settingsshare

Thầy Giáo Hắc Ám Chương 21: KHI YÊU NGƯỜI TA THƯỜNG THAY ĐỔI

“Người ta nói quả thật không sai, khi yêu ai cũng đều thay đổi cả. Cậu thay đổi rồi, cả người thay đổi rồi”

~~~

Tiết Hoá học hôm nay cả lớp A được thực hành thí nghiệm trong phòng Lab của trường, nơi này vừa rộng vừa trang bị toàn những thiết bị hoá học cao cấp, có thể được xem là một phòng học thí nghiệm hoá-sinh đạt chuẩn, cũng như mọi tiết học Hoá trước giờ của thầy giáo Ngôn, lớp A rất trật tự và vâng lời, hết thảy điều sợ chỉ cần một sai xót nhỏ thì Ngôn Hoa lại trưng ra cái bộ mặt băng lãnh đáng sợ của anh cho nên nhất cử nhất động của chúng đều nghe theo anh, về điểm đó của lớp này khiến anh rất hài lòng.

Đang lúc Ngôn Hoa hướng dẫn thí nghiệm tiếp theo và yêu cầu học trò làm theo mình, thí nghiệm này sẽ sinh ra nhiều CO2 và NO2 cho nên anh đã căn dặn cả lớp không được cho vào quá nhiều chất ban đầu, thế nhưng lại càng không ngờ được trong lớp có trò bị mẫn cảm, là An Di, mũi cô vốn rất yếu rồi, trước giờ ở Anh cứ đến giờ Hoá học lại cùng Du Thăng bày tính cúp cua, lâu dần cũng chẳng mấy khi vào đến phòng thí nghiệm, cô lại càng không nghĩ mình bị mẫn cảm, chỉ thi thoảng ngửi được mùi khói thì có chút khó chịu thôi. Nhưng mà bây giờ An Di thật sự không thể chịu được nữa, ngực cô rất đau, lại không tự chủ được phương hướng và tim thì đang co thắt rất nhanh, vài giây sau trước khi hoàn toàn mất đi ý thức An Di chỉ có thể nghe được tiếng các bạn trong nhóm gọi mình, lay mình rất nhiều, rồi cô ngất lịm đi. Du Thăng cả kinh, ngay lập tức chạy đến bên định sẽ bồng cô đến phòng y tế ngay nhưng khi cậu vừa vòng tay vào eo An Di đã ngay lập tức bị thầy Ngôn mạnh bạo đẩy ra, mặt thầy lúc này đanh lại nổi cả gân xanh, bộ dạng vô cùng khẩn trương, rồi ngay sau đó thầy ta nhấc bổng An Di trên tay mình, đi nhanh nhất có thể ra ngoài, thầy còn không màng đến cả lớp lúc này đang hỗn loạn cả lên không biết tình hình thế nào, Du Thăng và Lâm Dĩnh cũng đuổi theo.

Chưa đầy một phút sau Ngôn Hoa từ cửa phòng y tế bước vào đã lập tức ra lệnh bảo mọi người ra ngoài, mở hết tất cả các cửa lại căn dặn y tá của trường chuẩn bị các dụng cụ cần thiết, mọi người cũng vô cùng hốt hoảng khi lần đầu tiên nhìn thấy sự khẩn trương lo lắng trên gương mặt cương ngạnh của Ngôn Hoa, vì ai cũng đều đã biết anh vốn là bác sĩ nên đều nghe theo chỉ dẫn của anh, Ngôn Hoa nhanh chóng đặt An Di xuống giường, ghé tai lên ngực để nghe nhịp tim vô cùng yếu ớt của cô, gương mặt tái đi như không còn một giọt máu, mắt nhắm nghiền đôi môi cũng thâm dần đi, lúc này lòng anh như bị ai giày xé, rất đau, không thể kiểm soát được. Ngôn Hoa không cho phép mình được lơ là, anh phải sơ cứu cho cô. Thao tác điêu luyện, anh mở vài cúc áo của An Di rồi lập tức lấy hơi thổi ngạt cho cô, một lần rồi lại một lần … sau khi cảm nhận được người con gái trước mặt đã dần hô hấp đều trở lại anh mới thả phào nhẹ nhõm, rất may mắn do anh đã kịp thời nhận ra cô bị ngạt khí CO2. Bây giờ tạm thời cô đã không sao, nhưng vẫn chưa hồi tỉnh, anh cứ ngồi yên lặng như vậy nhìn người con gái trước mặt, trong lòng rối bời …

An Di ngơ ngác tỉnh dậy, trước mặt là một không gian xa lạ, khẽ cử động đầu ngó nghiêng một chút, ra là phòng y tế, hình như vừa rồi cô bị ngất, bây giờ cả người chỉ cảm nhận được sự mệt mỏi, hoàn toàn chẳng nhớ gì. Nhìn sang phía cửa sổ phòng, An Di giật mình khi thấy bóng dáng quen thuộc ấy, thầy làm gì ở đây? An Di rất muốn hỏi vừa rồi có chuyện gì nhưng lại không dám lên tiếng.

Nghe thấy tiếng An Di cử động Ngôn Hoa liền quay sang nhìn, ánh mắt hai người chạm nhau, một tia vui mừng loé lên nơi đáy mắt anh, Ngôn Hoa bước tới, hỏi với giọng vô cùng dịu dàng: “Em thấy sao rồi?”

An Di có chút ngỡ ngàng, giọng nói ấm áp này cô từng được nghe, là cái hôm cô bị ngã xe đạp … Cô chưa trả lời anh đã gấp gáp tiến lại gần, ngồi xuống bên cạnh cô: “Em đã ngất mất nửa tiếng rồi, bây giờ cảm thấy thế nào?

“Em … em hơi mệt, mà vừa nãy em bị làm sao?” – An Di khẽ hỏi, định tự mình ngồi dậy nhưng bị Ngôn Hoa cản lại, lúc này cô mới để ý mấy cúc áo của mình bị mở toang ra, rất ngượng, An Di vội vàng xoay mặt đi, tay thì nhanh chóng kéo tấm chăn lên đến tận cổ.

“Ngạt khí, em là đồ ngốc sao? Bản thân bị mẫn cảm mà không hề biết?” – Nói rồi anh với tay rót cho cô cốc nước sau đó đứng dậy mở tấm màn che ra, ý nói mọi người có thể vào thăm, An Di thấy thái độ của anh dường như không để ý tới việc vừa làm mình ngượng ngùng, may thật. An Di chưa kịp hỏi thêm gì thì bên ngoài đã nhanh chóng kéo vào, Du Thăng, Lâm Dĩnh, mấy bạn cùng lớp và còn có cả cô chủ nhiệm và thầy hiệu trưởng, An Di khó chịu nhăn nhó mặt mày. Du Thăng chạy đến, nắm lấy tay cô rồi hỏi lấy hỏi để, An Di chưa trả lời thì mọi người ai cũng chen vào tiếp tục hỏi. Ngôn Hoa hắng giọng nói rằng An Di vừa rồi bị ngạt khí, mọi người cứ bao lấy cô như vậy cô sẽ không được thoải mái. Chú ý đến lời anh, mọi người chỉ thay nhau bao cô nghỉ ngơi rồi lần lượt đi ra, lúc này chỉ còn Du Thăng vẫn cứ khư khư ngồi đấy, Ngôn Hoa khẽ nhíu đầu mày rồi lẳng lặng bước ra ngoài, vừa đến cửa đã bị một thân hình cường tráng khác đâm sầm vào. Người đó có vẻ rất vội vã, Ngôn Hoa ngay lập tức nhận ra người trước mặt, anh ta là Vinh Hy.

Vinh Hy cũng ngạc nhiên không kém, nhìn chăm chăm vào Ngôn Hoa rồi cất giọng nóng nảy: “Cậu làm cái quái gì ở đây? An Di đâu?” – vừa nói Vinh Hy vừa nắm chặt nắm đắm, cứ như là sẵn sàng vung ra bất cứ lúc nào, vừa nghe nhà trường thông báo An Di bị ngất anh đã bỏ mọi công việc mà chạy ngay đến đây, nào ngờ lại gặp phải tên ôn thần này, không phải anh đã cảnh cáo hắn không được động đến An Di nhưng sao bây giờ hắn lại xuất hiện ở đây?

“Tại sao tôi ở đây không phải việc của cậu” – Ngôn Hoa lãnh đạm đáp lại sự hung hãn của Vinh Hy rồi lướt qua anh ta đi ra khỏi phòng. Vinh Hy vừa định tung một đấm thì nghe tiếng An Di gọi mình: “Anh Vinh Hy”. Anh vô thức buông nắm đấm, nhanh chóng đi đến bên cô.

An Di sau khi hỏi Du Thăng mới biết vừa nãy cô bị ngất trong tiết Hoá học của thầy Ngôn, thầy còn tự mình bế cô xuống đây rồi sơ cứu cho cô, làm cho tất cả y tá trong trường tự dưng như trở thành vô dụng, thầy còn đợi ở đây cho đến khi cô tỉnh mới để mọi người vào thăm, vừa nãy cũng là vì lo cô khó chịu mà lạnh lùng bảo mọi người đừng vây cô. An Di cảm thấy rất vui, trong thâm tâm cô đã vô cùng cảm thán thầy ấy hết lần này đến lần khác đã giúp cô, trái tim An Di bất giác lại dao động nữa rồi … Đang mãi suy nghĩ thì nghe tiếng Vinh Hy giận dữ bên ngoài, An Di liền gọi anh vào.

Vinh Hy lo lắng hỏi hang cô rất nhiều, An Di lại cố mỉm cười cứ bảo mình không sao, còn không quên nhờ anh giấu diếm cả nhà việc này, cô không muốn mọi người lại lo lắng, vì bây giờ cô thật sự không sao, chỉ hơi mệt mỏi một chút mà thôi. Vinh Hy chiều theo ý cô, cũng không muốn kinh động mọi người, anh bảo cô nghỉ ngơi một lúc đến đúng giờ tan học anh sẽ đưa cô về, Du Thăng cũng bị An Di đuổi về lớp học, bây giờ chỉ có Vinh Hy ở lại đó với cô. An Di bây giờ mới thả lỏng mình chìm vào giấc ngủ. Vinh Hy ngồi đấy, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, khẽ vuốt lại mấy lọn tóc trên trán cô, rồi lại không tự chủ được mà sờ lên đôi má hơi thiếu sức sống của cô. An Di bây giờ trông mềm yếu và nhỏ bé làm sao, Vinh Hy chỉ mong muốn ngay lập tức ôm cô vào lòng mà vỗ về … nhưng anh lại hoàn toàn không thể, anh chỉ có thể ngồi đây, nhìn cô đang say giấc …

Ngoài cửa phòng, Ngôn Hoa đã quay lại tự lúc nào, anh không vào, chỉ đứng ở đó nhìn người đàn ông đang ân cần ngồi bên An Di, anh nhíu mày, lặng lẽ rời đi.

Hôm đó An Di sau khi về nhà cũng ngủ thêm một giấc dài đằng đẵng nữa cho nên đến đêm cô lại không thể nào ngủ được. An Di cầm điện thoại đi ra vườn, rất lâu rồi cô không liên lạc với Gia Ân, không biết vì sao hôm nay An Di rất muốn nói chuyện với Gia Ân, thế là cô liền gọi cho bạn thân, sau khi nói chuyện thăm hỏi một lúc An Di mới ngập ngừng bảo với Gia Ân: “Ân à, nếu như đứng trước một người mà tim cậu cứ đập loạn cả lên, cả người cũng tự nhiên nóng ran còn thần kinh thì căng hết cả lên thì sao nhỉ?”

Gia Ân ở đầu dây bên kia nhanh chóng thắc mắc: “Oppa đẹp trai nào đã cướp mất trái tim tiểu thư An Di của tớ rồi, mau khai ra cho tớ biết?”

“Cậu đừng đùa, tớ nói thật đấy, không giống như cảm giác mà cậu nghĩ đâu, ngay cả khi tớ và cậu đi fanmeeting của Jong Suk oppa tớ còn được anh ấy ôm nhưng đâu có thứ cảm giác này?” – An Di giải thích.

“Hay là cậu đã … yêu rồi? Đúng rồi, An Di cậu đã bị trúng sét của Cupid rồi” – Gia Ân gật gù.

“Có lẽ nào? Tớ thật sự thích … nhưng mà…” – An Di ngập ngừng mãi khiến cho Gia Ân cũng háo hức rất muốn biết.

“Cậu mau nói xem, rốt cục là nam thần nào? Nhanh lên tớ tò mò chết đi được”.

“Là … là thầy giáo của tớ”

“Cái gì?” – Gia Ân kinh ngạc.

“Cậu đừng có hét lên như vậy chứ, thật ra thầy ấy rất trẻ, với cả từ ngày đầu tiên tớ đến trường đến bây giờ thầy ấy đã giúp tớ không biết bao nhiêu lần rồi, lúc tớ đứng trước thầy ấy thì hình như tớ không còn là tớ nữa, cảm giác rất … rất … nói chung là tớ không thể diễn đạt được bằng lời”

“Ô hô, đại tiểu thư của chúng ta động tình rồi, thế đã thổ lộ chưa?”

“Hình như … thầy ấy có bạn gái rồi” – Giọng An Di lạc đi một chút, hình như có chút hụt hẫng.

“Đã là thời đại nào rồi cậu còn có cái suy nghĩ ấy? Có bạn gái thì đã sao, huống hồ An Di của chúng ta xinh đẹp như thế?” – Gia Ân kiên quyết.

“Để tớ nghĩ đã, thật sự tâm tư thầy ấy rất phức tạp, tạm thời tớ không dám mở lời đâu”

“Bà cô của tôi ơi, cậu thích người ta thì nói là thích có gì phải nghĩ, từ khi nào mà cậu lại thiếu tự tin về bản thân như vậy? Trả lại tớ An Di mạnh mẽ kiên cường của ngày trước đi, người ta nói quả thật không sai, khi yêu ai cũng đều thay đổi cả. Cậu thay đổi rồi, cả người thay đổi rồi, mềm yếu và uỷ mị quá” – Gia Ân trêu An Di.

“Cậu … không thèm nói chuyện với cậu nữa, tớ đi ngủ đây, nhớ giữ gìn sức khoẻ đấy, tớ cực nhớ cậu. Gửi lời hỏi thăm các bạn nhé. Byebye” – Không muốn bị Gia Ân tra khảo nữa, An Di tắt điện thoại một hồi lâu rồi vẫn cứ ngồi ngoài vườn suy nghĩ. Cô không hề biết từ lúc cô rón rén bước ra đây đến giờ Vinh Hy vẫn lặng lẽ đi theo cô. Lúc này đây anh lại lặng lẽ vào nhà. Chiếc áo khoát anh cầm trong tay được anh đặt cạnh cửa, anh vốn định mang ra cho cô, chỉ sợ cô lạnh, sợ cô chưa được khoẻ, anh quay đi nhưng trong lòng buồn bã nghĩ ‘An Di à, nếu như em biết hắn ta là ai liệu em có còn cảm giác thích hắn hay không? Cô bé ngốc?’

~~~

*2000 chữ của hôm nay nhé, mọi người đọc vui vẻ


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ