settingsshare

Tam sinh giới Chương 1: Bị phản bội

Diệp Minh rất hoang mang không biết vì cái gì công trình nghiên cứu của mình bị bại lộ và giờ đây hắn đang trong hoàn cảnh cửu tử nhất sinh.

Phía sau là 3 chiếc xe đang đuổi theo kèm theo là hàng loạt mưa đạn đang bay về hướng xe của Diệp Minh. Hắn lái xe liên tục đổi hướng tránh mưa đạn, phía trước là khúc quanh Tử Thần nguy hiểm nhất của con đường này, hắn phải vượt qua. Nhất định phải vượt qua như vậy mới thoát khỏi tử thần.

Nhưng dường như tử thần không đến với Diệp Minh. Một viên đạn đã trúng bánh xe và một giây sau đó diễn ra không ngoài dự liệu. chiếc xe của Diệp Minh đã lao xuống dốc, lăn xuống và nằm lật úp. Bên trong xe Diệp Minh toàn thân đau nhức, ánh mắt trở nên ảm đạm cùng phẫn nộ, hắn nghĩ nát ốt vẫn không nghĩ ra vì sao bí mật bị tiết lộ. tiếng bước chân dồn dập theo hướng xe Diệp Minh. Hắn cố gắng vùng dậy nhưng chân lại kẹt vào ghế không thoát ra được. một bóng người xuất hiện trước mặt Diệp Minh, hắn ngẩng đầu lên và chết lặng khi nhận ra người nhìn thấy là Trần Mộng Tuyết, bạn gái của hắn.

Giờ thì hắn đã biết vì cái gì mình lại mình lại lâm vào hoàn cảnh này, hắn bị phản bội mà kẻ phản bội lại là người hắn tin tưởng nhất, là thanh mai trúc mã của hắn. người cùng hắn trải qua không biết bao nhiêu khó khăn thế nhưng lại phản bội hắn.
- vì cái gì ? hắn gian nan mở miệng.
- vì lan tinh phương thuốc
- rất quan trọng sao?
- đúng vậy
- quan trọng hơn tình cảm chúng ta trong 13 năm sao?
- hơn. Thật ra ta là cố ý giả vờ tiếp cận người để có được nó. Ngươi chỉ cần giao ra nó. Ta biết nó đã được thử nghiệm thành công. Giao ra nó ngươi sẽ không chết.
Ha ha ha…. Diệp Minh cười cay đắng, không có nước mắt, không lời trách mắng, chỉ là cười.
Bỗng có người hô to:
- không xong, xe đã bị thủng bình xăng, đang bắt lửa. Mộng Tuyết mau tra hỏi phương thuốc.
- Diệp Minh nói ra nơi ngươi cất giấu phương thuốc ta sẽ cứu ngươi một mạng. Trần Mộng Tuyết gấp gáp hô to, nhưng được sao?
- không kịp, tất cả chạy mau
Diệp Minh trong mắt không có sợ hãi chỉ có thanh tĩnh, rồi nhắm mắt lại và sau khoảng thời gian 5 giây sau ……ầm….. một tiếng nổ vang lên, chiếc xe đã nổ tung cùng với nhà nghiên cứu thiên tài Diệp Minh.

Không biết qua bao lâu Diệp Minh mở mắt ra: không phải ta đã chết rồi sau. Đây là đâu?. Địa ngục sao? Cũng không phải, hắn rất nhanh lấy lại tinh thần nhìn xem xung quanh. Đây là…. Đây không phải là vũ trụ sao, phải hắn đang lơ lửng giữa vũ trụ mênh mông. Vì sao hắn lại ở nơi này? Há hốc mồm hồi lâu, đang chìm đắm trong nỗi sợ hãi bỗng có một điểm sáng đỏ rực bay với vận tốc rất nhanh về phía hắn, càng lúc càng gần, hắn cố gắng cử động thân thể nhưng không thể nào nhúc nhích được và rồi

Điểm sáng ấy đã đâm thẳng vào mi tâm Diệp Minh…a..a…a.a.a.a…….một trận đau nhức đến nỗi hắn phải hét lên, trong đầu như có hàng ngàn con kiến đang gặm, muốn xé tan đầu của hắn. Diệp Minh lại ngất đi.
Khi đầu hết đau nhức, Diệp Minh đã bắt đầu ý thức được, mặc dù không mở mắt nổi nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được xung quanh
- Minh tử, mau tỉnh tỉnh
Có tiếng trẻ con đang gọi,??? Minh tử là đang gọi hắn sao?
Diệp Minh cố gắng mở mắt ra nhìn, trước mắt là một cậu bé tầm mười một tuổi trên người vận y phục sạch sẽ đang lay gọi hắn.
Ngươi…. Vẫn chưa hiểu chuyện gì thì một cơn đau đầu lại đến lần này có vẻ không đau như lần trước những cơn đau còn mang theo một luồng ký ức của ai đang dung nhập vào não bộ hắn.
Sau khoảng thời gian một phút hắn lại cứng người khi biết được nguyên lai mình không chết mà bị xuyên không, trùng sinh trên người cậu bé cùng tên. Sở dĩ cậu nhóc này chết là bởi một hòn đá không biết ở đâu bay trúng ngay mi tâm, lực quá lớn khiến hắn chết ngay tại chỗ, trong tình trạng linh hồn ly thể vô tình Diệp Minh bị ánh sáng lạ đưa đến trọng sinh trên thân.
Ý thức được điều này Diệp Minh thật không biết nên vui hay nên buồn, khẽ cười khổ rồi nhìn sang cậu bé đang đứng bên cạnh.

Đăng bởi: Thần Hải
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ