settingsshare

Thần Hoàng Chương 14: Huyết cuồng Yêu thánh

Ô Duy nghe vậy thì trực tiếp lắc đầu:

- Sư tôn dặn dò muốn ta toàn lực giúp ngươi, mặc dù không giết người này cũng không sao. Nếu những huynh đệ kia ngăn ngươi thì cứ xông lên chém là được, kể cả tàn sát hết Càn Thiên Sơn cũng không sao.

Tông Du dở khóc dở cười một hồi:

- Càn Thiên Sơn ta không phải Đức Phong Thành nho nhỏ đâu, mặc dù không có thúc phụ ở đây nhưng sư tôn vẫn phải kiêng kị ba phần. Được rồi, nói sư huynh cũng không hiểu. Về phần đường đệ của ta, lần này tuy không có giết hắn, nhưng Tông Du ta sẽ không để hắn sống sung sướng. Một tên rác rưởi không tu luyện được nửa phần nội tức mà đòi làm thế tử. Chẳng lẽ thật sự để cho huyết mạch tạp chủng không tinh khiết kế nhiệm Yêu Vương chưởng khống trăm vạn Yêu tộc của Càn Thiên Sơn?

Thời điểm nói chuyện, Tông Du không biết là nhớ ra cái gì đó. Trên má phải hiện lên một vết sẹo đỏ như máu, trong mắt Tông Du cũng lộ ra vài phần hận ý khắc cốt.

- Nếu như kẻ này rơi vào tay ta, nhất định phải bắt hắn sống không bằng chết.

Ô Duy im lặng nhìn sư đệ của mình, không biết hắn có cừu hận gì với vị thế tử kia, hắn không hỏi mà cũng không thích hỏi.

Nguyên nhân hắn từ trong Long Trạch Nguyên tới đây chỉ để giết người.

Đi tới Đan Linh Sơn Lăng Vân Tông cần xuyên qua Long Trạch Nguyên đến sườn đông Vân Lục tổng cộng cần nửa tháng.

Vượt quá dự liệu là xe ngựa chạy băng băng phía trên cánh đồng hoang vu năm ngày, mãi tới gần khu vực đầm lầy vẫn rất bình an. Một mực cẩn thận phòng bị tập kích cũng không tiến đến. Chỉ có hào khí áp lực vì bão tố tiến đến càng lúc càng đậm đặc.

Sơ Tuyết càng cảnh giác đứng ở đỉnh thùng xe nghi thần nghi quỷ. Tông Thủ bình thản chịu đựng gian khổ một mực ở trong xe tu hành. Mặc dù xe ngựa ngẫu nhiên dừng lại cũng không đi ra.

Ba trăm chuôi phù đao mỏng như lá liễu đều được hắn cẩn thận quan sát tìm hiểu kỹ một lần, chỉ để lại năm cái, bên ngoài những cái khác thì giấu trong người.

Dùng tu vi hôm nay của hắn đã không thể tiến thêm một bước dùng thần nuôi nhận. Bất quá ngày ngày mang chúng trên người có thể tăng cường cảm ứng linh niệm tạo nên hiệu quả không tệ.

Những phi đao còn lại thì hắn dùng để luyện tập, không cần dùng tới nội tức, chỉ là hơi buồn tẻ khi bắn ra nhiều lần.

Dù sao nó khác với thiết mộc phi đao, sức nặng độ dày không đồng nhất, sai lầm từng chút một đều có thể lệch mục tiêu. 300 phù đao, trong đó hơn phân nửa đều là để thích ứng với khống chế thân thể của mình.

Phi đao chính thức để giết địch chỉ cần năm cái là đủ.

Cùng với năm phi đao thì còn có Tùng Văn Phong Kiếm.

Lục Thần Ngự Đao Thuật tuy là phi đao thuật. Bất quá trong đó một ít bí pháp dùng ám khí cho binh khí cũng có kỳ hiệu, chỉ cần cải biến một chút, thay hình đổi dạng là được.

Võ học niệm pháp truyền lưu trong thiên hạ thiên lưu bách mạch khó có thể tính toán. Nhưng đến cuối cùng trăm mạch thuộc về sông, vạn lưu hợp nhất. Rất nhiều đạo lý đều chung nhau.

Kiếp trước Tông Thủ đã hiểu sâu lý lẽ này, tư tưởng phóng khoáng sẽ không chịu quan niệm võ học bảo thủ trước đây trói buộc.

Mỗi ngày vào lúc sáng sớm đều dùng chân khí rót vào thân kiếm lưu chuyển suốt bốn mươi chín lần, mới có thể đình chỉ. Mỗi lần đều dùng nước trong rửa kiếm rồi bôi lên mỡ thú.

Tông Thủ gọi đây là Tẩy Kiếm Thuật, phương pháp này không phải là sáng tạo độc đáo của hắn mà là học được từ bằng hữu nổi tiếng dùng kiếm. Sau khi được hắn cải tiến thì gia nhập trở thành bộ phận Áo Nghĩa bên trong Lục Thần Ngự Đao Thuật.

Có thể tẩy trừ tạp chất, tôi rèn thân kiếm, khiến cho phù kiếm thông linh hơn.

Chỉ là vô luận phù đao phong kiếm này là sát khí do hắn cố ý chuẩn bị phòng thân nhưng kỳ thật thực sự hắn không hao tổn quá nhiều thời gian của hắn.

Trong năm ngày này, Tông Thủ càng chuyên chú tu luyện bản thân, khí hải cùng thai luân, võ tu chi môn cũng đã triệt để rộng mở.

Trong thùng xe, gió nhẹ vờn quanh, không phải từ ngoài cửa sổ mà là quyền phong Tông Thủ đánh ra, bất quá nhiều hơn nữa là ống tay áo rộng thùng thình vẫy động.

Bộ pháp kỳ dị phối hợp tiết tấu hô hấp đặc dị, Tông Thủ trong không gian không đến bốn mươi thức vuông không nhừng chạy nhảy.

Hai đấm cuồng loạn nhảy múa như cuồng phong bạo vũ, bỗng nhiên mềm nhũn không hề lực đạo, phảng phất không hề có xương.

Nhìn có vài phần quái dị, cũng chỉ một mình Tông Thủ mới có thể cảm giác được toàn bộ huyết dịch khí mạch trong cơ thể như sóng lớn đang bành trướng mãnh liệt.

Lúc đó Doãn Dương cũng nhìn ra được dị thường. Mặc dù không nhận ra có lai lịch gì cũng biết tuyệt không phải là Càn Thiên Sơn cùng Lâm Hải thư viện có khả năng có.

Sơ Tuyết thấy Tông Thủ luyện những động tác cổ quái không có gì khác những ngày trước thì chỉ cảm thấy quái dị thôi. Ngẫu nhiên trở về thùng xe cũng chỉ liếc hắn một cái không thèm để ý nữa. Bởi vì có chuyện kia nên cô bé này mấy ngày nay không dám ở một mình cùng Tông Thủ.

Nàng không biết quyền pháp cổ quái này không lâu sau ở hậu thế tên là Thai Tức Linh Quyền. Tương lai trở thành phương pháp luyện thai cao cấp nhất thuộc bí mật bất truyền của đại phái Sa Bà Giới.

Võ học có phân chi nội ngoại, tu luyện luân mạch chân khí nội công, mà bộ quyền pháp này chính là ngoại công. Hắn tự nghĩ ra Đạo Dẫn Thuật kỳ thật cũng là đồng dạng với nội ngoại công.

Trong thân luân cùng sở hữu chín luân mạch là thai luân, tức luân, tủy luân, cốt luân, huyết luân, trí luân, tạng luân, phủ luân, ngoại luân.

Mà võ giả tu hành mở thân luân, chính là quá trình Luyện Thai Tức, luyện cốt tủy, luyện tâm huyết, luyện ngũ tạng, luyện lục phủ, luyện da thịt, cuối cùng cường kiện thân thể.

Từ trong ra ngoài cho đến khi phá vỡ thân luân giao tiếp cùng Thiên Địa, quá trình sau đó là nghịch phản, mượn thiên địa Linh Năng ngoài vào trong luyện thân thể là vì địa mạch cửu luân.

Bất quá mặc dù luân mạch mở ra cũng không thể một sớm một chiều khiến cho thân thể bỗng nhiên cường kiện. Cần có thời gian chuyển dời, chậm rãi tạo ra hiệu quả, từng chút một tăng cường thể chất.

Lúc này cần ngoại lực tương trợ, một quá trình gia tốc này là nhờ ngoại công mà sinh ra.

Bộ Thai Tức Linh Quyền truyền từ Sa Bà Giới chính là luyện thai khí này, pháp môn cường căn tráng nguyên đạt trình độ cao nhất, là căn cơ vô thượng.

Luyện quyền một lát, Tông Thủ liền cảm giác giữa ngực và bụng chính mình ẩn ẩn có cảm giác ôn hòa.

Cái gọi là thai luân tức hai mươi bốn khiếu huyệt vờn quanh rốn một vòng tròn. Đó là khí chi bản nguyên điểm bắt đầu tánh mạng, đời sau nghiệm chứng đúng là như thế.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ