settingsshare

Sorry Sorry Chương 31: Dành tràng vỗ tay cho đôi vợ chồng trẻ và đôi tình nhân mới

Tư Nhiên đã trở thành người nổi tiếng.

Bộ phim đã hoàn thành thuận lợi, anh cùng đạo diễn Tô đi khắp nơi để quảng cáo cho bộ phim mới, đạo diễn Tô còn lấy một bài hát ai hát cũng thành danh từ công ty, vốn anh là người thích ca hát, lại đẹp trai, lại có tinh thần hợp tác với đồng đội nên chẳng mấy chốc tiếng nổi như cồn.

Anh không thể ngờ rằng, lúc này chị gái Lệ Lệ lại gọi điện thoại bảo lấy chồng, hơn nữa lại quay về quê. Thậm chí anh còn muốn để chị đến làm trợ lý cho mình.

“Chị, sao tự nhiên chị lại nảy ra ý định này?”

Trước câu hỏi của anh, chị chỉ giải thích: “Đường Mộc cũng lớn rồi, em cũng đã có chỗ đứng rồi, chị phải tính đến cuộc sống cho riêng mình”.

“Tính đến cuộc sống cho riêng mình? Lấy một ông chồng nông dân là sống cuộc sống cho riêng mình ư?” Nói xong, Tư Nhiên mới thấy mình hơi nặng lời.

Nhưng Lệ Lệ cũng không để tâm: “Tư Nhiên, đây là sự lựa chọn của chị”.

“Thế chị định bao giờ làm đám cưới? Em muốn chuẩn bị một chút.”

“Em không cần phải chuẩn bị, ngày mai chị sẽ lấy chồng.”

“Ngày mai? Hiện tại em đang quay ở Bắc Kinh, sao chị không nói trước với em? Ngày mai làm sao em về kịp.”

Lệ Lệ liền cười: “Chị biết em bận nên mới cố tình để đến lúc này mới nói với em”.

“Không được, không được, đám cưới của chị làm sao em có thể vắng mặt?”

“Thôi em cứ yên tâm ở lại quay phim.”

“Chị, hay là chị lùi đám cưới mấy ngày đi.”

“Em cũng nói ra được những lời trẻ con đó à, thôi, chị cũng phải đi lo việc đây, không làm phiền em nữa.” Rồi chị vội vàng cúp máy, cảm thấy mình cũng buồn cười, nếu Tư Nhiên của mình vẫn là Tư Nhiên cắt tóc, thì cho dù cậu ở chân trời góc biển cũng phải bắt cậu đến.

Chị đoán Tư Nhiên vẫn sẽ gọi điện thoại lại.

Anh gọi điện thoại để hỏi: “Chị, chị chuẩn bị lấy ai?”.

“Chị hả, lấy anh rể em thôi.”

“Chị, em hỏi chị nghiêm túc đấy, chị mau cho em biết đi, chị lấy người nào trong làng vậy?”

Trốn cũng không trốn được nữa, thôi đành trả lời cậu ta vậy. Lệ Lệ nói: “Dương Thế Trường”.

“Cái gì?!”

“Đúng vậy, chính là anh ấy.”

“Không được đâu chị, làm sao chị có thể lấy anh ta được, chị ngớ ngẩn à?” Tư Nhiên nổi trận lôi đình.

“Thôi, em còn gì muốn hỏi nữa không, nếu không chị cúp máy đây.”

Tư Nhiên không tài nào hiểu nổi, tại sao chị gái mình lại đi lấy ông điếc trong làng? Hiện giờ anh đã không còn là Tư Nhiên ngày trước nữa, vậy thì, đáng lẽ Lệ Lệ cũng không phải là cô Lệ Lệ ngày xưa nữa, kể cả là cô Lệ Lệ ngày xưa, cũng chẳng tội gì phải lấy một ông chồng điếc!

Ngay trong đêm hôm đó, Tư Nhiên vẫn gọi điện thoại cho đạo diễn Tô.

“Đạo diễn Tô, ngày mai là ngày chị em tổ chức đám cưới, em...”

“Sao lại như vậy, chị cậu làm đám cưới, chuyện lớn như vậy mà bây giờ mới nói với tôi là sao!”

“Chị em sợ ảnh hưởng đến việc quay phim của em, em cũng vừa mới biết, thế nên đạo diễn ạ, em muốn ngày mai về nhà.”

“Ngày mai? Ngày mai không được. Tư Nhiên à, cậu đừng quên ngày mai là ngày gì nhé.”

“Đạo diễn, ngày mai là ngày chị em tổ chức đám cưới.”

“Cậu nên nhớ rằng, nắm bắt tốt ngày mai là cậu có thể bay lên cao, Tư Nhiên, vì cậu mà tôi đã phải mất rất nhiều công sức, cậu thử nghĩ mà xem, bên nào nặng, bên nào nhẹ.”

Đạo diễn Tô đã cúp máy.

Tư Nhiên chưa kịp nghĩ gì thêm, lại một cuộc điện thoại nữa gọi tới, là Ngải Mễ, đã lâu lắm rồi họ không nhắn tin và gọi điện cho nhau.

Anh bấm nút nghe máy.

“A lô, Ngải Mễ à?”

“Vâng, anh Tư Nhiên.”

“Có chuyện gì vậy?”

“Chị Lệ Lệ bảo em gọi điện thoại cho anh, bảo anh cứ yên tâm đóng phim, ngày mai em sẽ làm phù dâu cho chị.”

“Ừ, em vất vả quá, Ngải Mễ.”

Sau đó họ không nói gì nữa, phải đến một phút điện thoại để không, vẫn nghe được tiếng thở của đối phương, nhưng họ không nói gì cả.

Nước mắt từ trên khóe mắt Tư Nhiên lăn xuống cằm rồi rơi xuống bàn tay.

Cuối cùng anh lại lên tiếng: “Ngải Mễ, em vẫn còn ở đó chứ?”.

“Vâng, em đây.”

“Ngải Mễ, có chuyện anh muốn nói với em.”

“Vâng, anh nói đi.”

“Anh...” Tư Nhiên thực sự không nói ra được.

“Tư Nhiên, đúng lúc em cũng có một chuyện muốn nói với anh, hay là để em nói trước đi.”

“Ừ.”

“Em chuẩn bị thi đại học rồi, em muốn dành thời gian cho việc học hành, hay là, Tư Nhiên, bọn mình chia tay nhau thôi.”

Nước mắt anh rơi xuống ngón tay, bàn tay anh đã từng nắm tay Ngải Mễ. Hiện giờ đang đau nhói.

Tại buổi ca nhạc từ thiện.

Phóng viên và khán giả chen nhau bên thảm đỏ, đèn sáng rực rỡ.

Sự xuất hiện của Tư Nhiên đã đẩy bầu không khí lên cao trào, đương nhiên người ta cũng chú ý đến cô gái mà anh đang khoác tay, cô ấy là người giành giải nhất trong cuộc thi tìm diễn viên năm nay. Đối với Tư Nhiên, cô còn là khách – ngày hôm đó đạo diễn Tô đã giới thiệu cho anh làm quen với hai người, một người là ông sếp và người còn lại là con gái của ông ấy. Anh chỉ hận trí nhớ của mình quá tốt, ngày hôm đưa tang cha Tư Nhiên, có mấy vị khách từ thành phố đến, trong đó có một người cầm một tờ giấy, bảo mẹ ký tên là có thể lấy được một khoản tiền bồi thường. Tư Nhiên lại nhớ như in khuôn mặt của ông ta. Chỉ có điều ông ta không thể nhớ ra mình.

Đạo diễn Tô nói: “Bộ phim mới của chúng ta, sếp Lý là người đầu tư”.

Trên môi Tư Nhiên nở một nụ cười tuyệt vời nhất: “Chào chú Lý, rất mong sau này được chú quan tâm giúp đỡ”.

Ông Lý đưa bàn tay mập tròn ra nắm lấy tay Tư Nhiên: “Tư Nhiên à, sau này con gái tôi phải nhờ vào sự giúp đỡ của cậu”.

Đạo diễn Tô đứng bên cạnh nói đùa: “Chà, anh nhìn hai đứa mà xem, đúng là trai tài gái sắc!”.

Ông Lý cũng gật đầu: “Đúng vậy, đúng vậy”.

Đạo diễn Tô tranh thủ thời cơ nói luôn: “Sếp Lý ạ, mấy ngày nữa có một buổi biểu diễn ca nhạc từ thiện, xoay quanh vấn đề hôn nhân, báo chí rất quan tâm, nhưng họ yêu cầu khách tham dự phải là vợ chồng hoặc người yêu.

Ông Lý liền tiếp lời ngay: “Nếu Tư Nhiên không chê...”

“Đâu có, đâu có, cháu cảm thấy mình không với được ấy chứ.” Tư Nhiên vội nói.

Hiện tại anh nắm tay cô, đứng trước ống kính, nở một nụ cười nghiêng thành.

Cách xa nghìn dặm.

Người đàn ông đang ngậm điếu thuốc lá bỏ điếu thuốc trên miệng xuống, châm ngòi cho pháo, tổ chức đám cưới ở nông thôn, mục đích là làm cho vui vẻ, pháo vừa nổ, không khí náo nhiệt hơn hẳn. Nhà cô ở cuối làng, lấy chồng ở đầu làng mà thôi, nhưng trưởng thôn vẫn mượn được một chiếc BMW. Lê Lệ ngồi trong xe, bên cạnh là Ngải Mễ, hai người nắm tay nhau.

“Em và Tư Nhiên, nhất định phải bền lâu đấy.”

Ngải Mễ ra sức gật đầu: “Chị cứ yên tâm, bọn em rất ổn mà”.

Có đám cháu của nhà trưởng thôn chặn xe lại, Ngải Mễ kéo cửa kính xuống, cho chúng thuốc lá, kẹo, rồi còn cả bao lì xì để dỗ chúng. Tất cả đều toát lên bầu không khí vui vẻ, náo nhiệt.

“Ngải Mễ, em thật vất vả quá.”

“Chị, chị nói thế là coi em như người ngoài rồi.”

Tư Nhiên nắm tay cô gái, bước lên sân khấu, MC đón lấy mực in dấu vân tay, để hai người để lại dấu vân tay, mười ngón tay đan xen vào nhau. MC hỏi: “Tư Nhiên, có phải anh có chuyện gì muốn tuyên bố với mọi người hay không?”.

Nụ cười của Tư Nhiên càng quyến rũ hơn, anh ôm eo cô sát hơn: “Hôm nay tôi có một chuyện muốn nói với mọi người, tôi muốn giới thiệu với mọi người bạn gái của tôi Lý Khả Nhi...”

“Phu thê giao bái.” Vị chủ hôn hô lớn, cô quỳ xuống, đến giây phút này, cuối cùng cô đã trở thành vợ người ta.

Cuối cùng Lệ Lệ đã khóc, cô vội vàng nói với Ngải Mễ đứng cạnh: “Chị không sao cả, chỉ vì chị mừng quá mà thôi”.

Lúc này đây, khán giả ở cả hai nơi đều vỗ tay rào rào, nhiệt tình cổ vũ cho đôi vợ chồng trẻ và đôi tình nhân mới.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ