settingsshare

Thầy Giáo Hắc Ám Chương 15: MÓN QUÀ BẤT NGỜ

” Sau này xem xét kĩ trước đã rồi mới nói ”

~~~

Sau khi phát bài kiểm tra ra, cả lớp có chút nhốn nháo nhưng vẫn không dám quá lớn tiếng, có cậu lên tiếng hỏi: “Môn Hoá học ai cao điểm nhất thế? Vi Mai, Hạo Thiên hai cậu bao nhiêu điểm?”, cô bạn ngồi gần Vi Mai lên tiếng trả lời, còn cầm cả bài kiểm tra của Vi Mai giơ lên: “Nhìn này Vi Mai tận 95 điểm cơ đấy, chắc chắn hơn Hạo Thiên rồi?”, đằng này An Di vẫn cuối gầm mặt. Cả lớp ‘ồ’ lên một tiếng rồi lại có cậu bạn khác thắc mắc sang môn tiếng Anh và tiếng Đức: “Thế nào đại tiểu thư Vi Mai, hai môn kia cậu bao nhiêu điểm, lại bao trọn à? Xem ra Hạo Thiên thất thế rồi nhỉ?”, phía cuối lớp Hạo Thiên chỉ cười trừ, cậu ta với Vi Mai trước giờ luôn thay phiên nhau giữ thứ hạng cao trong lớp, dù học giỏi là thế nhưng cậu rất khiêm tốn, hoà nhã, không giống như ai kia lúc này vênh váo lên tiếng: “Tớ à? Tiếng Anh 92, tiếng Đức 89”, nói rồi Vi Mai vui vẻ tươi cười. Du Thăng khó chịu khẽ gọi An Di định hỏi điểm nhưng cô không quay lại, có vẻ nãy giờ vẫn rất lơ đễnh suy nghĩ về chuyện gì đó.

Nhìn người con gái trước mặt vẫn trầm ngâm một hồi lâu, Ngôn Hoa đanh giọng “Hmm” một tiếng chờ cả lớp im lặng trở lại anh mới lên tiếng: “Hoá học Vi Mai cao điểm nhất, hai bài ngôn ngữ … lớp trưởng đều đạt điểm tuyệt đối 100 điểm”, anh vừa dứt lời cả lớp đều đồng loạt đổ ánh nhìn về phía An Di, lúc này cô mới ngẩn ra nhìn vào bài của mình, đúng là vậy, việc cô cao điểm nhất không có gì lạ đối với cả cô và Du Thăng, trước giờ vốn vẫn vậy nên cô không quan tâm là chuyện thường thôi. Nhưng lúc này những ánh nhìn đang hướng về An Di gồm cả ngưỡng mộ và ganh tị, Vi Mai biết mình vừa nãy đã hơi lố liền ngượng ngùng quay đi. Hết người này đến người khác lên tiếng khen ngợi An Di: “Lớp trưởng xinh đẹp này, tài giỏi thật đấy”, “Là điểm tuyệt đối cả hai môn luôn đấy”, “Vi Mai à xem ra cậu có kì phùng địch thủ mới rồi” … Cả lớp ồn ào một lúc rồi lại bị câu nói tiếp theo của Ngôn Hoa làm cho bất ngờ: “Lớp trưởng, điểm môn Hoá không được tốt, cần cố gắng”, tên hắc ám này lại điềm nhiên nói với cả lớp rằng điểm cô không được tốt khiến cô bối rối vô cùng, Vi Mai lúc này mới đắc ý quay sang cười nhạt một cái, có vẻ rất hả dạ.

Ngôn Hoa lại cất tiếng: “Vi Mai kèm giúp An Di được chứ?” – vừa nói xong An Di đã khó chịu không muốn nhận lời. Vi Mai thì muốn trả lời đồng ý ngay lập tức nhưng vì lòng đố kị của mình cho nên khẽ trả lời rằng mình rất bận không thể giúp đỡ An Di. An Di thì nhẹ nhõm nói với thầy giáo hắc ám của mình rằng: “Thầy nghe rồi đấy, bạn ấy không rãnh, em cũng không có hứng thú, tự em có thể rèn luyện không cần ai phải giúp đỡ”. Chuyện này cũng rất thường, An Di vốn luôn tự mình học tập, môn nào yếu thì tự mình bỏ ra nhiều công sức với môn đó hơn, đơn giản chỉ vì cô cực kì ghét việc ba cô mời những vị giáo viên bề thế đến nhà dạy kèm, không những thời gian cá nhân của mình bị đảo lộn, không gian cá nhân cũng bị ảnh hưởng, cô không thích những người xa lạ đến nhà mình, ba cô lại càng không để cô ra khỏi tầm kiểm soát của ông. Vì thế cho nên trước giờ dù môn Hoá của cô tự mình không thể chiến đấu nổi nhưng cô vẫn không muốn để cho ba biết.

Nhẹ nhõm không được bao lâu thì An Di lại như bị xét đánh giữa trời quang, Ngôn Hoa lên tiếng: “Tôi kèm là được chứ gì?”, An Di ngẩn người, không dám tin vào những gì mình nghe thấy, cô cực kì cực kì không muốn nhưng lại hoàn toàn không có bất cứ lí do gì cũng như hoàn toàn không có đủ can đảm để từ chối, cả lớp ai nấy đều ganh tị với cô nhưng không biết được trong lòng An Di lúc này ấm ức thế nào. Du Thăng lại không biết điều mà lên tiếng: “Tốt rồi, vậy bây giờ cậu có thể học chung với tớ này, tớ lại có nhiều thời gian cùng cậu hơn, vui thật đấy”. An Di liền bực dọc quay xuống véo vào má Du Thăng một cái thật mạnh khiến cậu rõ đau rồi nói: “Vui cái đầu cậu đấy, phiền chết đi được”.

Ngôn Hoa lúc này như chợt nhớ ra điều gì, anh gọi: “Lớp trưởng, vào phòng giáo viên lấy giúp tôi ít đồ”. An Di lúc này vẫn đang bực tức lại bị sai vặt liền ấm ức lên tiếng hỏi: “Lấy thứ gì thưa thầy?”

“Trên bàn làm việc của tôi” – Ngôn Hoa chỉ ngắn gọn một câu. An Di vẫn thắc mắc không biết là thầy ta muốn cô đi lấy thứ gì nhưng cũng không muốn hỏi thêm mà cất bước đi nhanh. Đến phòng giáo viên cô mới ngỡ ra đó chính là hai hộp quà ngày hôm qua cô đã nhìn thấy trên xe của thầy ta, không phải là để tặng cho bạn gái sao? Thì ra là phần thưởng cho bài kiểm tra … nhưng tại sao chỉ có hai phần, trong đầu cô lại tiếp tục thắc mắc.

Về đến phòng học An Di đặt hai hộp quà trước mặt Ngôn Hoa rồi vẫn theo thói quen giả vờ niềm nở cười với tên hắc ám này một cái xong mới quay trở về chỗ ngồi. Sau đó Ngôn Hoa thong thả mang hai hộp quà một đặt lên bàn Vi Mai, một đặt lên bàn An Di, anh vẫn im lặng lạnh lùng như vậy, cả lớp đều hiểu đây là quà gì … Nhưng An Di vẫn không cam tâm, dù sao cũng đang phát ghét tên hắc ám này nên cô liền nhanh chóng lên tiếng hỏi: “Thầy ơi rõ ràng là em được cả hai môn sao lại chỉ có một phần quà?”. Ngôn Hoa vẫn điềm nhiên như không nghe thấy, không hề trả lời cô, chỉ cất giọng trầm trầm đáng sợ quen thuộc: “Sách giáo khoa trang 5”

Mọi người cả kinh, cái giọng lãnh đạm đáng sợ đó đã trở lại, ai nấy liền biết ý mà nhanh chóng lấy sách vở ra chuẩn bị học bài mới. Chỉ có một người vẫn đang ôm một bụng tức, hàng mi cong dày xinh đẹp không ngừng run run.

Tiết học lí thuyết đầu tiên bắt đầu, tất cả học sinh đều bất ngờ trước cách giảng dạy của Ngôn Hoa, anh không hề khoa trương hay cầu kì quá mức cho bài dạy của mình, chỉ dùng những câu từ ngắn gọn, đi thẳng vào vấn đề, mạch lạc, nhanh chóng. Không mất nhiều thời gian cũng không nói quá nhiều nhưng hiệu quả mang lại thực khiến người ta bất ngờ, cả lớp sau đó đều bị bài giảng của anh thu hút, rất dễ hiểu lại dễ tiếp thu. Ai nấy đều ngưỡng mộ không ngờ rằng thầy giáo trước mặt đây không chỉ ‘phong hoa tuyệt đại’* mà còn vô cùng tài giỏi, đa số trong lớp lúc này cũng đều đã biết việc Ngôn Hoa giúp đỡ cho bệnh viện thành phố D hai hôm trước, sáng nay Lâm Dĩnh còn không ngừng hâm mộ mà PR cho thầy ấy.

*vô cùng đẹp trai, phong lưu

Hết giờ học mọi người đều nhanh chóng ra về, Du Thăng cũng vội vã đi lấy xe chở An Di về, lúc này trong lớp chỉ còn lại An Di và thầy giáo hắc ám của cô. Vì đã bắt đầu tính tiết học chính thức cho nên cô luôn phải xin chữ kí và nhận xét của giáo viên bộ môn vào mỗi cuối giờ.

An Di đưa quyển sổ đến trước mặt Ngôn Hoa, lại tiếp tục giả vờ cười nói với anh ta: “Mời thầy kí”, Ngôn Hoa không nói gì mà chỉ chìa tay ra trước mặt An Di. Cô lại ngơ ra chẳng hiểu tên hắc ám này lại muốn gì, cô lên tiếng: “Thầy cần gì?”, Ngôn Hoa nhíu mày một cái rồi mới nói: “Bút”. Trời ạ, cần bút thì nói là cần bút, kiểu gì mà vẫn cứ làm như ai cũng có thể hiểu được sóng điện não của mình vậy. An Di lấy trong ba lô ra một cây bút đặt vào tay Ngôn Hoa, cảm giác lúc chạm vào bàn tay to lớn ấy vẫn giống hệt như ngày đầu tiên hai người gặp nhau, anh đỡ cô khỏi ngã, cô lại bối rối chạm vào tay anh, khoảnh khắc đó cô cũng cảm thấy giống như lúc này, chính là cái cảm giác ‘vô cùng lạnh lẽo’.

Kí xong rồi nhưng vẫn thấy cô học trò đứng ngẩn ra đấy đang suy nghĩ gì, anh nhẹ nhàng cốc vào đầu cô một cái rồi bảo: “Mỗi chiều 6h, nhà tôi em biết rồi đấy, còn nữa sau này xem xét kĩ trước đã rồi mới nói, với lại … sau này chỉ cần nộp bài thôi, không cần khoe khoang tài hội hoạ với tôi, rất ấu trĩ”. Nói rồi Ngôn Hoa nhanh chóng rảo bước ra khỏi phòng học, để lại An Di một mình đứng ngây ngốc không hiểu chuyện gì vừa mới xảy ra … Cô chợt nhớ, đúng rồi, hôm trước tờ giấy vẽ của cô đúng là không thấy đâu, lẽ nào là …? Cô ngượng chín mặt tự lấy tay véo vào má mình mong đây chỉ là giấc mơ, hôm đó ngoài vẽ em trai An Hạo, ngoài vẽ Tiểu Bối … cô còn vẽ cả cái người cô vốn không ưa nổi đó, An Di vẽ người đó theo phong cách chibi đầu to còn ghi chú thêm cả cái tên ‘thầy giáo hắc ám’. Không thể nào … nó đang ở chỗ của tên hắc ám đó sao? Thôi chết rồi, cô biết mình lại gây chuyện rồi …

Ở trong phòng giáo viên, có một người lấy từ trong túi hồ sơ của mình ra một bức tranh đã được vẽ vội, đường nét đơn giản nhưng lại rất trẻ con và đáng yêu, người này thật to gang, dám gọi anh là ‘thầy giáo hắc ám’, hôm qua còn dám nói anh thân hình không bằng một tên oắt con nào đó trên tạp chí … Ngôn Hoa suy nghĩ gì đó rồi miệng cười vui vẻ, đúng vậy, từ đêm chấm bài anh đã phát hiện ra nó, không muốn trả lại mà chỉ muốn giữ làm thú vui cho mình, không hiểu vì sao anh lại thích bức vẽ đáng yêu này, mỗi khi nhìn thấy thấy tâm trạng đều rất tốt, rất muốn cười. Những đường nét nam tính trên gương mặt theo nụ cười đó làm cho mấy giáo viên nữ trong phòng lúc này ai nấy đều hồn siêu phách lạc.

Về đến nhà tâm trạng rối bời vẫn chưa thể hồi phục, An Di lủi thủi đi vào phòng đang nghĩ cách hôm sau phải giải thích như thế nào về bức vẽ đó, hay là nói mình vẽ thầy thể dục đi? … không được, rõ ràng là tài năng của cô đã tự hại cô, ai nhìn vào sơ chắc cũng biết là cô đã vẽ ai, khó lòng mà nguỵ biện được … suy nghĩ vẫn không thông An Di buồn rầu lo cho số phận của mình … Lúc này mới nhớ đến món quà, An Di lấy nó từ trong cặp ra rồi cẩn thận mở lớp giấy gói in hình những chú mèo đáng yêu, An Di rất thích mèo nhưng vì bị mẫn cảm với chúng cho nên ba cô không cho cô nuôi.

An Di bất ngờ, trời ạ ‘Hoá học đại cương’, tên hắc ám này chắc chắn muốn trêu cô đến chết hay sao lại còn tặng sách hoá học cho cô? Rõ ràng sau khi chấm bài thì đã biết môn hoá của cô không được tốt mà còn tặng thứ này khác này bảo cô đem đi nhìn ngắm cho bỏ tức? An Di lại tiếp tục buồn rầu, cầm quyển sách lên định đặt lên giá sách thì bỗng bất ngờ, thứ gì đó đập vào mắt cô, trong hộp quà còn có một chú mèo làm bằng thuỷ tinh bé bé rất xinh … Là thứ mà hôm trước cô đã đứng lại nhìn rất lâu trong nhà sách đây mà, sao anh ta lại biết được? Lúc này tuy không khỏi thắc mắc nhưng tâm trạng của An Di lại được khôi phục triệt để, cô rất vui, cầm chú mèo lên ngắm mãi không thôi. Thì ra lúc nãy anh ta bảo cô ‘ xem xét kĩ đã rồi mới nói’ ý là muốn nhắc đến món quà này. An Di tươi cười vui vẻ, coi như anh ta còn có chút lương tâm …

~~~

*Xong 2000 chữ của hôm nay, vừa kịp giờ đi học, mọi người đọc vui vẻ nhé


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ