settingsshare

Thầy Giáo Hắc Ám Chương 50: BẮT ĐẦU ĐẾM NGƯỢC ĐI

“Vài phút? Ý mày là gì?”

“Bắt đầu đếm ngược đi”

Bên ngoài có tiếng động lớn truyền đến, sau đó là tiếng đọ súng liên tục vang lên. Mấy tên còn lại trong gian phòng lập tức cảnh giác rút súng đồng loạt giương về phía Ngôn Hoa, nhưng anh đã nhanh hơn bọn chúng một nhịp cướp lấy khẩu súng từ trên tay tên đầu xỏ đứng gần đó rồi dùng đòn khoá tay hắn lại, chĩa nòng súng ngược lại trở vào động mạch cổ của hắn ung dung nói: “Ba phút mười bảy giây không ngờ nhanh đến như vậy ấy nhỉ? Bây giờ một thì người chết là ông, hai là tất cả bỏ súng xuống”

~~~

“Đại boss? Nực cười” – Ngôn Hoa hừ lạnh.

“Đúng. Nực cười, đường đường là lãnh đạo của hắc bang khét tiếng lừng lẫy nhưng mạng sống lại đang thoi thóp trong tay tao, đúng là rất nực cười” – Hắn ta cười khẩy buông tay ra, Ngôn Hoa lảo đảo ngã phịch xuống đất, hai tay bị trói chặt khiến anh không thể cử động, cơn đau từ vết thương trên lưng truyền đến nhoi nhói khó chịu.

Ngôn Hoa nhếch mép, giọng nói đầy khinh bỉ: “Xem ra còn biết sợ nhỉ? Vết thương băng bó khá tốt”

“Đừng tự mãn, chỉ vì cái mạng của mày rất đáng giá, ngoan ngoãn phục tùng thì có thể sống thêm được vài ngày”

“Vài ngày? Tôi nghĩ chỉ vài phút nữa thôi các người tự khắc biết kết quả” – Ngôn Hoa lấp lửng, dựa vào tín hiệu rung từ điện thoại anh thừa biết Wenny và thuộc hạ sớm đã định vị được vị trí của anh rồi, nhà xưởng bỏ hoang này chắc chắn cách trung tâm thành phố D không xa, anh đã từng đi qua nơi này trước đây. Phía trước là đường lớn thông ra thành phố, nếu không giải quyết êm thấm có thể kinh động đến mọi người xung quanh. Cần phải chuẩn bị một chút.

Ngôn Hoa lúc ở trong quân ngũ đã được học qua khoá học tự cởi trói. Mấy tên ngốc xoàng xỉnh này sợ động đến vết thương của anh cho nên đương nhiên không dám trói quá chặt, ngược lại còn dùng nút thắt kép trùng đơn giản trói anh vào chiếc ghế tựa, chưa đầy ba mươi giây anh đã có thể tự cởi trói. Ngôn Hoa hai mắt khép hờ nghỉ ngơi, chỉ chờ đợi đến thời cơ ‘nội ứng ngoại hợp’.

“Vài phút? Ý mày là gì?” – tên đầu xỏ tỏ ra vẻ khó hiểu dò hỏi.

“Bắt đầu đếm ngược đi” – Ngôn Hoa lạnh nhạt.



Bên ngoài có tiếng động lớn truyền đến, sau đó là tiếng đọ súng liên tục vang lên. Mấy tên còn lại trong gian phòng lập tức cảnh giác rút súng đồng loạt giương về phía Ngôn Hoa, nhưng anh đã nhanh hơn bọn chúng một nhịp cướp lấy khẩu súng từ trên tay tên đầu xỏ đứng gần đó rồi dùng đòn khoá tay hắn lại, chĩa nòng súng ngược lại trở vào động mạch cổ của hắn ung dung nói: “Ba phút mười bảy giây không ngờ nhanh đến như vậy ấy nhỉ? Bây giờ một thì người chết là ông, hai là tất cả bỏ súng xuống”

“Sam, anh không sao chứ?” – giọng phụ nữ từ bên ngoài truyền đến. Là Wenny, trợ lý thân cận của Mr.X, một người phụ nữ Anh gốc Pháp rất xinh đẹp và tài giỏi, thân thủ cũng không tồi, không những giỏi võ thuật còn có thể sử dụng thuần thục các loại vũ khí. Trên tay cô ấy lúc này là một khẩu súng lục, cô nhanh chóng chạy đến bên cạnh Ngôn Hoa phát hiện anh đang bị thương cô liền giúp anh giữ tên bặm trợn kia lại.

“Không sao, giải quyết gọn một chút, đừng quá manh động. Tôi còn có việc” – Nói rồi Ngôn Hoa ghì tên bặm trợn trong tay về phía Wenny.

“Không được Sam. Bây giờ anh còn chưa thật sự an toàn. X đã tới thành phố D rồi, ông ấy muốn gặp anh … Còn nữa, đã tìm được người tra tin và rao bán, hắn ta đang ở chỗ X”

Ngôn Hoa chau mày suy nghĩ rồi gật đầu, không màng đến bọn họ sẽ làm gì tiếp theo anh chỉ đi thẳng một mạch ra ngoài ngồi vào chiếc xe thương vụ màu đen đậu ở góc đường. Chiếc xe lao đi vun vút trong bóng đêm, xuyên qua những dãy phố tĩnh mịch thưa thớt xe cộ cuối cùng dừng lại trước một khách sạn sang trọng ở trung tâm thành phố.

Để tránh bị dòm ngó anh đã dùng tạm áo vest của người lái xe, nhanh chóng đi thẳng vào thang máy. Wenny cũng tới ngay sau đó, cô vội vàng đi theo sau Ngôn Hoa.

Căn phòng cần tới nằm ở tít tận tần ba mươi, đang suy nghĩ gì đó bỗng tiếng thang máy vang lên “Ting~” khiến Ngôn Hoa bừng tỉnh, không quen mặc đồ của người khác anh lập tức cởi chiếc áo vest ra đưa cho Wenny rồi nhanh chóng cất bước đi vào trong phòng.

Wenny rõ ràng nhìn thấy lúc Sam giơ tay cởi áo gương mặt có nhăn nhó một chút, có lẽ vết thương rất nặng, còn có chút máu rỉ ra thấm ướt lớp áo sơ mi xộc xệch của anh, đoán chừng là trúng đạn, trên tay cũng có băng bó, nhưng nhìn anh rất ổn, có lẽ đã kịp thời được cấp cứu, xem ra đám người Eagles đó cũng còn biết sợ. Vừa nãy cô còn định cho mỗi tên một viên đạn xuyên tim nhưng nghĩ đến tính cách của Sam, anh đã bảo cô giải quyết gọn gàng một chút tất nhiên cô hiểu ý anh muốn cô làm gì, tính mạng có thể bảo toàn nhưng sẽ là bảo toàn ở trong tù …

Căn phòng Vip với góc nhìn thu toàn bộ cảnh đêm lộng lẫy xa hoa của thành phố D, những ngọn đèn neon từ đủ loại biển quảng cáo hoà cùng ánh đèn điện của những toà cao ốc không ngủ, tất cả rực sáng trong màn đêm đen kịt không có lấy một vì sao của đêm nay.

Người đàn ông trung niên với một bộ đồ tây trang trọng màu cà phê, trên tay cầm một cốc Martini lạnh, miệng thì đang rít điếu xì gà nhả khói nghi ngút quay sang nhìn Ngôn Hoa cười bảo: “Không sao là tốt rồi”

“Người đâu?” – Ngôn Hoa hỏi.

“Vội gì? Tôi còn muốn xem hắn ta cứng miệng được bao lâu, một tên nhãi nhép miệng còn hôi sữa mà dám động đến Huyền Hoả, thật chán sống rồi” – người đàn ông ngạo nghễ nói.

“X tôi cần nói rõ một chuyện với ông” – Ngôn Hoa kiên quyết.

“Hm … khoan đã, nghỉ ngơi ở đây trước đi, tôi đã cho người dọn dẹp nhà cậu rồi, mai có thể về, tôi biết cậu muốn nói gì, chuyện này không vội, đợi tôi từ Mỹ trở về hẳn tính, phi vụ lần này xong đã” – Người đàn ông đặt cốc rượu lên bàn quay sang dặn dò Wenny: “Chăm sóc cho Sam một chút, còn tên đó ngày mai hãy đưa về Anh.” – Người đàn ông bỗng nhiên kề sát đến bên tai Wenny thì thầm: “Nếu hắn còn không chịu khai ra thì dùng con nhỏ kia mà uy hiếp”

“X tôi nghĩ chúng ta không nên tiếp tục dây dưa như vậy” – Ngôn Hoa lên giọng, ngữ khí chắc nịch không e dè.

“Sam” – Wenny kéo anh, nhắc nhở anh không nên tiếp tục.

“Dây dưa?” – người đàn ông khựng lại nhìn Ngôn Hoa trừng trừng.

“Đúng vậy, là Ngôn Thị nợ ông, là cha tôi nợ ông, bao nhiêu năm nay tôi vì trả nợ ân tình này của ông mà huỷ bỏ cái nguyên tắc làm người để vây vào Huyền Hoả. Viên đạn đầu tiên hai năm trước tôi không màng đỡ lấy thay ông đó là vì tôi trả nợ cho ông. Ông vì cảm thông cũng được, trả ơn cũng được bảo tôi thay ông ngồi vào vị trí này để làm bù nhìn, thay ông đứng mũi chịu sào, ông dùng danh nghĩa của tôi làm bao nhiêu việc nhưng thay vào đó ông sẽ buông tha cha tôi, buông tha Ngôn Thị, bảo toàn thông tin cho tôi, tôi vẫn có thể là chính tôi … Đó là những gì ông nghĩ thôi, thực chất từ lúc chấp nhận thoả thuận này tôi đã không còn là tôi nữa, tôi là một tên tồi, một tên xấu xa nhơ nhớp không hơn không kém, mặc dù tôi chưa từng nhúng tay vào bất cứ việc gì của Huyền Hoả nhưng việc của các người làm tôi còn không rõ sao? Thanh danh này sớm đã bị huỷ hoại cùng với các người rồi ông còn không chịu kết thúc sao? Hôm nay, hai viên đạn này … là ông nợ tôi, hãy nhớ tôi vì ông mà nhận lấy ba viên đạn rồi. Cuộc đời này những nghĩ sẽ chẳng còn gì liên quan đến ông. Cho nên … đừng dây dưa nữa”

“Hay cho cậu cả đời tài trí hơn người, cuối cùng cũng chính là bị cha mình lợi dụng. Cậu nghĩ hai năm trước cớ gì tôi lại tìm đến cậu – một tên thầy giáo xoàng xĩnh không màng thế sự suốt ngày chỉ biết vùi đầu vào sách vở? Không có Ngôn Thị thì Huyền Hoả vẫn chẳng hề gì, nhưng ngược lại Ngôn Thị trong tình hình lúc đó muốn vực dậy thì không thể không nương nhờ vị thế của Huyền Hoả. Cậu tưởng trong lúc Ngôn Thị bị ICAC* sờ gáy vì mẹ kế của cậu trục lợi thì có thể dễ dàng qua mắt được đám chó săn sao? Cậu nghĩ cha và anh họ cậu nhọc công muốn đưa cậu ngồi lên ghế tổng tài Ngôn Thị là vì cái gì? Người trước giờ vẫn ngây thơ không biết gì chính là cậu, cậu làm việc quá cảm tính, cậu thực chất rất lo cho an nguy của cha cậu, của Ngôn Thị nên mới chịu chấp nhận thoả thuận với tôi, tất cả bọn họ chỉ muốn dùng cậu làm bia đỡ để gánh vác sự tồn vong của gia sản Ngôn gia nhà cậu, trước đây tôi chỉ là giúp bọn họ một tay đổi lại việc tiếp tục hợp tác mà thôi. Ngày đó cậu đỡ cho tôi một viên đạn để rồi điều kiện của cậu chỉ là Huyền Hoả rút tay khỏi Ngôn Thị. Cậu nhìn đi, từ một tập đoàn đứng trên bờ vực sụp đổ vì tham nhũng, vì bắt tay hắc bang rửa tiền, làm ăn phi pháp,… chính tay cậu đã gây dựng lại Ngôn Thị, cậu làm lãnh đạo Huyền Hoả chẳng phải vẹn cả đôi đường sao? Vị thế, tài năng cậu đều có cả, Ngôn Thị cũng không còn dính dáng đến thế giới ngầm, những thứ trước đây rồi cũng chìm dần vào quên lãng.”

*ICAC: Cảnh sát chống tham nhũng.

“Đủ rồi. Tôi không cần gì cả, thứ tôi cần duy nhất lúc này chính là bản thân của chính tôi, cuộc sống của chính tôi” – Ngôn Hoa giận dữ, trên gương mặt cương nghị của anh như phủ một lớp băng lạnh toát.

“Sam. Anh dừng lại đi” – Wenny nhìn thấy Mr.X thay đổi sắc mặt liền căng thẳng khuyên ngăn.

“Được. Tôi nợ cậu, tuỳ cậu” – Người đàn ông cất giọng nhàn nhạt, dụi tắt điếu xì gà trên tay rồi đi khỏi. Tất cả còn lại trong gian phòng rộng lớn là khung cảnh vắng lặng cùng sự trống trãi đến khó chịu.

—-

*2000 chữ nhe, “Bắt đầu đếm ngược đi” vẫn còn một chương, đang edit, post lên ngay đây, hôm nay Au rất rãnh rang đã ngồi cả ngày hoàn thành xong ba chương này đền bù cho mọi người, cảm ơn sự ủng hộ của mọi người, tiếp tục ủng hộ Au nha !!! Có gì mọi người cứ comment một tiếng để Au biết còn chỉnh sửa nha, đôi khi Au có type sai lỗi chính tả lúc edit vội quá đã lướt qua…


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ