settingsshare

Thần Hoàng Chương 36: Phù toái thần bi

Bất quá hôm nay, Tông Thủ hắn cũng coi như hoặc nhiều hoặc ít nhận được chỗ tốt từ thái cổ cường nhân này.

Mười một đạo Thiên Phù, mười một loại ảo giác, phù chi chân ý trong đó hắn mặc dù đã sớm nắm giữ, nhưng cũng không phải không có ích lợi.

Mà chữ "Vận" này, lúc này thứ hắn lĩnh ngộ tuy chỉ là chút ít phù ý thô thiển nhất nhưng lại có thể khiến hắn chính thức bước vào, cái này đầu đại đạo chi môn khó lường nhất lại ẩn hàm thần thông vô thượng này!

- Đúng là trong họa có phúc, trong phúc có họa. Nào ngờ được? Chính phục vi kỳ, thiện phục vi yêu. Nhân chi mê, kỳ viết cố cửu!

- Tri kỳ hùng, thủ kỳ thư, vi thiên hạ khê; tri kỳ vinh, thủ kỳ nhục, vi thiên hạ cốc; tri kỳ bạch, thủ kỳ hắc, vi thiên hạ thức!

- Họa phúc vô môn, duy nhân tự triệu; thiện ác chi báo, như ảnh tùy hình!

Thiên Đạo là tự nhiên tồn tại, cái gọi là Vận, đã ở trong Thiên Đạo, nhưng thường bởi vì hoàn cảnh tự nhiên vũ trụ biến dời, không thể dự đoán. Người đối với họa phúc chi mê của vận mệnh đã lâu, họa và phúc trong vận mệnh sở dĩ gắn bó biến hóa cũng như thiện ác của một người, biến ảo vô thường.

Vì vậy, "Họa chi căn, tại vu thân chi tà, niệm chi ác; phúc chi bản, tại vu cố đức tu, đa thiện hành"

- Nhưng chân nghĩa chữ Vận thật sự đơn giản như thế sao?

Tông Thủ cười lạnh một tiếng, thầm nghĩ nếu ta nhập môn này, chỉ sợ cả đời này, cũng khó có thể chính thức nắm giữ Vận Thế chi đạo.

Nếu thế giới này, mỗi người làm việc thiện, chẳng lẽ không phải thế giới này, không còn chuyện tai họa?

Chỉ là trước mắt cũng là không cần quá mức miệt mài theo đuổi. Hắn chỉ là một Linh Sư nhỏ nhỏ vừa mới Định Thần, ngay cả bảo vệ tánh mạng cũng khó, làm sao cần đi nghiên cứu kỹ cái gì đại đạo chân ý? Cũng không có tư cách đi truy tầm, chỉ theo ý tứ vị Lăng Vân tổ sư này là được.

Vết máu theo theo những khắc ngấn kia không ngừng mở rộng. Kiếp trước ký tự chữ "Vận" này đã vẽ gần nghìn lần, ở kiếp này lĩnh ngộ đối với phù chân nghĩa khiến lúc này mỗi một nét của Tông Thủ đều là kình cốt phong cơ, linh động phiêu dật, hồn nhiên tự nhiên, không còn nửa phần cảm giác xấu xí như trước.

Mà khi nét cuối cùng vẽ thành thì trên Thiên Phù Đài lại không có biến hóa gì, chỉ là tấm bia đá kia lại bỗng dưng toàn thân vỡ ra, nổ thành nát bấy!

Toàn bộ võ đài lập tức tĩnh mịch, sắc mặt Lương Diệu Tử trắng tờ giấy, thần sắc Lâm Phi cũng trở nên ngưng trọng.

Ca Hàm Vận dưới bệ đá thì dứt khoát kinh ngạc ngẩn người, trong miệng thầm lầm bầm lầu bầu.

- Rõ ràng vẽ ra được, rõ ràng không thể nào mà. Phụ thân đã từng nói qua, dưới Viết Du, tuyệt đối không thể chạm đến vận thế chi đạo. Đừng nói là Viết Du, dù là đã Linh Sư - Chân Hình Cảnh, cũng không có năng lực bực này. Chúng ta đều là con sâu cái kiến dưới Đại Đạo, sao có thể có thể chạm đến Thiên Đạo áo nghĩa chính thức được? Còn ký tự bút pháp của tên này nữa, mới rồi rõ ràng lại có tiến cảnh, thật sự hâm mộ chết người. Đáng tiếc, bia chữ "Vận" nát tan, về sau ta phải đi đâu học phù ý này? Hẳn là còn phải đi Tứ đại vân lục khác, hoặc là toàn Vân Cung kia của Lăng Vân Tông.

Thiếu niên bên cạnh nghe được liền nhíu mày, trên mặt chớp lên dị sắc, liền lắc đầu.

Hắn vẫn không hiểu được ý trong lời Ca Hàm Vận nói, nhưng lại biết được vị thế tử Càn Thiên Sơn trên đài tựa hồ thật sự đã làm ra một chuyện cực kỳ khủng khiếp.

Tông Thủ hoạch xuất ra nét cuối cùng cũng trọn vẹn duy trì nửa hơi, bỗng cảm thấy từ trên bia đá cũng có một đạo dòng nước ấm từ đầu ngón tay của hắn nhập vào cơ thể, thẳng vào nguyên thần.

Bất quá lượng lúc này so với mười một bia trước lại lớn hơn gần thập bội.

Tông Thủ cũng cuối cùng cảm giác được những dòng nước ấm này rốt cuộc là vật gì.

- Lại là phù văn, là Thiên Phù linh chủng sao? Nếu là thế, hàn khí trong mười tám khôi lỗi kia, có lẽ cũng không ngoài dự liệu.

Tâm niệm hơi đổi, Tông Thủ liền tỉnh táo lại. Nhìn qua trước mắt, đá vụn đầy đất, còn có dưới đài vẫn yên tĩnh im ắng như cũ. Lập tức liền chỉ cảm thấy lòng dạ thư sướng, uất ức tích lũy đều tiêu hết.

- Thoải mái!

Nhẹ giọng cười cười, Tông Thủ nhướng hai mày, hơi lộ ra vẻ hân hoan.

Đã sớm muốn hung hăng chèn ép khí diễm của Lăng Vân Tông một phen, kiếp trước tuy là ở trong giả thuyết ảo cảnh chém giết vô số đệ tử Lăng Vân, nhưng vẫn không cách nào suy giảm tới căn bản.

Không biết kiếp này chuyển sinh đến vạn năm trước kia có thể hoàn thành tâm nguyện kiếp trước không nữa.

- Đây chính là Tiểu La Thiên kiếm trận được xưng không người nào có thể phá? Mười hai Thiên Phù không người nào có thể vẽ sao? Ba vạn đệ tử Lăng Vân Tông, hẳn là không bằng một phế nhân như ta rồi, hắc!!!

Cười lạnh một tiếng, Tông Thủ liền dừng lại, nghĩ đến quà tặng của vị Lăng Vân tổ sư kia trong cơ thể mình, lời càng khó nghe hơn đến cùng cũng không thốt ra được.

Lâm Phi bên cạnh sắc mặt khẽ biến, sau một lát, lại khôi phục bình tĩnh:

- Năm đó tổ sư có nói, mười tám cỗ kiếm khôi lỗi, mười hai Thiên Phù thần bia, người có thể vượt qua có thể làm đệ tử đích truyền của chưởng giáo, người vượt qua cả hai liền có thể vào mười năm về sau, nhập Tổ Sư Đường tham tu ba năm, không biết thế tử định như thế nào?

Dưới đài từng đạo ánh mắt lập tức đều chuyển thành ngưng trọng. Thần sắc đều yên lặng chờ đợi sự lựa chọn của Tông Thủ.

Biết được vị thiếu niên gầy yếu này giờ chỉ cần nói một lời liền có thể vượt qua tất cả mọi người ở đây..

Mà ba chữ "Tổ Sư Đường" càng khiến người cực kỳ hâm mộ nói không nên lời.

Xa xa Lương Diệu Tử càng nắm chặt nắm đám, đốt ngón tay vang lên, thần sắc âm tình bất định.

- Thế gian này rõ ràng thực sự có người võ đạo linh pháp, đều có thiên phú tuyệt đỉnh. Hết lần này tới lần khác thiên tử kinh tài tuyệt diễm bực này lại xuất hiện trên thân kẻ này!

Tông Thủ cũng tâm thần hơi chấn, trong đầu lại cũng chần chờ một chút.

Tham tu trong Tổ Sư Đường của Lăng Vân Tông ba năm? Rõ ràng còn có chuyện tốt bực này?

Tổ Sư Đường của Lăng Vân Tông chính là một trong thập đại thánh địa của Vân Giới. Tuy là xếp hạng chót nhất, nhưng tập hợp tinh hoa của Lăng Vân Tông vạn năm đến nay, được rất nhiều người theo đuổi.

Mười hai Thiên Phù, Tiểu La Thiên kiếm trận ở đây mặc dù cũng bất phàm, nhưng khách quan thì lại là pháp môn võ học linh pháp thô thiển nhất trong thánh địa.

Nuốt nuốt nước bọt, Tông Thủ có chút thèm nhỏ dãi. Nhưng sau một khắc, tầm mắt của hắn rơi vào hai người Doãn Dương và Sơ Tuyết bên dưới, lập tức lại âm thầm tự giễu.

- Tổ Sư Dường? Ngược lại thực sự có chút động tâm. Chỉ là Tông Thủ ta thật sự không có loại da mặt dày kia. Hôm nay đã bị người mắng thành phế vật, cũng chưa chắc phải nhất định bái nhập Lăng Vân Tông. Dù sao song mạch thân thể này của ta, các ngươi cũng không nhìn trúng, đúng không?


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ