settingsshare

Ta Là Asisư Chương 23: Kaputa chết



Thủ hạ của Kelly ẩn núp đã lâu. Đây là vương bài cuối cùng của Kelly. Giết người diệt khẩu, phương pháp tiện nhất là gì? Đương nhiên là hạ độc. Kelly mắt mạo hung quanh, Kaputa ngồi ở vị trí đại thần quan cũng đủ lâu rồi, giờ thì để cho người khác hưởng thụ đi

Tùy tiện tìm cái lý do, Kelly tổ chức yến tiệc. Người được mời không nhiều lắm, đều là tâm phúc của Kaputa

Nhìn thủ hạ mang đồ ăn có tẩm thuốc độc đặt trước mặt Kaputa, Kelly cũng vui vẻ cầm lấy mà ăn. Ân, nếu không ăn thì sẽ bị nghi ngờ, chỉ cần lát nữa quay đầu lén đưa thuốc giải vào miệng nuốt là ổn.

Đang vui vẻ thưởng thức ca múa, bỗng nhiên từng người gục xuống. Kelly giả vờ thống khổ ôm bụng ngã xuống, mắt thấy Kaputa cũng đang đau đớn không kém, hắn nhịn không được trong lòng đắc ý. Richard mạc danh kỳ diệu phát hiện, trừ hắn ra thì toàn bộ mọi người đều gục hết ra đất. Hắn bị dọa hoảng thần, xông lên vội đỡ lấy Kaputa “Đại thần quan, sao lại thế này? Các ngươi sao vậy?”

Ánh mắt vẩn đục của Kaputa đột nhiên bén nhọn đứng lên. Hắn đẩy mạnh Richard ra, oán hận nhìn hắn chằm chằm. Richard tay chân luống cuống “Đại thần quan, không… không phải ta”

Kelly thống khổ rên nhẹ “Richard, ngươi lại dám đối chúng ta như vậy”

Richard gấp đến độ muốn khóc, bên cạnh mấy kẻ bị hạ độc đều cố vươn tới nắm chặt lấy vạt áo hắn, vẻ mặt thống hận. Hắn hoảng loạn một cước đá văng mấy người kia, nghiêng ngả cuống cuồng hướng cửa chạy tới. Nhìn thấy Richard chạy thoát, Kelly đi tới bên người Kaputa “Đại thần quan, ngươi có sao không?”

“Người đâu? Cứu a!” Chung quanh người ào ào la hét, thanh âm suy yếu cố gắng kêu những người bên ngoài tới, nhưng không hề có một ai chạy vào.

Kaputa quay đầu hung tợn nhìn chằm chằm Kelly, nghiến răng nghiến lợi gằn từng tiếng “Ngươi cũng liên quan?”

Sự đắc ý trong mắt Kelly rốt cuộc giấu không được. Hắn từ từ đứng thẳng mình “Đại thần quan, ngươi mới là người nên xin lỗi ta” Ác nhân hại người cần gì tìm lý do. Không phải, nói thế nào mới có thể để bản thân thoải mái?

“Tại sao?” Kaputa mặt đã vặn vẹo, nếu không phải không thể động đậy, hắn đã sớm cho tên tiểu tử kia mấy cước

“Tại sao? Ha ha, ngươi còn hỏi tại sao? Lúc trước là ngươi lệnh cho chúng ta thả sư sử ra. Hiện giờ, chúng ta không còn giá trị lợi dụng nên ngươi muốn chúng ta vĩnh viễn biến mất chứ gì?” Kelly gần như điên cuồng mà cười lớn.

Kaputa giật mình, trực giác mách bảo không ổn “Ngươi đang nói cái gì?”

Kelly mắt đỏ vằn, hắn xông lên bắt trụ Kaputa chất vấn “Ngươi còn giả ngu? Vậy ngươi nói cho ta biết, vì sao June chết?”

“Ngươi nói bậy bạ gì đó?” Kaputa tuy đầu óc mãn não ruột già nhưng vẫn có phần thông minh. Hắn cảm giác có gì đó không ổn, muốn rời khỏi phòng này để tránh đi

Bỗng cửa mở ra, Menfuisu, Asisu, Imhotep, Minue bước vào. Đứng đằng sau còn cso Richard bị binh lính trói lại. Kaputa vươn tay, run rẩy cầu cứu “Hoàng đế Menfuisu… cầu người… cứu ta, cứu ta với…”

Menfuisu mắt như muốn phun lửa, xông lên một cước đá hắn thành hồ lô lăn. “Hạ lưu, dám giết hại ta và Carol” Hắn rút ra thanh kiếm chạm ngọc đâm thẳng xuống.

Đừng nhìn cái thân hình “mũm mĩm” của hắn mà đánh giá, thật ra tốc độ của hắn không chậm. Hắn lăn tránh được mũi kiếm, chỉ bị thương cánh tay.

Ta lắc lắc cây quạt, đầu bóng lưỡng đáng chết, giữ lại về sau cũng chỉ gây hại cho dân. Vậy có nên mượn cơ hội này để Menfuisu giết hắn không? Ta liếc mắt một cái về phía lão dâu sơn dương, thấy hắn có chút xấu hổ, sau chuyện này ngươi nên tin tưởng vào ta thôi. Kaputa còn có một bức tượng bán thân Carol, nhất định ta sẽ lấy ra cho hắn xem

Nhìn Kaputa đang đau khổ cầu xin tha thứ, ta có chút giật mình. Không nghĩ tới đầu bóng lưỡng này miệng hoàn đĩnh nghiêm, thế nhưng luôn luôn không nhận chiêu. Bất quá, nhân chứng đã có, còn vật chứng thì không khó để tìm thấy. Mưu hại hoàng đế Faraong, hừ, lần này ngươi thóat làm sao được. Kỳ thực, để cho ta hận chính là, tên đầu bóng lưỡng này lại dám gán tội lên người ta. Không lẽ hắn sợ địa vị của ta ở Ai Cập còn chưa đủ xấu hổ? Qủa nhiên, khi ta muốn làm thiện thì người lại không muốn. Nhân cơ hội này để những người khác biết rõ thực lực của ta cũng tốt.

Kaputa đã chết. Mối lo âu đã tích tụ trong ta rốt cuộc cũng có thể buông. Trong nguyên tác, tên đầu bóng lưỡng thủy chung bám lấy câu chuyện giờ đã thật sự không còn. Mà ta cũng không có bị trừng phạt gì. Này có phải hay không đại biểu, vận mệnh của ta đã có chút thay đổi?

Ha ha, Ruka đã nhận chỉ thị của Izumin đến Ai Cập tìm Carol. Ta nghĩ, không bao lâu nữa, Carol sẽ trở về. Ta phái đội đặc chủng theo dõi hắn, phát hiện hắn mang người đến sa mạc Arab. Izumin, chúng ta rất nhanh sẽ gặp mặt

Nữ thần sông Nile a, thỉnh cầu ngươi thương xót chút cho ta này nữ tử thế kỷ 21 đi. Ở thời đại này, ta không dám yêu, không dám trả giá, sợ hãi kết cục sẽ không thay đổi chút gì. Ngươi đã yêu thương Carol như vậy, có thể chia sẻ chút ít sang cho ta không? Ta sẽ báo đáp ngươi, ta sẽ giáo cho ngươi cách chơi mạt chược – trò chơi muôn thuở của người Trung Quốc, để ngươi ở thần giới bớt nhàm chán a (==)

Đại khái thời gian trong truyện với thời gian ở thế kỷ 21 có chút bất đồng, phải mất những hai tháng mới nhận được tin tức Carol trở về. Ta lúc này từng bước từng bước theo dõi Ruka, lén thấy được Carol. Tuy cánh tay vẫn còn cuốn băng nhưng vẻ mặt của Carol rất thoải mái, chắc không còn vấn đề gì. Nhưng là thương thế nặng như vậy, ít nhất cũng phải mất một năm tĩnh dưỡng mới bình phục hoàn toàn. Vậy mà mới hai tháng, Carol đã cử động được hoàn toàn tự nhiên. Này này, không lẽ truyện tranh bị BUG? (lỗi)

Ruka quả nhiên rất trung thành và tận tâm. Sau khi tìm thấy Carol, việc đầu tiên là cố ý chỉ sai phương hướng, đem tiểu cô nương mù đường kia dẫn tới sa mạc Arab. Izumin vì cùng Asiria liên minh nên cũng đang ở sa mạc Arab, cùng Angon bí mật thương nghị. Đáng tiếc Unasu xuất hiện, khiến bao tính toán của Ruka hoàn toàn hỏng bét. Có đôi khi không thể không nói, ta rất thích Carol tạo ra tình huống nan giải a. Ta phái đội đặc chủng giả trang làm phường ăn cướp, tạo cơ hội cho Ruka “lạc đường”. Trong nguyên tác vốn là người của Asisu muốn chặn giết Carol, lúc này mà không can dự một phen, Carol thật sự về thành Tebe, thì ta làm sao được gặp thần tượng a

Ruka đứa nhỏ này thật cơ trí. Thấy tình thế không ổn, cố ý ôm Carol, Unasu chỉ có thể đứng phía sau đối phó với cướp. Thuận theo tình thế liền thóat được giám thị của Unasu. Một trận cát bay cuồn cuộn, ta tránh ở một bên nhìn Ruka cưỡi lạc đà chạy vội, ta có chút nghẹn họng nhìn trân trối. Có thể đem cưỡi lạc đà cùng cát phổ một loại, thật không dễ dàng.

Tìm một cơ hội đem Unasu xoay vần, thuận tiện ẩn mình vào đám người đi. Ta mang theo ít người lén theo sau Ruka. Hắn chạy vội, xác định thóat khỏi Unasu, tìm kiếm phương hướng tới sa mạc Arab, lúc ấy đã là ban đêm. Không có quang ô nhiễm gì, nhìn sa mạc ban đêm thật đẹp a. Bầu trời đầy sao, ánh trăng phảng phất đã kéo ngắn khoảng cách với địa cầu. Vươn tay là có thể nhìn rõ những đường chỉ tay

Đột nhiên có chút hoài niệm cảnh sinh hoạt hiện đại. Ban đêm chính là một loại cuộc sống điên cuồng bắt đầu. Tiếng người ồn ào, đèn đuốc sáng trưng. Đủ loại cuộc sống về đêm dưới ánh đèn bắt đầu. Không có ánh sáng ngời của ban ngày, hôn ám ngọn đèn mọi người tha hồ mang theo đủ loại mặt nạ mà tiêu xài thời gian của mình. Say rược đăng mê, nghê hồng lóe ra. Những ngày như vậy đã quá xa. Hoàng quyền, âm mưu, những thứ mà ta chỉ có thể thấy trong TV giờ lại phát sinh trên người ta.

Đột nhiên nhớ tới trước kia luôn thích nằm lì ở nhà. Kỳ thực, làm trạch nữ không hẳn không tốt. Chỉ cần có Internet thì vô luận ở nơi nào cũng có thể để linh hồn tự do bay lượn. Tin tức hiện đại tuy phần lớn đều là lừa gạt nhưng tâm cũng là tự do. Còn ở thời đại xa lạ này… ta ngoài cười nhưng trong lại tức giận mắng, cảm xúc tự do chỉ có thể dấu kín, ở ngoài mặt chỉ có thể đeo lên cái mặt nạ vô cảm. Muốn tìm đến một nơi có thể an tâm dựa vào nhưng lại không dám tìm. Ta vĩnh viễn không biết, nơi nào mới thực sự là nhà của ta

Hai cái lãnh đạo hai nước vừa mới định xong hảo minh ước, liền ở trong trại uống rượu. Hoàng đế Angon nửa nằm nửa ngồi để khéo léo che dấu mệt mỏi, đàm phán với vị hoàng tủ khôn khéo, quá mệt mỏi. Bọn họ ở nơi nham sơn sơn âm, nơi này đều là ốc đảo. Nhìn Ruka, ta ý bảo Cindy đánh ngất hắn. Dù sao không đánh ngất hắn thì hắn cũng sẽ giả bộ bất tỉnh.

Ruka đột nhiên ngã xuống, khiến Carol sợ hãi. Nàng ghé vào người Ruka lạnh run, khóc kêu. Một đám binh lính đột nhiên xuất hiện, bọn họ bức Carol vào trong một lều trại.l Ta bảo Cindy kéo đi sự chú ý của bọn lính, rồi lén đi đến cửa lều trại. Kiểm tra lại quần áo, cố ý biến thành chật vật chút, cắn răng một cái, ngã vào trong

Carol đang phát run, lại nhìn thấy một người bị ngã vào, cả kinh nhảy dựng. Ta ngồi dậy, tươi cười sáng lạn hướng nàng chào hỏi ” Đã lâu không thấy, Carol, ngươi rốt cục đã trở lại a” Mặt nàng từ trắng bệch giờ chuyển sang hồng nhuận, trong ánh mắt cũng dần dần chứa đầy nước mắt. Ta chầm chậm đứng thẳng lên, cười cười “Hoàng tử Izumin, cũng đã lâu không thấy ngươi”

Tựa vào ghế tràng kỷ Izumin trên mặt là biểu tình cổ quái, vốn tư thế thoải mái giờ lại trở nên cứng ngắc. Lời kịch của hắn đột nhiên bị Asisu ngã vào này đọat mất, miệng khẽ nhấc từ lâu thế nhưng cả ngày vẫn không phun nổi nửa chữ. Nữ nhân này, có thể hay không tạo ít đi tình huống ngoài ý muốn? Nếu ngày càng nhiều, không biết trái tim mình có thể hay không chịu được

“Ngượng ngùng a. Ta đang đi dạo ở sa mạc, đột nhiên phát hiện ra một cái ốc đảo. Vốn buổi tối muốn xin ngủ nhờ một đêm ở đây, nào biết đâu có nhiều binh lính như vậy. Ta nhất thời tò mò nên vọt vào xem ai ở trong này. Hoàng tử Izumin, chúng ta thật hữu duyên”

Izumin biết rõ nữ nhân này nói dối thế nhưng lại không biết nói gì mà chống đỡ. Nàng không có khả năng đến nơi này một mình, chắc chắn còn có binh lính ở phụ cận. Làm sao bây giờ? Liệu có thể dễ dang đem cô gái sông Nilr về Hitaito không đây?



Thấy hay thì nhấn chia sẻ nha, cám ơn.

Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ