settingsshare

Tà Nữ Và Yêu Vương Chương 20: Chương 20

Hôn lễ được quyết định vào một ngày cuối thu đầu đông khi gió mùa đông bắc ùa về.

Tin tức Cửu vương gia thành thân đã lan trong dân gian cả hàng tháng trời trước đó làm thiên hạ dấy lên một làn sóng mạnh mẽ.

Có người vui mừng vì vị vương gia tính tình nóng lạnh thất thường cuối cùng đã thành thân, mong sẽ không còn nữa những ngày gà bay chó chạy nữa. Nhóm người này chủ yếu là quan quân triều đình.

Có người nghi hoặc liệu chăng có sự tình ẩn khuất gì ở đây. Cửu vương gia vốn là kẻ bị bệnh lạ nên chưa bao giờ cho nữ nhân đến gần, nay sao lại xuất thần cưới vợ? Người kia liệu chăng là mỹ nhân xuất chúng hay thậm chí là... nam nhân? Nhóm này là các nhân sĩ giang hồ, những người lấy buôn chuyện quán trà làm niềm vui cùng các lão bà trên chợ.

Một nhóm nhỏ khác là các tiểu thư đài cát, quận chúa cao quý của các phủ quan phủ vương. Họ sáng sớm mở mắt thấy tiếc nuối, đêm về lại dâng lên lòng ganh tỵ, khổ sở vô cùng.

Tuy nhiên, vẫn còn những người có suy nghĩ khác thường lập ra một nhóm riêng. Ví như tên Đinh Nhân Sâm luôn vận trang phục áo hoa nhiều màu đang ở trong đình viện kia. Suy nghĩ khác thường của hắn rất đơn giản. Hắn vốn là chẳng có suy nghĩ gì hoặc giả chẳng ai biết hắn nghĩ gì, chỉ là hắn hằng ngày thường xuyên hơn đến hồ sen của Huyết Tử giúp nàng làm trà.

Tuy Trịnh Phi Vũ đã một lần ra mặt giúp nàng ở đây lúc bị Trần Tố Như ra tay nhưng Lâm gia tin tưởng rằng kẻ không quan tâm đến nữ nhân như Trịnh Phi Vũ sẽ chẳng nhận ra. Tuy nhiên họ vẫn làm một phép thử đưa Huyết Tử đến dâng trà cho hắn, nếu hắn nhận ra thì dừng lại kế hoạch hoán thân phận, nếu hắn không nhận ra thì cứ thế tiến hành. Lâm Bình thấy lúc Huyết Tử tiến đến dâng trà, hắn chỉ nhàn nhạt lướt qua rồi quay đi thì mừng thầm trong bụng rằng mọi chuyện trót lọt. Nào đâu biết rằng kẻ tưởng rằng đã lừa được người khác như ông mới chính là kẻ bị lừa sau cùng.

Lâm Bình nói với hắn rằng khuôn viên này chính là nơi tĩnh tâm mà ông dành riêng tặng cho tam ái nữ của mình, Lâm Tịnh Nhi, cũng là người sẽ cùng hắn thành thân. Trịnh Phi Vũ nghe đến câu “dành tặng” lại nghĩ đến cảnh Huyết Tử cùng mẫu thân bị ông ruồng bỏ, ném vào đây không khỏi nhếch mép khinh thường.

Thuận nước đẩy thuyền, Trịnh Phi Vũ luôn tiện đưa ra yêu cầu, sau khi “tam tiểu thư” rời đến vương phủ, nơi này hãy cho đóng cửa lại, tuyệt đối bảo quản tốt. Hắn thỉnh thoảng có nhã hứng sẽ đến thăm nơi mà vương phi vẫn thường tĩnh tâm, cấm bất kì ai dám động đến. Nếu để hắn phát hiện một nhành cây nơi này bị bẽ gãy liền nhất định không bỏ qua.

Lời lẽ như giả như thật, nặng nặng nhẹ nhẹ khiến Lâm Bình thấy đôi chút khó hiểu nhưng vẫn là không nên trái lời Cửu vương gia hắn nên gật đầu đồng ý.

- Nàng đã quyết định?

Đinh Nhân Sâm ngừng tay bóc tim sen nhìn sang Huyết Tử hỏi.

- Ngươi đã hơn một lần hỏi cùng một câu.

Huyết Tử nhẹ đáp, nàng vẫn chăm chú ướp trà.

- Nàng là một sát thủ vốn quen tự do tự tại, đi đến bất định làm sao có thể chịu nổi cảnh chim trong lồng, cá trong chậu? Nàng đã từng biết đến những quy củ hà khắc của chốn vương quyền cùng sự tranh đoạt địa vị quyền lực nơi đó chưa? Sau này nếu Trịnh Phi Vũ hắn lập thê, nàng chẳng phải chịu ủy khuất sao?

- Ngươi đói bụng rồi phải không?

Huyết Tử lãnh đạm lên tiếng.

Kẻ này trước nay luôn dong dài huyên náo gây đủ chuyện mỗi khi đói bụng. Tiếp xúc với hắn mấy tháng chưa hẳn lâu nhưng nàng cơ bản hiểu điều này. Quả nhiên, như nàng dự đoán.

- Nha, Huyết Tử muội muội thật thần thông quảng đại nha!

Gương mặt Đinh Nhân Sâm như bừng sáng.

Tên Trịnh Phi Vũ đáng chết ra lệnh cho hắn mỗi ngày phải giúp Huyết Tử bóc hạt sen làm trà, sau này nàng không thể thường xuyên về đây nên bây giờ phải chuẩn bị thật nhiều rồi mang theo từ từ dùng. Hắn bóc hạt sen đến mức đêm về nằm mơ bị nguyên một đống hoa sen đè chết.

- Vậy ngươi đi nấu cơm đi, ta ở đây làm nốt phần còn lại!

- Hử? Không phải nàng đi nấu sao?

- Ta không đói, cũng không có ý mời ngươi ăn.

Nghe đến lời này của nàng, Đinh Nhân Sâm ảo não đầy mặt. Hắn vốn là có một lần được ăn ké cơm nàng nấu rồi nghiền luôn từ đó. Tuy nhiên, đến cả Trịnh Phi Vũ gian manh xảo trá cùng lắm cũng chỉ có thể dụ nàng nấu mấy bữa nên hắn thực chẳng có cách nào kiếm được thêm từ nàng chén cơm thứ hai.

- Hắc miêu à, ngươi nói xem chủ nhân của ngươi có phải tàn nhẫn quá rồi không?

Đinh Nhân Sâm nằm ườn ra mặt bàn đá ôm lấy con mèo đen. Mèo đen đang ngủ bất ngờ bị ôm thì kêu lên một tiếng “Meo!”. Thế là kẻ nào đó được dịp cười toe toét:

- Đấy, nàng thấy chưa, đến con mèo cũng đồng ý với ta!

Trái với vẻ hỉ hả kia, Huyết Tử vẫn điềm đạm tiếp tục công việc.

- Vì ngươi ôm nó chặt quá!

- Đâu có đâu, phải không mèo?

Đinh Nhân Sâm thả con mèo ra rồi hỏi. Con hắc miêu khốn khổ liếc hắn rồi lại cuộn tròn người giữa đống cánh sen mềm mại, tiếp tục ngủ.

- Đến cả mèo cũng kì thị ta!

Hắn ủ rũ đứng dậy lững thững bước đi. Huyết Tử không cho cơm, hắn đành vào lăn nhà bếp Lâm gia vậy!

Huyết Tử ướp xong đống tim sen khô rồi mang những tim sen mới đi phơi. Sau đó nàng hái một bó sen lớn, những bông to và đẹp nhất đều được chọn. Nàng mang chúng đến xếp quanh mộ mẫu thân, mỗi lần đặt một hoa xuống đều cẩn thận nhẹ nhàng.

Nàng chạnh lòng khi nghĩ đến việc từ ngày mai, sẽ rời xa nơi này, chỉ còn lại một mình mẫu thân cô quạnh. Nhưng nếu không rời đi, mẫu thân sẽ ngày ngày không được yên, linh hồn người hằng ngày sẽ bị những kẻ thú đội lốt người ngoài kia nguyền rủa, chà đạp. Nàng khẽ giọng:

- Con gái sắp xuất giá, người rất vui phải không?

...

Một cơn gió nhẹ thổi qua làm lay động cành đào đang chuyển màu lá. Mái tóc dài đen mượt của nàng cũng bay bay.

- Cảm ơn mẫu thân, hài nhi đã nhận được lời chúc phúc của người! Hài nhi sẽ nhớ người lắm...

Huyết Tử cúi gầm mặt, không ai biết nàng đang nghĩ gì hiện tại. Chỉ thấy trên cánh sen hồng phấn phía dưới vừa hứng một giọt nước trong suốt vừa rơi.

Trịnh Phi Vũ vừa bước đến cầu đá, thu hết những hình ảnh phía trước vào mắt. Hắn bất lực cuộn tròn nắm đấm.

Nữ nhân kia đang khóc. Huyết Tử nàng đang khóc.

Trước mặt người khác nàng luôn là một con người lãnh đạm, lạnh lùng và vô tình. Nhưng hơn tất cả, hắn hiểu rõ nếu nàng thật sự vô tình, thế gian ai sẽ dám tự xưng bản thân là hữu tình đây?

Quá khứ như một màn mây âm u đen kịt bao lấy suy nghĩ của nàng. Nó là một chiếc hố sâu thẳm đã nuốt chửng những ý nghĩ tốt đẹp của nàng về tương lai. Nàng đã cứ thế, sống vật vờ như những bóng ma vất vưởng nhìn ngày ngày trôi qua một cách vô vị.

Cái chết của mẫu thân, sự ruồng rẫy của phụ thân đã đẩy tâm hồn nàng đến bờ vực cô độc như hôm nay.

Hắn... làm sao mới có thể kéo nàng ra khỏi nơi tăm tối đó đây?


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ