settingsshare

Thầy Giáo Hắc Ám Chương 5: NHỮNG NGƯỜI BẠN MỚI

“Mỗi chúng ta ai cũng cần có bạn bè, những người bạn tốt luôn hiện hữu xung quanh ta, chỉ cần mở lòng đón nhận, họ sẽ trở thành những mảnh ghép còn thiếu trong cuộc sống của chúng ta, cùng chúng ta thêu dệt những hồi ức tươi đẹp”

Ngày thứ hai đi học ở trường mới, tâm trạng của An Di rất tốt, những rắc rối hôm qua cô tự mình chuốc lấy không làm hại tâm trạng của cô quá lâu, chỉ là bây giờ cô đang cố gắng né tránh hết sức có thể, chỉ mong sao đừng có vô duyên vô cớ gặp phải tên thầy giáo hắc ám hôm qua khiến cô liên tục phải ngượng ngùng. Vừa nghĩ cô vừa tung tăng ôm ba lô chạy xuống lầu ăn vội vã bữa sáng. An lão gia thấy vậy liền nhắc nhở:” Tiểu Di của ông ăn chậm thôi, sao phải vội? “, An Di vừa ăn vừa trả lời:” Ông à cháu phải đến trường sớm”, bộ dạng của cô lúc này trông vô cùng buồn cười, đôi má xinh xắn căng tròn lên do ăn nhiều cùng một lúc, đôi môi đỏ mọng thì chúm lại rất đáng yêu, làm cho An tổng đằng này ngán ngẩm lắc đầu còn Vinh Hy từ bên ngoài đi vào nhìn thấy cũng không nhịn được bật cười thành tiếng. Lúc này An tổng cất giọng, ánh mắt thâm trầm đầy sự quan tâm:” Tiểu Di, đi học thế nào, có quen không con?”, An Di hình như nhớ ra được điều gì đó lại vội vàng trả lời: ” Ba à, ba không biết đâu Du Thăng cậu ấy bảo là đi du học con còn tưởng là đi đâu không ngờ lại là đến đây, còn học chung trường chung lớp với con, trùng hợp thật đó ba”, An tổng không nói gì chỉ cười, Vinh Hy thì nhíu mày một cái lẩm bẩm:” Hừ, trùng hợp sao? Là em ngốc thì có”. Chờ cả nhà ăn xong Vinh Hy mới lên tiếng: “An tổng, con chuẩn bị xe đưa An Hạo và An Di đi học rồi quay về đón chú”, An tổng gật đầu nhưng An Di lại vội xua tay, tỏ vẻ không đồng tình: “Con đã nói rồi mà, con không thích đi xe, tự con đi bộ được mà nhà có xa trường mấy đâu?”, không đợi ai trả lời cô đã vội chạy ra khỏi, An tổng không nói gì chỉ ra hiệu cho Vinh Hy đi lấy xe còn ông thì lại móc điện thoại ra, ấn ấn rồi gọi đi: “Này Du Ngạn, xem ra cậu nôn nóng tác hợp chúng nó thật đấy, sợ An gia đây từ hôn à?”, bên kia có tiếng trả lời: “Cái tên An Thành này, việc thằng nhóc Du Thăng nhà tôi tôi cũng mới biết đây thôi, tôi biết cậu không quên hôn ước nhưng thằng oắt con nhà tôi lại sợ cậu mang con gái chạy mất đó chứ”, hai người trưởng bối cười cười nói nói một hồi bên kia lại ra giọng nhờ cậy: “Cậu giúp tôi canh chừng nó một chút, tôi có việc cúp máy trước đây”, An tổng vui vẻ trả lời:”Được”, rồi cúp máy ra hiệu cho con trai cùng ra xe, xe ra đến cổng bỗng dừng lại vì An Di vẫn còn đứng đó, Vinh Hy hạ kiếng xe lên tiếng hỏi: “Vội sao còn chưa đi?”, An Di quay lại giọng mềm nhũn có vẻ đau lòng: “Anh Vinh Hy, hình như Tiểu Bối không quen không khí ở đây, trông nó không khoẻ chút nào”, Vinh Hy nhìn xuống chân An Di, con chó Husky to lớn trông không có chút sức sống nằm cuộn lại rất tội nghiệp, trong nhà không nằm lại chạy ra đây nằm ? Lúc đó cửa xe phía sau hạ xuống, An tổng nhẹ nhàng bảo: ” Con đi học trước đi, ba gọi bác Vinh đưa nó đi khám”, An Di gật đầu quay đi nhưng đầu thì cứ ngoái lại nhìn, chiếc Porsche cũng chậm rãi đi ra chạy về hướng ngược lại, lúc này trong quán coffee đối diện, một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng và quần Âu chỉnh tề bước ra, hôm nay Ngôn Hoa ăn mặc vô cùng giản dị nhưng trên người lại toả ra khí thế nam tính và cao ngạo quen thuộc của anh. Nhìn thấy chiếc xe sang trọng vừa trong nhà kia chạy ra, anh thầm nghĩ mình cũng nên mua một chiếc xe, mặc dù đi làm không cần thiết nhưng những khi khác đi lại cũng tiện, anh lại cực ghét dùng phương tiện công cộng, nghĩ rồi anh rảo bước chầm chậm trên đường.

Trời hôm nay rất tốt, trong lành và mát mẻ, Du Thăng đạp xe ra khỏi nhà trong lòng không khỏi phấn khởi, lúc chạy ngang qua Ngôn Hoa, cậu giảm tốc độ lên tiếng chào: “Hi! Thầy Ngôn”, thấy Ngôn Hoa không để tâm lời của mình mà chỉ ung dung bước tiếp cậu cũng hiểu ý không làm phiền tăng tốc vượt qua nhưng trong lòng lại tự hỏi: “Có kiểu người như vậy nữa sao? Là anh ta không thích cậu hay là do anh ta bị bệnh sợ giao tiếp vậy, lúc nào cũng lạnh lùng, trầm mặc”, nghĩ rồi cậu tiếp tục đạp nhanh, hình như là đuổi theo ai đó. ‘Két’, tiếng thắng xe của cậu là An Di giật mình, cậu chỉ vào yên sau: “Lên xe tớ chở này”, lúc này An Di mới nhìn thấy chiếc xe của Du Thăng vốn là xe đạp leo núi nhưng lại làm thêm yên sau, rõ ràng là do đặt làm thêm, nhìn trông rất buồn cười, An Di vui vẻ ngồi lên lại không quên lên tiếng trêu ghẹo: “Trông xấu chết đi được, thật không có logic, xe thể thao ai lại làm thêm yên sau?”, Du Thăng cười cười trả lời: “Kệ tớ, tớ thích như vậy, cậu mới không có logic, con gái sao lại ngồi xe đạp kiểu đó, cậu lại đang mặc váy đấy”, lúc này An Di mới ý thức được lại chống chế cho khỏi ngượng:” Kệ tớ, tớ cũng thích như vậy đấy”, cô không biết tất cả những việc nãy giờ đều lọt hết vào tầm nhìn của người đi phía sau không xa, con phố buổi sáng tuy người đi lại nhiều nhưng người ở đây vốn rất ý thức, ai đi đường nấy, vội vã gấp gáp cũng có, chậm rãi ung dung cũng có, người đi học cũng có, đi làm cũng có, nhưng cùng một điều đó là họ rất trầm lặng, kiệm lời cho nên trên phố cũng ồn ào lắm, lúc nãy đến giờ lời nói không lớn không nhỏ của An Di và Du Thăng đủ để người nào đó nghe hết lại bất giác nhìn mà nở một nụ cười thoáng nhạt như có như không, lúc An Di xuống xe định đổi tư thế ngồi sang một bên lại vô tình chạm mắt với cái người đi sau không xa ấy, lại như nhìn thấy anh ta mới vừa nhếch miệng cười thì phải, lại là tên hắc ám ấy, lúc này An Di ngượng chết đi được lại véo vào hông Du Thăng hét lên: “Cậu đạp nhanh đi”, cậu ta nghe vậy thì tưởng An Di giận mình lại vội đạp thật nhanh chở cô đến trường, còn cô thì luôn miệng lầm bầm hình như cái tên hắc ám ấy luôn suất hiện mỗi khi cô làm việc đáng xấu hổ thì phải, đúng là ông trời trêu cô mà.

Đến lớp nhìn mọi người ai nấy đều ôm sách vở ôn bài, cô biết tuần đầu tiên môn học nào cũng sẽ phải làm một bài kiểm tra tổng hợp, để giáo viên tìm hiểu xem học trò nghỉ hè có quên mất bài học hay không, có cần điều chỉnh cách giảng dạy cho phù hợp hay không, lại còn để tranh vị trí nhất bảng của mỗi môn. Mấy điều này ngày hôm qua cô chủ nhiệm đã huyên thuyên một tràng dài đằng đẵng. Vì trường cô có một đặc trưng là giáo viên rất hào phóng và thân thiện, mỗi lần kiểm tra thi cử đều treo giải thưởng để khuyến khích học sinh, nhưng học sinh trường cô đa số lại là cậu ấm cô chiêu của những gia đình bề thế, bọn họ chỉ hứng thú đến cái vị trí nhất bảng và danh tiếng của mình trong trường thôi còn phần thưởng vốn không thèm để ý đến. An Di vốn cũng không quan tâm nhưng vì muốn so sánh năng lực của mình với học sinh ở đây nên suốt hè cũng ra sức ôn tập, chỉ là môn Hoá học của cô không hoàn hảo lắm mà thôi, nghĩ đến môn Hoá học cô lại vô thức bừng tỉnh nhớ đến vẻ mặt hắc ám lúc sáng rồi rùng mình một cái, chỉ mong điểm đừng quá thấp khiến cô lại mất mặt. Dù gì tối qua cô cũng đã ôn kĩ càng nên bây giờ rất ung dung ngồi nói chuyện với Du Thăng, cậu ta cũng học kha khá nên chỉ xem bài qua loa rồi không thèm nhìn tới chỉ mãi nói chuyện với An Di, dù gì cũng gần hai tháng không gặp cậu rất nhớ cô, có rất nhiều chuyện muốn nói với cô. Một bạn nữ trông có vẻ hiền lành niềm nở đi đến hỏi chuyện: “Không ôn bài sao An Di?”, bạn ấy là Dĩnh Tâm, hôm qua đã chủ động đến làm quen với An Di, hai người nói chuyện rất hợp nên cô rất thích An Di muốn làm bạn thân với An Di, không đợi An Di trả lời Du Thăng đã đưa mặt đến gần Dĩnh Tâm gằng lên từng chữ: “Cậu, ấy, rất, giỏi, không, cần, thiết”, An Di nhăn mặt, véo tay Du Thăng một cái kéo cậu ta lại rồi xua tay: “Không có đâu, cậu ấy giỡn thôi, tớ đã ôn ở nhà rồi, cậu mau ôn bài đi”, nói xong cô cười ngọt một cái, Dĩnh Tâm cũng cười lại nhưng trong lòng lại khó chịu nhìn Du Thăng, cậu ta trông cũng đẹp trai lại có nét lai Tây, nhìn thì hơi trẻ con nhưng không ngờ lại khó ưa như vậy, nghĩ rồi cô quay lại bàn mình, phía trên lại có tiếng con gái có vẻ mỉa mai: “Tự cao”, cậu ấy là Ngô Vi Mai, người trước giờ thường xuyên giữ vị trí đầu bảng của nhiều môn học, cậu ta cũng ngồi bàn đầu cạnh bàn của An Di, nói rồi cậu ta lại tiếp tục lật sách ‘xoạt xoạt’, An Di chỉ hơi nhăn mặt nhưng Du Thăng thì lại nhảy bổ lên chặn trang sách của cậu ta lại rồi lớn tiếng: “Cậu nói ai tự cao? Tớ không thích bắt nạt con gái nhưng cậu tự trọng một chút…”, chưa kịp nói thêm Du Thăng đã bị kế bên véo hông một cái kéo về chỗ ngồi, An Di quay sang Vi Mai nói nhỏ nhẹ một tiếng xin lỗi rồi lại quay xuống Du Thăng lườm cậu một cái. Du Thăng lại tỏ vẻ không đồng ý: “Sao lại phải xin lỗi cậu ta?”, Vi Mai ‘Hừ’ một tiếng lại nghe An Di mắng Du Thăng: “Đều tại cậu có lỗi với cậu ấy trước”, Du Thăng nhăn nhó: “Nhưng cậu ấy nói cậu … “. Định nói tiếp nhưng An Di giận quay lên trên Du Thăng lại thôi, trong lòng lại rất bực bội. Thấy cô lấy sách vở ra xem cậu lại bực dọc lấy sách vở ra hết tô chỗ này lại vẽ bậy chỗ kia, Dĩnh Tâm ngồi kế bên nhìn thấy liền phì cười còn lí nhí ” Đáng đời cậu”, Du Thăng hình như nghe thấy gì đó quay sang lè lưỡi chọc ghẹo Dĩnh Tâm, cô lại tiếp tục cười rồi lí nhí “Thật trẻ con” , bên kia có tiếng xé tập, một lúc sau có tờ giấy gấp tư bị Du Thăng ném sang, Dĩnh Tâm giật mình không giám mở ra xem, Du Thăng lại lên tiếng cười cười: “Không phải thư tình đâu mau mở ra xem đi”, Dĩnh Tâm ngượng ngùng chậm rãi mở tờ giấy ra, 3 giây sau cô đưa ánh mắt tức giận nhìn sang Du Thăng: “Cậu … cậu”, Du Thăng lại lè lưỡi trêu cô, vì tờ giấy vừa nãy cậu gửi viết mấy chữ to đùng ‘ĐÁNG ĐỜI CẬU MỚI THẬT TRẺ CON”, làm cho Dĩnh Tâm giận tím cả mặt quay đi.

*Xong 2000 chữ, hôm nay còn một chương 2000 chữ nữa nhé, các bạn đọc xong cho mình chút ý kiến nhé, mình rất cảm ơn

* Àh do tên nhân vật Du Thăng hơi liên quan đến một người quen của mình nên chương trước có chút nhầm lẫn mình đã edit, xin lỗi nhé, có sai xót gì các bạn hãy comment để mình chỉnh sửa nha <3


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ