông có năm người, gọi là Quảng đông ngũ hữu, ở Quảng Tây cũng có năm vị, gọi là Quảng Tây ngũ hiệp.

Những chuyện này Tiêu Thu Thủy đều được nghe đại ca Tiêu Dịch Nhân kể qua.

Hắn dừng tay, liền trông thấy Quảng Tây ngũ hiệp.

Năm người này không ngờ lại chính là bốn nam, một nữ đang rèn luyện võ nghệ trong bóng râm dưới cầu Vạn Lý.

Trang phục của họ phần lớn đều là kình trang bình thường của người trong võ lâm, bộ dạng chẳng có gì khác người bán thuốc bên đường hay tiêu sư võ cục. Tuổi tác họ đều khoảng ba, bốn mươi tuổi, cũng có nhân vật tuổi tác đã lớn nhưng tinh khí vẫn tráng kiện.

Nhưng khi người cuối cùng trong Quảng Tây ngũ hổ thanh âm cực kỳ sắc nhọn, nói ra một câu: “Cho dù các ngươi muốn đánh nhau thì đã tới Quảng Tây, cũng phải hỏi qua Quảng Tây ngũ hổ bọn ta mới được”, thì cả loại nhân ma không sợ trời không sợ đất như Đỗ Tuyệt cũng chỉ có thể dừng tay.

Quảng Tây ngũ hổ dù thế nào cũng không hề dễ trêu.

Càng huống hồ chỗ này là Quảng Tây, cũng là địa bàn của họ.

Tất cả mọi người đều ngừng tay.

Khang Xuất Ngư từ từ quay lại, trầm giọng hỏi:

- Quảng Tây ngũ hổ?

Người nói chuyện hào sảng là một tráng hán da ngăm đen, dung mạo cương liệt, chắp tay nói:

- Tại hạ Hồng Hoa, người giang hồ thưởng cho biệt hiệu “Thiếu Lâm A Hồng”, tự nhiên là tài nghệ từ Thiếu Lâm ra, mong Khang tiên sinh các vị đừng chê cười.

Người thanh âm già nua, khàn khan là một ông lao xấu xí, lưng gù, cười khùng khục nói:

- Lão già này tên là Lao Danh Cửu, mọi người đều gọi “Cung bối lão cẩu”(*), đầu nhập cái bang bốn mươi năm, xin ra mắt chư vị!

Giọng nữ cao là một người phụ nữ trung niên, hai lưỡng quyền nhô cao, người mặc kình trang, vô cùng sảng khoái tự nhiên, hơi cũng người nói:

- Tiểu nữ tử Thi Nguyệt, tiện hiệu “Tạp Hạc”, tên như ý nghĩa, tập luyện Hạc quyền, nhưng sư môn pha tạp.

Người lên tiếng trầm hùng lúc đầu là một người trung niên, dáng vẻ ung dung, cũng chắp tay cười nói:

- Tại họ họ Hồ, tên Phúc, dùng đại sao sống vàng, ngoại hiệp “Hảo nhân bất trường mệnh”, xin được chỉ giáo!

Người lên tiếng cuối cùng bây giờ mở miệng thanh âm vẫn sắc nhọn như cũ, nhưng người thì vừa đen vừa nặng, hai mắt đảo vòng vòng, môi vều quai hàm bạnh, có cảm giác không cân xứng rất khó diễn tả, khiến người ta không nhận ra được tuổi tác lớn nhỏ ra sao. Chỉ nghe hắn nói:

- Tôi tên Lý Thiết Đinh, người trong võ lâm tặng tôi biệt hiệu là Đinh sắt, tập luyện “Hổ báo long xà ưng” quyền.

Nói xong liền nhếch miệng cười, lộ ra hàm răng trắng ởn như Thiết Tinh Nguyệt, rồi lại tiếp:

- Lại có người gọi tôi là Đậu đen, bởi vì tôi đen, còn cả sáu năm trước khi cao thủ Lỗ Kỳ đại sư từ Thiên Trúc tới Quảng Châu, tôi từng gặp mặt ông ta, từng giao đấu, cũng đã lãnh giáo qua một vài chiêu, vì thế cũng có người bói võ công tôi bắt nguồn từ ma môn. Có điều so với chư vị thì đó điều chỉ là chút tài mọn, không đáng nói tới.

Khang Xuất Ngư lại biến sắc, lạnh lùng hỏi:

- Ngươi chính là cao thủ trẻ nhất mà lại khó dây nhất trong Quảng Tây ngũ hổ, Lý Hắc?

Người đen xì kia cười đáp:

- Ngài nói đúng rồi. Tôi cũng có cái danh hiệu Lý Hắc.

Những người này tự báo danh hiệu, tự giới thiệu bản thân, hiển nhiên là có khác biệt rất lớn với các loại kỳ hiệp dị sĩ trung nguyên.

Bọn họ chẳng những tự báo tên, danh hiệu, mà thậm chí cả võ công, gia số cũng không hề che giấu. Cũng có thế họ làm như vậy là vì biết: lấy thành ý đãi người mới chính là phương thức chắc chắn nhất.

Người Thiết Tinh Nguyệt thấy có hứng thú nhất là Lý Hắc:

- Cậu còn đen hơn tôi!

Lý Hắc nhe răng cười:

- Không dám nhận!

Khâu Nam Cố xen vào:

- Răng cậu còn trắng hơn của lão Thiết!

Lý Hắc vẫn cười đáp:

- Không dám nhận!

Đường Phương cũng thấy rất thính Lý Hắc, hỏi:

- Anh có biết đời Đường có người gọi là Lý Bạch?

Thiết Tinh Nguyệt cướp lời:

- Là cái lão…cái lão thiên tử gọi đến, không lên giường…

Tả Khâu Siêu Nhiên cáu kỉnh ngắt lời:

- Thuyền! Không phải giường!

Thiết Tinh Nguyệt nhe răng trừng mắt, dọa Tả Khâu Siêu Nhiên, cố cười nói:

- Dù sao giường và thuyền cũng giống nhau cả, trong chữ cổ, hai chữ ấy tương thông!

Tả Khâu Siêu Nhiên chẳng có nhiều học vấn như vậy, hỏi:

- Thật à?

Thiết Tinh Nguyệt đâm lao phải theo lao, cố nói:

- Ai cần biết thật hay giả, thiên tử là nam, Lý Bạch cũng là nam, lên thuyền, lên giường đều không cần giữ lễ, hi hi! Không cần giữ lễ!

Khâu Nam Cố nghe cũng như là có đạo lý, bộ dạng rất là bác học, hỏi:

- Cho nên Lý Bạch, Lý Hắc đều giống nhau.

Lý Hắc không ngờ cũng rất chăm chú lắng nghe, rất thành khẩn xác nhận:

- Hoàn toàn chính xác.

Thiết Tinh Nguyệt cao hứng đến nhảy dựng lên, bởi vì người này nói chuyện, thái độ, phong cách đều cùng hắn ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, vui vẻ nói:

- Hai ta tâm đầu ý hợp, tôi thích cậu rồi đó!

Lý Hắc quay sang phía Khâu Nam Cố, hỏi:

- Cậu biết tôi ghét nhất là loại người nào không?

Khâu Nam Cố đáp:

- Cậu nói thử xem.

Lý Hắc dùng miệng dẩu lên, hướng về phía Thiết Tinh Nguyệt:

- Ẻo lả!

Câu này Thiết Tinh Nguyệt ngày thường thích nhất là lôi ra chửi người, hôm nay lại có người lấy nó ra chửi hắn, vừa nghe sao mà chịu đựng được, gào lên xông tới:

- Ta phải đánh bẹp ngươi.

Lý Hắc cũng bày thế muốn lên, Tiêu Thu Thủy vội bước ra khuyên giải:

- Có gì từ từ nói, đừng đánh, đừng đánh!

Mắt thấy ba người sắp sửa va vào nhau, đột nhiên vụt một cái, phân ra ba hướng đánh về phía Giang Dịch Hải. Thiết Tinh Nguyệt Đánh ra một quyền, Tiêu Thu Thủy đâm ra một kiếm, Lý Hắc dùng tay trảo tới, đã cứu được Văn Tấn Sương, người khắc căn bản không kịp ra tay.

Văn Tấn Sương thở phào một hơi:

- Đa tạ!

Chỉ trong khoảnh khắc, Lý Hắc, Tiêu Thu Thủy, Thiết Tinh Nguyệt đã đánh lui Giang Dịch Hải, cứu thoát Văn Tấn Sương, mọi người nhất thời còn chưa kịp định thần lại, vẫn đang chìm đắm trong không khí đối thoại quái dị của ba người Thiết, Khâu, Lý.

Khang Xuất Ngư hai mắt như sắp bốc lửa:

- Ngươi giúp bọn chúng?

Lý Hắc nhe răng cười đáp:

- Khang tiên sinh không cần ngạc nhiên. Lưỡng Quảng thập hổ chúng tôi xưa nay không thích thấy người ta phải đàm phán trong tình huống bị uy hiếp.

Hắn đưa tay chỉ chỉ:

- Vị lão tiên sinh này không cần biết có phải là Văn lão anh hùng hay không, rơi vào tay các vị chung quy vẫn là không tốt, vì thế liền tự tiện quyết định.

Liễu Thiên Biến cười lạnh:

- Các ngươi là cùng một bọn?

Lý Hắc, Tiêu Thu Thủy cùng nhìn nhau cười, Lý Hắc đáp:

- Chưa từng quen biết,

Liễu Thiên Biến cười hắc một tiếng:

- Tại sao lại phối hợp chặt chẽ, đồng loạt ra tay như vậy?

Lý Hắc cười đáp:

- Bởi vì tôi biết tiếng bụng, ngay lúc mấy vị huynh tỷ giới thiệu, tôi đã dùng thuật nói bụng của Du già Thiên Trúc truyền lời cho mấy vị lão hữu, trước tiên hãy cứu Văn lão anh hùng rồi hẵng nói.

Nói đoạn lại đưa tay chỉ sang Khâu Nam Cố, thong dong nói:

- Ba người chúng ta cứu người, để hắn lược trận.

Đỗ Tuyệt siết chặt đao, căng thẳng hỏi:

- Vậy là các ngươi muốn nhằm vào bọn ta?!

Lý Hắc ngẩn ra một chút, nhưng vẫn cười đáp:

- Không dám.

Cung bối lão cẩu vừa già vừa gù ở bên cạnh nói:

- Bọn tôi không hề định giúp ai, nhưng đã tới Quảng Tây thì đều phải nói cho rõ ràng mới được.

Đột nhiên thần sắc ngưng lại, nghiêm mặt nói:

- Có điều, những gì “đậu đen” làm, Quảng Tây ngũ hổ chúng tôi đều thừa nhận.

Khang Xuất Ngư lạnh lùng nói:

- Lưỡng Quảng thập hổ làm như vậy, chẳng có chút lợi lộc nào với thanh danh mà các ngươi khó khăn lắm mới gây dựng được, không kéo còn phải thân bại danh liệt, chết không chỗ chôn thây.

Liễu Thiên Biến cũng cười lạnh:

- Lưỡng Quảng thập hổ, thanh danh không dễ có, nên tự biết quý trọng mới đúng. Nếu không phải có người có tâm che chở, chỉ sợ.... Hà hà... Ăn không được, chỉ có vứt đi thôi!

Lưỡng Quảng thập hổ, Quảng Tây: Hồ Phúc, Hồng Hoa, Thi Nguyệt, Lý Hắc, Lao Cửu, cùng với Quảng Đông: Ngô Tài, Phong Nữ, Sát Tử, La Hải Ngưu, A Thủy, mười người này không ai là không thân kinh bách chiến, lịch duyệt lão luyện, là hảo thủ trong võ lâm sóng to gió lớn mà vẫn sừng sững không ngã.

...Muốn làm được vậy không chỉ cần võ công sao, nhiều cơ trí còn cần có vận khí tốt, càng không được có quá nhiều kẻ địch.

... Quá nhiều kẻ địch, đánh không thắng ngươi cũng có thể quần cho ngươi chết mệt.

Vì thế lời Liễu Thiên Biến là muốn cảnh cáo Quảng Tây ngũ hổ đừng có tự chuốc thù oán.

Nhưng Lý Hắc giống như nghe không hiểu, cười nói:

- Không ăn được thì đem về nhà, có gì không tốt? Có thể đem nuôi chó. Lý Bạch có hai câu thơ: “Chung cổ soạn ngọc bất túc quý, đãn nguyện trường túy bất nguyện tỉnh”(**), ngươi chưa nghe qua sao?

Thiết Tinh Nguyệt nghe sao hiểu hai câu thơ đó, hỏi:

- Cậu nói cái gì?

Khâu Nam Cố ra bộ ta đây biết rồi:

- Dù sao cũng là Lý Bạch nói, ông ta nói ăn cơm không quan trọng, uống rượu mới là quan trọng, chuyện ấy thì liên quan cái rắm gì đến cậu?

Thiết Tinh Nguyệt tức giận nói:

- Tôi...

Tiêu Thu Thủy sợ họ chửi nhau làm hỏng việc, vội vàng ngăn lại.

Thi Nguyệt tuy là thiếu nữ nhưng nói chuyện không hề có chút khách khí:

- Đâu có đâu có, Lưỡng Quảng thập hổ chúng tôi chưa từng được các vị đại gia che chở, vẫn sống tới ngày hôm nay, hôm nay tự nhiên được các vị đại gia che chở, lại thấy không chịu nổi, vẫn xin các vị đại gia đừng có “che chở” thì tốt hơn!

Giang Dịch Hải nghe vậy cả giận, quát:

- Nha đầu thối không biết tốt xấu, còn không im miệng!

Hồng Hoa vốn ăn nói hào sảng giờ lại một mực im lặng, vừa mở miệng là buông một chữ:

- Đánh!

Còn chưa dứt lời, một nắm đấm to như cái đấu đã đánh tới!

Đỗ Tuyệt ở một bên là khó kiềm chế nhất, giận giữ quát lên:

- Đánh thì đánh!

Song đao như tuyết, đánh ra cuồn cuộn!
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ