settingsshare

Ta Là Asisư Chương 31: Hoàng đế Angon

Biết tin Izumin mang binh trở về thành Hitaito, không cần đội đặc chủng báo cáo ta cũng hiểu Carol đã chạy thoát. Tiếp theo, trong thành sự đề phòng sẽ không căng như trước nữa, ta đã có thể chạy tới Atsiria giúp Menfuisu. Đệ đệ này của ta từ nhỏ đã tự cao tự đại, lần này đi Atsiria, xem như đã nhận gần hết sự vũ nhục. Vốn rằng ta luyến tiếc để hắn chịu ủy khuất này nọ. Khả nhất tưởng, vì tăng cường thực lực của cả một đất nước như Ai Cập, cũng liền từ bọn họ đi

Hơn nữa, Hasan hiện tại đang ở Atsiria. Ta vẫn còn cần hắn giúp mà. Ta cần hắn giúp nghiên cứu chế tạo ra một ít dược vật phòng thân. Emi các nàng tuy cũng rất lợi hại nhưng nếu so với Hasan, vô luận là trình độ khoa học thì vẫn không kém. Mà vài ngày trước họ có nghiên cứu ra một lọai thuốc không độc cái gì mà tinh khiết thiên nhiên dùng để phòng thân. Ta cần là loại thuốc có thể giấu ở trong trang sức hay móng tay trên người. Nhớ tới lần trước một màn bị cường đạo bắt đến trong tay, ta vẫn không nhịn được mà tức giận. Khả năng tự vệ của ta quá kém, nếu không thể luyện võ thì dùng độc đi

Hơn nữa, để đối phó với hoàng đế Ragashu, ta vẫn cần Hasan trợ giúp. Nhớ tới tên nam nhân đầy dã tâm chỉ yêu bản thân mình kia, ta liền cảm thấy ghê tởm, dạ dày gần như co rút lại. Cái ngàn năm không hay ho Carol kia cũng dần dần phát uy. Chờ lần này chỉnh xong Atsiria, ta phải nghĩ biện pháp đưa nàng đi Babylon cùng. Đương nhiên, lý do sẽ không phải là chúc phúc ta xuất giá. Ragashu, cho dù ngươi không trêu chọc đến ta, ta vẫn sẽ không bỏ qua cho ngươi

Rời đi Hitaito quả nhiên rất dễ dàng. Nghe nói cái đại hồ tử quái thúc thúc kia hung hăng chửi rủa cáu kỉnh. Hoàng tử Izumin cũng bị buộc phải bế quan ở tẩm cung ba ngày. Nghĩ đến cũng thật là, phụ thân trách phạt hắn để tiểu tình nhân chạy mất, mẫu thân thì đối với tiểu hồ ly tinh Carol thì vô cùng bất mãn, tiểu muội muội Mitamun thì chỉ cần nghĩ đến Menfuisu là một bụng đầy hỏa. Đứng giữa hai nữ nhân quan trọng, cũng đã đủ khó chịu, bây giờ còn thêm cả phụ thân háo sắc. Đáng thương Izumin, ta yên lặng chúc phúc hắn một câu, liền vui vẻ ly khai tường thành có vẻ cao cao này, hơn nữa Hitaito quanh năm lạnh lẽo cũng đã khiến ta da khô cả

Khi ta lên đường tới Atsiria, Atsiria còn đang mở yến tiệc. Menfuisu cũng không phải ngốc, lâu như vậy không thấy Carol xuất hiện, sao có thể để Angon bắt trong tay. Khi hắn chuẩn bị khởi binh thì hồ đồ Carol lại chui vào lưới. Menfuisu lúc này mới nhận ra, nguyên lai Angon lợi dụng hắn làm mồi nhử Carol tới

Khi Menfuisu biết mình và Carol bị trúng kế, trong lòng giật mình. Hoàng đế Angon nhân cơ hội bắn tên, mũi tên sắc bén cắm phập vào con ngựa Menfuisu đang cưỡi, con ngựa ăn đau liền dựng thẳng người hý lên một tiếng dài, khiến Menfuisu bị hất mạnh tới mức hôn mê. Angon liền sai người đem hắn vào địa lao

Lúc này Carol đang bị đặt vào cái hòm lót đệm, bị đặt làm lễ vật Carep dâng lên cho Angon. Angon vươn đầu lưỡi dài liếm liếm môi trên, hưng phẫn vô cùng “Carep, làm tốt lắm, cô gái sông Nile đang ở trong này sao?”

Carep nịnh nọt cười cười “Đương nhiên ạ, ta luôn kính trọng hoàng đế Angon ngài. Mời ngài chính mình kiểm tra, ngàn vạn lần đừng quên tiền thưởng a!” Hasan vừa tỉnh lại đang đứng trầm mặc một bên. Carep vẫn là đem cô gái hoàng kim tới cho Angon. Lúc này, hắn dù làm gì thì cũng đã muộn. Ánh mắt hẹp dài của hắn nặng nề, không hề để lộ ra chút ý nghĩ. Nữ hoàng Asisu từng nói qua, muốn ta hết sức hoàn thành nhiệm vụ giải cứu cô gái sông Nile. Nếu hắn lần này đã cô phụ sự tín nhiệm của nàng, vậy thì hắn sẽ luôn ở bên người cô gái sông Nile, nỗ lực tìm kiếm cơ hội chuộc tội

Angon đã sớm trông mòn con mắt, nhanh bước tới xốc lên nắp hòm. Qủa nhiên là cô gái sông Nile, là cô gái tựa hoa sen nở rộ, chói mắt vô cùng “Haha, ta đã chờ thời khắc này lâu lắm rồi”

Quang mang chói mắt khiến Carol tỉnh lại, vẫn chưa kịp khôi phục ý thức, nàng cảm giác được trước mắt có người. Vừa mở mắt ra, đã thấy hoàng đế Angon với bộ mặt đáng khinh xuất hiện. Nàng sửng sốt một lúc lâu, vỗ vỗ mặt, dụi dụi mắt “Không có khả năng, sao có thể là hoàng đế Angon”

Thấy động tác trẻ con của Carol, Angon cười ha ha. Tiểu cô nương này thú vị thật. Lại tiếp tục trợn mắt, thế nhưng thật là hoàng đế Angon, nàng sợ tới mức nhảy lên, liều mạng chạy xa khỏi hắn. Angon sao có thể để nàng chạy đi dễ dàng như thế, thoải mái cực kỳ mà bắt lấy cánh tay của nàng mà ôm vào lòng. Rồi ném một túi tiền vào tay Carep “Ngươi làm rất tốt, hẳn đã vất vả rồi. Đây là phần thưởng cho ngươi” Carep cầm lấy túi vàng, mặt nở hoa “Đa tạ hoàng đế Angon tôn kính”

Lúc này Carol mới phát hiện thấy Carep và Hasan. Carol tức giận khoé mắt rưng rưng “Sao các ngươi lại đối xử với ta như vậy?”

Carep vẻ mặt hèn mọn “Ta là thương nhân, cái gì mua bán được đương nhiên không thể bỏ qua”

Chỉ có tiểu tử kia mới muốn lỗ. Hắn ánh mắt liếc về phía Hasan vẫn đang trầm mặc

“Hasan!” Carol nước mắt như mưa “Ta đã tin tưởng các ngươi, tin tưởng các ngươi! Vì sao lạo gạt ta? Vì sao chứ?” Carol thê lương vang lên trong cung điện. Hasan gắt gao nắm đấm. Thực xin lỗi, công chúa hoàng kim. Thực xin lỗi, nữ hoàng Asisu

Hoàng đế Angon kéo Carol tới nội cung. Hắn đã hưng phấn tới độ không biết thương hương tiếc ngọc. Carol ôm thương thế bên vai phải, đau đến phát run. Cảm nhận được bảo bối trong lòng không thoải mái, Angon mới có phản ứng “Nga, thực xin lỗi. Ta quên mất thương thế của ngươi còn chưa lành. Yên tâm đi, mỹ nhân, từ giờ trở đi ta sẽ thật cẩn thận chăm sóc cho ngươi. Nào, giờ thì ngoan ngoãn để ta ôm ngươi đi”

Nghe thấy tiếng cười dâm đãng của Angon, cộng thêm động tác chiếm tiện nghi của hắn, Carol rất nhanh phát điên. Cho dù nàng bị bắt tới Hitaito cũng chưa bao giờ bị đối đãi như vậy. Tên quốc vương Hitaito kia tuy háo sắc nhưng trước mặt người khác vẫn chú ý đến hình tượng, nào có giống tên Angon này, hắn căn bản không quan tâm đến xung quanh, từ đầu tới giờ luôn động chân động tay với nàng. Làn da trên lưng bị bàn tay to ghê tởm của hắn sờ soạng, ngay cả đùi nàng hắn cũng không tha

Thừa dịp Angon còn đang đắm chìm vào nữ sắc, Carol nhanh chóng giãy ra khỏi sự cầm giữ của hắn. Lại phát hiện trong cung đầy rẫy xác chết của binh lính Ai Cập. Nguyên lai Ai Cập và Atsiria đã khai chiến. Menfuisu giờ đang ở đâu? Hắn có phải hay không bị thương? Carol vô lực ngã xuống, nàng nên làm cái gì bây giờ? Menfuisu, ta đã đến Atsiria, còn chưa cứu được ngươi, ta lại bị Angon bắt được. Ta nên làm cái gì đây?

Angon một phen nhấc lên cô gái xinh đẹp bất lực kia, ôm vào ngực “Cô gái sông Nile bé bỏng như vậy, thật sự làm nhân tâm động a” Vừa rồi ôm còn chưa có nghiền, hoàng đế Angon tiếp tực làm “công tác” của hắn. “Chậc chậc chậc, làn da như tuyết như ngọc. Thật đẹp! Cô gái sông Nile, ngươi muốn gặp Menfuisu sao?”

Cố gắng gạt bàn tay ghê tởm của Angon ra, Carol kích động quay đầu hỏi: “Menfuisu có phải hay không bị thương?”

Angon không trả lời, liếm liếm môi khô ráp, Từ sau khi gặp được nàng, toàn bộ nữ nhân ở Atsiria đều không thể thỏa mãn hắn. “Nếu nàng có thể chiều ta, ta sẽ cho nàng gặp hắn” Angon tâm tình lâng lâng, kích động xoa xoa gò má hồng của mỹ nhân trước mặt, cảm giác tò mò, còn chưa làm cái gì quá trớn, lòng liền ngứa, linh hông phảng phất đã bay lên không trung “Đến đây nào, cô gái sông Nile, để cho chúng ta hảo hảo mà thân thiết đi”

Carol không ngừng giãy giụa “Không! Sắc lang! Mau buông ta ra!”

Angon căn bản không thèm để ý đến sự phản kháng của nàng, khí lực của hai người chênh lệch thấy rõ “Nếu nàng không ngoan ngoãn nghe lời ta, Menfuisu sẽ ra sao ngươi tự đoán xem!” Giọng uy hiếp bỏ lại một câu, quả nhiên dọa đến nữ nhân đơn thuần kia

Ôm cô gái nho nhỏ vào trong hoàng cung, Angon vẫn còn lo lắng, có nên cho bọn lính Ai Cập ngoài thành kia chút đả kích? “Các ngươi nói xem, nếu ta bắt Menfuisu treo ở cửa thành thì bọn lính Ai Cập có dám vọt vào đây không?” Binh lính Atsiria vừa nghe, toàn bộ cười ha ha. Qúa sung sướng, những người tham gia quân ngũ, có mấy người không có tâm huyết. Có thể khiến hoàng đế Ai Cập bị chỉnh lên chỉnh xuống, ngẫm lại đều thống khoái vô cùng

Một binh lính nằm thoi thóp trên mặt đất, cố lén nói với Carol “Hoàng đế Menfuisu bị bắt… bị nhốt trong địa lao…” Carol rơi lệ, nguyên lai, những gì Angon nói đều là thật. Nếu nàng không nghe lời hắn, sinh mệnh của Menfuisu sẽ gặp nguy hiểm. Menfuisu, ta đã phải trải qua bao gian khổ mới tới được đây cũng không thể ở bên cạnh chàng. Ta nên làm cái gì bây giờ? Ta muốn gặp chàng, ta muốn gặp chàng!

——— —————— ————–

Chàng trai bị khóa hai tay trên giá gỗ, xiềng xích bao quanh hắn khiến hắn phải đứng thẳng lên. Bên cạnh, Minue cùng các binh lính lại vô cùng thoải mái, dù cũng bị nhốt trong địa lao nhưng ít ra cũng có thể ngồi

“Hoàng đế Menfuisu! Xin hãy tỉnh lại Hoàng đế!” Minue chân bị thương một khắc cũng không dám ngủ, liên tục gọi to tên Menfuisu. Thật lâu sau, Menfuisu mới dần tỉnh lại. Cảm giác được bản thân bị khóa, Menfuisu tức giận đến tóc dựng thẳng, kịch liệt giãy giụa. Dây xích tay thô ráp siết lại, một dòng máu tươi chảy xuống. Sự đau đớn cũng không làm Menfuisu nguôi giận, hắn càng giãy giụa, sự tức giận càng tăng. Minue hốt hoảng, nếu bọn ngục tốt biết hoàng đế Menfuisu tỉnh lại rồi, không biết sẽ tra tấn ngài như thế nào

Menfuisu đang tràn ngập những ý nghĩ hận thù thì bỗng nhớ tới lúc trước khi hôn mê, Angon đã đắc ý cười to, nói rằng Carol đã rơi vào tay hắn. Hắn lập tức dừng giãy giụa, nhíu mày hỏi. Qủa nhiên, Carol đã rơi vào bẫy. Hắn buộc bản thân phải tỉnh táo lại, lúc này nếu không tỉnh táo bình tĩnh, hắn và Carol sẽ không thể nghĩ được cách thóat ra. “Có ai thóat được không? Đã liên lạc với tướng quân Honsu chưa?” Minue lắc đầu. Biến cố xảy ra quá đột ngột, hắn không kịp nắm giữ. Menfuisu âm thầm cầu nguyện, Carol nhất định sẽ không sao, sẽ không sao, nếu không thì hắn chết mất.



Thấy hay thì nhấn chia sẻ nha, cám ơn.

Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ