settingsshare

Thầy Giáo Hắc Ám Chương 29: TÔI CŨNG YÊU EM

“Tôi cũng yêu em, rất yêu em”

~~~

Frank’s tám giờ tối, một cơn mưa rào thoáng qua, khách hàng đã thưa, không khí trở nên êm dịu và trầm lắng với những bản tình ca lay động trái tim cô gái nhỏ bé đang đắm chìm trong thế giới của tình yêu, của sự nhung nhớ … Gương mặt ấy, bóng hình ấy, cái ôm ấy … tất cả ùa đến với những đau buồn hối tiếc, khoảnh khắc mùi vị cocktail ngọt ngào hoà quyện với vị đắng của rượu gin chạm đến đầu lưỡi An Di, nó khiến đầu óc cô quay cuồng trong hồi ức về con người ấy.

“An Di, cậu ngồi đây một chút tớ ra ngoài khoảng nửa tiếng sẽ quay lại nhé, bạn trai tớ tìm tớ” – Gia Ân khẽ vào tai An Di.

“OK” – An Di mơ màng trả lời.

“Đừng có chạy đi đâu lung tung đấy”, nói với An Di rồi Gia Ân lại quay sang Max dặn dò: “Max, keep an eye on her, i’ll be back on 30 minutes”*. Max vui vẻ gật đầu, Gia Ân vội vàng rời khỏi.

*”Max, trông chừng cô ấy, nửa tiếng sau tôi sẽ quay lại”



Khách hàng chỉ còn lại lác đác vài người, lúc này tiếng nhạc đã dừng hẳn, người MC lên tiếng hỏi: “Anyone else wanna sing?”

“Me, here” – An Di nửa tỉnh nửa mơ cũng giơ tay muốn hát. Giọng nói trong trẻo khiến cho mọi người trong quán đưa mắt nhìn, nét đẹp của cô đã thu hút mọi sự chú ý của họ, tiếng vỗ tay, huýt sáo vang lên. An Di lảo đảo bước tới giàn Acoustic, ngồi yên vị trên ghế rồi mới kề môi đến micro giới thiệu.

“I gonna sing Bad day of Daniel Powter. This song is a message to the one i love: ‘…Sam i love you very very much, i don’t care if you have a girlfriend, i don’t care how much she’s beautiful, i don’t care if you don’t love me … I just know one thing that i love you, i miss you, i miss your face, miss your body, miss your hug and your smell. I don’t know how long will it last, i just know that now i can’t take you out of my mind. Cause i really really love you.'”**

**” Tôi sẽ hát Bad day của Daniel Powter. Bài hát này là thông điệp tôi muốn gửi đến người tôi yêu: ‘…Sam em yêu anh rất nhiều, em không quan tâm anh có bạn gái, không quan tâm cô ấy đẹp bao nhiêu, không quan tâm việc anh không yêu em … Em chỉ biết một điều rằng em yêu anh, em nhớ anh, nhớ hình dáng của anh, nhớ cái ôm, nhớ mùi hương của anh. Em không biết sẽ kéo dài được bao lâu, em chỉ biết hiện giờ em không thể nào mang anh ra khỏi tâm trí em. Bởi vì em thật sự thật sự yêu anh”



Một giọt nước mắt long lanh rơi xuống gò má ửng hồng, tiếng guitar vang lên, cô gái nhỏ xinh đẹp cất tiếng hát, giọng hát trầm lắng ngọt ngào đã chạm tới phần sâu thẳm nhất trong trái tim những bất cứ ai ở đấy, đánh thức những kí ức và cảm xúc mà họ đã chôn giấu. Cô đang giải tỏa những đau buồn, day dứt mình phải chịu đựng. Trong một khoảnh khắc, mọi người có thể cảm nhận đôi mắt lóng lánh nước như sắp chực trào nhưng dường như lại không tài nào rơi xuống được…Từ lúc cô cất giọng, mọi người chỉ có thể lắng nghe và cảm nhận sự lay động cảm xúc mạnh mẽ trong mình.

___

Bad Day – Daniel Powter

Where is the moment when we need it the most

You kick up the leaves and the magic is lost

They tell me your blue sky’s faded to grey

They tell me your passion’s gone away

And I don’t need no carrying on

You stand in the line just to hit a new low

You’re faking a smile with the coffee you go

You tell me your life’s been way off line

You’re falling to pieces every time

And I don’t need no carrying on

…Well you need a blue sky holiday

The point is they laugh at what you say

And I don’t need no carrying on

…Sometimes the system goes on the blink and the whole thing it turns out Wrong

You might not make it back and you know that you could be well oh that Strong

Well I’m not wrong

You had a bad day

You’re taking one down

You sing a sad song just to turn it around

You say you don’t know

You tell me don’t lie

You work at a smile and you go for a ride

You had a bad day

The camera don’t lie

You’re coming back down and you really don’t mind

You had a bad day

You had a bad day



Có những khoảnh khắc khi chúng ta cần đến nhất

Anh đá tung những chiếc lá dưới chân và phép nhiệm màu vụt tắt

Người ta bảo tôi rằng bầu trời xanh trong anh đã chuyển màu tẻ nhạt

Người ta bảo tôi rằng niềm đam mê trong anh đã mất đi

Và tôi chẳng cần phải quan tâm làm gì

Như khi tâm tư anh bấp bênh rồi chỉ đạt được sự khởi đầu tầm thường

Anh gượng cười nhạt với cốc cafe rồi quay lưng

Anh bảo với tôi rằng cuộc sống của mình đang chệch hướng

Anh luôn gục ngã

Và bảo tôi không cần phải quan tâm anh.

…Anh cần một ngày nghỉ với bầu trời trong xanh

Khi họ cười nhạo những gì anh nói

Và tôi không cần quan tâm làm gì.

…Có đôi khi nguyên tắc cứng nhắc bị xáo trộn và mọi thứ gần như chệch hướng

Không nhất thiết đưa mọi thứ trở lại như cũ đâu chỉ cần anh biết mọi việc đều ổn

Ôi sự vững vàng đó … Tôi không có sai đâu.

Chỉ vì anh có một ngày không may thôi

Anh đang vượt qua khó khăn

Ngâm nga một điệu buồn chỉ để lòng đừng trống trải

Anh cho rằng mình không biết gì cả

Anh khuyên tôi đừng dối trá

Anh hành xử như không có gì chỉ để che giấu đi bản thân

Anh có một ngày không may

Anh biết rõ con người mình trước kia ra sao mà

Vậy sẽ ra sao nếu trải qua cảm giác ấy lần nữa

Chỉ là một ngày không may

Thật không may thôi…

___

Tiếng nhạc dứt hẳn, mọi người đều trở nên trầm lắng, không khí yên ắng hẳn, nỗi buồn kia của An Di như đã truyền tải đến tận trái tim mỗi người, nhất là một người, từ lúc giọng nói quen thuộc của cô vang lên anh đã nhận ra cô, ánh mắt u uất từ một góc bar thầm lặng dõi theo cô không rời, lời hát của cô khơi gợi vết thương được che đậy nơi sâu thẳm trong anh. Cả ngày hôm nay Ngôn Hoa vừa xuống máy bay anh đã phải lao đầu vào đống văn kiện của công ty, mệt đến đau đầu cho nên mới định đi đâu đó thư giãn một chút, nào ngờ khi đến Frank’s lại gặp cô, không lẽ định mệnh đã sắp đặt bắt anh và cô phải luôn đối mặt nhau như vậy?

An Di đã không còn đứng vững nữa. Về đến chỗ ngồi cô đã gục xuống rồi, Max lay mãi mà cô không dậy. Anh ta cũng ngạc nhiên vì cô ngay cả uống cocktail chỉ có một ít rượu gin thôi mà cũng có thể say như vậy. Vì cô là bạn của Janice nên cũng anh cũng xem cô là bạn của anh, không suy nghĩ nhiều anh định đưa cô vào phòng nghỉ của nhân viên đợi Janice, sợ không khí ngoài này sẽ ảnh hưởng đến cô. Vừa vòng tay cô qua cổ mình để dìu cô đi thì từ đâu một người đàn ông lạ mặt hung hăng bước tới, hắn giáng một cú đấm đau điếng vào má anh, hất tay anh ra rồi đỡ lấy cô bạn.

“Damn you! Don’t touch her” – hắn quay lại chữi anh rồi nhanh chóng bế cô bạn đi khỏi. Sự việc làm cho cả quán bar kinh hãi, khi hoàn hồn lại Max mới vội vàng gọi điện nói cho Janice biết sự tình, khiến Janice cũng hớt hải bỏ việc liền quay lại.

Người đàn ông ấy là ai, mọi người đều hoàn toàn không biết, chỉ mỗi khí thế đáng sợ cùng gương mặt băng lãnh của hắn thôi cũng đã doạ mọi người một phen thất kinh, còn ai dám ngăn cản chứ. Nhìn mặt Max phờ phạt, má thì sưng lên một mảng to và bầm tím cũng đủ biết uy lực của cú đấm vừa nãy không tầm thường … Gia Ân vội vàng chạy đến nhà của An Di thông báo. Tâm trạng của cô bây giờ như ngồi trên đống lửa, không biết cô bạn ngốc nghếch của mình đang ở đâu, nếu có chuyện gì xảy ra cô có mười cái mạng cũng không đền nổi …

____

Chiếc Lincoln lao vun vút trên đường, An Di đã không còn biết trời trăng gì nữa ngủ say trên ghế lái phụ. Chiếc xe dừng lại dưới cầu tháp Tower Bridge, cạnh dòng sông Thames êm đềm trôi giữa thành London sương khói, cảnh vật lấp lánh và con người nhộn nhịp ngoài kia như cách biệt với thế giới bên trong ôtô, trầm mặc tĩnh lặng. Ngôn Hoa quay sang nhìn người con gái đang say giấc nồng, anh chau mày khó chịu. Tại sao lại một mình ở đó, tại sao lại uống rượu, tại sao lại xuất hiện trước mặt anh, tại sao lại nói yêu anh, tại sao lại bày tỏ với anh … Tại sao lại làm cho trái tim anh nhói đau như vậy? Từng câu từng chữ vừa rồi của cô đã hoàn toàn cảm hoá được anh, ngay lúc này anh không hề muốn trốn tránh tình cảm mình dành cho cô, muốn cùng cô quên đi tất cả. Cô gái ngốc nghếch chẳng phải em nên hận anh sao? Chẳng phải em nên quên anh đi sao? Chẳng phải em cần vui vẻ đón nhận hạnh phúc thật sự của mình sao?

An Di khẽ run, hai tay đan vào nhau vì lạnh, cô thấy hơi khó chịu. Ngôn Hoa cởi áo vest của mình đắp vào cho An Di, tháo đai an toàn rồi ngã ghế cho cô thoải mái. Tay anh mơ hồ gạt đi mấy sợi tóc trên trán cô. Giây phút gần gũi khiến cho hương hoa Iris nồng nàng quen thuộc quấn lấy tâm trí anh. Anh nhẹ nhàng đặt lên môi cô một nụ hôn chứa đầy bao yêu thương nhung nhớ, khoảnh khắc này anh rất tỉnh táo, điều anh mong muốn duy nhất bây giờ là mang người con gái này đến bên cạnh để anh mãi mãi chở che, mãi mãi yêu thương cô như vậy. Nụ hôn dịu dàng dần chuyển sang mãnh liệt, Ngôn Hoa không thể kiềm chế được tình cảm dâng trào trong anh, lí trí bị che lấp bởi khao khát nguyên thuỷ của người đàn ông. Môi anh ngậm lấy cánh môi anh đào đỏ ửng của An Di, khẽ cắn nhẹ khiến cho An Di vô thức nhíu mày. Hơi thở yếu ớt của người con gái anh hằng nhung nhớ khiến anh mê loạn. Khi lưỡi anh vụng về tách môi An Di tiến vào trong khoang miệng cô anh có cảm giác như đang thưởng thức một thứ mật ngọt hấp dẫn đến không cách nào dừng lại, đầu lưỡi anh theo đà cuốn chặt lấy lưỡi cô. Ngôn Hoa đắm mình trong hạnh phúc mãi đến khi tiếng thở hổn hển của An Di trở nên rõ ràng anh mới lưu luyến rời khỏi môi cô. Không kìm được anh lại hôn lên vầng trán cao cao của cô, trượt theo đường nét thanh tú trên gương mặt cô từ mi mắt đến sóng mũi bờ môi rồi dừng lại xâm chiếm chiếc cổ nõn nà thơm tho của cô. Một tay anh vân vê mấy lọn tóc của An Di, tay còn lại vuốt ve gò má nóng hổi của cô. Anh đã hoàn toàn mất đi tự chủ mà bá đạo chiếm hữu cô mãi đến khi An Di mơ màng gọi tên anh mới khiến anh bừng tỉnh.

“Thầy Ngôn … em yêu thầy, rất yêu thầy” – câu nói chân tình mà An Di đến cả trong mơ cũng vô thức thốt lên.

Ngôn Hoa dừng động tác lại, nhìn An Di một hồi lâu rồi lại phủ lên môi cô một nụ hôn.

“Tôi cũng yêu em, rất yêu em” – Ngôn Hoa mỉm cười lưu luyến kéo chiếc áo vest che đến cổ An Di rồi tựa người trở về ghế lái rút điện thoại ra.

“Cậu chủ có việc gì?” – có tiếng hỏi.

“Tra cho tôi địa chỉ dinh thự của An gia ở Anh” – Ngôn Hoa lạnh lùng đáp rồi cúp máy. Anh vươn tay mở radio, tiếng nhạc giao hưởng dịu dàng vang lên, bàn tay anh lần vào trong áo vest nắm lấy bàn tay ấm áp bé nhỏ của An Di siết chặt. Tay còn lại xoa xoa ấn đường, mắt anh nhắm nghiền, tựa hồ muốn chìm vào giấc ngủ …

___

*2000 chữ của hôm nay, hihi. Tâm trạng khi đọc đến đây thế nào mọi người?


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ